[Lải nhải] Tâm trạng

Viết ra, để làm dịu chính mình.

“Này! Sau này có lấy mình không?”

“Có!”

“Hứa nhé!”

“Hứa!”

Tin tôi đi, lời hứa đó, khi đã hứa xong, sẽ vô cùng linh nghiệm. Đến mức có muốn quay lưng lại không cách nào dứt bỏ hẳn. Tình cảm là một đoan rơi rớt, đã hứa rồi, thì tình cảm dù có nặng sâu thế nào, cũng vì lời hứa đó mà đột nhiên đứt gãy.

Tôi là con gái, người đó nhẽ nào lại là trai? Không sai, người đó cũng như tôi, sinh ra với phận má hồng, gánh trên vai là một nửa thế giới cùng nhạt nhòa của tuổi trẻ.

Có rất nhiều cách để ai đó tìm thấy tôi. Số điện thoại, tôi không đổi. Nếu có, cũng để lại trên fb. Fb tôi vẫn giữ, không chỉ một, chí ít, cái acc Ái Miên hiện tại, tôi hy vọng nó không đột nhiên đổ sập. Và chiến tuyến cuối cùng, là nhà tôi, wordpress của tôi.Muốn tìm tôi rất dễ. Muốn rời bỏ tôi, còn dễ hơn. Vậy nên, khi lần lượt cảm xúc cứ thế ruồng bỏ, tôi vẫn ôm lấy ngôi nhà này của mình, là vỏ ốc của tôi, mà ốc, trong tiếng Hán là nhà, mà ốc, cũng là tên gọi thời tóc còn chưa mọc.

Tôi viết tản, viết về dạng cảm xúc không có cách nào định hình trong tôi. Ngay lúc này, tôi chỉ nghĩ đến một người, rồi tự hỏi một âu vô cùng sến súa “Người của tôi giờ đã phải lòng ai?”. Mắt không thấy, tim không đau. Đúng thật. Mắt tôi không thấy, tim cũng không đau, đổi lại là một dạng hư hao không hình bóng. Dạng mất mát chẳng thành lời và những chơi vơi của tuổi trẻ.

Weibo cứ ngập tràn câu nói “Tuổi trẻ không phải để yêu, mà để kiếm tiền.” Tôi lao đi kiếm tiền, nhưng chẳng phải thứ mình không kiểm soát được, mới lo lắng hay sao?

Mà đã không kiểm soát được, có lo lắng cũng vô ích hay sao?

Viết lách là thói quen và sở thích tôi duy trì lâu nhất. Giống như cứu vớt chính mình, cũng là chỗ dựa vững chãi. Viết lách là thế giới của tôi. Ngồi lặng yên, đối diện với cảm xúc, thản nhiên thể hiện, cảm thấy hạnh phúc khi câu chữ viết ra, đều đại diện cho ít nhất là sự chân thật nơi đáy lòng mình.

Tôi không có thói quen mơ về hạnh phúc. Dạo gần đây lại lỡ mơ hơi nhiều. Có lẽ vì nó không giống với tôi, mà có lẽ tôi không phù hợp với kiểu hạnh phúc an yên nên đó, nên hy vọng cứ thế rơi thành từng mảng, tan nát dưới chân tôi. Mà dẫm lên những mảnh vỡ của hy vọng, tôi vẫn có thể cười bình thản mà ước ao. Dẫu sao, hy vogj đó cũng nằm trong giả tưởng. Dẫu sao, hạnh phúc đó mới vụn vỡ từ trong trứng nước. Nếu nó vụn vỡ ngoài đời thật, tôi biết sống sao?

Rồi sau đó, quay về với ước mơ mà ở đó không lưu luyến một bóng dáng của cái được gọi là tình yêu.

Đã hai lần tôi viết nguyện ước yêu đương của mình treo lên wordpress: “Mong một lần yêu đến hèn mọn” và “Mong yêu và được yêu bởi cùng 1 người”. Nguyện ước hoàn thành. Chóng vánh vội vã. Nhưng nó đã hoàn thành, vậy nên tôi lại để “Stay hungry, stay foolish” Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ.

Ước vọng về yêu đương rất ngắn và rất bé. So ra, với tình cảm mười một năm ròng rã viết lách, dường như chả có gì nhiều. Và vì đây là nhà của tôi, thế giới của tôi, của riêng tôi nên tôi không để ai đạp lên nó.

Phụ nữ thật ra rất bi quan. Cái bi quan đó không xuất phát từ tự ti hay gì cả. Chỉ là những sinh vật như vậy mà thôi. Dính đến tình cảm, việc bi quan và ưu thương dường như không thể tránh khỏi. Rồi gượng gạo nâng chính bản thân đứng lên. Rồi gượng gạo đương đàu, kiêu hãnh bung nở, bỏ mặc bên dưới mình, để trưởng thành, bông hoa đó trải qua biết mấy gian truân. Đàn ông thì vui hơn, họ vui với lí trí của họ. Lí trý đó khiến cho họ khó hiểu với sự mong manh của phụ nữ, cũng căm ghét sự tàn độc của phụ nữ.

Biết sao bây giờ…

Thật sự vẫn rất muốn nói câu “Em là người xấu, anh là người xấu, chúng ta đừng hại người tốt khác được không?”

Chỉ sợ anh đáp lời “Vì anh và em đều là người xấu nên chúng ta hãy tiếp tục hại người tốt khác đi!”

Vậy nên, lời hứa hôn của tôi với cô gái kia, đến bây giờ vẫn có hiệu lực.

Có điều… làm sao giờ, chúng tôi là họ hàng 😦

À, phải note lại vì ai mà tôi viết dòng này. Đến lúc đọc lại, còn có thể vì hình dáng và cái tên sớm sẽ phai nhòa trong tương lai mà mỉm cười “À, mình đã từng có thời vì người kia như thế”

Là anh: TQH-ĐT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s