[Song fic Lạc trôi]

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: nhân vật không thuộc về tôi, lời bài hát không thuộc về tôi, âm nhạc càng không thuộc về tôi

Rating: T

Category: tragedy, SE

Characters: Thiếu nữ, quân vương

Summary:

Ta tìm nàng trong loạn lạc bể dâu, ta bỏ nàng trong hoan lạc mê say

A/N: – Vốn dĩ anti đạo nhái, nhưng mà bài này của Sơn Tùng rất hay, trừ việc lyrics hơi bị khó nghe rõ ra thì đều o.k hết

– Lyrics rất có tình, cũng rất gợi tình, đọc xong muốn viết, MV đẹp vậy, cớ gì không tận dụng, huống hồ cốt truyện bi ai đến thế, không thể không bắt đầu

– Nhạc hay đến cay đắng 😥 😥

1.

Nàng từng hỏi hắn có khi nào hắn quên nàng không, nàng chỉ là một thiếu nữ nhỏ nhoi, cũng chỉ là một con sâu cái kén nơi nhân gian rộng lớn. Nàng sống rất chật vật, rất chật vật cũng là vì hắn.

Ẩn nhẫn, hắn ẩn nhẫn, nàng cũng vì hắn mà ẩn nhẫn.

Thân là ca kỹ, nàng có thể làm gì?

Ngoài ôm đàn mua vui, nhìn hắn mỗi ngày đều vì nghiệp lớn mà trở nên trầm tư cùng lạnh lùng? Mỗi ngày một khúc nhạc, đều tang thương đến đau đớn.

Người theo hương hoa mây mù giăng lối
Làn sương khói phôi phai đưa bước ai xa rồi
Đơn côi mình ta vấn vương hồi ức trong men say chiều mưa buồn
Ngăn giọt lệ ngừng khiến khóe mi sầu bi

Mỗi khi nàng cất tiếng hát, hắn nhìn nàng ưu tư, sau đó chậm rãi cất lời.

“Thiên nhi, nàng không cần ca tiễn biệt như vậy.”

“Hoàng tử, thiếp là ca nhi, nhưng lời lẽ phong hoa tuyết nguyệt thiếp không hát cho ngài nghe được, chỉ có ca khúc này nên hát mà thôi.”

“Quá ưu thương rồi.” Hắn nốc chén rượu, sau đó cười lạnh bạc.

Ừ, quá ưu thương rồi.

Tiêu Thiên sao không biết những bế tắc trong lòng hắn? Sinh ra trong gia đình đế vương, quyền thế vốn dĩ là để tranh giành. Hắn vì tranh giành, cũng đã đánh mất một nửa đời người. Của chính mình.

Đàn tranh vang lên giữa không gian tịch mịch. Ngày mai, tân đế đăng cơ.

Ngày mai…

Vậy nên nàng mới đàn một khúc tiễn biệt tang thương như vậy.

Khúc nhạc kết thúc, nàng mỉm cười nâng chén rượu trước mặt mình.

“Hoàng tử, mã đáo thành công.”

 2.

Tân đế lên ngôi, hoàng cung canh giữ nghiêm ngặt. Hắn đã biết chắc chắn chiếu chỉ đầu tiên mà tân đế ban ra là gì, sẽ là đẩy hắn đến biên cương xa xôi kia. Có điều, làm sao hắn có thể.

Khoảnh khắc Tân đế vượt qua chín chín tám mốt bậc thang để lên ngôi chí tôn cửu đỉnh, cũng là lúc bầu trời nhuốm máu. Vỡ òa trong tiếng tù và, và gào thét của lê dân trăm họ.

“Dừng lại!” Hắn lên tiếng, bước ra từ chính điện cùng chiếu chỉ trên tay. “Huyền Cơ hoàng tử, làm giả thánh chỉ của tiên đế sẽ là tội gì? Trong di chiếu của tiên đế, người lên ngôi hôm nay là ta, Huyền Sơn!”

Bật cười thê lương, tân đế nhìn hắn, một tay giơ lên.

Hắn nhớ, hôm đó máu nhuộm cả trời xanh.

Máu nhuộm cả những chân thành còn rơi rớt.

Mà tiếng đàn trong lầu son gác tía kia, hình như đã ngừng.

Nơi bậc thềm cung Hòa Lạc, hắn đã tạo ra cuộc phản loạn lịch sử. Hôn quân? Hắn nhận. Phản bội huynh đệ tình thâm? Hắn nhận.

Dẫu sao, ngai vàng kia, hắn cũng đã ngồi lên.

3.

“Ngài đã là vua, đừng đi vi hành như thế này nữa.” Nàng chong đèn, thả hương liệu vào hương đỉnh rồi đốt lên, mỉm cười nhìn hắn.

“Ta đến để từ biệt.” Huyền Sơn cười cười, tóc bạch kim rũ xuống đến vai.

Nàng không đáp lời, chỉ lấy cây đàn tranh ra, lại bắt đầu một khúc nhạc khác.

Đường xưa nơi cố nhân từ giã biệt li
Cánh hoa rụng rơi
Phận duyên mong manh rẽ lối trong mơ ngày tương phùng

“Thiếp chỉ muốn từ biệt vào khung cảnh đẹp hơn một chút.” Nàng ngừng ngón đàn “Nhưng thanh lâu thật sự rất đẹp, nơi này, cũng là nơi thiếp hàm ơn ngài.”

Nàng dứt lời, rồi chậm rãi hạ mình, quỳ rạp xuống và dập đầu thật lâu.

“Hoàng thượng, nô tì Tiêu Thiên Tang Lạc xin bái kiến.”

Hắn nhắm mắt khẽ cười.

Một tiếng hoàng thượng, một tiếng nô tì, lẳng lặng cắt đứt đoạn ân nghĩa năm xưa mà hắn cùng nàng gây dựng.

“Từ hôm nay trở đi, trẫm không đến nữa.”

Nàng vẫn dập đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống thảm đỏ, mắt nhắm thật chặt. Sợ rằng, chỉ liếc nhìn bóng lưng quay đi kia, lại không ngần ngại mà lao ra ôm lấy.

Hắn cần giang sơn, còn mĩ nhân cần hắn. Nàng lại chẳng thuộc dạng nào, không phải giang sơn của hắn, cũng chẳng phải mĩ nhân của riêng ai. Nàng chỉ có cái tên Tang Lạc, mà hắn, gọi nàng bằng họ Tiêu Thiên. Tiêu Thiên, Tiêu Thiên…

Bóng lưng kia khuất sau cánh cửa, nàng vẫn không dám ngẩng đầu lên, đôi vai dần trở nên run rẩy. Phận hồng nhan, kiếp đào hát, há mong nào ánh nhìn của tình lang.

4.

Nàng ngồi đàn một khúc. Không ra tình, không ra thơ.

Trời nếu có tình, trời cũng đã già

Đột nhiên, ma ma đẩy cửa bước vào, tự tay chải tóc cho nàng. Trên đôi mắt nhuốm đẫm phong trần kia, còn lóe ra tia sáng thương tiếc.

“Ma ma chải đầu cho con, có một vị quan khách muốn gặp.”

Nàng nhìn mình qua gương đồng, môi mỉm cười bình thản.

“Là ai hả ma ma.”

“Tả tướng quân Dương Quế.” ma ma run rẩy cài trâm cho nàng, trâm hình cánh bướm, màu lam tuyệt đẹp.

Nàng nhìn trâm, nhìn nước mắt lặng lẽ rơi trên gương mặt nặng phấn trắng của ma ma, sau đó cười rất nhẹ.

“Ma ma, xưa đến nay, ơn tình của ma ma khi thu nhận Tang Lạc, Tang Lạc chưa bao giờ báo đáp được. Tiền bán nghệ của Tang Lạc, Tang Lạc không dùng dù chỉ một xu, nay xin gửi lại cho ma ma.”

Người không đáp, gật đầu thật khẽ.

“Tang Lạc có ngày hôm nay đều nhờ người, cùng nhờ hồng phúc trên cao kia. Nhưng hôm nay, có lẽ không còn được nhận ân trạch gì nữa. Ma ma, xin người bảo trọng.”

Nàng mặc áo đỏ như giá y. Tóc buộc hờ, trên đầu chỉ độc cây trâm lam điệp. Dung nhan yêu kiều, lại mong manh như lá. Nhìn nàng như thế, Dương Quế không khỏi cau mày.

Tìm từ để miêu tả mĩ nữ trước mặt, cuối cùng chỉ có thể tìm ra hai chữ để họa nên: yêu nghiệt.

“Dương tướng công tới đây, phải chăng để nghe Tang Lạc đàn một khúc?”

Hắn nhìn nàng, đánh giá một hồi rồi cười nhạt. Cô gái này dùng bộ dạng gì để quyến rũ một quân vương? Yêu kiều lả lơi chuyên nghiệp đến thế, mùi vị tanh nồng của chuyện trăng hoa mây gió, lẽ nào lại câu hồn được của minh vương như Huyền Sơn.

Nàng thấy hắn không đáp, liền gảy một đoạn nhạc đầy ái ân phóng đãng, đổi lại một nét nhìn sắc lạnh như gươm.

“Ta đến đây để giết cô.”

Nàng thoáng sững sờ, khúc nhạc kia ngưng lại một nhịp, sau đó lại tiếp tục đàn. Ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn xung quanh, nụ cười chờn vờn trên môi, thản nhiên đón nhận.

Khúc nhạc kết thúc, nàng ngay ngắn ngồi thẳng lưng, tóc mai dính trên gương mặt trắng nõn.

“Tang Lạc đã đắc tội đến ai ư?”

“Cô đã đắc tội với cả giang sơn.” Dương Quế chậm rãi đáp lời.

Hắn lơ mơ hiểu được lí do vì sao nàng lại khiến đế vương của hắn ghi tạc trong lòng. Cũng lờ mờ hiểu được tại sao nàng không thể sống. Thiếu nữ chốn phong trần, lại có ánh nhìn xa cách trần thế.

“Ra vậy…” nàng gật đầu. “Tang Lạc kể chuyện cho ngài nghe nhé. Chuyện không dài đâu, rất ngắn. Nhưng nếu không kể ra, sẽ không ai biết. Sẽ không ai biết đế vương của chúng ta lại khổ sở như thế.”

Dương Quế suy nghĩ, rồi lặng lẽ gật đầu. Hắn muốn biết, một ca kỹ như nàng có thể kể gì. Và hắn muốn biết, đế vương của muôn dân đã trải qua những gì.

 5. 

Mùa hạ năm ấy, cách đây bảy năm, là lần đầu tiên Tang Lạc gặp hoàng thượng. Chắc tướng quân còn nhớ biến sự Thiên Vũ môn năm xưa. Cửu vương năm đó dẫn theo mười vạn quân, vây hãm thành trì, bức tiên đế viết chiếu thư truyền ngôi. Trận chiến đẫm máu sau đó, chỉ còn để lại qua những câu chuyện lén lút trong tửu lâu bây giờ. Năm đó, Tang Lạc mười tuổi.

Sau cơn binh biến, lê dân oán than, kinh thành chìm trong một tháng đại loạn, cướp bóc khắp nơi, gia đình Tang Lạc cũng trong mùa hạ năm ấy mà biệt tích. Mẫu thân bị giết, Tang Lạc bị bán cho thanh lâu này đây. Và đây là nơi Tang lạc gặp hoàng thượng. Người cả năm đó là thiếu niên mười lăm tuổi, dáng người yếu nhợt, ánh mắt lờ đờ, là con ghẻ của tiên đế, là cái gai trong mắt quần thần.

Lần đầu phục vụ của Tang Lạc, là với ngài.

Khúc nhạc đầu tiên, là một khúc ru của miền duyên hải, quê nội của Tang Lạc. Hoàng thượng khi đó, đã đem hất chén rượu vào Tang Lạc, sau dó xua đuổi ta đi. Đêm hôm ấy, Tang Lạc bị đứng ngoài trời, ngâm trong nước lạnh cả đêm. Về sau mới biết, ngày hôm đó, nếu khoog làm vậy, Tang Lạc đã thất tiết vào tay Hinh công tử của Hinh phủ rồi. Mà Tang Lạc, mới chỉ mười tuổi. Đó là sở thích của Hinh công tử.

Từ đó, Tang Lạc một lòng phục vụ cho hoàng thượng.

Hoàng thượng chịu những oan ức gì, Dương Tướng Quân trong cung hiểu rõ hơn cả, nhưng ngoài dân gian này, ngài ấy còn chịu những uất ức gì, tiểu nữ rõ hơn cả. Dương Tướng Quân, chẳng phải ngài cũng như họ sao.

Tang Lạc nhìn Dương Quế. Ở trong thanh lâu này, đã bao lần nàng chứng kiến Huyền Sơn bị nam nhân khác cưỡi lên? Đã bao lần chứng kiến hắn mỗi lần uống rượu, ngón tay run rẩy trên chén ngọc. Nàng khi đó, vì sự tôn nghiêm của hắn, mà lặng im không biết.

Giao dịch kinh tế của hắn, cũng là những lần giao hoan xác thịt mệt nhoài.

Hắn bảo vệ được nàng, lại không bảo vệ được hắn.

Lên ngôi, hắn đã chà đạp những kẻ từng chà đạp hắn. Giết sạch, giữ lại bên mình chỉ còn duy nhất Dương Quế.

Tang Lạc biết Dương Quế cũng từng cùng chủ tử của nàng ân ái.

Dù không phải ở đây, nhưng nàng biết Dương Quế đã từng.

“Không phải chỉ cùng ta sao?” Dương Quế nhàn nhạt nhìn nàng. Nàng đáp lại bằng một nụ cười kiều mị lả lơi.

“Không.”

“Hoàng đế sao cho cô còn sống đến tận bây giờ?”

“Chẳng phải ngài đang đến để giết tôi đấy sao?” Tang Lạc nâng tay áo mình lên, lần khân vân vê nó, nụ cười vẫn rất dịu dàng. “Ngài ấy đã hy sinh cả mẫu hậu của mình để có giang sơn, thì hy sinh thêm danh phẩm của mình nào có là gì? Ngài ấy lên ngôi rồi, không phải mọi bí mất đều có thể bị chôn vùi sao?”

6.

“Hoàng thượng, hạ thần đã hoàn thành việc người giao.” Dương Quế chắp tay trước Huyền Sơn, cúi người từ tốn.

Hòa Lạc cung lạnh lẽo, đế vương trên ngai, mắt nhắm mơ màng, rồi nhếch một nụ cười nhàn nhạt.

“Trăng hôm nay sáng thật!”

“Hoàng thượng, Tiêu Thiên cô nương ra đi rất an bình!”

Mắt hắn hé ra, quét một ánh nhìn bình đạm lên người tướng quân của hắn, sau đó đáp lời.

“Tiêu Thiên là cái tên ngươi có thể gọi sao?”

“Hạ thần không dám.”

“Khắp thiên hạ này, người có thể gọi nàng ấy là Tiêu Thiên, chỉ có mình trẫm mà thôi.”

Sự im lặng nặng nề bao trùm trong tẩm cung. Huyền Sơn vẫn thả người lên ghế, bàn tay lười biếng phẩy lui. Rồi chìm đắm vào trong cơn mộng mị.

Tiêu Thiên Tang Lạc. Nữ nhân của hắn và của cả thiên hạ đã ra đi như thế nào?

Buổi triều sớm kết thúc, Huyền Sơn ngồi trong thư phòng, tỉ mẩn phác lại hình ảnh của nàng. Cùng nàng bảy năm, đường nét của nàng, hắn nhắm mắt vẫn hiện lên rõ rệt, chỉ là không thể đem ký ức đấy hằn lên mặt giấy.

“Khởi bẩm hoàng thượng, Dương Tướng quân cầu kiến.”

“Ừ, cho vào!”

.

Huyền Sơn biết nàng hiểu hắn. Nhưng đến mức này, thì hắn có chút bất ngờ. Chạm vào chiếc đàn mà Dương Quế mang tới, lần này, mới đủ can đảm mở lời.

“Nàng ra đi như thế nào?”

“Tang Lạc cô nương xin uống rượu độc.”

“Ừ, trẫm thấy rồi, nàng ấy uống xong liền gảy một khúc đàn phải không?” chạm lên vệt máu đã đóng lại trên đàn tranh, hắn nhàn nhạt cười. “Là đoạn cuối của khúc nhạc đó đúng không?”

Dương Quế im lặng.

“Nàng ấy có gửi thư không?”

“Bẩm có.”

“Mở ra, đọc cho trẫm nghe!”

7. 

Huyền Sơn không bao giờ mở lá thư của nàng ra. Từ đó cho đến lúc băng hà.

Hắn nói rằng hoàng cung này cất giữ báu vật của hắn, báu vật mà hắn chết, người ta phải chôn cùng.

Một cây đàn tranh, một mảnh giấy phẳng phiu đặt trong hộp gỗ.

Đàn tranh ướm máu ai, không ai biết. Hộp gỗ để lòng ai, chẳng ai hay. Chỉ biết cây đàn đó, thi thoảng hắn lấy ra gảy một khúc. Cũng thi thoảng đem tờ giấy gấp gọn ra nhìn rất lâu, không hề mở lại.

Bi thương của đế vương, người ngoài nhìn, lại chỉ thấy như là kỳ trân dị bảo. Người biết câu chuyện của hắn và Tiêu Thiên Tang Lạc năm ấy, đều đã mồ xanh cỏ.

Lá thư của nàng gửi hắn, cùng giọng đọc của Dương Quế vào ngày tịch mịch năm ấy, lại chỉ vỏn vẹn vài dòng.

“Huyền Sơn, Tiêu Thiên không hối hận. Ngài có hối hận không? Yêu thiếp, ngài có hối hận không?”

Bảy năm ở cạnh nàng, hắn không nói hắn yêu nàng. Mãi mãi về sau, lời yêu của bậc đế vương năm ấy chẳng thể dành cho ai.

Đấu đá hậu cung của ba ngàn giai lệ chỉ mong một lần thánh sủng, cuối cùng, lại chịu thua tiếng hát của ca kỹ năm nào.

Người theo hương hoa mây mù giăng lối

Làn sương khói phôi phai đưa bước ai xa rồi

Ngăn giọt lệ ngừng khiến khoé mi sầu bi
Đường xưa nơi cố nhân từ giã biệt li
cánh hoa rụng rơi
Phận duyên mong manh rẽ lối trong mơ ngày tương phùng.
Tiếng khóc cuốn theo làn gió bay
Thuyền ai qua sông lỡ quên vớt ánh trăng tàn nơi này
Trống vắng bóng ai dần hao gầy.
Lòng ta xin nguyện khắc ghi trong tim tình nồng mê say
Mặc cho tóc mây vương lên đôi môi cay
Bâng khuâng mình ta lạc trôi giữa đời
Ta lạc trôi giữa trời.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s