Hôn phu phu thủy – Chương 1

Chương 1

Khuyết Dương từng đọc rất nhiều ngôn tình, mà ở đấy nữ chính theo đuổi nam chính, dùng cả chân tình đối đãi, một ngày kia nam chính cảm động. Đại loại thế. Có truyện nữ chính hy sinh 10 năm, có truyện nữ chính chỉ mất sáu tháng. Nhưng vì họ là vai nữ chính, nên rồi họ sẽ hạnh phúc.

Còn cô, Khuyết Dương nhìn chiếc nhẫn bên tay trái mình cười lạnh, sinh ra vốn dĩ đóng vai phù thủy. Mà phù thủy nào có ai hạnh phúc…

Cô đứng lặng mình trước dòng sông Hàn, rồi thong thả tháo chiếc nhẫn ra, liệng thẳng.

Mình sẽ nuôi thỏ.

Khuyết Dương lầm bầm rồi đút tay vào túi áo măng-tô. Nhớ lại sự kiện mấy ngày trước, cô có muốn khóc cũng không thể.

“…

Lễ đường sáng đèn. Ánh sáng hoàn hảo, váy cưới hoàn hảo, khách khứa toàn người thân, và anh ở bên cạnh. 

Cô không vui sướng hay hạnh phúc. Ánh mắt anh cũng phẳng lặng như gương. Đối mặt với sự bình thản từ nơi anh, cô chỉ muốn cười thật to. 

Giọng cha sứ vang lên, cô lẩm nhẩm theo như đứa trẻ học thuộc lòng, ngón tay vô thức bấu chặt đóa hoa cưới. 

“Nguyễn Đan Tân, con có đồng ý lấy Vũ Khuyết Dương làm vợ, ở bên cô ấy lúc ốm đau cũng như khỏe mạnh, lúc sung sướng lẫn khó khăn không?”

Cô nhìn anh, sự do dự hiện lên hằn trong đáy mắt. Đời vốn chẳng phải tiểu thuyết, lại không hiểu sao mình nhìn rõ sự khó xử của anh. 

“Anh đi đi! Em không oán trách, em không thù hận. Em biết anh không yêu em, vĩnh viễn không. Lần ép buộc này, em xin lỗi, anh đi đi!”

Anh nhìn cô, rất nhanh tháo hoa cài chú rể, rồi nói lại vừa đủ cho cô nghe rõ từng lời. 

“Anh xin lỗi, em rất tốt.”

“Nhưng anh rất tiếc!” Cô mỉm cười tiếp lời anh. 

Sau đó anh quay lưng bỏ đi, sự thê lương phía sau anh không cần biết. Cô, cũng không cần biết. 

…”

Cô đã sai ngay từ đầu, luôn luôn. Nhưng cô bất chấp sai lầm của chính mình để đánh cược lấy một lần. Vốn liếng tình cảm của cả đời này, cô đánh vào một lần mà cô biết chắc chắn mình sẽ thua. Là tình nguyện thua.

Thua như thế, có đau không?

Có. Cô biết trước đâu có nghĩa là không đau. Đóa hoa cưới của cô, cô chuẩn bị thế nào nhỉ? Váy cưới của cô, cô chuẩn bị thế nào nhỉ? Đám cưới đó, vì sao mà thành? Là chấp niệm năm năm, là hoài nghi tuổi trẻ, là sai lầm chồng chất.

Là cái kết đáng ra phải luôn tồn tại.

Cô là phù thủy, cô là phản diện, là cái gai trong mắt người lương thiện,

Câu chuyện có nên bắt đầu từ khoảng ngày xửa ngày xưa xa lắc hay không? Hay nên bắt đầu bằng một nụ cười ngây thơ trong vắt? Bắt đầu từ đâu nhỉ? Bắt đầu từ một ngày trời quang đi. Ngày cô nhận ra trên thế gian này, loài người đều tự tin mình đúng. Dẫu cho họ đi ngược lại luân thường đạo lý, họ vẫn tự tin rằng mình đúng.

Đó là ngày cô tám tuổi. Cô nhớ rõ điều đấy. Khi cô hỏi một chị gái làm thuê cho nhà cô “Chị ơi, trên đời này người xấu có nhiều không ạ?”

Chị gái đó nói “Người xấu nhiều, người tốt cũng nhiều. Một nửa đó.”

Khi đó, Khuyết Dương nghĩ rằng nếu ai cũng cho mình là người tốt cả thì sao. Nếu vậy chắc chỉ là vấn đề về việc người ta cảm nhận thôi nhỉ.

Tám tuổi, Khuyết Dương đưa ra một định nghĩa cho riêng mình: không ai là người tốt. Hoặc có tốt, cũng bị hiểu nhầm.

Sau đó nó lật ngược lại vấn đề “Nếu như mình làm điều tốt, nhưng mọi người nghĩ là xấu, thì mình là xấu hay tốt nhỉ?” Câu trả lời đó, mãi sau này Vũ Khuyết Dương cũng không tìm ra lời giải thỏa đáng. Nhưng lại luôn hồ nghi rằng mình vẫn sẽ tốt nếu điều mình làm mình cho là tốt.

Vậy nên, chỉ cần tin chính mình thôi. Giống như ai cũng tin họ đúng. Giống như ai cũng tin rằng mình mới là nạn nhân. Phù thủy năm ấy, từ một công chúa đáng yêu, đã sẵn sàng đóng vai ác nữ. Có điều đứa bé ấy chẳng thể nhận ra.

Lớp năm, mới có một người nói rằng cô thật ra rất hèn hạ. Sau hèn hạ đó, Vũ Khuyết Dương thản nhiên chấp nhận tất cả xấu xa của mình. Cũng chấp nhận xấu xa của người khác. Không oán trách, không chê bai, không lấy một lần quan tâm, và vô cùng hờ hững.

“Cậu luôn miệng nói câu yêu quý Ly, nhưng chẳng phải khi nhận tội, cậu lại đẩy hết trách nhiệm cho cậu ấy à?”

Chỉ một câu nói, đứa con gái mười tuổi đột ngột nhận ra nó chẳng hề tốt đẹp. Vì lợi ích của chính mình, mà rở nên vặn vẹo bản thân. Méo mó cả những thứ vốn dĩ nên được gìn giữ nhất.

Khuyết Dương biết mình đớn hèn từ lúc đấy. Nhưng nào có ai khơi khơi ra bản chất thật sự của mình. Vậy nên, còn gì tuyệt hơn là một màn kịch, khi khoác lên mình gương mặt hoàn toàn vô tội. Vô tội đến mức không khiếm khuyết. Không, không phải dáng vẻ thiện lương trong sáng. Không phải vẻ yểu điệu thơ ngây. Mà là vô tội.

Nhìn thế nào cũng cảm thấy cô gái ấy rất trong sạch. Nhìn thế nào cũng cảm thấy cô gái này rất chân thật. Ánh mắt có thể chân thành đến nao lòng. Giọng nói mang phần hờ hững lạnh lùng lại tăng thêm đôi phần nghiêm túc. Nụ cười mỉm ra rất đơn giản tự nhiên. Không phải xinh đẹp xuất chúng, mà là trong sạch vô cùng. Rất vui vẻ, cũng hoạt bát, lại dễ gần.

Tự.nhấn.chìm.chính.mình.

Khuyết Dương chọn cách nhấn chìm chính mình. Trở thành một bóng dáng mờ nhạt, có một nhóm bạn thân, bung mình hết sức trong cái bản ngã tuôi tẻ mà cô tạo ra. Một cuộc đời mà cô không tạo ra khó khăn, nhưng lại sẵn sàng công kích một cách lén lút với những kẻ có ý định cản trở cuộc sống của cô.

Còn cách gì tốt hơn là trở thành một nạn nhân yếu đuối.

Cô từng bị bắt nạt.

Nhưng há nào kẻ bắt nạt cô sẽ sống yên. Cô cười nhạt. Kẻ bắt nạt đó, còn chưa kịp mạt sát cô, đã đón nhận sự ghẻ lạnh của tất cả. Tẩy chay. Chính thế. Ôi, cuộc sống.

Câu chuyện về kẻ bắt nạt? Haha, đó là một tháng năm, hồi còn rất nhỏ, cô bé con đã biết rơi nước mắt và câm lặng chịu đựng, tỏ vẻ quật cường mạnh mẽ. Hình ảnh lồng lộng của một nữ chính được diễn tả xuất sắc và trọn vẹn bởi một cô bé vừa tròn tuổi mười hai.

Kẻ bắt nạt cô rơi vào sự tẩy chay bất tận.

Khuyết Dương luôn biến mình thành nạn nhân. Đó là cách để cô bảo vệ mình. Người ta có thể không có cảm tình với cô, nhưng tuyệt nhiên thông cảm và thương hại cô. Khuyết Dương chỉ cần không ai động đến mình. Và cô nguyện cầu mình chỉ cần như thế thôi. Dừng lại ở mức hèn mọn như vậy thôi. Không bao giờ tranh đấu. Không bao giờ cướp đoạt. Cô không muốn. Dù cho có là phù thủy, dù cô biết tâm hồn mình trơ trọi gỗ đá, dù thế, cô vẫn không muốn giành giật của ai.

Không phải người tốt, nhưng đừng phá vỡ quy tắc của bản thân. Cô biết khi cô đập nát quy tắc của mình, là lúc từng mảng cuộc sống dối trá của cô vụn nát Là khi cuộc đời cô chệch hướng. Là khi cô biết chắc rằng sự thật sẽ bị bóc ra, thứ cô có chẳng còn gì. Bắt đầu từ tình yêu của cô.

Đó là một câu chuyện buồn.

Và câu chuyện buồn, sẽ dẫn đến một câu chuyện buồn khác.

Quả báo trong tình cảm đến rất nhanh

Nhưng cô tự hỏi, quả báo cho sự dối trá sẽ bắt đầu từ lúc nào?

À, chuyện buồn phải bắt đầu khi cô tròn mười tám tuổi. Khi cô chính thức chơi đùa với trái tim của một người đx hết sức trân trọng mình.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s