Hôn phu phù thủy – Chương 2

Chương 2:

Cô tỉnh dậy, tấm chăn trượt khỏi vai, sau đó ngơ ngác nhìn người bên cạnh mình. Khuyết Dương nhắm chặt mắt lại một lúc lâu, rồi mở mắt ra, cười nhàn nhạt. Sau đó kí ức lại ùa về, ạt ào trong tâm trí.

Cô đã uống rất nhiều. Bao nhiêu rượu được cho được biếu, cô lấy ra uống đủ. Hình như còn uống với đàn ông. Cô nhìn người cạnh mình, vành môi cong lên mai mỉa. Còn hình như cái gì, rõ ràng đã uống với đàn ông, ngủ cùng anh ta, e rằng cả làm tình cũng đã làm rồi.

Vò đầu mình, Khuyết Dương kiếm tấm áo trên giường rồi mới bước xuống. Vớ lấy bao thuốc và chiếc bật lửa, cô xiêu vẹo rời khỏi phòng ngủ mà ra thẳng ban công. Châm một điếu, hút một hơi, đầu óc váng vất, tâm hồn lại cuộn sóng. So với những gì đã trải qua suốt tám năm gần đây, lần sai lầm này cũng chỉ là xước xát nho nhỏ.

Bắt đầu từ năm mười tám tuổi, chơi vơi đến điên cuồng.

Năm hai sáu tuổi, hình như cái gì cũng chưa từng kết thúc.

Cô bắt đầu muốn khắc tên anh lên người mình. Có lẽ cô sẽ xăm tên anh lên eo mình. Một cái tên rất nhỏ. Vinh. Nhỉ. Hồ Vinh.

Cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo. Giai điệu Americano làm cô bật cười. Ngày cô đặt nhạc chuông này, cô cũng mơ về một tình yêu nảy nở trên phố, ở cửa hàng hoa, bây giờ nghe lại, chỉ thấy màu nắng xám ngoét của tháng tám năm nào. Ấy nhưng cô cũng chẳng đổi nhạc chuông. Không đổi năm năm rồi.

“Mẹ à, con nghe!” cô dịu giọng, bên kia là mẹ cô, bà bình tĩnh và lý trí, lại tình cảm cùng nuông chiều cô vô bờ.

Cô có thể phản bội lại cả thế giới này chỉ để theo mẹ. Cô cũng biết, mẹ hoàn toàn có thể làm thế vì cô.

“Đám cưới vì sao mà hủy?”

Mẹ cô cũng trong lễ cưới. Mẹ cô nhìn thấy cô nói anh nên đi đi. Mẹ cô để cô yên lặng và biến mất một thời gian, hôm nay, bà mới hỏi cô. Không quát mắng, vì bà biết, sự lựa chọn của con gái mình, ngoại trừ làm tổn thương nó, chứ không hề ảnh hưởng đến xã hội. Con gái bà không giết người, không ăn cắp, không phạm tội. Con gái bà thích làm nạn nhân hơn.

“Anh ấy không yêu con.” Cô dụi tàn thuốc vào gạt tàn, cười bình thản. “Nhưng con lại rất rất rất yêu anh ấy.”

Chỉ một câu, bà đã hiểu.

Đứa con của bà, dẫu không phạm pháp, thì vẫn là một phù thủy đáng thương và hèn mạt. Có thể không đáng thương, nhưng nó là con bà, bà không thương nó thì ai thương.

“Mai về đây, mẹ làm ếch tẩm chiên bột cho mà ăn.”

“Dạ, con biết rồi. Con yêu mẹ.”

Cô cúp điện thoại, sức muốn khóc cũng không còn. Yêu thương quằn quại kia, hình như cũng chết lặng vào ngày anh rời khỏi lễ đường. Dư luận sau đó thế nào, cô không để tâm. Mẹ cô cũng không để tâm. Giông bão như thế, đối với cô cũng chẳng có gì là to tát. Thứ dày vò lớn nhất đối với cô, đã cầm hoa cài áo rời đi mãi mãi.

Ngày hôm sau, người đàn ông làm tình với cô bị cô dựng dậy, đặt một cọc tiền, sau đó vui vẻ tạm biệt. Anh ta nhìn cô, gật gật đầu rồi sau đó biến khỏi căn hộ trên tầng thứ ba mươi tư này.

Khuyết Dương không thích độ cao, nhưng cô thích không khí lạnh nó đem lại. Vậy nên cô chọn căn hộ này, sống đủ đầy và bình thản. Định bụng hút thêm điếu thuốc, sau nghĩ lại, cuối cùng là tự đi làm một bữa sáng cho mình.

Vừa làm, vừa điểm lại, tám năm qua đã sai trái cái gì.

Hai mối tình, gói gọn trong tám năm, kết thúc là một dóa hoa cưới tan nát, một chiếc nhẫn chìm xuống lòng sông và giờ, cô thầm cầu nguyện lòng cô chưa cạn kiệt với yêu đương.

Đầu tiên là Hồ Vinh. Sau đó là Đan Tân. Giờ là ai? Ai cũng thế cả.

Cô đặt bánh mì lên thớt, cán mỏng, cuộn xúc xích rán vào rồi rưới chút phomai. Sau đó lại cho vào lò nướng năm phút. Tự mình pha cốc sữa, nhìn đồng hồ ngân chuông ở thời khắc tám giờ, lại thấy mình như tỉnh mộng. Ừ, phù thủy như cô, được mấy khắc đau buồn? Kiểu buồn lãng mạn hợp thời ấy, cô đã học qua trong suốt thời học văn khi còn ngồi dưới mái trường, khi vẫn còn… ừ, Dương nhớ, khi vẫn còn có thể nắm tay hai cô gái kia, song hành đến mức tưởng chừng như cùng trời cuối đất.

Vật còn có thể đổi, sao còn có thể rời, huống hồ xấu tính như cô, níu chân được ai?

Lò nướng tự tắt, cô giật mình rồi mang thức ăn sáng ra, vừa ăn, vừa mải miết nghĩ. Nghĩ đến mức thất thần, lại ngồi ngây ra trăn trở. Hai mươi sáu tuổi, vật chất cô không thiếu, nuông chiều chính mình quá nhiều nên đẩy bản thân vào thảm cảnh cô đơn mòn mỏi.

Cô tự tay cắt đứt một đoạn tình bạn.

Cô tự tay cắt đứt một mối tơ duyên.

Dương không oán trách kết cục này đến với mình, cô biết cô đang trả giá. Nhưng không oán trách không có nghĩa là không thấy buồn. Không oán trách, không có nghĩa là không tỉnh giấc giữa đêm, mắt mở trừng, nhìn trần nhà trong đêm đen và thao thức không ngủ được nữa. Không có nghĩa là ngừng cảm thấy những bất an đập thùm thụp trong lồng ngực. Không có nghĩa là cô không tuyệt vọng và mệt mỏi.

Hai sáu tuổi.

Gây dựng đủ một sự nghiệp, tưởng rằng sẽ bước vào lễ đường mà cười ngọt ngào, nhưng cuối cùng thì…

Dương rời nhà vào lúc mười giờ sáng. Cô xin nghỉ phép mấy hôm, cắt đứt liên lạc với công ty, rồi tự đi tìm niềm vui cho chính mình. Kéo vạt cardigan, Dương dừng lại nhìn bóng mình hằn lên cửa kính. Tóc dài, lọn xoăn, tuồn xuống vai, chạm đến eo lưng. Tóc nhuộm màu đỏ tím, rực rỡ dưới ánh nắng, lại mang theo vẻ u sầu hắc ám. Cardigan đen, quần áo bên trong lại là kết hợp của mớ đồ cô vơ đại. Làn da trắng tái, dáng vẻ mong manh, lại đứng trân mình nơi đông người, soi lấy hình ảnh trong gương cười rất nhạt.

Phù thuỷ cũng chỉ có bộ dạng đến vậy là cùng.

Dương có thói quen nếu không biết đi đâu, không biết tựa vào ai, thì sẽ ra ngoài và cứ đi. Đến khi cẳng chân nhức nhối, bàn chân đau mỏi, cô sẽ lựa một quán cafe bất kỳ, miễn sao có cửa sổ nhìn ra ngoài để ngồi xuống, gọi một đồ uống nóng hoặc không đá, rồi thơ thẩn nhìn. Chỉ nhìn thôi, không suy nghĩ.

Ngày hôm đó, cô gặp một người mà cô đoán là sẽ không thể quên. Khi cô nói điều này với người đó, người đó chỉ hờ hững đáp lại “Chứng Azhemer của tuổi già hoặc tai nạn gây chấn động não có thể khiến em quên!” cô nhìn người đó nhướn mày rồi cười lẩm bẩm “Đồ khờ!”. Nhưng đó là chuyện của sau này, còn ngày hôm đó, cô thật sự chả quan tâm đến người đó.

Cô ngồi xuống, gọi một cốc cacao nóng. Rồi im lặng rất rất lâu. Lâu đến mức tưởng như hoá đá thì sau lưng cô vang lên một cuộc hội thoại khiến cô ngoái đầu.

“Anh ơi, em đói!”

“Ờ, thay vì bữa cơm ba mươi ngàn, em có thể mua viên Nexium 40mg chống xót với giá hai nhăm ngàn một viên, lời to nha!”

Khuyết Dương tưởng mình nghe nhầm. Cô quay lại, bắt gặp một đôi đang ngồi nhìn nhau. Người đàn ông ôm một ly bạc xỉu, cô không chắc lắm về đó là cafe sữa hay bạc xỉu vì nó nhiều sữa quá, và cô gái ngồi quay lưng lại với cô.

“Anh hâm à?”

Nếu như đây là cuộc nói chuyện trên mạng, cô đoán đây là đoạn đối thoại hài hước, nhưng không, gương mặt nghiêm túc của anh ta chẳng có dấu hiệu nào là đang đùa cả.

Dương lờ đi cuộc hội thoại, nhưng sau đó nghĩ thế nào, lại đổi chỗ sang ghế đối diện mình, để nhìn thẳng mặt người đàn ông kia.

Họ nói gì đó về hôn nhân. Họ nói gì đó về chính trị. Cô không để tâm vào nội dung cuộc nói chuyện, chỉ là gương mặt của người đàn ông kia rất… buồn cười. Rất nghiêm nghị, cực nghiêm túc, có một chút tương đồng với Tân. Nhưng Tân biết cười. Nụ cười lịch sự.

Đoạn hội thoại của họ rất dài. Chủ yếu một cô gái nói về thời trang, và anh chàng thì ngắt đi bằng những câu hỏi mà Dương chắc chẳng ai ưa nổi “Uhm, nếu như chỗ em nói nó không bị sụt giảm cổ phiếu, hay là giá dầu không tăng và giá vàng không đổi thì giá cả khá là hợp lý!” những câu tương tự như thế.

Dương đoán anh ta là một gã đọc sách quá độ và hoàn toàn không biết cách tán tỉnh. Cô gái kia chắc chắn theo đuổi anh ta. Ngày sau mới biết, quả đúng là thế thật…

Rồi cô tự chửi rủa chính mình, khi không đi nghe chuyện thiên hạ rồi phán xét người ta. Dừng lại một chút, cô khuấy cốc cacao và đúng lúc chuông điện thoại reo.

“Dương, em đang làm gì? Dự án lại gặp vấn đề rồi!”

Nhíu máy nhìn vào cái tên, cô thở dài. Vấn đề gì thì cứ từ từ xem nào.

“Vấn đề gì thì cứ từ từ xem nào, bắt đầu từ đâu? Khách hàng, bên design hay là vốn?” Dương thờ dài.

Dẫu sao cũng là trong lĩnh vực truyền thông, không cần đúng sai, cứ hay và ấn tượng và ảnh hưởng là quá đủ rồi. Mà có khi còn chả cần hay, ảnh hưởng là đủ.

“Khách hàng, bên đó không ưng quảng cáo của chúng ta! Chị vừa gọi điện cho họ xong, họ nói là cần xem lại kịch bản quảng cáo. Em nhớ quảng cáo sữa không? Họ muốn làm một cái hát hò như vậy!”

“Bảo họ có muốn nối gót điện máy xanh, và kết hợp với bò sữa thì may trang phục trắng đen rồi cho đứng nhảy flashmob trên nền nhạc một con vịt là xong chứ gì.” Dương nhíu mày.

Sản phẩm này vốn chẳng phải liên quan đến điện đóm máy móc gì hết, rõ ràng là quảng cáo thuốc, không muốn làm theo kiểu quảng cáo cứng, đã nghĩ ra một plot hay như thế cho rồi, lại còn đòi hỏi.

“Mà quảng cáo thuốc trị xương khớp thì hay tập thể dục nhịp điệu, chị bảo với người ta là thuê mấy bác ngoài công viến uốn éo cho vài bài rồi đọc diễn văn…” Dương đưa tay bóp trán, sau đó tiếp tục khuấy thêm cacao một lần nữa. Đưa mắt lên đã thấy người đàn ông kia nhìn mình, gương mặt rõ ràng đang mở to mắt nhìn cô.

Biểu cảm y hệt lúc cô giương to mắt nghe câu trả lời về thuốc chống xót của anh ta.

“Chị không biết, mai họp với bên họ, em lo mà tính!” và cụp máy.

Dương nhướn mày nhìn chiếc điện thoại trong tay mình, sau đó lắc đầu rồi lại thong thả uống thêm ngụm nữa. Hừm, vừa mới bị bỏ trong lễ cưới của chính mình, tâm trí đâu mà họp với hành. Nói vậy, cô vẫn nhắn một tin cho người vừa gọi.

“Chị, hẹn đối tác mai ba giờ chiều.”

Mẹ cô đúng là làm cho cô một mâm ếch tẩm bột. Đúng một mâm chứ không phải một đĩa hay một nồi. Ăn đến mức cô có cảm tưởng như ếch hình như đẻ được trứng rồi nòng nọc sinh ra trong bụng rồi, cô mới được phép dừng.

Rồi mẹ nhìn cô, lắc đầu.

“Mới ở rieng có mấy ngày đã gầy rộp đi! Ăn uống vớ vẩn rồi chứ gì? Lớn rồi mà vẫn còn để mẹ nhắc, con gái con đứa!”

“Đâu, con vẫn còn bé mà, bé xíu!” cô nũng nịu, giọng nhão ra rồi vơ lấy cốc nước uống một ngụm.

“Vớ va vớ vẩn, xong lại lăn đùng ra đấy ốm thì ai chăm?”

“Đâuuuuu, con khỏi bệnh từ bốn năm trước rồi màaaaaa!”

“Còn nói nữa, ăn xong rồi thì di mua quần áo với mẹ!”

Mẹ cô thi thoảng hỏi cô chuyện yêu đương. Đám cưới vừa rồi, cô cũng không nói rõ. Nhìn ngón áp út của con gái trống trơn, bà chỉ lắc đầu, cũng không thở dài.

“Chuyện của con với Tân, mẹ vẫn chưa hiểu.”

“…” cô im lặng.

“Chuyện của con với Vinh, mẹ cũng không hiểu.” Bà vừa lựa áo vừa nói, lơ đãng nhưng thật sự rất có chủ tâm.

Dương im lặng. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ biết là với cả hai người đó, cô đều sai.

“Và Dung với Diệu nữa, hai đứa đó sao không đến đám cưới của con?”

Dương thở dài.

“Mẹ, mẹ à, mua váy thôi mẹ, còn chuyện của con, con lo được mà.”

Cô không biết chuyện gì khó xử hơn. Tân và Vinh hay là chuyện của Dung và Diệu. Dẫu sao thì, sai lầm của tám năm trước, chẳng phải cũng từ sự cô đơn ngu xuẩn mà ra ư.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s