Bán duyên – Chương 3

A/N: Mới nhớ ra đây là truyện về Vô, hành trình bán duyên và mua duyên của cô ấy, nên hầu hết các tình tiết về nhân vật khác, mình sẽ đưa vào phần [Bán duyên Ngoại truyện], còn bây giờ, chậc, phải đi tìm nam chính cho Vô nào.

Chương 3

Nàng ước chừng phải một thời gian dài nữa mới gặp lại Bùn Nhơ, kể từ lần sau cuối nói về Thường Nga và Hậu Nghê. Trước khi rời đi, hắn có quay lại nhìn nàng một lần, rồi gặng hỏi.

“Cô có nhớ gì về tiền kiếp của mình không?”

Nàng lắc đầu. Cuối cùng, hắn cũng quay lưng.

Tính đến nay đã thêm ba năm không gặp. Nàng lại đem duyên đi bán giữa các giao lộ, rồi quay trở về nơi được gọi là nhà mà ngắm trăng hằng đêm.

Đông buốt giá. Nàng có mất đi tim nhưng da thịt lại chẳng thuộc loại vô cảm với thời tiết, huống hồ, đông năm nay lạnh lẽo hơn mọi năm. Nàng rùng mình kéo tấm chăn bông, sau đó không ngừng sụt sùi sổ mũi. Cuối cùng quyết định đóng cửa mà đốt lò cả ngày, không nhấc chân ra ngoài nửa bước.

Để tránh sự soi mói của nhân gian, nàng cũng chỉ làm nhà tranh vách đất, lá lợp bên trên, nền đất khô lạnh bên dưới. Cũng chỉ là mảnh đất cắm dùi nơi rừng hoang phố vắng, tùy tiện mà dựng nên.

Nàng khời lửa, ánh mắt chăm chăm nhìn đốm sáng nhảy nhót, miệng thở ra hơi lạnh rồi cẩn thận kéo chăn bông sát vào. Dẫu không có tuyết, thời tiết đất Việt này vẫn thật khiến người ta tê tái.

Lửa bùng lên, nàng ngồi xuống ghế gỗ, chậm rãi hơ tay, vô thức mơ màng rồi lẳng lặng lẩm nhẩm.

Bảy mươi hai ngàn vạn sợi chỉ nàng giăng, tại sao kết cục đều là một tay nàng hóa kiếp duyên cho họ?

Dòng suy nghĩ của nàng đứt mạch, ngay khi bên ngoài vang tiếng truy hoan. Và sau đó là tiếng như vật nặng rơi trước sân nhà. Dẫu cho nàng xây nhà là để che mắt thiên hạ, nhưng muốn nhìn thấy ngôi nhà này, hoặc phải có duyên, hoặc là thần tiên quỷ quái, người có pháp thuật lẫn ma thuật trong người. Đừng nói đến việc chạm tới gõ cửa, mà việc nhìn thấy để lạc vào, cũng phải vô cùng vất vả.

Vô đứng dậy, bước ra mở cửa. Ngay khi cánh cửa được kéo ra, vật thể dưới đất lập tức ngã đè lên chân nàng.

Nàng lặng người một lúc, nhìn thân thể chật vật này, lại nhìn đám người đằng xa nháo nhác tìm người, hỏi loạn lên tại sao một người to lớn đến thế lại có thể tự nhiên biến mất, lúc đó cũng mang máng hiểu ra, chắc kẻ này đến giữa lằn ranh sống chết, một chân bước vào cõi âm, nên đủ thần khí mà nhìn thấy nơi này. Nàng lắc đầu, phẩy tay một cái, nhấc hắn trở về giường của mình.

Đã đến được đây rồi, vậy thì tính là duyên đi. Nàng cẩn thận quan sát cũng đánh giá kẻ này, môi cũng nhàn nhạt nhếch lên. À, tưởng ai, hóa ra cũng là một đọa thần. Có điều, không phải vì bị trừng phạt mà đày xuống nhân gian… mà để tu nghiệp mà xuống nơi này sống sót. Nếu vậy, chắc hắn không có chỉ đỏ đâu. Bởi nếu có, sẽ chẳng thể độ thành thần tiên.

.

“Tỉnh rồi?” Nàng nhàn nhạt nhìn nam nhân nằm trên giường cựa quậy.

Hắn mở mắt yếu ớt nói không ra hơi. Nàng nhìn thương thế trên người, bình đạm nói.

“Thương rất nặng, muốn ta chữa thương không khó, nhưng ta không quản được chuyện này. Ta sẽ tìm thầy lang cho ngươi, ngươi có tiền không?”

Nàng không nói dối. Nàng cùng lắm chỉ có thể tán duyên, tiệt duyên, nhiều hơn thì cũng chỉ trấn áp tà ma muốn quấy nhiễu nàng, chứ đem pháp lực chữa thương là không thể. Một là nàng không biết, hai là nàng không cần làm.

Nam tử hán trên giường nhìn nàng, như muốn há miệng nói gì đó, lại ngậm ngùi cất lại. Hắn bật không ra thành tiếng, nàng lại thản nhiên coi như đồng ý, liền đích thân tiến đến lục tìm bạc trên người hắn. Nam tử rùng mình. Nàng là khuê nữ mà, dù có ở nơi thâm sơn cùng cốc, sao lại có thể tùy tiện… Thâm sơn cùng cốc? Hắn mới bị truy đuổi, vậy truy binh đâu? Sao lại không tìm đến đây?

Nàng mặc kệ những biến đổi trên gương mặt bê bết máu kia, đến lúc mò được tiền trong tay áo hắn, mới gật gật đầu hài lòng.

“Ở nhà ngoan, ra ngoài ta không cứu được ngươi.”

Xem ra, hắn gặp ma đi!

Nam tử bất lực thở dài, cũng ai oán nghĩ, hắn thương tật như thế này, có thể đi đâu mà lo lắng. Nhưng nàng cũng không nhiều lời hơn, thong thả mở cửa bước ra ngoài. Gió lạnh cắt da. Sương muối mù trời, buốt giá. Nàng nhìn thời tiết, dẫu đã năm trăm năm, vẫn không thể quen nổi lạnh giá này, cũng không quen nổi oi bức kia. Hay nàng sang Cao Ly, hay nàng sang Đại Tống? Nàng rùng mình, kéo chặt hơn tấm áo rồi biến vào không gian.

Đến thị trấn gần đấy, nàng mới tìm được đại phu. Mời hắn về, lôi hắn lên xe ngựa cũng không quá vất vả, đến lúc đem hắn về trước mặt nam tử ngã trước cửa nhà nàng, vị đại phu có vẻ hoảng sợ.

“Cô nương, ta rất muốn giúp, nhưng hắn thì không được. Hắn vừa gây đại tội với đại nhân trong thành.”

Nàng không nhiều lời, thở hắt một hơi, vung tay thêm một cái, toàn bộ đồ đạc trong nhà đều bay lên. Đại phu còn có gì khác ngoài la làng yêu ma quỷ quái, la hét thất thanh nàng cũng chặn lại, nhìn biểu tình phong phú của ông ấy khi la hét, còn mang theo vài phần thú vị quan sát. Nhìn chán, cuối cùng mới chậm rãi hỏi lại.

“Cứu hắn không?”

Âm thanh của đại phu bị tắt, dẫu có chật vật cũng cật lực gật đầu đồng ý. Nàng hài lòng, đưa mọi thứ trở lại ban đầu.

“Vị công tử này bị thương rất nặng. Trước mắt cần điều trị thương thế, ngày thay băng hai lần, đều phải bôi thuốc.”

“Ăn uống thì sao?”

“Kiêng rau muốn, thịt gà, thịt bò, tôm, măng, đồ cay nóng.”

Nàng cẩn thận ghi vào, rồi đột ngột ngẩng lên “Nấm linh chi và nhân sâm thì sao?”

“Chờ thương thế lành lại rồi hãng bồi bổ.”

Nàng gật gật đầu, sau đó lại một vòng đưa thầy lang về tiệm thuốc. Sau cùng, cũng cẩn thận đi sắc thuốc cho người đang nằm trên giường kia. Hắn phát sốt, mê man từ lúc tỉnh dậy lần đầu cho đến tận bây giờ. Nàng cũng không thích chuốc phiền phức, nhưng phiền phức đã lết đến cửa, nếu không làm, thì ai làm. Huống hồ, đến đại phu còn hoảng sợ khi thấy hắn, vậy tội lỗi hắn làm ra chắc chẳng hề nhỏ.

Trải qua ba bốn ngày nàng hầu hạ, Vô nghĩ, nàng thực sự phải dùng đến từ này, mặt hắn cũng có phần hồi phục huyết sắc. Ngày hai bữa thay thuốc, ba bữa bón cơm bón cháo, thêm ca đút thuốc rồi tắm giặt cho hắn. Nàng ở một mình không hề phiền phức. Nàng không biết đói, cả ngũ giác chỉ còn lại xúc giác mới cảm nhận được cái lạnh cắt da, cái nóng đổ lửa, nhưng những thứ khác nàng không cần. Kể cả ăn uống hay ngủ nghỉ. Từ khi của nợ này gục trước nhà nàng, nàng ngày ngày sáng dậy nấu cháo hoa, trưa với tối đều cẩn mật canh chừng. Đôi lúc có cảm giác nàng cũng giống loài người nhục thể, mệt đến muốn chết.

Hắn tỉnh dậy vào giữa đêm, đèn dầu vẫn để một bên, còn nàng ngồi thản nhiên giữa nhà đọc sách. Hắn hắng giọng, nàng lật sang trang mới, ơ hờ hỏi như có như không.

“Tỉnh rồi?”

“Đa tạ cô nương cứu giúp.”

Nàng gật đầu, bỏ mặc hắn nằm trên giường, muốn nói lại thôi. Hắn phải nói gì? Hắn nên nói gì cho đúng? Nhìn lớp băng vải trên người mình, nhìn quần áo mới thay, hắn từa tựa như nghĩ ra được chuyện gì đó, liền đỏ mặt hốt hoảng.

“Cô nương thay quần áo cho tôi?”

Nàng nhìn hắn, ánh mắt nhàm chán như muốn nói “Câu hỏi đần độn này cũng nói ra được, ở đây có ta và ngươi, ta không thay, ngươi tự thay được sao?” nhưng một lời cũng không nói ra, chỉ thủng thẳng gật đầu.

“Đã làm thất tiết của cô…” hắn áy náy đáp lại, nàng nhìn sự áy náy của hắn, suy nghĩ một hồi mới nhận ra điều hắn ám chỉ.

Nàng không quan tâm quá nhiều đến quy củ trần gian, làm kẻ lạc bao nhiêu năm nay, nàn cũng quên mất vấn đề tú nữ khuê phòng. Nhưng nàng cũng chẳng phải là người, chuyện này không can hệ.

“Đến giờ uống thuốc rồi.” nàng bưng đến bát thuốc, từ tốn đỡ hắn dậy, sau đó nhìn hắn “Có tự uống được không?”

Hắn lắc lắc tay mình, cẩn trọng cử động, cảm giác đau vẫn thấu vào tận xương, nhưng kiên cường gật đầu. Được.

Nàng lại không nói không rằng bóp cổ tay hắn một cái, rồi trao hắn cái nhìn ‘còn tự uống được không?’. Rút cục, vẫn là để nàng bón thuốc. Phòng không lớn, nhưng đèn dầu cũng chỉ đủ để soi sáng một phần căn phòng. Ánh sáng hắt lên sườn mặt nàng, loang loáng, vừa u ám, ảm đạm, lại vô cùng diễm lệ. Hắn nhìn người rất tinh, nàng quả thật là mỹ nhân, không chỉ là mỹ nhân, mà còn là mỹ nhân ngàn năm có một. Dung nhan quá đỗi diễm lệ, lại thản nhiên sống nơi thâm sơn cùng cốc, không sợ hãi hay sao?

Rồi vấn đề lại quay vòng, nếu nàng là người, e rằng truy binh đã chẳng tha cho nàng dễ dàng như thế.

“Cô nương, cô có phải là người không?”

“Ta là quỷ thì sao? Ngươi chạy được chắc?” nàng bón thìa thuốc cuối cho hắn, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng.

“Không… ơn cứu mạng của cô nương, tôi không đền đáp thì thôi, sao có thể chạy.”

“Ồ.” nàng dửng dưng quay người, không để cho đối phương có thêm lời nói thừa nào, đi cất bát, rồi về chỗ đọc sách.

Hắn nhìn thấy thế, định bụng nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng ngủ đã quá lâu, hôn mê quá sâu, giờ tỉnh lại, mới có chút tỉnh táo, cũng không dám tùy tiện nhiều lời, chỉ tựa vào thành giường, cẩn thận đánh giá nàng.

Thực sự là mỹ nhân.

Hắn giao du với không ít người, mỹ nhân thượng đẳng nào cũng từng thấy qua, nhưng đẹp như nàng, chưa bao giờ có phúc phần diện kiến.

“Cô nương, xin hỏi cô tên gì?”

“Vô.”

“Hả?”

“Ta tên Vô.” Nàng không nhanh không chậm đáp lời, mắt vẫn dán vào chữ.

“Tại hạ họ Ngô.”

Nàng nghe thấy, lập tức hiểu sự tình. Đinh Bộ Lĩnh mới lên ngôi không lâu, sứ quân tuy đã dẹp loạn, nhưng xét cho cùng, mầm mống họ Ngô không thể không đề phòng. Nàng chỉ gật đầu, cười nhàn nhạt. Hắn giật mình, mỹ nhân cong môi cười, không cần kinh diễm đến thế chứ. Đoạn, liền quay mặt vào tường, ngồi tự vấn tính tình không đứng đắn.

Lại qua thêm nửa tháng chăm lo, nàng hầu như ở nhà suốt, vẫn ngày ngày trị thương cho hắn, không nói quá nhiều, đa phần, hắn tự nói tự nghe. Hắn tính thắc mắc nàng từ đâu mà kiếm được tiền, nhưng cách nàng bình thản ung dung, hắn chẳng tiện hỏi. Hơn nửa tháng trời, cuối cùng hắn cũng tạm gọi là xuống giường đi được vài bước. Việc bài tiết trên giường ngày trước khiến hắn vừa lúng túng vừa xấu hổ, còn nàng dường như chẳng quan tâm, cuối cùng, hắn cũng có thể làm việc đó riêng tư hơn.

Ngay khi hắn xuống giường và đi lại được, nàng gần như biến mất. Chỉ đến khi quá khuya mới thấy nàng về đến nhà. Thần sắc không mệt mỏi, luôn dửng dưng, nhưng hắn chưa bao giờ ngừng lo lắng. Vẫn biết nàng không phải là người thường, nhưng lại không có cách nào khống chế được cảm giác bất an của chờ đợi, đến khi thấy nàng đẩy cửa ra, mới an ổn thở phào.

Đôi lúc thấy trên tóc mai của nàng vương tuyết, đôi lúc thấy trên áo choàng lại vương bùn đất. Nhưng chung quy, ánh mắt nàng vẫn thẳng băng dung dị, một chút cũng không suy chuyển.

“Vô cô nương…” hắn gượng gạo mở miệng, nàng tháo áo choàng xuống, đánh mắt nhìn hắn chờ đợi “Cô bận lắm sao?”

Nàng bỏ dở việc kết duyên quá nửa tháng nay, giờ đi làm lại ngập mặt còn không kịp. Nửa tháng, bao nhiêu duyên cần kết, đều vì hắn mà chững lại. Lúc hắn an ổn, nàng mới có thể lao ra ngoài mà đi làm việc. Nguyệt lão chắc tức nàng đến chết.

Nàng không nói không rằng, chỉ bình tĩnh vung tay, một loạt tơ hồng từ đâu rủ xuống, hắn nhìn còn tháy hoa mắt chóng mặt, lắp bắp không ngừng.

“Cô là bà Nguyệt?”

Nàng giống lão bà ở chỗ nào? Nhìn đi nhìn lại, vẫn là một cô nương trẻ trung.

“Ta là Vô.” lông mày nhíu lại, hắn lại ậm ừ. “Đưa tay ra đây!”

“Làm gì?” hắn hỏi, nhưng cũng đưa tay ra, rồi lại vượt xa suy nghĩ của Vô, tơ hồng thật sự cuốn lấy ngón út của hắn.

Nàng đã nghĩ, kẻ tu tiên không thể có nhân duyên. Xem ra, nàng lại gieo thêm nghiệt nữa rồi.

“Nửa tháng nữa, dưỡng thương tốt rồi, thì đi đi! Đây không phải chỗ cho con người.”

Nói xong, nàng thu chỉ hồng lại, rồi an phận chiếc chõng bên kia. Để nam nhân nhìn chỉ hồng trên tay mình ngơ ngác.

Cái này là đem con bỏ chợ nha.

— Hết chương 3 —

P.s: Tình tiết lịch sử có hơi đảo loạn, thật xin lỗi, vốn tính chỉ viết về cổ tích, không nghĩ kéo theo cả điển tích lẫn dã sử… Nên hãy coi như đây chỉ là câu chuyện huyền huyễn bên lề nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s