Series đoản văn

Tác giả: Zinnia Reigia

Summary: Tổng hợp đủ thể loại đoản

A/N: Viết cách đây một năm, hôm nay đọc lại thấy choáng quá nên up luôn

Truyện 1

Nàng tự hỏi nếu trên đời này có nhân quả, thì hắn còn làm gì ở đây. Cuối cùng, lại gắt gao bấu lấy ngực mình, cười đến man rợ. Chẳng phải chính vì có nhân quả, nên hắn mới ở đây sao? Chẳng phải vì nàng là đại ma đầu, hắn là anh hùng võ lâm, nên đến cùng, cả hai đều ở đây sao?

“Ta có được chọn cách chết không?” Nàng hỏi khẽ, nâng tay lên vén tóc về phía sau.

Hắn trầm ngâm, rồi cuối cùng gật đầu.

Xung quanh hắn bao kẻ nhao nhao Minh chủ xin đừng nghe ả, Minh chủ xin hãy giết ả luôn đi, nhưng cuối cùng, hắn vẫn để nàng chọn cái chết.

Chết thế nào đây?

“Ngươi có thể kể lại tội nghiệt của ta được không?” nàng hỏi lại hắn, rất nhẹ nhàng, tựa hồ đã quên rất nhiều, lại cũng nhớ rất nhiều.

“Thảm sát Đinh gia, sát hại trụ trì Quảng Long, bắt cóc Lã tiểu thư, giết không ít hơn một trăm khách lữ hành, cướp của các phú hộ.” Hắn đều đều nhắc lại, ánh mắt sắc lạnh ném về phía nàng, cười khẩy “Còn muốn kể thêm?”

Nàng lắc đầu. Không cần kể nữa. Cái nàng muốn cướp nhất, lại không thể cướp.

“Vậy, ngươi có thể đến, ôm ta, và giết ta?” nụ cười mờ nhạt, nàng cũng không biết vì sao lại có thể không xấu hổ mà nói ra.

Nhưng, tội nghiệt của nàng nhiều như vậy nàng còn không cảm thấy hổ thẹn.

Hắn chần chừ, rồi đem theo đoản kiếm, tiến gần về phía nàng.

Nàng dang tay, chậm rãi ôm lấy hắn. Đoản kiếm kia, cũng chậm rãi găm sâu vào người nàng.

“Ngươi biết không?” Nàng thở khó nhọc, cảm giác đau đớn ấy chẳng là gì so với nỗi đau xé lòng xâm chiếm, huống hồ, nàng cảm thấy sự sống của mình ngày một kiệt quệ. “Ta rất nhớ, rất nhớ những tháng ngày thơ ấu của ta và ngươi. Cũng rất nhớ cảm giác lần đầu ta vì ngươi mà giết người. Ta chỉ muốn biết, có lúc nào ngươi yêu ta? Ta chỉ muốn biết, ngồi lên ngai Minh chủ võ lâm nhờ dẫm đạp lên trái tim của ta, ngươi thấy thế nào?”

Nàng chưa dứt lời, hắn rút đoản đao ra đâm thẳng vào tim nàng. Hơi thở biến mất, nàng ngã xuống.

“Ta yêu ngươi, nhưng ta yêu quyền lực hơn yêu ngươi. Kiếp này phụ bạc ngươi, kiếp sau ta xin đền đáp.”

Giai thoại giang hồ kể rằng, có một Minh chủ võ lâm họ Phương, tài mạo song toàn, trừ gian diệt ác. Giai thoại giang hồ không biết, ngần ấy việc làm đều là của một nữ nhân mang tiếng đại ma đầu. Đại ma đầu ấy, lại chết gục trong tay người nàng yêu, trăm năm xương trắng chìm vào lòng đất đen, nghìn năm xương trắng ủ lấy hồn người, rồi sinh ra một đoạn tình bi của một vạn kiếp.

Truyện 2

“Ta và nàng ngoắc tay, ngày sau sẽ đem nàng về làm vợ.” 

Nàng choàng tỉnh, giấc mơ ấy ùa về, mang theo bao thương nhớ cùng xót xa. Cuối cùng, bao thương hải tang điền, nàng ngồi lặng lẽ chờ, chờ đến mòn cả tuổi xuân, hắn vẫn không về.

“Cô còn chờ đến bao giờ? Hắn đã làm trạng nguyên được mười năm, đã lấy con gái quan thượng thư được mười năm rồi.” chim nhỏ, giờ là chim già, nhảy nhót quanh cô mắng xa xả.

Nàng cười.

“Ta chờ được. Ta sẽ chờ mà. Ngươi được chàng tặng cho ta, chàng còn yêu ta, thì ngươi ắt còn sống.”

“Đồ ngu đần, ta còn sống vì tuổi thọ của ta cao.” chim già đanh đá hét lên the thé.

Nàng lại lắc đầu, nhíu mày, rồi cột tóc ra sông giặt đồ.

Vừa giặt đồ, lại vừa ngâm thơ, cuối cùng, giặt xong ba cái áo, lại chập chững đi về.

Trời ngả ban trưa. Nàng nheo mắt, rồi kéo tấm vải trên tóc mình ra, cho hở ra mép vải che ngang trán.

Ngày đó cũng nắng chang chang như thế này, nàng cùng hắn sóng bước, rồi bao lời thề hẹn bên sông. Cuối cùng, thoắt cái, mười năm có lẻ lặng lẽ trôi qua. Nàng cũng hai mươi sáu tuổi rồi. Đã già rồi, quá lứa, lỡ thì, vậy mà vẫn ngu ngốc khư khư vào cái kẻ bội bạc ấy. Biết mình ngu, càng biết mình dại, lại không đành lòng vứt bỏ trái tim mình. Không đành lòng thả cục nợ mười năm ấy đi.

Chim già chán nản, nhảy nhót quanh nàng, suốt ngày mắng chửi nàng điên. Có khi nàng điên thật.

Lại thêm mười năm nữa, nàng chờ đợi. Bằng tuổi nàng người ta có cháu, nàng vẫn chỉ có chim nhỏ bầu bạn cùng, chim nhỏ bây giờ lại là bộ xương trắng, suốt ngày chích chích mắng chửi nàng. Nàng cũng chẳng biết chim nhỏ mắng chửi gì nữa, bộ xương thì mắng chửi cái gì? Nên là nàng mặc kệ, ngày ngày dệt vải, tháng tháng chờ mong. Mong người về, lại mong…

“Chim nhỏ, ta lên kinh tìm chàng, ngươi đi không?”

Đám xương ư hử một hồi, nàng bĩu môi, rồi quẩy hành lý lên vai, miệt mài đến kinh đô.

“Hắn chết rồi chim già ạ.” Nàng trở về với nụ cười tiều tụy, quẳng tay nải lăn lóc một xó, nàng ôm lấy bộ xương chim nhỏ. “Ta đáng ra phải đoán được hắn chết rồi!”

Ngày hôm sau, người ta tìm thấy xác nổi trên sông. Người làng kháo nhau rằng đó là mụ điên, giết chồng mình vào ngày kết hôn, nói chuyện với đá sỏi rồi lang thang suốt ngày. Sai, sai hết rồi, nàng đã yêu chồng nàng lắm, nàng đã yêu hắn nhiều lắm, yêu hắn nhiều lắm. Chỉ là ngày hắn kết hôn, tân nương là nàng, hắn lại run rẩy gọi tên ả đàn bà khác. Ả đàn bà ấy, nàng đã giết rồi.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s