Con rối và kẻ xấu – phần 3

1. Hoài đề nghị Len một buổi hẹn cafe khi cả hai rời khỏi phòng tranh. Ban đầu, Len chỉ nghiêng đầu nhìn anh, không đáp. Anh không nhìn rõ phản ứng của cô, chỉ biết là cô có chút khó xử.

“Tôi chỉ muốn nghe cô nói về cảm xúc của mình thôi. Cô đã khóc khi xem Bách Họa!”

“À…” Len cười cười “Chuyện cá nhân thôi”.

“Thú thực, khi đó em không để ý nhiều đến nụ cười của cô ấy. Cũng không thật sự muốn tìm hiểu cảm xúc của cô ấy. Nhưng em rất tò mò tranh của em giống ai, và vì đôi mắt của Len cũng giống anh quá, nên em mới mở lời.” Hoài cắm dĩa vào miếng xúc xích, chấm tương ớt rồi đưa lên miệng “Cô ấy có đôi mắt rất giống anh!”

Khang hoài nghi về vấn đề mắt Len giống mắt anh. Nhưng sau khi soi vào cô, anh lại phảng phất thấy hình ảnh của chính mình, khinh miệt và cao ngạo. Len còn có thêm sự trang nhã, khí chất thuần tuý của một cô gái có tri thức, lại cũng tài hoa. Nhưng anh không ngắt mạch truyện của Hoài, anh vẫn muốn nghe tiếp về cuộc gặp gỡ của cả hai, cơ duyên nào níu kéo chân cô, và nguyên nhân cô bên Hoài những bốn năm.

Bốn năm, trước khi Khang trở về.

Hoài và Len vào một quán trà nhỏ. Nằm ở mặt đường nhưng quán trà lại lọt thỏm giữa những màu sắc hiện đại khác. Mùi gỗ, thảo mộc và hương hoa khiến anh có chút kinh ngạc khi bước vào. Len đứng lặng một hồi trước menu rồi mỉm cười với chủ quán cho em một cốc trà táo. Hoài gọi một cốc nâu nóng, rồi cả hai ngồi xuống một cái bàn ở góc trong cùng.

Quán không lớn. Vỏn vẹn, anh ước chừng, bốn mươi lăm mét vuông, khoảng đó. Kê vừa đủ năm chiếc bàn và mười cái ghế con con, và vắng tanh khách. Len dường như là khách quen, cô thông thạo chủ quán, quen thuộc từng cuốn sách và cách cô thoải mái tựa lưng vào tường khiến anh cảm thấy hơi… hoang mang.

“Anh không phiền nếu tôi hút thuốc chứ?” Len giơ ra hộp quẹt, cùng bao thuốc lá và khiến anh kinh ngạc.

Có điều, ánh mắt anh rơi trên chiếc lắc bạc nơi cổ tay trái của cô.

“Uhm, tôi không, cô cứ tự nhiên!”

Len thong thả rút ra điếu thuốc, ngón tay hờ hững trên đó, sau đó cũng bình tĩnh nhìn anh, tự giới thiệu mình.

“Tên tôi là Len!”

“À, tôi là Hoài.” anh lúng túng, khói thuốc mờ ảo, đôi mắt xa cách, phong thái giống Khang đến năm phần khiến Hoài khi đó có chút u mê.

“Tôi biết, tên anh được ký trên.tác phẩm của anh mà.” Len ngập ngừng. Khoảng cách ngắn giữa hai chữ trên và tác phẩm khiến anh hơi bất ngờ. Thường người ta nói là tranh hơn.

Nhưng anh lờ đi và nghĩ nó là thói quen của cô.

“Về sau em mới biết, cô ấy luôn né tránh nhắc đến chữ tranh. Em cũng không dò hỏi nguyên nhân. Như em nói đấy, cô ấy lúc nào cũng chỉ ngồi im lặng đọc sách mà thôi.”

“Hai người bắt đầu việc hẹn hò thế nào?”

“Cô ấy rất giống anh. Anh không tưởng tượng được phong thái của cô ấy giống anh thế nào đâu. Nếu như có điểm khác biệt, thì chắc là sự kiệm lời. À không, ngay cả sự kiệm lời, cũng giống khi anh làm việc.”

“Vậy nên?” Khang nhướn mày.

“Em ngỏ lời khi em say. Ở quán pub đó, em đã gọi điện thoại cho cô ấy đến đón em về.”

Khang gật đầu. Ngón tay gõ trên bàn gỗ.

“Cô ấy không đáp, đưa em về nhà nghỉ rồi cho em nằm đó. Sáng hôm sau, khi em tỉnh dậy, cô ấy ngồi im bên cạnh cửa sổ, ánh sáng tràn vào, phủ lấy cô ấy.”

Len ngồi nhìn anh, ánh mắt trong suốt, cơ hồ không dừng ánh nhìn trên anh, mà xuyên thấu sang không gian khác. Cô mỉm cười khi anh chỏi tay ngồi dậy, ấn đầu nhìn cô.

“Em đưa tôi về đây à?”

Len gật đầu.

“Chuyện hôm qua…” anh toan giải thích, cô lại điềm đạm đáp lời.

“Không sao, tôi đồng ý.” Ngay cả cung cách đồng ý, tuy không miễn cưỡng, nhưng lại tạo ra ảo vọng xa cách mà anh không cách nào lý giải.

Rõ là cô không miễn cưỡng bản thân, anh nhìn ra điều đấy, cô có mong chờ anh ngỏ lời, nhưng không cách nào anh hiểu được ẩn tình phía sau lời đồng ý chóng vánh ấy. Cô như thể chỉ thoả mãn với lời ngỏ của anh, chứ cũng chẳng phải yêu thương gì cho cam.

2. Khang chưa từng thôi nghĩ về câu chuyện Hoài kể. Anh có thể mường tượng được về Len qua cách nhìn của Hoài. Cậu ấy là hoạ sĩ, ánh nhìn người đa chiều và sâu sắc, nhưng không thể chạm vào được Len. Bốn năm đấy, Hoài kể, họ như bao đôi hẹn hò bình thường khác, nhưng cô tịch mịch đến nhàm chán. Dẫu thế, Hoài cảm thấy yên bình khi cạnh Len.

Anh chưa từng hỏi vì sao cô ở bên anh, cũng chưa từng hỏi vì sao ánh nhìn của cô, dẫu không rơi vào anh, nhưng lại cũng chưa bao giờ rơi trên người khác. Nhưng như thế không có nghĩa là anh không tò mò. Có điều, cô kín tiếng quá. Thanh âm giọng nói của cô mảnh và nhẹ. Cô làm anh nhớ đến những khoảng lặng trong bản nhạc, sự yên bình chốc lát rồi cuộn xoáy vào âm thanh điên cuồng ngây ngất sau đó. Nhưng cô chưa từng, chưa bao giờ phơi bày bản thân trước mặt anh.

Hoài và cô chia tay.

Một tháng sau khi Khang trở về từ Mỹ, Hoài chia tay cô. Trái lại với tiên liệu của anh, anh đoán cô sẽ điềm nhiên gật đầu và đáp dạ, lần đầu tiên trong đời, Len có phản ứng với thông tin anh đưa ra.

“Chia tay?” cô hoang mang. Anh nhìn rõ cô hoang mang nhưng không hiểu nguyên do. Tại sao lại là hoang mang nhỉ?

“Vì sao? Em làm sai gì sao?” Len hơi sốt sắng, giọng nói mảnh nhẹ cũng tua hơi nhanh, vấp váp.

Nghe xa xôi, cũng rất xót xa.

Hoài thừa nhận mình có chút đau lòng trước phản ứng của cô. Tưởng chừng cô rất bình tĩnh, ai ngờ đâu, cũng có lúc ngơ ngác đến vậy.

“Không, em không sai, chỉ là tôi đã yêu người khác rồi thôi.”

Len nhìn Hoài bằng ánh mắt có chút đắc ý. Anh không biết diễn tả ánh mắt đó ra sao, nhưng câu nói phía sau lại khiến anh hiểu rõ cảm giác của mình: e ngại.

“Không phải anh vẫn luôn yêu người khác sao?” Len nghiêng đầu “Yêu em chỉ là cái cớ. Vậy là, người đó quay về phải không?”

Hoài khó mà mở miệng ra, cuối cùng gật đầu.

“Ừ em.”

“Em hiểu rồi.”

“Chúng ta vẫn là bạn, nhé!”

“Vâng, cũng không có vấn đề gì!” Len nghiêng người, nhấp một ngụm trà đào.

Ngày hôm ấy, trời màu xanh tuyệt đẹp!

Khang muốn hỏi cô. Nhưng anh không biết mình sẽ hỏi cô thứ gì. Len giống như một con rối gỗ, khước từ giao thiệp, khước từ ánh nhìn và tâm can kẻ khác. Cô bó buộc mình trong những căn phòng mà anh không tìm ra cửa. Nếu đã không tìm được cửa sao có khả năng gõ và đánh động vào cô.

Rồi Khang giật mình. Sao anh phải đánh động cô? Cô và anh chỉ là mối quan hệ kẻ thuê, người chủ. Không hơn, không kém. Cô có sự u uẩn khiến anh tò mò, nhưng chỉ có thể thì không đủ cho tim anh thổn thức.

Rồi Khang bắt chước cô, khước từ sự thật rằng anh bị cô ám ảnh.

Ám ảnh, dù là theo nghĩa nào, cũng không phải là điều tốt.

Len không làm đám giỗ cho Tranh, cô chỉ ra mộ cô gái ấy rồi đốt vàng mã.

Rặng phi lao cao vút và tiếng gió xào xạc hoang vu. Mộ cô gái trẻ nằm trong khuôn viên nghĩa trang rộng lớn, và đủ chỗ để cho Len im lìm ngồi thật lâu trước mộ. Bia mộ không có ảnh. Chỉ có tên, ngày sinh, ngày mất. Nét chữ xám ngoét trên tấm xi măng lại rạch ròi về một kiếp người. Hai mươi, cô ấy mới hai mươi.

Lần nào ra đây, Tranh đều mang theo phần oán trách, phần nhiều hơn là đau lòng tột độ. Nhưng sau cuối, cô còn có thể làm gì?

Len rút một điếu thuốc ra. Năm năm, cô có gì để kể với Tranh nữa.

“Tranh này, Khang về rồi.”

“Cũng như cậu, tớ bị Hoài lơ đẹp khi Khang trở về.”

“Tớ gặp Khang rồi, hắn ta cùng nhà với tớ. Này Tranh, tớ phải trả thù làm sao?”

“Này Tranh, tớ làm hại Hoài, cậu có ghét tớ không?”

“Tranh… Tranh à…”

Rồi Len gục xuống. Không có thanh âm nức nở nào bật ra. Chỉ có bờ vai gầy run lên bần bật, chỉ có sự quật cường kiên nhẫn như muốn bứt tung. Hôm đó, trời xám xịt nhưng oi ả. Cơn giông chưa về mà đổ dồn cho ngày hôm sau. Hôm đó, là lần thứ bao nhiêu Len không rõ, cô muốn hoặc Tranh đội mồ sống dậy, hoặc cô quyện mình cùng lòng đất đen kia.

Trừ ba mẹ ra, Len không còn ai cả. Vậy nên, Len không nỡ rời đi trước ba mẹ của mình.

Cô đóng cửa kính, kéo rèm lại và cẩn thận kiểm tra cửa ban công. Len chậm rãi luồn mình vào trong tấm áo liền màu xám, rồi quay ra bếp tự pha một cốc cafe. Cafe phin. Đổ bột cafe rồi nén lại và đổ nước sôi, Len im lặng nhìn từng giọt chảy xuống. Cảm giác trơ trọi nhanh chóng choán lấy tâm trí cô.

Điện thoại trên bàn rung, cô liếc nhìn cái tên, chán nản để nguyên trên đó. Màn hình tắt lịm, một giây sau là tiếng chuông cửa vang lên.

Cô ì ạch lết đôi dép ra ngoài, mở cửa và nhìn Khang lẫn Hoài ở phía sau cánh cửa sắt.

“Em không định mở cửa cho tôi sao?” Hoài cười cười, vẻ mặt tươi tắn, sự hào sảng sáng lên trong đôi mắt tinh anh.

Len im lặng, rồi đẩy cánh cửa ra, nép một bên cho hai người bước vào.

Len cao bình thường, 1m60 tròn chẵn, đứng trước người cao đến 1m78 và 1m83 có cảm giác lép vế hơn rất nhiều. Cô nhìn Hoài và Khang, rồi lại nhìn theo đống hành lý phía sau, hình như nhiều hơn một chút. Dằn câu hỏi của mình xuống, Len chốt cửa lại rồi bước về tách cafe đã chảy hết.

“Em lại uống đen nóng sao?”

Cô gật đầu.

“Tôi muốn thuê thêm hai tháng nữa.”

Len ngẩng đầu lên, rất nhanh, cơ hồ cô có thể hất thẳng tách cafe vào mặt người vừa thốt ra câu đấy.

“Tại sao?” Len nhíu mày.

“Nhà của tôi phải năm tháng nữa mới xong.”

“Kiếm chỗ khác đi!” cô thẳng thừng từ chối.

Cũng chẳng buồn tỏ vẻ nhiều hơn, Len thể hiện sự thù ghét của mình rất rõ ràng. Hôm nay là ngày giỗ của Tranh. Một buổi tối đớn đau và cô đang chật vật với nỗi cô đơn mà mỗi năm quay lại, mức sát thương của nó vẫn ghê gớm như lần đầu. Cái khoảnh khắc nhắc nhở cô rằng Tranh đã chết, nó tồi tệ hơn nhiều những tưởng niệm ngày thường.

“Ấy, đừng nói đến chuyện này vội. Em ăn tối chưa?” Nhận ra sự căng thẳng giữa hai người, Hoài chen vào, cười xởi lởi. “Anh gọi đồ ăn nhé? Em thích đồ Nhật mà, chúng ta gọi đồ Nhật từ Durama, nhỉ?”

“Hai người ăn đi, em ăn rồi.” Cô không đẩy ánh nhìn sang bên Hoài, vẫn xoáy đôi mắt mình và tìm mọi cách truyền đạt sự thù ghét hiển nhiên lên Khang.

3. Đó là một ngày hè oi ả và nhức nhối. Những cuộn mây xoáy tròn trên đầu báo hiệu cơn giông và gió nóng thốc tới, vờn trên da thịt Len. Len không còn thích mùa hè nữa.

Cô mở cửa ra ban công, cố gắng ngăn bản thân khỏi ham muốn điên rồ là nhào mình xuống dưới. Bấu chặt vào lan can, Len nhắm chặt mắt, vờ vịt như mình không nghe thấy tiếng cười nói của Hoài và Khang. Vờ vịt như cô vẫn còn đang ổn.

Từ khi Tranh chết, cô chưa bao giờ ổn. Chưa bao giờ.

Tiếng gõ cửa vang lên, Len nhíu mày rồi quay lại. Không có tiếng gọi, cô mới chậm chạp kéo mình ra cửa, rồi mở ra, đụng ngay bộ dạng mệt mỏi của Khang.

“Hoài về rồi.” Anh trần thuật.

Cô nhìn một lượt, sau đó thẳng tay đóng cửa lại, đã bị chân của anh chặn đứng.

“Đau, cô mở cửa ra đi!” Khang nhăn nhó, anh đi chân trần, kẹp chân mình giữa cánh cửa, thốn vô cùng.

Len nhìn biểu hiện của anh, không ngần ngại vươn tay, đẩy thẳng Khang ra ngoài, rồi chốt cửa thật nhanh. Cô không muốn anh ta quấy rầy cô. Không phải lúc này, không phải vào ngày giỗ của Tranh.

Len từng nghĩ có lẽ mình nên thử dùng chất kích thích. Cô đã cố thử. Rượu, cần, sisha, chỉ có ma túy là cô không động đến. Nhưng những thứ đó chẳng làm cô khá hơn, sau những lần qua cơn mê, thứ sót lại vẫn là trống trải trong tâm hồn. Cô không muốn mượn chất kích thích để quên đi nỗi đau. Cô không muốn.

Chỉ có thuốc lá là cô giữ lại. Tranh cũng hút thuốc. Trong xưởng vẽ, khi Tranh ngồi rũ xuống trên chiếc ghế đẩu, mái tóc đỏ xõa ra và những ngón tay thanh mảnh đan vào nhau, trên môi Tranh sẽ có một điếu thuốc. Xinh đẹp bất thường, đau thương bất tận. Len đã lén lút nhìn Tranh qua khe cửa, rồi sau đó tựa mình, thở thật dài. Cô không phải là người Tranh cần.

Khang đi lại trong căn phòng mình, chân cà nhắc và không ngừng băn khoăn về sự cáu bẳn hơn hẳn thường ngày của Len. Mọi khi, cô chỉ phớt lờ anh, không phải như hôm nay, ác ý xoáy sâu, căm phẫn và thù hận. Anh đã làm gì cô?

Khang cau có, cuối cùng lại lôi máy tính ra làm việc. Những lúc bế tắc kiểu này, anh cứ vùi mình đi làm việc là xong.

Tĩnh mịch chưa được bao lâu, lại nghe thấy tiếng đổ vỡ từ phòng bên cạnh. Hốt hoảng, Khang vứt máy tính xuống, chạy vội sang bên rồi gọi cửa.

“Đi đi, tôi không sao!” giọng Len vọng ra, run rẩy.

“Mở cửa cho tôi, tôi biết cô bị thương.” anh đập cửa dồn dập, nhưng người bên trong cương quyết im lặng. “MỞ RA HOẶC TÔI ĐẠP CỬA VÀO!”

“CHẾT TIỆT, ANH CÚT ĐI!!” Len mở cửa, cô nhào ra, ném cả chân đèn vào người anh.

Khang né được, rồi quay lại định sửng cồ ví cô, lại thấy khoeo chân cô đầy màu.

“Cô làm gì thế này?”

Và Len ngất xỉu trước khi anh kịp chất vấn cô thêm.

“Tớ không cố ý làm đau tớ đâu, Tranh à, tớ xin lỗi!”

“Cậu đi đi, cậu tự cắt tay mình, cậu đi đi!” Tranh đẩy Len ra khỏi cửa, vừa đẩy, vừa khóc “Cậu biết tớ không còn ai, mà cậu lại còn muốn cắt tay mình. Cậu đi đi, giỏi thì đi luôn đi!”

“Tranh, tha cho tớ, tớ xin lỗi. Tranh ơi, tớ biết lỗi rồi, tớ biết lỗi rồi mà.” Cô bị đẩy ra khỏi cổng, Tranh quay vào, không thèm liếc nhìn cô. Cánh cửa gỗ khép lại sau giàn hoa giấy, và cứ thé im lìm.

Ngày hè năm đó, Len đã cứa tay mình.

“Tỉnh rồi?”

Len nhắm mắt lại trước khi mở ra, cô vẫn còn váng vất. Hình như cô bị ngất thì phải.

“Hai ngày rồi không ăn, hạ đường huyết, lại còn bị mất máu. Cô nghĩ gì thế?”

Len đảo mắt, nhìn quanh. À, phòng bệnh. Không phải phòng V.I.P, có người bên cạnh lải nhải, tiếng quen quen. Cô không muốn nghe, nhưng cô chẳng ngủ được nữa.

“Có gì ăn không?”

“Biết đói rồi à?” Khang bật cười, mắt hằn tia máu. Hôm qua đã hoảng sợ thế nào, hôm nay, thấy cô mở mắt, tỉnh rụi hỏi chuyện anh, lại thấy thật an lòng.

Len giơ tay lên, nhìn chằm chằm vào kim truyền dịch trên tay mình. Vẫn còn chút máu trong đó. Sau đó, nhìn sang tay bên cạnh, chiếc lắc bạc vẫn còn đó.

“Tôi muốn ăn sushi!” Len làu bàu, đổi lại, là một tiếng ậm ừ nhẹ nhõm của Khang.

Hình như mới nãy, cô mơ thấy gì đó.

Nhìn vết sẹo trên tay mình, lại nhớ về ngày hè năm cô mười lăm tuổi. Rạch tay. Mười năm rồi, vết sẹo dẫu mờ, nhưng câu chuyện cứa vào lòng khi ấy, mờ làm sao?

Mười năm rồi.

Thiếu thời của cô, hình như chỉ có những ngày quyết định giữa việc sống và chết thôi. Đúng không?

À, người kéo cô ra khỏi bóng đen, đã lao vào bóng tối vĩnh hằng.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s