Con rối và kẻ xấu – Phần 1

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi

Characters: Len, Khang, Hoài

Rating: T

Category: general, nam x nam, nam x nữ, nữ x nữ

Summary: Con rối muốn báo thù, kẻ xấu muốn chinh phục

Anh là gay, cô đương nhiên không biết, đến tìm kiếm cô, chỉ vì đôi mắt của cô giống hệt người đó.

Đến khi mọi chuyện vỡ lở, cô cũng chỉ lặng lẽ mỉm cười, sau đó chậm rãi hỏi

“Có khoảnh khắc nào anh thật sự rung động trước em chưa?”

Anh nghĩ rất lâu, cuối cùng gật đầu, không phải vì anh miễn cưỡng, mà khoảnh khắc cô khiến anh điên đảo không chỉ có một, mà là rất nhiều.

Hai năm yêu nhau, không dài không ngắn, cô thản nhiên bỏ qua, cúi đầu chúc anh phải thật hạnh phúc, thanh xuân kia coi như chắp mối lương duyên, là làm việc thiện, cô cũng không nuối tiếc.

Đến lúc này, anh mới ngỡ ngàng nhận ra, ngay từ đầu, cô đến với anh vốn cũng chẳng phải vì yêu.

Phần 1

1.

Cô không thích thanh trắc. Nó khiến cô cảm giác rất khó nói. Những dấu câu mang thanh trắc khiến cô bị khó xử, vậy nên cô rất kiệm lời, kiệm lời đến mức gần như im lặng. Nhưng anh hài lòng với sự kiệm lời của cô, thậm chí còn biết ơn sự im lặng cùng cực này nữa. Ở bên cô, anh không cần cố gắng giãy dụa ra vẻ, càng không cần oằn mình đánh rơi bản thân.

“Em uống gì nữa không?”

Câu hỏi của anh cắt đứt mạch đọc của cô, Len ngẩng lên nhìn anh, rồi nhìn cốc trà vẫn còn một nửa của mình, sau đó cười lắc đầu. Cô đáp lại anh bằng cử chỉ, không phải bằng lời nói, sau đó lại cúi xuống đọc sách tiếp.

Kể từ ngày cô biết người anh yêu thật sự trở về, cô dường như không liên lạc với anh nữa. Những lần gặp hiếm hoi giữa hai người đều là anh chủ động tìm cô, cô chỉ gật đầu đáp ứng mà thôi. Nhưng cô không hiểu vì sao anh tìm cô rồi cả hai không nói với nhau câu nào, cô ngồi đọc sách, anh ngồi uống trà, lơ đãng ngắm nhìn xung quanh, rồi quay sang nhìn cô, rồi chơi điện thoại.

Có lẽ anh thích sự tịch mịch bên cạnh cô đi.

“Len này!”

Cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt mở to, không biết anh sẽ hỏi gì.

“Nhà em có ba phòng ngủ đúng không?”

Cô gật đầu, càng cảm thấy khó hiểu hơn nữa.

“Vậy có thể cho Khang thuê một phòng không? Anh ấy ở nhà anh không tiện, nhưng nhà anh ấy chưa xây xong, mà thuê bên ngoài anh không quản được…”

Len nhíu mày, thế thuê chỗ cô thì quản được sao?

“Ý anh là anh ấy khá buông lỏng bản thân, không biết cách chăm sóc mình, anh cũng muốn nhờ em để mắt đến cậu ta một chút.”

Len nhướn mày, thế này là đang thuê cô thành giúp việc nhỉ?

“Anh biết có chút bất tiện, nhưng… Khang có chỗ khó nói, anh cũng không tiện giải thích, em có thể giúp anh không?”

Cô vẫn im lặng, trong lòng suy tính, sau đó gật đầu.

“Tiền phòng bốn triệu, điện nước, internet và đồ ăn chia đôi.” cô nói khẽ, đối với anh cũng không dùng tình cảm mà trả lời nữa rồi, lễ phép đơn giản cô cũng tiết kiệm, chỉ mỉm cười chờ đợi anh đáp lại.

“Được được.”

2.

Khang là một tên khó tính. Đấy là nhận xét dầu tiên của cô về người đàn ông này. Anh ta xét nét nhiều kinh khủng khiếp, thái độ lúc nào cũng cực kỳ trịch thượng, lại đem phần khinh bỉ nhìn cô. Len từ chối sự gào thét trong thâm tâm muốn quạc anh ta và vứt anh ta ra khỏi nhà, nhưng sau đó lại dằn lòng.

Kệ đi!

Cô tự nhủ, cũng chẳng thèm để tâm đến anh ta, chỉ đặt lên bàn một chiếc chìa khoá.

“Khoá nhà đây, số điện thoại của tôi dính trên tủ lạnh, có gì cần thì gọi tôi!”

Rồi cô trở về phòng mình, cẩn thận đóng của lại.

Rồi mở cửa ban công, châm điếu thuốc và hút một hơi vừa đủ. Gương mặt nhìn nghiêng, hướng lên bầu trời soi vào mây trắng đang sáng rực. Len muốn con gái mình tên là Vân. Cô nghĩ thế, cũng muốn con gái của mình sẽ như những cụm mây kia, lãng đãng, tự do, dịu dàng.

Thuốc tàn lúc nào cô không biết, cô quay sang chiếc bàn ở ban công, dụi thuốc xuống gạt tàn, rồi để mặc ở đấy. Kéo chiếc áo cardigan vào mình, Len trở về phòng, rồi nằm xuống giường ngủ một giấc. Trong suy nghĩ không một tia vấn vương về người đàn ông ở phòng kế bên.

Lúc cô tỉnh dậy đã là tám giờ tối. Lờ đờ ngồi dậy, cô lấy quần áo rồi chui vào phòng tắm bên trong phòng ngủ. Mắt vẫn nặng trịch, nhưng cảm giác người bết lại khiến cô khó chịu. Ác mộng hoá ra thật sự có thể làm người ta mướt mồ hôi…

Tắm xong, cô bước ra ngoài phòng khách và bếp, lại nhìn thấy căn phòng lạnh tanh, cơm chưa nấu, bát đũa vẫn mới nguyên, cuối cùng quyết định gọi pizza về ăn.

Điện thoại vừa nhấc lên, cửa đột nhiên mở ra. Cô nheo mắt, trong bóng tối nhờ nhờ do ánh đèn từ phòng mình hắt ra, cô nhìn thấy Khang đang lúi húi cởi giầy. Cũng không để ý đến anh, Len nhấn nút gọi điện thoại.

“Alo!”

Tiếng alo vừa cất lên, cô thấy tiếng đàn ông trầm trầm phía sau rủa thầm. Quay lại nhìn anh, cô thấy anh trợn trừng mắt cũng đang nhìn cô.

“Cô đứng trong bóng tối doạ ma ai?”

Len không đáp, chỉ thủng thẳng đọc địa chỉ của mình và gọi hai phần pizza cỡ đại về. Đầu đang rất nhức, cũng không muốn cùng tình địch quá khứ đối đầu, nói xong liền trở về phòng ngủ, đóng cửa lại, không thèm đáp anh lấy một câu.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên Khang bị một cô gái coi mình như rơm như rác.

Anh nhớ lần đầu tiên gặp cô, cô nhìn anh hết sức lãnh đạm, một chút khinh thường, phần còn lại chính là không thèm để tâm. Anh nghi ngờ liệu rằng Hoài và cô ta có từng là một đôi. Nhưng rõ là họ từng có khoảnh khắc bên nhau. Anh cũng từng thấy ảnh cô trong máy Hoài, có những khoảnh khắc đẹp đến thẫn thờ.

Bỏ đi! Kệ cô ta!

Anh tự nhủ, mới đi ăn cùng Hoài về, tâm tình đang rất tốt, không muốn phá huỷ cảm giác vui vẻ này, anh cũng liền về phòng.

Một lúc sau nhẩm tính, nếu ngày nào anh và Len cũng chỉ chạm mặt trong vài giây thôi thì thật tốt.

3.

Ở chung nhà với Len một tháng, anh gặp được cô tổng cộng mười hai lần. Nói với nhau được hai câu là “Tiền điện tôi để trên bàn, anh đóng hộ tôi!” và “Hoài không gọi được cho anh, anh gọi lại đi!”

Hết! Chấm hết!

Vậy nên Khang cực kỳ ngạc nhiên khi hôm nay cô đột nhiên gõ cửa phòng anh, lúc ra mở cửa, còn thấy sự ngập ngừng trong mắt cô.

“Có chuyện gì sao?”

Cô giống như đang cân nhắc những gì mình muốn nói, sau đó cũng chỉ thở ra mấy chữ.

“Hôm nay bố mẹ tôi đến.”

Anh nhìn cô với ánh mắt cô bị điên à, nói với tôi làm quái gì.

“Anh ở nhà tôi không tiện.”

Nãy giờ cô nói được 12 chữ. Hơi nhiều rồi, Len nghĩ thầm, mỗi lần cô nói với anh cũng chỉ có mười chữ thôi. Nhìn gương mặt trắng ngần, nhưng chẳng chút biểu cảm nào của cô, anh chẳng thể ngăn mình nở một nụ cười nhạt, rất nhạt, mang đậm tính đả kích.

“Vậy nên cô muốn tôi đi đến chỗ khác, tránh bố mẹ hiểu lầm?”

Cô gật đầu, không hề do dự. Trong lòng không ngừng cảm thán anh kể ra cũng có chút thông minh, nói một hiểu hai, nói hai hiểu bốn.

“Tôi đi đâu bây giờ?” anh nhìn cô, cô thấp hơn anh một cái đầu, đỉnh đầu cô chỉ chạm được vào cằm anh, từ khoảng cách này, anh thoải mái nhìn xuống, cảm giác bề trên khiến anh thấy thoả mãn.

Cô nhún vai. Đi đâu là việc của anh, cô quan tâm làm gì.

“Có phải đem hết đồ đạc đi không?”

Lại một cái gật đầu không do dự. Khang đột nhiên muốn bật cười. Nãy giờ cô chẳng yêu cầu anh làm gì, chỉ có anh tự nguyện đáp ứng nhu cầu của cô.

“Vậy làm sao tôi biết khi nào thì trở về được?”

“Tôi sẽ gọi điện cho anh.” Cô ngẩng lên, dứt khoát.

Khang nhận thấy đôi mắt cô rất đẹp, rất sáng, nhưng lại lẩn khuất những tia buồn bã khó hiểu. Anh dường như ngẩn ra, bị hút vào trong tròng mắt đen trắng rõ rệt đó, cuối cùng rùng mình một cái, gượng cười hỏi lại.

“Cô biết số điện thoại của tôi sao?”

“Có thể hỏi Hoài.”

“Sao không hỏi tôi luôn bây giờ?”

Đến lượt cô ngẩn ra, sau đó mới gật đầu đáp vậy anh cho tôi số đi.

Chưa bao giờ có ai xin số anh mà miễn cưỡng đến vậy. Dù là nam hay nữ, đồng tính hay song tính hay dị tính, đều luôn luôn bị anh hấp dẫn, chỉ có cô gái này dường như rất rất chán ghét anh. Nó giống như cảm giác bài xích, anh biết cô không cay nghiệt với cộng đồng LGBT, nhưng dường như cô rất bài xích anh.

“Có phải cô vẫn ngại tôi vì tôi là người Hoài yêu không?”  Anh vừa lấy điện thoại ra, định nháy vào máy cô, lại chăm chú quan sát gương mặt thất thần kia ngẩng phắt lên nhìn anh, trong đó còn mang theo bốn chữ không-thể-tin-nổi. Nhìn biểu hiện này, anh cười giả lả “Chắc không phải đâu nhỉ!”

Cô liếc xéo anh rồi sau đó quay người rời đi. Đợi đến khi cánh cửa gỗ đóng lại, anh mới thở dài. Quay về phòng rút một điếu thuốc, anh bước ra ban công nhả khói, lại giật mình khi thấy ban công phòng bên, cô cũng tư lự đứng đấy, điếu thuốc ngậm trong miệng, bật lửa nằm trong tay, hờ hững bật lên.

Nhìn thấy anh, Len không nói gì, chỉ kéo một hơi thuốc dài, phả ra làn khói trắng, sau đó đem dụi điếu thuốc vào gạt tàn bên cạnh. Rồi lại trở về phòng mình. Khang nhìn thấy rất rõ biểu cảm của cô, rõ ràng là không muốn ở cùng một chỗ, càng không muốn chạm mặt nhau. Nhưng mà anh thấy rất tò mò về cách hành xử đấy. Len, suy cho cùng, thông qua những lời Hoài kể, cô gái ấy thật sự rất nhã nhặn, lại cũng vô cùng lễ phép.

4.

Cô sắp xếp lại nhà cửa, cẩn thận kiểm tra phòng Khang, sau khi chắc chắn không có thứ gì khả nghi ở lại, cô mới an tâm. Mấy tiếng nữa ba mẹ đến, cô cũng muốn tự mình làm gì đó cho cả hai người. Nghĩ là làm, cô chạy đi mua đồ về nấu súp, cùng thêm một ít món chính như sườn xào chua ngọt hay canh rau ngót nấu thit bằm. Mải mê làm miết, thấm thoắt đã nghe tiếng chuông cửa. Cô buông dao chặt, chạy ra mở cửa, trên môi còn đặt sẵn một nụ cười.

Cửa nhà cô có hai lớp, lớp gỗ bên trong, lớp cửa sắt bên ngoài, nhưng khi cánh cửa gỗ mở ra, nụ cười của cô chậm rãi tắt ngúm.

“Anh quay lại làm gì?” cô nhìn Khang, vẻ mặt không hài lòng, mà anh, khi nhìn thấy nụ cười của cô qua song cửa sắt có chút giật mình.

“Tôi để quên hộp đồng hồ trong ngăn kéo, là của Hoài tặng, không mang cậu ấy sẽ tức.”

Cô nhướn mày, cũng không mở cửa mà đi thẳng về phòng anh, một lúc sau quay ra với chiếc hộp đen bằng nhung.

Có điều, trời không chiều lòng người, lúc cô vừa mới mở cửa ra đưa cho anh, thì ba mẹ xuất hiện. Tình huống này không đến mức bối rối, nhưng mà có chút bất ngờ. Len nhanh chóng dúi hộp vào tay Khang, sau đó đẩy anh sang một bên.

“Ba, mẹ, đến rồi ạ?” cô vui mừng nói, trên mặt còn có nụ cười thật rạng rỡ, sau đó gần như bỏ quên Khang, chạy ra xách hành lý cho mẹ.

“Ừ, đến rồi đây, mà trước nhà con có ai thế kia?” Mẹ cô gật đầu, sau đó hướng đến người đàn ông mặc áo thun đen trước mặt, nghiêm túc hỏi.

“À, anh ấy đến lấy đồ hộ bạn, con mua đồ hộ nhưng vẫn chưa có thời gian để đưa nên anh ấy đến lấy thôi.”

Anh nhướn mày, bịa chuyện nhanh thật. Sau đó cũng mỉm cười chào hai vị phụ huynh này một tiếng bác, rồi quay sang nhìn cô.

“Tôi cảm ơn nhé, thằng đó nhắc suốt mà giờ mới qua lấy được. Thôi, về đây.” Rồi quay sang chào “Cháu chào hai bác, cháu về ạ.”

Bố mẹ cô cũng gật đầu, không suy nghĩ nhiều, liền theo con gái vào nhà.

Khang lên taxi, không khỏi nghĩ dến chỗ hành lý nặng trịch mà hai bác đó mang, rồi than thầm. Mang nhiều đồ như vậy, ở cũng bét một tuần nửa tháng. Cũng không sao, Hoài đủ khả năng cung cấp chỗ ở cho anh. Dẫu sao thì một tháng nữa anh cũng được về nhà mới rồi.

Lúc Khang bước vào căn chung cư của Hoài, trong phòng tràn ngập mùi thịt khét. Anh nhướn mày, tự hỏi không phải người yêu của mình lại phá bếp chứ. Kết quả quá rõ ràng, Hoài từ trong bếp bước ra, mặt mày sa sầm, làm bầm chửi rủa tổ sư cái bếp. Bù lại, anh chỉ hơi cười.

“Ủa, anh đến rồi à?”

Anh gật gật đầu, sau đó thả mình xuống sofa, lấy điếu thuốc rồi chậm rãi châm lửa.

“Anh ăn gì, em gọi đồ nhé!”

“Anh tò mò, không biết những tháng ngày hẹn hò với con rối gỗ kia, hai người ra ngoài ăn biết bao nhiêu lần?”

“Len á? Bọn em hiếm khi đi ăn!” Hoài thản nhiên đáp lại. Sau đó môi cười cười “Thường chúng em đến cafe sách, cô ấy đến đó đọc sách, học bài, làm việc, còn em thì nhìn cô ấy rồi làm việc của mình.”

“Đấy cũng gọi là hẹn hò?” Anh liếc cậu, môi trề xuống giễu cợt. Cũng đúng, anh khó tưởng tượng một cô gái như thế làm mấy trò nũng nịu người yêu. Chắc hẳn rất gượng gạo cho mà xem.

“Thi thoảng cô ấy đột ngột ra lệnh Hoài, hôn em, và em làm theo thôi.”

Khói chưa kịp nhả ra, Khang sặc một hồi, sau đó kinh ngạc ngẩng lên nhìn người yêu.

“Con rối đó? Không thể nào!”

Hoài bật cười, giọng trầm khàn.

“Có gì không thể chứ, nhưng sao anh đột nhiên quan tâm tới cô ấy vậy?”

“Vì cô ta rất dị!” anh đáp ngay, không cần suy nghĩ.

Đúng thế, trong suy nghĩ của anh, Len giống một con rối nhiều hơn là một người có khả năng biểu đạt cảm xúc. Có điều, khoảnh khắc cô hút thuốc chiều nay, anh đã thật sự rất rất kinh ngạc.

Len nhỏ người, tóc dài đến ngang lưng, buông xõa hoặc đôi khi cột hờ hững, quần áo luôn là phẳng phiu, màu sắc trang nhã. Đến đồ lót, ừ, anh thi thoảng ra ngoài phơi đồ, và nhìn thấy đồ nhỏ của cô, đều rất sạch sẽ, thanh lịch. Cô giống một cô gái e ấp khép kín mình hơn là người có khả năng thể hiện tình cảm chốn công cộng, nhưng chắc là anh nhầm. Rút cục chẳng hiểu thế nào, anh lại đưa mắt nhìn Hoài, đột ngột cất tiếng.

“Hai người đi quá giới hạn chưa?”

Hoài lắc đầu. Cái gì anh cũng chưa làm với Len. Nụ hôn của cả hai cũng rất nhẹ, một cái chạm môi không đến ba giây, đôi mắt cô khi đối diện với nụ hôn đó rất phẳng lặng.

“Chưa, sao thế, anh ghen?”

Khang bật cười, sau đó ngoắc Hoài lại gần.

“Nếu ghen, anh có phương thức khác để phạt em!” nhả khói vào mặt cậu, tiện tay thảy điếu thuốc vào gạt tàn, anh đẩy cậu xuống ghế sofa.

Lúc anh tỉnh dậy đã là nửa đêm, Hoài bên cạnh đã ngủ say, chăn quấn quanh cả hai, có phần nhàu nhĩ. Không thể không nhàu nhĩ được. Anh vô thức nhìn điện thoại, sau đó bật lịch sử cuộc gọi lên, không có cuộc gọi nhỡ nào, số của cô vẫn nằm yên lặng ở trên đầu với cái tên anh đặt “rối gỗ”. Anh nhíu mày nghi hoặc, mong chờ gì, một cuộc điện thoại nói rằng anh có thể về sao?

Về?

Anh hoảng hốt với suy nghĩ của mình. Đó vốn chỉ là chỗ trọ, không phải nhà, anh lấy tư cách gì nói chữ về với ngôi nhà không phải của anh? Tự nhiên nghĩ quanh quẩn, rồi tự nhiên sinh bực bội, anh lầm bầm chết tiệt, rồi mặc đồ vào, ra ngoài hành lang đứng.

Gió đêm mát rượi. Thành phố dưới chân vẫn sáng đèn, nhưng người đã thưa thớt. Thi thoảng có chiếc xe tải chạy qua, mang theo làn bụi rồi mất hút về phía xa. Dòng suy nghĩ không tự chủ được lại quay về với gương mặt nhỏ nhắn của con rối. Trắng mịn, và thơm. Anh không bạc đãi bản thân hay gượng ép mình xóa đi những gì mình nghĩ, cứ để mặc hình ảnh của cô miên man hiện lên, đều mang theo sự lạnh nhạt và đề phòng khi nhìn anh. Tổng số mười lăm lần chạm mặt trong tháng, chưa bao gồm lần đầu nhận nhà, chỉ có chiều nay là cô có biểu cảm khi gặp anh. Một cái là khinh bỉ, một cái là rạng rỡ.

Quả thật, anh không thể phủ nhận, gương mặt của cô khi cười lên thật sự rạng rỡ. Gương mặt tươi cười đó có ai từng thấy không nhỉ? Ai có thể khiến cô ấy cười đến sáng rực như thế ngoài người thân ra?

Đến lúc anh có câu trả lời, anh đã thật sự ân hận.

5.

Cô lại bật dậy trong cơn ác mộng, rồi cảm nhận ngứa trên gương mặt, nước mắt khô rát khiến gương mặt có chút ngứa ngáy. Quẹt ngang, Len thở dài. Với điện thoại trên bàn, cô mở đến file kín đã lưu trữ, là hình ảnh một cô gái cười rất tươi, bên cạnh đó, là cô cũng cười tươi đáp lại.

Chuyện bao lâu rồi nhỉ?

Năm năm? Lâu hơn? Có sao, cô vẫn lưu giữ những mảnh ký ức vụn vặt đó nơi đáy tim, thi thoảng lôi ra phủi bụi, để nhận lại những đớn đau quặn thắt.

Đột nhiên, điện thoại có tiếng chuông, cô nghi hoặc nhìn về cái tên cô mới lưu chiều nay Kẻ xấu, rồi mới chậm rãi nhấc máy.

“Alo?”

“Nghe máy rồi à?”

“Có chuyện gì không?” cô hỏi, giọng lạnh tanh.

“Ba mẹ cô ngủ phòng nào?”

Cô ngơ ngác trong mấy giây, rồi giơ điện thoại ra trước mặt mình để chắc chắn người gọi là Khang.

“Anh gọi nhầm máy à?” Len làu bàu.

“Ba mẹ cô ngủ phòng nào?” anh kiên nhẫn lặp lại, cố gắng mường tượng gương mặt của cô lúc này.

“Phòng cho khách.”

“Không phải phòng tôi?”

“Không.” giọng cô nhẹ hẫng đáp lại.

“Thế thì tốt, mai gặp được không?” Khang dứt lời còn có chút bàng hoàng với chính mình.

Tại sao phải gặp cô? Một tháng ở cạnh nhau, anh gặp cô chưa đủ hay sao? Không đúng, có gì để gặp cô?

Len không đáp lời, cho rằng anh tâm thần nói sảng, cứ thế thẳng tay cụp máy. Sau tiếng cụp và tiếng tít kéo dài trong điện thoại, Khang ngơ ngác nhìn, sau đó vô thức đưa tay lên vò tung mái tóc. Anh không biết tại sao lại đặt lời hẹn với cô. Cô rất giống con rối mà anh mường tượng, một con rối im lìm, nằm sâu tít trong góc phòng của thợ rối.

Một con rối bị lãng quên, bụi bám đầy nhưng cứ trơ ra nhìn mọi thứ xung quanh. Anh bắt đầu đổ lỗi cho cơn sốc, khi thấy cô lần đầu trưng ra hai loại biểu cảm đối lập trong cùng một ngày. Nụ cười đó rút cục có thể cho ai?

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s