[Truyện dài] Con rối và kẻ xấu – Phần 4

1.

Tuổi thơ của Len vốn dĩ rất yên ả. Mẹ cô làm công chức nhà nước, ba cô làm doanh nhân. Đời sống vật chất và tinh thần luôn đề huề như thế. Len gần như không có lòng tham, bản chất sinh ra đã cho cô thứ mà ai cũng muốn có: sự hài lòng. Cô không đòi hỏi, luôn hài lòng với những thứ mình có, đón nhận mọi việc như thể đó là tất lẽ dĩ ngẫu. Vậy nên Len rất hạnh phúc.

Một người có gia thế của công chúa, lại có trái tim của một nữ hoàng, và sự bình thản bậc nhất làm sao có thể u buồn. Len biết mình cần trân trọng những gì mình có, nên cô luôn luôn làm hết sức để tận hưởng hạnh phúc nhỏ vụn mà ăm ắp của mình.

Nhưng, mọi thứ đổ vỡ vào năm Len dậy thì.

Len dậy thì khá muộn. Bạn bè đều có kinh nguyệt vào tuổi 11, muộn nhất là 13, chỉ có cô, đến năm lớp 8 rồi mà mọi thứ vẫn để ngỏ. Rất nhiều lần Len đứng trước gương, nhìn cơ thể không có một đường cong nào mà lo lắng. Cô rất sợ mình bất thường, càng sợ hơn ánh mắt của những kẻ bình thường dành cho mình.

Lần đâu tiên xuất hiện kinh nguyệt, Len gần như muốn mở tiệc ăn mừng cùng cả thế giới. Cái cảm giác mà các bạn xung quanh nói về những cơn đau, loại băng vệ sinh, cách chăm sóc bản thân mà cô không biết gì đã khiến Len cảm giác như lạc loài, đến lúc bắt đầu trưởng thành, Len lại dấn thân vào một đổ vỡ mà khiếm khuyết của tuổi trẻ chẳng thể nào gỡ gạc được.

Sự xuất hiện của kinh nguyệt khiến cho Len thay đổi. Những thay đổi nhỏ giọt và từ từ, bình thản luồn sâu vào ngõ ngách trong tâm hồn Len. Cô không nhận ra sự u buồn của mình, càng không nhận ra những nặng nề mà lứa tuổi này đem đến. Nó bất thường, chênh chao và ngu ngốc.

Nhưng Len không biết, Len tưởng mình đang ổn.

Len không nhận thấy những cơn cáu gắt của mình.

Len không nhận thấy những nỗi buồn mênh mang vô cớ.

Len không nhận thấy mình đang bị nhấn chìm bởi tuổi dậy thì.

Vì cô tưởng mình ổn. Sự lầm tưởng này rơi vào bế tắc khi bangoại tình. Với dì của cô. Với dì của cô.

Len nhớ, đó là một ngày đầu hạ năm cuối lớp 8. Cô được tan sớm và trở về nhà. Khi văn khóa cửa, đôi mắt Len trân ra, nhìn cảnh ba cô và dì của mình đang cuộn lấy nhau trên ghế. Len nghe rất rõ tiếng rên dồn dập, phần gấp gáp và thỏa mãn mà cô lờ mờ cảm nhận được.

Sự run rẩy từ tốn kéo đến, chậm rãi đến mức Len không nhận thức được, cho đến khi, cô rút chìa khóa ra và nó rơi xuống đất. Len, 14 tuổi, đối mặt với sự rạn vỡ xấu xí của gia đình.

Cô giấu giếm cái mình nhìn thấy, tránh mình trong phòng, cố gắng hết sức đăng ký các lớp học thêm mùa hè. Viện cớ để về muộn và cố gắng trốn cái nhìn của dì và ba cô. Mẹ cô đang mang bầu. Đứa con thứ hai sau một thời gian rất dài cả hai người tập trung vào công việc. Len, 14 tuổi, bắt đầu chạy trốn.

.

“Ba…” Cô rụt rè nhìn ông. Mồ hôi bít rịn trong kẽ ngón tay, cảm giác nhớp nháp vô hình cuốn lấy Len, cô vẫn nhớ đến cảnh đó hàng đêm, và cô biết, ông đã làm gì. “Ba cho con đi học vẽ được không?”

“Vẽ hử?” ông nhìn cô. Ngày đó, ông vẫn còn trẻ, tóc đen, ánh mắt sáng như sao, minh mẫn cùng nụ cười tươi rói. “Con tìm được lớp chưa?”

“Dạ rồi ạ, con cũng tự đạp xe được, đi và về cùng các bạn. Ba cho con đi nhé!”

“Ừ, được rồi!”

Len không phải cố ý muốn học vẽ. Chỉ là, cô không tìm được bất cứ lớp học thêm nào vào thời điểm giáp ranh nghỉ hè này. Và bất chợt, tình cờ nhìn thấy tờ rơi về lớp học vẽ, tối 3 ngày trong tuần. Len nhẹ nhõm. Cô sợ mình sẽ huỵch toẹt ra mất. Cô sợ nếu ở nhà, cô sẽ phạm lỗi, ba sẽ mắng cô, và cô sẽ gào tướng lên về những gì cô nhìn thấy.

Len 14 tuổi, đã phải học cách dùng lý trí để cân bằng hormone của mình.

Nhưng rồi, mọi thứ bung bét hết.

Bung bét y hệt như hộp màu của cô bị hất vào xô nước lau nhà. Bung bét y hệt như cô cầm một quả bí trên cao, và đem ném thẳng xuống đất. Nó xảy ra thế nào, Len không rõ, chỉ biết khi cô ôm tập vẽ về nhà, trong nhà đầu tiên là tiếng la hét quá khích. Tiếng gầm rít của mẹ cô, tiếng van vỉ của dì, và sự hoảng hốt của ba.

Cô mở cánh cửa đó, và thấy ba đang ghì lấy mẹ, ghì lấy mẹ để ngăn không xâu xé dì. Giọng mẹ khản đặc, thảm thiết và rấm dứt.

“TẠI SAO LẠI LÀ EM GÁI TÔI, TẠI SAO LẠI LÀ EM GÁI RUỘT CỦA TÔI?”

Mẹ chới với, dì thì quỳ xuống sụp lạy, nước mắt ướt nhèm gương mặt xinh đẹp, mái tóc bết lại và trên miệng còn có một vết cào. Sao Len có thể bình tĩnh mà quan sát từng chi tiết đến thế? Cô nhớ dì mặc một bộ đồ thêu tay màu xanh lam. Mẹ mặc chiếc áo lụa trơn màu ngà và ba cô mặc chiếc áo phông hình thù kì dị cùng quần short.

Cô nhớ khi đó là tám giờ ba mươi tư phút tối.

Cô nhớ đó là vào ngày mùng chín tháng năm.

Len muốn lên tiếng, nhưng thứ gì đó đã chặn họng cô lại. Sự nghèn nghẹn cứ chễm trệ ở đó, ngay cuống họng cô, nơi thanh âm không tài nào bật ra. Rồi Len nhìn ly thủy tinh trên bàn, hất thẳng tay xuống đất vỡ choang.

Tiếng rơi vỡ y như sự sụp đổ của gia đình Len ngày hôm ấy.

Trong một khắc, ánh nhìn của tất cả phóng về phía cô. Len không biết gương mặt mình khi đó làm sao, có lẽ là hơi co giật, có lẽ là nhăn nhúm, có lẽ là bàng hoàng, có lẽ là tất cả. Len mỉm cười, thấy má mình ươn ướt.

“Con chào ba mẹ, con chào dì, con về rồi ạ.”

“Vào phòng ngủ đi Len!” ba cô nói.

Cô gật đầu, sau đó chạy biến vào phòng, cẩn thận khép cửa. Rồi đứng lặng yên trong phòng, áp lưng vào tấm gỗ ngăn cách ấy mà lắng nghe. Chỉ có tiếng của mẹ thét gào. Chỉ có tiếng của mẹ đau đớn. Sao ba không nói gì? Sao dì không nói gì?

Len ôm lấy đầu gối mình, ngồi thẫn thờ trong phòng, cô thấy bụng mình quặn đau và cảm giác chất lỏng bên dưới tràn ra dưới thân. Đến ngày rồi. Len nhìn xuống, rồi chậm chạp đi thay băng. Cô lại tự nhủ, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cô tự nhủ như thế cho đến khi cô bước ra, và nghe tiếng hét của ba cô.

“LAM! EM ƠI!”

Mẹ?

Cô đẩy cửa, sững sờ khi nhìn thấy máu chảy xuống dưới chân mẹ. Ba quát tháo dì đi gọi cấp cứu, và tay vẫn ôm ghì lấy mẹ.

“Ba, chuyện gì thế ba?”

Len không biết mình có hỏi được không, nhưng cô thấy hoa mắt, chóng mặt và mọi thứ tối sầm. Cơn choáng ập đến, và Len khuỵu hẳn xuống, ngơ ngác nhìn họ ập vào, đưa mẹ đi. Cô không thấy gì nữa. Và rồi căn nhà chỉ có mình cô.

Mẹ sảy thai…

Len đoán thế.

2.

Len của tuổi hăm nhăm lại tựa mình trong bệnh viện. Vết thương không có gì, nhưng đã hai ngày cô không ăn, nên cần ở lại dưỡng sức thêm. Không phải cô cố tình tổn thương bản thân. Len biết chắc mình không làm thế, chỉ là, dạo gần đây, trí não của cô cuộn xoáy lại. Ký ức của bây giờ, của năm xưa đan xen, khiến cô không biết mình ăn hay chưa. Tệ hơn là cô không cảm thấy đói.

Không hề nhận thấy sự dao động tăm tối trong bản thân.

.

Khang mang cho cô sữa, cháo, và mang cho mình một suất KFC. Cuối cùng, người ăn cháo và uống sữa là anh. Còn Len, sau khi dùng đôi mắt mãnh liệt ý chí, nhìn chằm chằm vào suất gà rán đó, đã thản nhiên ăn sạch, không chừa chút nào.

Cô quả thật đã rất đói rồi.

Khang trầm tư nhìn cô xé miếng gà, ánh mắt vô hồn, trống rỗng. Cô lại nhìn đi đâu?

Nhìn đi đâu, sao không nhìn tôi?

Anh rùng mình với suy nghĩ ngỡ ngàng đó, cuối cùng thấy cô khoan thai dừng bữa, anh mới lặng lẽ nói.

“Xin lỗi.”

Len nghiêng đầu, nhìn anh, rồi nằm ngoài tiên liệu, cô nhoẻn cười. Nụ cời nhỏ, và chóng vánh. Nhanh như thể chưa từng tồn tại. Cô lầm bầm, mà theo khẩu hình, anh đoán cô đáp không có gì.

Đưa cô về nhà là chuyện của tối hôm đó. Anh ngồi ghế phụ, cô ngồi ghế sau, lún mình vào đêm taxi và thờ ơ nhìn khung cảnh lướt qua cửa xe. Cô nhìn hàng cây, nhìn con phố, suy nghĩ lúc lâu rồi mở lời.

“Đợi tôi ở nhà nhé. Tôi qua đây đã!”

“Hử?” Khang quay lại nhìn cô, cô nhoẻn cười. Nó hơi đau đớn, nhưng nụ cười đó an lòng. Khang khó hiểu hỏi lại “Đi đâu?”

“Bác ơi, cho cháu xuống ngã tư tiếp theo nhé! Khang, anh ở nhà đợi tôi nhé!”

Lúc cô xuống xe, Khang nhìn cô quay người lại, ánh mắt kiên định kỳ quặc.

“Nhất định phải đợi tôi về nhé!”

.

Cô rảo bước, băng qua ngã tư, thêm đôi lần rẽ nữa. Bước chân mỗi lúc một nhanh, rồi gần như dùng toàn sức lực mà chạy. Có phải khi đó Tranh cũng chạy như thế này? Lênh khênh trên đôi giày cao gót, vội vã trong tà áo đỏ rực, mái tóc rối tung và vội vàng điên cuồng? Len không biết nữa. Cô đang mặc áo sơ mi, dép lê và những bước chân vẫn còn thiếu sức. Rồi cô đứng lại.

Năm năm rồi, con đường này là nơi duy nhất cô không dám băng qua. Là con đường mà cô nhìn thấy máu và hoa hòa vào của ngày hôm ấy. Tranh mất ở đây.

Năm năm.

Vệt máu khô đã không còn, con đường đào xuống, xới lên, những gì còn lại chỉ có ký ức của cô về ngày hôm đó. Tranh của cô đã như thế nào mà chạy đi? Cô ấy đã làm gì, đã ra sao vào ngày hôm ấy?

Tranh, ân nhân của cô, tình yêu của cô. Mười năm kể từ ngày Len gặp Tranh, Len không quên được lần đầu tiên họ đối diện với nhau. Không quên nổi.

Len đứng nhìn con đường. Rất lâu, thừ người ra, rồi cô không rõ cô đã thất thần bao lâu, chỉ biết, khi có tiếng còi xe, cô bình tâm lại, nhìn phía bên kia đường đã thấy Khang.

“Về thôi!” Anh băng qua đường, nắm lấy cổ tay cô rồi nhíu mày.

Cổ tay cô bé xíu, không đủ một vòng ngón tay anh. Lúc anh bế cô lên để vào viện, anh biết, Len rất gầy, nhưng lại không nghĩ cô mong manh đến thế.

Xương bé xíu, cảm giác có thể bị bẻ bất cứ lúc nào.

Khang rùng mình với chính suy nghĩ đấy, và kéo cô đi. Len không nhúc nhích. Cô kiên định nhìn anh, sau đó lắc đầu, rụt tay lại.

“Khang, anh đem Hoài đi trốn đi!” cô nghiêng đầu, mỉm cười.

Biểu hiện điên loạn đầu tiên.

“Cái gì?” Khang nhíu mày hỏi cô.

Gió thốc đến, tóc cô bung ra, và cả tà áo nhàu nhĩ cũng phấp phới bay. Cô mảnh dẻ, đứng gần như ngả nghiêng khi cơn giông kéo đến trên đầu. Len đứng với anh còn chưa cao đến cằm, cô ngước nhìn anh bằng đôi mắt anh không biết là gì. Nó trong suốt, ngay thẳng, và sâu bên trong sự thấu suốt rực rỡ ấy, đôi mắt gần như đen đặc.

“Anh và Hoài đi trốn đi!”

“Trốn ai, trốn cái gì?”

“Tôi.” Len nhìn sự khó hiểu trên gương mặt anh, sau đó từ tốn nhắc lại “Trốn khỏi tôi.”

“Tại sao?” Khang nhìn cô.

“Vì…” Len đẩy ánh mắt của mình về phía con đường, rồi nhoẻn cười, “Có thể, tôi sẽ làm chuyện này.”

Cô vươn tay, ngay khi có chiếc xe tải chạy tới, rồi thẳng thừng ấn vào lồng ngực anh. Khang không hiểu, nhưng anh biết có chuyện không ổn. Bắt lấy cánh tay cô, anh kéo cô vào lòng, xoay người và để cho chiếc xe đi qua an ổn.

“Tôi sẽ làm thế đấy Khang à. Với anh. với cả Hoài, nên cả hai hãy mau mau rời khỏi tôi.”

Khang sững sờ. Anh chợt hiểu, cô muốn đẩy anh. Cô muốn giết anh.

“Tại sao?”

Len nhún vai, rồi bật cười khanh khách.

Anh không biết làm cách nào mà cả hai về đến nhà an toàn. Len hoàn toàn trở nên kỳ quặc, cô cắn và bấm móng tay sâu vào bắp tay anh mỗi mười phút. Và khi về đến nhà, cô gần như không buông anh ra.

Sự hiếu kỳ và lo lắng, Khang cố phủ quyết vế sau nhưng sự cồn cào trong dạ khiến anh biết mình thực sự lo lắng, đã thôi thúc anh nhấc máy gọi điện cho Hoài.

“Len không ổn.” Anh nói ngay khi đầu dây bên kia bắt máy.

“Lại nữa sao?” Hoài trầm giọng đáp lại, anh buông cọ vẽ xuống và dừng lại, nhìn bức tranh của mình.

Phủ tấm vải lên, Hoài đem điện thoại ra ngoài, rồi hỏi tiếp “Đã có chuyện gì?”

“Em về nhà, Len tự nhiên đập phá đồ đạc, và anh phải đưa cô ấy đi viện.” Ngừng một chút, Khang nói tiếp “Khi nãy, cô ấy đã cố giết anh.”

Một khoảng lặng kéo dài. Tưởng chừng như nửa đời người trôi qua, Hoài mới lặng lẽ đáp lại bằng câu hỏi khác.

“Cô ấy cũng làm thế với anh sao?”

“Đây không phải là lần đầu?” Khang có chút ngỡ ngàng, sau đó lại dừng lại “Em muốn gặp nhau ở đâu?”

“Nhà em đi!”

3.

Len vốc đống thuốc an thần. Cô biết mình không ổn. Dù cô trở nên kỳ quặc nhưng Len đủ tỉnh táo để nhận ra bản thân mình không ổn. Nhưng vì sao không ổn thì cô không biết. Len hốt hảng nhận ra cô đã định đẩy Khang vào gầm xe tải. Cô hốt hoảng nhận ra mình cũng từng cố giết Hoài vào những ngày này qua bốn năm yêu nhau.

Chỉ là khi ấy, cô gần như không ý thức được mà thôi.

Len cuộn mình trên giường, nước mắt không ngừng rơi, lại liên tục lầm bầm xin lỗi.

.

Len mười bốn tuổi không hề muốn tự tử. Đứng trước nguy cơ của sự đổ vỡ, Len vô cùng tỉnh táo. Cô vào viện thăm mẹ, em trai vẫn còn, cô thầm tạ ơn trời.

Cô không nói với mẹ chuyện gì hết, chỉ vỗ về mẹ và bảo con rất muốn gặp em trai. Con đã mua đồ chơi cho em rồi.

Cô không nhìn ba, không nhìn dì, chỉ nhìn mẹ mình hốc hác và nhợt nhạt cười. Cô hy vọng mẹ bình an. Cô hy vọng em trai mình bình an. Rồi Len, mười bốn tuổi, bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền nuôi mẹ và em trai. Mẹ cô không phải phụ nữ nội trợ thuần túy, bà có công việc và có danh tiếng, nên việc tiền nong không phải là vấn đề quá to tát. Nhưng Len không chắc về sau, khi mẹ đổ bệnh sẽ ra sao, nên cô bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền. Và đó, là lần đầu tiên Len gặp Tranh.

Cả hai học chung một lớp vẽ nhưng khác giờ. Len đến sớm hơn và chui vào xưởng vẽ của thầy. Rồi giật mình khi thấy một cô gái tóc dài, ngồi tỉ mần trước bảng vẽ.

“Chào cậu, bác Lâm có nhà không?” Len rụt rè.

Xưởng vẽ đang cần người giúp. Len, với trí tuệ tuổi 14 non nớt, bỏ qua cả luật lao động mà khi ấy cô còn chả biết nó tồn tại, nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể phụ giúp xưởng vẽ và nhận lương như câu chuyện làm thêm ở nước ngoài.

Và Tranh ngẩng đầu lên, qua mắt kính và nở nụ cười rất hiền.

“Bác đi có việc rồi, lát có lớp thì bác về. Cậu đến có chuyện gì à?”

“À không, tớ đến để nhờ bác cho tớ một chân phụ xưởng vẽ…”

Tranh nhíu mày, sau đó nghiêng đầu nhìn quanh. Xưởng vẽ thì cần gì phải phụ. Mỗi việc bê kệ tranh ra, vác kệ tranh vào, phủi bụi và thi thoảng giặt khăn. Hết. Một mình cô làm cũng tốt.

“Tớ nghĩ là không cần đâu, tớ sống ở đây mà!”

Mãi về sau Len mới biết, bác Lâm là bác ruột của Tranh. Ba mẹ Tranh qua đời trong một vụ tai nạn thương tâm. Tranh khi đó còn quá bé để hiểu thứ gọi là bất hạnh. Nhưng đến khi trưởng thành dần, Tranh mới biết mình đáng thương cỡ nào.

.

Hoài và Khang ngồi cùng nhau trong quán. Tiếng nhạc vừa đủ và cuộc nói chuyện đang rơi vào khoảng lặng bất tận.

“Mùa hè nào, Len cũng có lúc trở nên như như vậy. Cô ấy làm gần như là vô thức. Lúc cô ấy nhận ra thì thường là khi cô ấy bị thương.”

“Bị thương?”

“Nếu không khiến em bị thương được, ngày hôm sau, cô ấy sẽ có thương tích gì đấy. Anh không thấy sao, năm nay, cô ấy đã làm rồi.”

Khang trầm mình, anh không biết bất cứ thứ gì về cô, và anh không toàn năng đến mức hiểu được những gì cô có và những gì cô nghĩ. Tệ hơn, ngay cả Hoài cũng không biết gì khác ngoài Len.

Anh tự hỏi, nếu một ngày cô ấy chạy trốn, anh biết đi đâu để tìm. Khang không thèm ngăn cản bản thân nghĩ về cô và những cơn đau đớn dưới lớp da khi nghĩ về viễn cảnh một ngày Len biến mất. Anh thôi không tranh đấu nội tâm về thứ cảm xúc đang oằn oại trong tim anh về Len nữa. Anh không phải trẻ con, nên anh hiểu, mình thật sự, thật sự đã bị cô ám ảnh rồi.

Anh không biết ám ảnh này là yêu hay gì, nhưng, nhưng anh không thể chịu đựng nổi việc một ngày không nhìn thấy cô.

Khang đứng trước cửa phòng Len, áp tai vào và lắng nghe. Cô có lẽ đã an ổn ngủ. Nếu như có thể để cho cô an ổn mãi mãi, có phải đã rất tốt rồi không?

.

Len mở mắt. Cô không ngủ được. Lần khân rất lâu, cuối cùng lại quyết định mở cửa phòng mình chạy sang phòng Khang. RỒi khựng lại trước cánh cửa gỗ im lìm.

A, về phòng thôi Len, không cần cố gắng vào lúc này. Bỏ đi!!!

Bỏ đi, như mười năm trước đã ao ước kết liễu đời mình vậy.

One thought on “[Truyện dài] Con rối và kẻ xấu – Phần 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s