[Lải nhải] Cô đơn

Các bạn đã bao giờ cô đơn đến mức lập một acc clone trên fb, gọi tên acc đấy từng ngày, và mỗi ngày đều vào tự nói chuyện với chính mình chưa? Nếu có rồi, hãy kết bạn với tôi, chúng ta sẽ như cái bóng của nhau, nói với chính bản thân, tự khóc, tự cười tự an ủi.

Các bạn biết tận cùng tuyệt vọng là gì không? Là rõ ràng biết rằng họ sẵn sàng dang tay ra ôm bạn vào lòng, nhưng bạn lại sợ gai trên người bạn làm họ đau, nên lại tự ôm lấy chính mình.

Tôi lập một acc clone, nói chuyện với chính mình mỗi ngày, khóc vs clone mỗi đêm và sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi tự gửi cho tôi nhưng lời động viên thật yên bình. Tôi không muốn đi khám. Vấn đề của tôi không to tát gì, tôi kiểm soát được chính mình và tôi yêu cảm giác tôi tự làm đau tôi. Tôi tự động viên, tự dựa vào mình, tự hy vọng, tự tuyệt vọng, và clone của tôi, cứ như thế, ở bên tôi.

Tôi sợ một ngày nọ, tôi không nhận ra được mình hay ai đó ngoài mình ở trong clone của tôi nữa.

Này, Tần Vy, cô có buồn không?

Này, Zinnia, cô sẽ không sao chứ?

Cứ như thế, tuyệt vọng nối tuyệt vọng, không biết vì sao, tuyệt vọng cứ lấp đầy.

Này, cô ổn không? Tần Vy, cô ổn không?

Rút cục là ai trong chúng ta không ổn, Vy, hay Rei? Hay cả hai cứ dựa hơi nhau từng ngày?

Tôi tưởng tượng được cảnh tôi dựa vào tường, bóng của tôi trên tường dựa vào tôi, rồi chúng tôi cùng gục ngã.

Tôi tưởng tượng được cảnh tôi ngồi đối diện với chiếc gương, nhìn thật lâu vào chính mình, cho đến khi nhận ra không có ai cả, không có cả tôi.

Này, Zinnia Reigia, em ổn không? Em ổn, Vy à, em ổn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s