Con rối và kẻ xấu – Phần 2

1. Len không thích toán. Nó khiến cô nhớ về một người, cũng khiến cô nhớ về những thứ không nên nhớ. Cô thích thứ gì đó thiên về xã hội hơn là logic, cô ưa những thứ mang thông tin và dữ kiện, thay vì những gút mắc mà cô phải lao vào giải quyết nó.

Cô ấy thì không như thế.

Len còn nhớ ngày cô đến xưởng vẽ của Tranh, cô đã say đắm người con gái đó thế nào. Tóc đỏ xoăn rối bù, xoã ra hoang dại. Lọn tóc vấn vít với nhau, tung bay và thả dài trên tấm áo sơ mi trắng nhuộm đầy màu. Chiếc tạp dề ngâm trong màu sơn, sớm đã không còn màu xanh nguyên thuỷ, mà chuyển sang dạng sắc cô không biết làm thế nào để gọi tên.

Tranh không mặc quần khi đó. Áo sơ mi hở bung một nửa hàng cúc bên trên, cổ áo trễ xuống tận vai, lộ ra xương quai xanh mảnh dẻ, áo nhàu nhĩ lấm lem và bảng màu nước trên tay, điên cuồng quệt lên tờ giấy trước mặt.

Đẹp như một nữ thần!

Len đã nghĩ như thế khi thấy cô ấy. Và Tranh, khi nghe tiếng động, đã quay lại nhìn cô, và nở một nụ cười rất rộng. Răng Tranh khểnh, duyên dáng và yêu kiều. Đôi mắt sáng phía sau chiếc kính cận khoảng hai độ và tuột xuống tận sống mũi. Tranh reo lên khe khẽ đến rồi à, và bù lại, Len gật đầu.

“Lại vẽ gì đấy?” cô bước lại gần Tranh, quàng tay qua eo cô gái ấy rồi siết chặt, tận hưởng mùi mùn cưa, mùi màu sáp và cả mùi bụi trên người Tranh.

Tranh cao hơn cô, Len đặt cằm mình lên bờ vai của Tranh, cười rất ngọt ngào rồi đánh mắt sang bức tranh chưa hoàn thiện. Rồi nụ cười tắt ngấm khi hình người trên đó không còn là cô.

Không.còn.là.cô!

“Len, con làm gì thế, sao không ra ngoài chơi đi!” mẹ cô đẩy cửa vào phòng, rồi chỉ nhìn thấy cửa sổ mở toang, giấy tờ trong phòng bay toán loạn.

Len quay lưng về phía cửa, đứng lặng thinh ngoài ban công. Bà còn thoáng thấy khói thuốc ở phía đấy, nhưng sau đó lại chọn cách đóng cửa và để con gái của mình một mình.

Gần đến ngày đó, việc Len hút thuốc nhiều hơn bà hiểu. Kể từ ngày ấy, cách đây năm năm, con bé đã bắt đầu tập hút thuốc.

Len bắt đầu ghét hội hoạ. Bắt đầu ghét Toán. Bắt đầu căm thù một người từ năm năm trước. Nhưng cô quá nhu mì, cô quá dịu dàng, quá biếng lười để trút những cảm xúc tiêu cực này lên ai. Cho đến khi cô tình cờ gặp được Hoài.

Câu ấn tượng nhất Hoài nói với cô “Em có một đôi mắt rất giống một người.”

Len cười cười, ồ vậy sao.

2. Len gặp Khang khi cô bước vào cửa hàng tiện lợi gần nhà. Cô nhìn thấy anh, nhưng lướt qua rất nhanh. Tay đút vào túi áo hoodie và cô tảng lờ cái nhăn mày chóng vánh của Khang.

“Bao giờ tôi có thể về?” Khang không tỏ vẻ khó chịu. Anh bước nhanh bên cạnh cô, thì thầm với cô, đổi lại, Len quay sang nhìn anh, rồi quay đi.

“Hôm qua tội hẹn cô, sao cô lại dập máy?”

“Cô trả lời tôi đi chứ, ba mẹ cô sẽ ở đây bao lâu?”

Len tảng lờ anh rất nhuần nhuyễn. Cô đứng lựa cà chua như một người nội trợ chuyên nghiệp, sau đó lại quay sang hàng gia vị. Nhìn vào giỏ hàng rồi lấy danh sách đồ cần mua trong túi, cô quyết định thanh toán rồi sang siêu thị. Oregano và basil không mua ở đây được, cô phải đi xa hơn. Có lẽ nên về nhà để lấy xe sau đí tính tiếp.

“Oregano và basil, ở quận này không có đâu, tôi đèo cô đi!” Khang muốn cắn lưỡi, nhưng ham muốn cạy miệng cô còn lớn hơn, vậy nên anh để cho cô nhìn anh ngờ vực. “Thanh toán đi, tôi đưa cô đi!”

Cô quyết định rồi, không làm pizza hôm nay cũng được, cô và ba mẹ sẽ ăn hàng, Buffet tốt hơn, bún đậu mắm tôm cũng được, không quan trọng nữa.

“Tôi không định mua bây giờ!” Len lách mình qua anh, sau khi thanh toán, cô liền đi thẳng ra khỏi cửa hàng.

“Len, bao giờ tôi về được?” anh đuổi theo, khi cánh cửa phía sau anh đóng lại, cũng là lúc anh hốt hoảng gọi với theo cô.

Len…

Cô không thích người khác gọi tên cô.

Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cô quay lại nhìn anh, dõng dạc và rõ ràng.

“Tôi sẽ thông báo khi anh có thể quay lại!”

“Thoả thuận của chúng ta kể từ khi tôi thuê phòng không phải như thế!”

“Vậy anh muốn nói gì?”

“Tối nay, tám giờ, cafe X ở đường A!”

Nói xong, anh dứt khoát xoay người, chuyển hướng đến chỗ gửi xe bên kia đường. Len nhìn theo, rồi thở dài. Cô sẽ không đến.

Thở cùng một bầu khí quyển với anh ta đã đủ tồi tệ rồi, lại còn ngồi cafe với anh? Len không điên. Không đúng, cô điên, nhưng cô không muốn dày vò mình. Dạ dày cô như lăn qua một ngàn mảnh thuỷ tinh khi cô nhìn thấy anh. Tâm trí cô như thể đập mạnh bởi báng súng và những cơn nhói đau từ đầu ngón tay lan đến tận tim… chúng dày xéo cô, vậy nên, cô từ chối cuộc gặp với anh ta.

Tranh từng bảo rằng Len rất hợp với màu xám trắng. Len ơ hờ hỏi vì sao, và khi liếc nhìn Tranh qua mai tóc rũ xuống, Len đã nhận được một nụ cười bí ẩn rất đáng yêu.

Cô đã run rẩy thế nào chứ, sau đó, Len đóng sách lại, mân mê lọn tóc ngắn ngủn của mình, còn Tranh, Tranh hợp với bảng màu.

Tranh cười toe. Một cô gái rực rỡ như vậy, xinh đẹp như vậy, ở tuổi trẻ hồn nhiên đến thế, hai mươi, mới hai mươi…

Và từng thứ từng thứ thuộc về quá khứ năm năm trước ấy, vỡ tan tàn dưới đèn pha ô tô.

Và từng thứ từng thứ thuộc về quá khứ năm ấy, nhuộm đỏ màu máu, loang ra, loang mãi, như cánh hồng đỏ thắm, như hoàng hôn u buồn.

Tranh à, cậu hợp với màu máu đó lắm. Máu khô bết lại, dưới bầu trời xanh thẳm năm ấy, trở thành màu nâu xỉn xù xì.

Tranh à, năm đó, cậu ra đi có hạnh phúc không? Còn tớ, không hề hạnh phúc.

3. Len gấp máy tính lại. Cô vừa gửi bản thiết kế cuối cùng của trang web cho đối tác. Cô không muốn nhận thêm lời phàn nàn nào nữa, cũng không muốn đối mặt với lời ca cẩm nhạt nhẽo từ khách hàng. Cô không hẳn là freelancer, đó là nghề tay trái của cô. Nghề chính là làm cho bộ phận sáng tạo của một công ty truyền thông khá có tiếng trong nước.

Đã ba năm trôi qua, cô từ nhân viên, cũng lên chức trưởng bộ phận, lương ổn định, cộng thêm một gia thế như công chúa, Len có đời sống vật chất gần như không có gì để phàn nàn. Nhưng đời sống tinh thần nghèo nàn đến đáng thương. Cô nương tựa chỉ duy nhất gia đình mình. Cô không còn ai cả. Không còn ai.

Cô muốn hút thuốc. Nhưng khi nhìn vào chiếc bao trống rỗng, cô ngừng lại. Nhắm chặt mắt rồi nhớ về một ngày nọ. Khi Tranh bật lửa đốt điếu thuốc đầu tiên trước mặt Len, cô đã hoảng hốt thế nào.

“Cậu làm gì vậy Tranh?”

“Tập hút thuốc!” Tranh cười đáp sau khi ho rũ khi sặc khói, ho đến tàn hơi vẫn còn muốn thử lại.

“Vì sao lại muốn thử?” Len vỗ vỗ lưng của Tranh, bao đau xót đều thể hiện qua hành động.

Rồi nhìn đôi mắt trong suốt của cô gái trước mặt, mới chậm rãi ôm cô ấy vào lòng.

“Bỏ đi, thật đấy. Nếu như người đó không thể yêu cậu trọn vẹn, mà yêu cậu qua hình bóng của người khác, thì thôi đi!”

Rồi Tranh nức nở trong tay Len, suốt một tiếng đồng hồ, tiếng khóc xé không gian, nứt toạc những đớn đau nghẹn uất.

Chuông điện thoại vang lên. Cô nhìn cái tên trên màn hình, không màng để ý. Chuông dứt, tin nhắn đến “Nếu cô không nghe điện, tôi sẽ đến thẳng nhà cô và về phòng mình!”

Đảo mắt, Len lấy điện thoại rồi nhấn nút gọi lại.

“Tôi nghe!”

“Tôi nghe? Nghe cái gì? Tôi đợi cô một tiếng rưỡi ở quán cafe rồi đấy! Cô không được dạy dỗ hay sao mà đến phép huỷ hẹn lịch sự cũng không có thế?”

“Tôi nói tôi đến sao?”

Len ơ hờ đáp lại. Sự hờ hững thù địch của cô khiến tiếng người bên kia im bặt. Sau đó, anh mới hạ giọng với cô, một cách nghiêm túc mà cất lời.

“Tôi thật sự có chuyện muốn nói, đến đi!”

“Lúc tôi đến, quán cũng phải đóng cửa rồi!” Cô không nói dối. Đường quá xa, bây giờ đã là chín giờ rưỡi, mười giờ các quán cafe đa phần đều đã đóng cửa.

“X mở cửa đến hai giờ sáng! Còn không, chúng ta vào cafe khách sạn gần nhà cô! Cafe khách sạn chẳng bao giờ đóng cửa cả!”

“Vậy anh đến đi!” cô nhượng bộ. Nếu đã muốn thì cô tiếp.

Len vô thức mân mê chiếc lắc bạc trên tay mình, sau đó cũng bắt đầu sửa soạn.

“Nếu sau này tớ xăm mình, tớ muốn xăm hình cánh bướm!”

Len nói với Tranh khi cả hai nằm trong khu xưởng cũ kĩ. Nắng tràn vào qua khung cửa sổ mở rộng, còn làm sáng lên muôn vàn hạt bụi li ti.

“Len à, cậu không hợp với những thứ đó!” Tranh nhìn cô, nghiêng đầu và mỉm cười rất dịu dàng.

Tóc đỏ tràn ra đất, tạp dề vẫn lấm lem, nếu có gì thay đổi, thì chắc là bộ quần áo hôm ấy của Tranh không phải là màu trắng đơn điệu nữa.

“Cậu hợp với những thứ thanh thuần, đừng bôi bẩn bản thân! Đừng như tớ, đừng bôi bẩn bản thân!”

Cô không chắc về định nghĩa bôi bẩn bản thân của Tranh. Cô không chắc về câu chuyện đó có thật đã xảy ra vào một ngày rợp ngợp nắng như thế không. Cô chỉ biết một chuyên, sau cái chết của Tranh, cô đã không ngừng, không ngừng dằn vặt bản thân. Hút thuốc là một trong những điều đó.

Len liếc nhìn Khang, khóe mắt có chút co giật khi nhìn thấy trên cổ tay anh xăm hai hình vô cực lồng nhau. Sau đó như vỡ òa khi nhớ lại trên cánh tay trắng nõn của Tranh cũng có một hình như thế. Kể cả khi Tranh còn chưa từng biết đến phim Revenge.

“Hình xăm đẹp đấy!” cô mở lời.

Việc cô bắt đầu câu chuyện khiến Khang đang lật menu chăm chú giật mình ngẩng lên.

“Cô vừa nói đấy à?”

Và cô nhép miệng, hướng ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mười giờ đêm, phố xá vắng tanh. Quán cafe trong khách sạn quả thật sinh ra cho những kẻ rỗi hơi, ngồi bàn chuyện trong đây cũng nhiều, hầu hết đều là du khách, còn cô, ngồi lọt thỏm trong không khí này, đột ngột thấy bức bối.

Mưa rồi. Cô reo khe khẽ trong đầu khi nhìn thấy những vệt nước lộp bộp lăn dài trên cửa kính, sự chuyên tâm của cô chỉ bị ngắt quãng khi Khang hỏi cô muốn uống gì. Menu trước mặt cô nãy giờ chưa hề được lật ra.

“Đen đá, không đường!” cô đáp gọn lỏn, đổi lại một ánh nhìn kinh ngạc từ nơi anh.

“Tôi đã nghĩ cô hảo ngọt, không ngờ cô thích cafe.”

Len không đáp, nhướn mày khó chịu. Anh gọi cô ra đây và nói có việc quan trọng, cô không muốn tốn thời gian tán gẫu những vấn đề về cô. Đón nhận ánh nhìn thiếu thiện chí nơi cô, Khang nở một nụ cười rất… Khang. Một kiểu cười thoải mái, không câu nệ, vô cùng phóng khoáng, lại hút hồn mà thâm trầm. Len rùng mình trước nụ cười đó.

“Anh muốn gì, nói đi!” cô hiếm khi bắt đầu câu chuyện. Miễn cướng gặp anh, không hề mong muốn là cuộc nói chuyện phiếm ngu xuẩn.

Cô thật sự không hiểu, anh mới rời khỏi chỗ thuê có một ngày, sao lại đã nhảy dựng lên như thế?

“Tôi thấy bất công. Hợp đồng thuê nhà của tôi ba tháng, tại sao bố mẹ cô đến, lại cắt đi nửa tháng ăn ở của tôi? Giao kèo đã kí, chẳng nhẽ cô không định bồi thường khi đơn phương huỷ hợp đồng.”

“Tôi có nói ba mẹ tôi sẽ ở đây hai tuần sao?” cô nhíu mày, lục lại trong trí nhớ ở phân đoạn hội thoại với anh.

Cô rất ít giao tiếp với Khang, những đoạn đối thoại còn ngắn gọn hơn, cho nên dễ dàng lọc ra đầy đủ thông tin của từng cuộc nói chuyện.

“Tôi chưa hề nói thế!”

“Đúng vậy, nhưng nhìn vào chỗ hành lý mà hai bác mang, chắc chắn không thể ở ít hơn hai tuần!”

Khoé môi cô giật giật, sau đó hít một hơi, thật bình tĩnh và uống một ngụm cafe thật to. Len xoa thái dương nhức mỏi, lờ đờ nhìn Khang, biểu cảm khinh bỉ hiện rõ mồn một.

“Ngu xuẩn!”

4. Chỉ số IQ của Khang rơi vào khoảng 130. Anh thông minh và nhanh nhẹn, nụ cười tình, sự hào hoa không thể chối cãi, nhưng cô, lại thẳng thừng mắng anh một câu như mẹ mắng con, như chị mắng em, như chủ mắng đầy tớ.

N.G.U.X.U.Ẩ.N!

Thính lực của Khang rất tốt, anh khẳng định mình không nghe nhầm, huống hồ nụ cười khinh miệt chói lọi cỡ kia, như bằng chứng xác thực nhất về lời nói của Len.

“Vì sao?” nụ cười của anh cơ hồ không đổi, vẫn dịu dàng nhìn cô.

Quét ánh nhìn từ trên xuống dưới, Len cũng lười giải thích, chỉ nói ngắn gọn một câu: Tối ngày kia anh về là được rồi. Ba mẹ tôi chỉ ở bốn ngày thôi.

Nhận thấy cuộc nói chuyện nên đi vào hồi bế mạc, cô đặt tiền lên bàn, cầm túi và ô ra về. Khang không ngăn lại bất cứ hành động nào của cô, chỉ chăm chú quan sát sườn mặt trắng nõn cùng đôi mắt phảng phất u uẩn của cô.

Ngoài trời mưa vẫn to. Nhà cô cách khách sạn này không đầy năm mươi mét, anh không lo lắng cho an nguy của cô, anh lo lắng trước cái nhìn thinh lặng âm ỉ, khi nhắc đến buổi tối hai ngày nữa.

Đó là cái nhìn gì, anh không cắt nghĩa được. Dẫu cho cô đã bình thản cỡ nào, anh biết cô không thể giâu cảm xúc của mình khi nó hằn lên mắt.

mỗi giây tiếp xúc, phần tò mò về Len trong anh ngày một lớn. Không phải kiểu tò mò để chinh phục, anh không điên mà đi chinh phục người từng thay thế mình trong cuộc sống của Hoài! Nghĩ đến Hoài, anh đột nhiên hoảng hốt, anh quên không gọi điện cho cậu!

“Anh đây, em ngủ chưa?”

“Em chưa, sao chưa về?”

“Anh về ngay đây, có chuyện muốn nói với em!”

Khi ngồi đối diện với Hoài trong căn chung cư, Khang không ngừng xua đi cái nhìn khinh miệt vủa Len, cuối cùng cất tiếng.

“Vì sao cô ta kiêu ngạo thế?”

“Ai?” Hoài lau tóc cho anh, kinh ngạc hỏi.

Trên đời này có người khiến Khang phải kêu là kiêu ngạo ư, Hoài thật sự kích động.

“Cô ta!” anh nghiến răng “Len!”

À ra như vỡ lẽ, đáng ra Hoài phải biết rõ Khang đang nói về ai. Cũng đúng, người cao ngạo nhất anh gặp không phải là Khang, là Len mới đúng.

“Anh có muốn nghe chuyện về em và Len không? Nghe từ đầu ý!”

“Hmn?” anh nhướn mày, nhìn nụ cười bình đạm của Hoài, rồi Hoài bắt đầu trầm giọng kể.

“Lần đầu tiên em gặp Len, là khi cô ấy đứng nhìn một bức tranh của em, khiêu vũ với cuồng phong. Cô ấy không nhìn vào bức tranh, cũng không nhìn vào tên tranh, cô ấy chỉ đứng đó rất lâu, em không biết cô ấy nhìn cái gì, cho đến khi cô ấy lẩm nhẩm hai chữ giống thật! Khi đó em đã rất tò mò!”

Hoài quả thực rất tò mò, thứ gì trong tranh của anh giống với cái gì? Khi anh tiến đến, cô gái ấy quay sang nhìn anh, đôi mắt phẳng lặng tàn nhẫn xoáy vào gương mặt của anh, rồi môi chậm chạp nhếch lên một nụ cười rất mờ nhạt.

“Xin lỗi, cho tôi hỏi nhà vệ sinh ở đâu?” Đấy là câu đầu tiên cô nói với anh.

Anh linh cảm rằng cô biết anh là tác giả của bức tranh. Anh linh cảm thế thôi, nhưng không hề có cơ sở, mãi đến khi gặp lại cô lần thứ hai ở phòng tranh, cô chăm chú nhìn vào bức tranh Bách Hoạ, anh mới khẳng định được linh cảm của mình không sai. Cô khóc.

Bách Hoạ của anh ngập màu đỏ, còn cô đứng lặng mình trước bức tranh, nước mắt cứ thế tuôn rơi, đau đớn vô ngần. Vẫn lầm bầm hai chữ giống thật. Anh muốn gào lên cái gì giống, giống ai? Khi cô gạt nước mắt, quay sang thấy anh đứng đó, liền nhoẻn cười.

“Anh vẽ rất đẹp, tôi rất khâm phục tài năng của anh!”

Hoài không chắc khoảnh khắc cô nói điều ấy là nói với anh hay với ai. Cái nhìn thâm tình đó như thể xuyên qua anh, lời nói đó như thể thông qua anh mà gửi đến nơi khác. Nhưng đón nhận lời nói của cô, anh cũng gật đầu khách sáo mà cảm ơn.

“Đi ngủ đã!” Hoài nhìn đồng hồ “Em rất muốn kể tiếp, nhưng ngày mai em phải dậy sớm. Anh biết hoạ sĩ nổi tiếng rất cực mà!”

“Em nói như thể dân lập trình như anh không bán mạng mà sống vậy!” Khang có chút cụt hứng.

Câu chuyện còn chưa đi vào mạch chính, cũng không có sự mở đầu nào, nhưng không hiểu sao, bằng cách nào đi chăng nữa, anh không thể mường tượng cảnh con rối đó rơi nước mắt.

Một lần nữa, câu hỏi lại được đặt ra, cô vì cái gì mà khóc?

5. Len ngồi thu mình trong bóng tối. Cô cuộn chăn lên người mình, bó gối, ánh mắt không nhìn về thứ gì cố định, xa xăm theo đuổi một hình bóng của quá khứ loé lên rồi vụt tắt.

Nó đã từng sáng rỡ.

Tuổi trẻ của cô đã từng rực sáng, đẹp đến ngây ngất cùng người con gái tóc đỏ, yêu vẽ đến điên cuồng, mà lại còn có sở thích giải toán. Len không hiểu mâu thuẫn nào bồi đắp nên con người của Tranh, nhưng cô yêu những nghịch lý đó.

Len đã thôi khóc từ rất lâu, nhưng trong vô thức, đặc biệt trong những giấc mơ, Len vẫn có thể rơi nước mắt, rồi nức nở điên cuồng, ôm chặt lấy chăn mà khóc. Cô ráng cắn răng để không thành tiếng nức nở, cuối cùng bi thương vẫn oà ra, khi nhớ về cái chết thương tâm năm nào.

Len hận!

Nhưng cô không biết nên hận ai hay cái gì!

Rồi cuối cùng đem cảm xúc vo lại thành một mối tơ vò, nhùng nhằng không cách nào tháo gỡ, lại không thể dùng kéo cắt phăng. Nếu cắt phăng những đoạn truân chuyên đó, cô không có tư cách gặp lại Tranh, hay thậm chí nhớ về Tranh.

Mân mê chiếc lắc bạc, cô thẫn thờ nhìn mặt đá nhẵn thín trong suốt. Đeo từ bao giờ? Thứ này đáng ra không phải cô đeo. Ấy vậy mà, Len đeo nó những năm năm rồi, như để nhắc nhờ, như để đau đáu nghĩ đến khoảnh khắc cô gái kia xuống mồ.

Len hứa, không đúng, chính xác Len đã thề, kể từ giây phút cô chạm mặt Hoài, cô đã thề, cả đời này sẽ kéo Hoài rơi vào vực sâu của tình cảm, cả đời này, sẽ khiến anh ta không đủ can đảm để yêu ai.

Và Len thề, rồi Len sẽ làm được.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s