Bán duyên – Chương 1

Author: Zinnia Reigia (Phi Phi 3004, Tần Vy)

Disclaimer: Họ không thuộc về mình :v

Rating: T

Category: fantasy, huyền sử, cổ tích, HE (chắc thế!)

Summary:

Truyện về một thiếu nữ bán duyên, bán cho nhân gian, không bán nổi cho mình.

Chương 1

Hạ oi ả. Thiếu nữ dựng sạp bên sông, ngồi chờ hết phiên chợ vẫn chẳng ai lại trông món đồ nàng bày ra. Làm nghề này kiếp truyền kiếp, đến mức một ngày nọ ế hàng, cũng chẳng có thêm lời cảm thán. Nhưng trời nóng quá. Ngọc Hoàng trên kia đã đày nàng ra khỏi vòng dây của ông tơ bà nguyệt, đã ép nàng đem bán manh tình nhân gian, lại còn giăng thêm nắng.

Thiếu nữ lau mồ hôi bết trên trán, khăn mỏ quạ bóng nhẫy dưới cái nắng trưa hè, cuối cùng, đến khi chịu không nổi cái nóng, nàng đành thu sạp, dọn đồ định về nhà.

“Cô chủ, dọn hàng rồi sao?” Tiếng nam nhân vang lên khi nàng vừa thu mớ chỉ hồng lại. Nàng quay sang nhìn gã đàn ông đứng chắn hết mặt trời, rồi thở dài.

“Quan khách, ngài đến vừa kịp lúc tôi mở hàng.”

“Ồ…” Quan khách gật đầu chừng đã hiểu, rồi đập đập quạt vào tay “Xin hỏi cô chủ, làm sao để mua được nhân duyên?”

Nàng cầm chỉ hồng lên, sau đó dúi vào tay quan khách. Lẩm nhẩm đủ thiên can địa chi, rồi cười cười đáp lại “Ngài nhắm mắt vào, rút một sợi đi!”

“Rút được rồi!”

“Buộc nó quanh ngón út của ngài, gặp kẻ có duyên cùng, dây sẽ ngoắc vào nhau.”

“Vậy, tiền phải trả là bao nhiêu?”

Nàng cười bí hiểm rồi xua tay. Không cần phải trả, nàng bán duyên, cũng là mua duyên cho mình, có điều, bán hoài, bán mãi, bán đến kiếp thứ năm, nàng vẫn ngồi trơ trọi giữa nhân gian.

.

Nàng không nhớ tên họ nguyên thủy của nàng là gì. Nhưng kể từ khi tu được thành chức tiểu tiên, bé tí xíu, cỏn còn con ở điện Vương Mẫu, nàng được gọi là Tiểu Mân. Chức tiên bé xíu, nhưng nàng hưởng phúc của Vương Mẫu nương nương, dung nhan so với Hằng Nga tiên tử còn có phần vượt trội gấp mấy. Có điều, lại chẳng thanh khiết như trăng, mà lại phảng phất phong vị lả lơi khêu gợi.

Âu cũng vì thế mà kiếp tiên của nàng lâm vào đày đọa.

Dục tính kẻ bán tiên đương nhiên còn nhiều, trong lần hội quỷ thần lục cõi, nàng bị hà hiếp vũ nhục. Tưởng chừng như thượng tiên sẽ đứng ra bênh nàng, nào có ngờ kẻ mà hà hiếp nàng lại là một người quyền thế cao vọng. Cuối cùng, nàng bị đày, cắt hết tơ duyên mà hóa thành người lang thang giữa các thế giới. Chẳng phải người, chẳng ra ma, thần tiên yêu quái cũng chẳng phải.

Tiểu Mân cuối cùng đổi tên thành Vô.

Cứ như thế, hư vô giữa tất cả dòng đời, rồi nàng trở thành kẻ trao đổi bán duyên cho Nguyệt lão.

Dẫu gì, hình phạt của nàng ngày ấy là sau khi cắt hết nghiệt duyên, nàng đối với nam nhân có cảm tình đến mấy, cũng chẳng nam nhân nào đoái hoài, chỉ hồng của nàng chẳng nối được với ai nên đã bị đốt cháy cùng nến sinh mạng. Nàng không u buồn, cũng chỉ chấp nhận hình phạt đó. Rồi thấy nàng có phần oan khuất, Nguyệt lão đứng ra trao đổi với Ngọc đế rằng hãy để nàng bán nhân duyên, bán nhân duyên đến khi nàng lấy lại được nhân duyên của mình, lấy được nến sinh mạng của mình.

Tiểu Mân khi ấy dập đầu cảm tạ. Cảm tạ thế thôi, chứ ngọn nến của nàng đã tắt, thân phận tiểu tiên bị gạch bỏ, tâm can khi ấy giống gỗ đá vạn năm, trơ trọi, nguội ngắt thì nào còn nhận thức được thứ gì.

Từ một sinh linh bé nhỏ, rũ bỏ tất cả để tu thành tiên, tâm can non nớt trong sạch, mà lại bị nhuốm đầy đen đúa của tà ác bán thần. Nàng chưa từng động lòng tơ tưởng, kiếp này, kiếp sau, sau nữa, cũng sẽ vĩnh viễn không mộng mơ.

Lại nói, sạp của nàng nằm tại giao lộ giữa các thế giới, người trần mắt thịt cũng chẳng thể hiên ngang bước vào, nhưng kẻ có duyên nhìn thấy rồi mua, cũng không phải hiếm hoi ít ỏi. Nàng chọn sông, vì sông là dòng chảy tự nhiên, cũng là con đường lưu thông thường dùng nhất của lục giới.

Nhưng, mùa hạ năm nay oi ả thật.

Vô cảm thấy không có khả năng còn khách nữa, nàng liền đem cất chỉ hồng vào tráp bạc, thu gọn lại rồi gắn lên bông tai. Sau đó từ từ biến mất qua làn khói hư ảo, vừa đi vừa ngân nga điệu nhạc cổ.

Ai ơi nhớ lấy lời thề

Bể dâu xuôi ngược rồi về với em

Cho dù bùm lấm áo lem

Chàng còn ân nghĩa ta đem chàng về

Nàng đi khuất, trong giao lộ lại xuất hiện một đống người đi ngang.

“Nay bán được gì không Vô?”

Nàng nghe tiếng nói trên đầu, ngẩng lên chỉ thấy cây thị già đầu ngõ, nheo mắt lại mới thấy con rắng đu mình trên cây. Nàng lắc lắc đầu, rồi cố tình bỏ qua xà tinh nọ. Cũng chả tốt lành gì, đã đu cành thị tiên kia, chắc hẳn muốn xin dăm phần phúc phận hoàng hậu của cây. Nếu thế nàng cứ tránh đi, tránh để đỡ loạn chuyện. Vô tâm vô phế, nhưng không phải không phân biệt được phiền phức nếu nàng chơi với lũ yêu tinh.

Sau tiến vào nhà gỗ, Vô lại giật mình.

“Ồ… Người quen!”

Lớp bùn nhơ đứng lù lù trong nhà gỗ, nhe nhởn nụ cười nhìn nàng, nàng nhìn hắn, nhìn cây thị ngoài kia, sau đó lạnh lùng hỏi lại.

“Tác phẩm của ngươi?”

“Ừ. Tấm đấy!” Bùn nhơ không có thân, đứng không nổi, ngồi không xong, cứ từng vụn từng ụn rớt xuống san đất mà liền lại. Nàng nhìn hắn cũng đã quen, chẳng qua vẫn thấy rùng mình mỗi khi lớp bùn vỡ vụn. Sau đó lại cười cười.

“Tấm, à, cô gái mua duyên.”

“Cô ta từng mua duyên chỗ ngươi?”

“Ừ, hơi nhập nhằng.” Vô phẩy tay, đám chỉ tơ tan vào không gian còn nàng thì ngồi xuống sạp, đung đưa một hồi. “Sợi dây đó nối với ba người. Ngươi nói xem, sao lại thê lương thế?”

“Một trong ba người đó cũng ký khế ước với ta.” Bùn nhơ bè bản thân ra, xuống còn quá nửa thành khối vuông trùng trục. Giọng cũng vô can, y hệt như nữ nhân yếm đào trước mặt.

Vô nhíu mày, không biết vận mệnh se chỉ bắt đầu từ nàng, hay vốn dĩ nàng chỉ là một tác nhân nhỏ nhoi trong đó. Không buồn, cũng chẳng vui, dẫu sao, đó là hình phạt ngàn năm của nàng.

“Hôm nay ngươi tìm ta có ý gì?”

“Vận mệnh của Tấm, và những kẻ liên quan khá phiền phức. Có lẽ ngươi không biết, nhưng người đang ngồi trên ngai hoàng đế kia, là kẻ mạo danh.”

“Mạo danh hoàng đế?” Đây không phải là một trong đại tội của nhân gian sao, thiên giới cố kỵ chuyện này, phải nói là bắt đàu từ lần có kẻ đóng giả Đấu chiến thắng Phật, đây đã trở thành trọng tội trong lục giới.

“Phải, ta biết chuyện này chẳng thể giấu bậc bề trên, nhưng ngươi niệm tình ta là Đọa Thần…” Bùn Nhơ ngập ngừng “Hoặc là Đọa Quỷ, tùy ngươi nghĩ, mà báo cáo với bề trên, luân hồi của họ trong kiếp tới, hãy để ta xử lý.”

Vô nhìn Bùn Nhơ, sau đó cân nhắc một hồi, cuối cùng cũng gật đầu. Nói gì thì nói, nàng là tiểu tiên bị lạc, cuối cùng cũng chỉ là phận con sâu cái kén. Nói không chừng, vì bán duyên mà gây ra đại họa này.

“Cảm ơn, ta về đây.” Bùn Nhơ lê lết ra ngoài, nàng nhìn theo, rồi đột ngột hắn quay lại “Cây thị này, trông nó thật kỹ, xà tinh ngoài kia vốn không phải loại thường.”

Vô gật đầu, ra vẻ đã hiểu.

Làm thần tiên, đi can thiệp vào nhân giới đã là không nên, nhưng mà, cũng chẳng còn cách nào khác.

Ngày hôm sau, nàng lại bắt đầu di chuyển sang giao lộ khác. Nhân gian muốn cầu duyên không thiếu, nhưng để tìm được nàng, để gặp được nàng, lại chẳng phải chuyện dễ dàng. Mỗi ngày, nàng đều đặn bắt đầu bán từ canh năm tờ mờ sáng, đến chính ngọ, quan tuần thiên giới đi ngang, nàng sẽ dừng không bán nữa. Hôm nhiều, hôm ít, nàng chẳng bận tâm, dẫu gì, người ta cũng tìm nàng cầu xin.

Bán đến khi tìm được nhận duyên của ngươi, lấy lại được nến sinh mạng của ngươi. Đến khi ngươi khao khát được yêu, nến sinh mạng sẽ bùng lại, đến khi ngươi có được người yêu ngươi, thương ngươi, tơ hồng sẽ tự tản. Ngươi sẽ tự do.

Tự do? Bây giờ, nàng cần sao? Nghịch lý đến ngớ ngẩn, nến đã tắt, nàng vô dục, vô cầu, còn cần tự do sao? Chán chường cũng không có, nàng cần tự do sao? Lúc này, nàng cần yêu sao?

Đã trải qua luân hồi năm kiếp, nàng nhìn bao sinh ly tử biệt, nhìn bao oan khuất hận tình, đối với duyên nàng ban cho, quá nửa, là nghiệt duyên.

“Cô nương, ta van cầu cô.”

Suy nghĩ của nàng bị ngắt quãng, nhìn thiếu nữ tự nhiên từ đâu đến, nắm lấy gấu váy nàng mà sụp lạy, có chút giật mình.

“Ngươi không phải người?” Nàng nhìn cô gái, bóng ma nhợt nhạt, nắm lấy vạt váy nàng mà rơi nước mắt.

“Ta biết ta đã chết rồi, đầu trâu mặt ngựa cũng đã tìm đến ta, nhưng duyên này chưa đứt, ta van cầu cô cho ta gặp chàng.”

Nàng nhíu mày, khó hiểu hơn nữa khi âm binh kéo đến, sau đó nhìn thấy nàng, liền khựng lại cúi đầu chào.

Nàng không có chức sắc gì trong lục giới, cũng chẳng thuộc về thể nào của lục giới, đối với nàng, thần phật quỷ ma gặp nàng đều không biết phải làm thế nào cả. Không thể coi nàng là tiểu tốt vô danh, lại chẳng thể coi nàng là bề trên mà đáp lễ. Nhưng kẻ nằm ngoài vòng xoay, cũng không thể ơ hờ.

“Nàng ta vẫn còn duyên sao?”

“Phải, là nàng Mị của Trương Chi.”

Nàng à lên, rồi gật đầu vỡ lẽ. Chuyện từ rất rất lâu rồi, nhưng cũng chỉ là vài ngày trên thiên giới, bỏ quên vài ngày, lại là lỡ làng cả trăm năm.

“Ta có bán duyên cho cô ấy. Dẫu gì cũng là duyên ta ban, ta cũng chỉ đại diện cho Nguyệt lão… hay là thề này, để ta đốt duyên cho cô ấy, hết duyên rồi, mới có thể uống canh Mạnh Bà mà lãng quên.”

Nàng cũng không chờ sự hồi đáp của âm binh, liền vẫy một vòng, giao lộ mở ra, nàng kéo theo linh hồn ủ rũ bước vào.

“Trương Chi giờ là ai?”

“Chàng đã qua luân hồi, hóa thành con trai trong nhà phú hộ họ Dương.” Giọng thiếu nữ nghèn nghẹn lại có chút tan tác. Giữ âm hồn trong sạch ở nhân thế không phải là chuyện dễ dàng, người làm được chuyện này, cũng chẳng có mấy người.

“Cô, trước khi chết, có ký khế ước cùng ai không?”

“Tôi không nhớ…” Thiếu nữ thành thật lắc đầu. Nàng chỉ nhớ đến duyên, chỉ đỏ của nàng chưa đứt, nàng cũng chẳng thể dứt ra.

Vô không đáp. Xem ra, Bùn Nhơ nhúng tay vào nhân gian còn nhiều hơn nàng tưởng. Nàng thật sự không biết hắn là ai mà có thể tự do đày đọa nhân sinh. Nhưng điều nàng khó hiểu hơn, tại sao thượng tiên lại mắt nhắm mắt mở mà cho qua, vờ như không biết. Hay là, cũng như nàng, con đường hắn đi đã có sứ mệnh là như thế.

Nhưng không nghĩ nhiều, nàng cùng Mị bước qua thêm vài ba giao lộ nữa. Đến khi đứng trong Dương phủ, liền nheo mắt phán xét.

Rút cục, kẻ như Bùn Nhơ có thể làm gì mà lôi kéo được cả một người vô danh vô dục vào khế ước của hắn. Nàng nhìn vật chấn trong phủ, lại nhìn thiếu nữ đã là hồn ma bên cạnh mình, sau đó lắc đầu.

“Cô từng phụ anh ta đúng không?”

Mị lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Vô thở dài. Ngón út của người đó buộc chỉ, nhưng là chỉ đen. Việc này, nếu như đã là số mệnh, nàng cũng đành.

“Nếu như ta đốt duyên cho cô, cô phải hiểu, cuộc đời cô dù có tái sinh đến lúc nào đi chăng nữa, cũng sẽ không được yêu thương.”

Nàng không muốn nói, hai người đó đã nhận định, dù có luân hồi chuyển kiếp, dù có dưới thân phận nào, hình dáng nào, Trương Chi cũng sẽ không yêu nàng Mị. Không bao giờ yêu nữa. Khế ước đó của Bùn Nhơ, khiến một nửa nhân duyên của họ cháy ra tro. Mà Mị, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, chỉ có thể dưỡng tình yêu vô vọng của mình mà thôi.

Thiếu nữ gật đầu.

Một đoạn cử động ngón tay, nàng kết ấn, rồi lửa xanh thoát ra bừng lên nơi ngón trỏ. Tay cầm chỉ đỏ, tay đốt. Lửa lan rất nhanh, thiêu đến tận cùng của vòng cuốn quanh ngón út. Đến khi chỉ đỏ biến mất, âm hồn lại đột ngột nhuộm đen. Vô nhìn một chút, rồi cười hắt ra. “Vậy ra, khế ước ấy là thế này sao?”

Tà ma trăm năm không nên tồn tại, Vô tuy chẳng có gì là cao siêu, nhưng pháp lực trấn tà so với nhiều tiên tử cũng gọi là có đạo hạnh. Nàng đang toan tính, đã thấy đầu trâu mặt ngựa đuổi đến.

“Chỗ này giao lại cho các ngài, tôi đã làm xong nhiệm vụ rồi.” Vô nghiêng người, nhìn oán hồn của thiếu nữ vẫy vùng trong vòng vây của âm binh. Sau đó từ từ biến mất.

Thần tiên không cần ngủ, nàng càng không. Chong đèn suốt đêm, nàng nhìn trăng, nhìn cây thị trước nhà, rồi nhìn nhận nhân thế. Những thứ bi ai, rút cục là do cái gì mà thành. Nếu nhân loại ai cũng vô tâm vô phế, có phải sẽ không có bi ai không? Nhưng nếu thế, cũng đâu còn là hạnh phúc. Vậy, bi ai là vì loài người hữu tình sao?

Nàng đã du hành qua các thế giới gần ngàn năm. Nhưng lại chẳng có tâm hồn để thấu hiểu bi ai.

“Ta biết ngươi đang ở ngoài, sao không vào đi?” nàng lên tiếng, người ngoài kia đẩy cửa bước vào.

“Dân nữ bái kiến thượng tiên.”

Người đàn bà bước vào, trong một lúc, nàng có chút sững sờ, sau đó giật mình hoàn hồn.

“Là bà? Đầu thai đến kiếp này rồi sao?”

Người đàn bà gật đầu, nàng lại nhìn vết chân chim trên khóe mắt mà thở dài.

“Bà chịu thua là được mà, tại sao phải cố chấp ngần ấy thời gian, để đương đầu với hắn chứ?”

Chuyện của người đàn bà này và Bùn Nhơ đã lan truyền tam cõi, thâm thù đại hận của họ bắt nguồn từ lúc nào không ai biết, chỉ biết kết cục một người mãi làm bùn nhơ, một người liên tục tái sinh để đối đầu cùng hắn. Kiếp này sang kiếp khác, mà tuyệt đối không quên ân oán năm nào.

“Vậy bây giờ, bà là…?”

“Mẹ của Cám, mẹ ghẻ của Tấm.”

Nàng không biết bản thân nên phản ứng thế nào trước thông tin này, cuối cùng, lại gật đầu rồi kéo ghế mời người đàn bà này ngồi xuống.

“Tôi không ngồi đâu. Tôi đến đây vì biết kiếp này của tôi sắp hết rồi. Thượng tiên giúp tôi một việc, nếu bọn nó, những đứa trẻ đấy còn có thể bước vào vòng luân hồi, xin hãy cắt đứt nhân duyên của chúng. Nếu còn dây dưa, tôi e là…”

“Bà nghĩ, một người lừa dối dân chúng, mạo danh thiên tử, một kẻ gài bẫy, một người liên tục tái sinh và một kẻ tự nhận là minh quân nhưng chối bỏ trái tim, còn có thể bước vào luân hồi sao?”

“Thượng tiên, cô cũng hiểu mà, người có quyền quyết định không phải chúng ta, cái giá chúng nó phải trả, lại không thể ở kiếp này… Và người trả giá của thiên hạ, cô biết là ai đúng không.”

Nàng cười hắt.

“Chuyện này, ta không làm chủ được, đợi thôi, ta không dám hứa đâu, bà về đi…”

Ba tháng sau, nàng nhận tin Cám chuyển kiếp.

Hết chương 1

– Chắc là sẽ viết về kiếp sau của Tấm Cám đấy =)))

– Chắc là cũng sẽ viết về rát nhiều nhân vật lịch sử cũng như cổ tích đấy

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s