Bán duyên – Chương 4

Chương 4:

Thân em như tấm lụa đào

Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai

Thân em như củ ấu gai

Ruột trong thì trắng vỏ ngoài lại đen

Thân em như cục đường phèn

Ngọt ngào miệng lưỡi lại hoen lòng người

Càng nghe nàng ca ngâm, hắn càng thấy sai. Nàng không có việc gì làm, lại thường ngồi hát bừa một khúc. Đến lúc bí từ lại bịa ra một câu hát mới toanh, nghe vừa dở hơi, vừa thú vị. Có điều, hắn biết, câu hát có bao nhiêu ngớ ngẩn, gương mặt người hát lại bấy nhiêu tỉnh táo. Nhìn nghiêng nhìn thẳng, nhìn ngược nhìn xuôi, lúc nào nàng cũng có vẻ mặt lạnh nhạt xa cách. Hắn nhìn đã ngót hai mươi ngày, vẫn thấy không quen.

Nàng từng nhếch môi cười, nhưng cũng chưa một lần thoải mái cười thật lớn, phải chăng, là nàng không biết cười, hay chưa từng gặp chuyện gì vui vẻ?

Mới sáng sớm, nàng đã rời đi. Trước khi đi còn đặt một bát cháo tía tô cho hắn. Hắn từ tốn múc từng muỗng, từng muỗng, vừa ăn, vừa tận hưởng sự dịu dàng trầm lặng này. Bát cháo vừa đặt xuống, cánh cửa liền bật mở. hắn vui vẻ quay đầu lại, người bước vào không phải là nàng.

Một nam nhân khí thế bức người.

Hắn không hề xấu. Muốn nói mỹ nam đệ nhất kinh đô cũng không ngoa, nhưng đối mặt với nam tử bước vào, hắn có chút thẹn với danh hiệu của mình.

Nghiêm túc chín chắn, lại vô cùng phóng khoáng bao dung. Hắn nghĩ đén mấy từ này, cảm thấy thật sự rất hợp với kẻ mới đến.

Người đó đánh giá hắn thật lâu, đôi mắt dài nheo lại, sau đó thờ ơ buông lời.

“Vô đâu?”

“Ta không biết.”

Cái này hắn nói thật. Nếu có thể biết được nàng đi đâu, hắn còn ngồi đây sao? Nam nhân kia vẫn cẩn thận đo đạc hắn, sau đó gật gật đầu, ngồi thẳng xuống chiếc ghế còn lại, nơi Vô hay ngồi, rồi cũng như nàng, lấy sách ra đọc.

Tuyệt đối tịch mịch, không hề mang theo một phần quấy nhiễu tình tang.

Họ Ngô hồ nghi liệu có phải anh em của nàng không, mà hành xử giống nhau đến thế?

Hắn có thể đi lại, vậy nên cũng tự giác nấu cho mình một bữa ăn đạm bạc đơn sơ. Một ít canh bỏ muối, một ít cơm trắng với thịt heo rang, nên hắn cũng không chờ nàng ăn.

Lúc nàng trở về, đã là chiều muộn.

Lúc nàng dừng lại trước cửa, cảm giác khí khái quen thuộc này khiến nàng nghi kị, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào, rồi trân trân nhìn mỹ mạo ngồi trên ghế của mình.

“Về rồi sao?” Nam nhân mới đến không nhanh không chậm hỏi nàng, nàng nhíu mày, sau đó thả lỏng tâm tình, thản nhiên cười một tiếng.

“Nhật Lãng?”

“Còn nhớ ta là tốt rồi.”

“Sao lại trong hình hài này?”

“…”

“Tìm được duyên của ngươi rồi sao?”

Duyên của hắn? Nhật Lãng, tức Bùn Nhơ gật đầu. Khóe miệng hơi cong lên, tâm tình mãn nguyện.

“Là người như thế nào?”

“Hmn…” đắn đo một lúc, liền phun ra một câu khiến nàng có mấy trăm năm đạo hạnh, cũng không khỏi băn khoăn thật hay đùa “Ngu muốn chết!”

“…” nàng im lặng, rồi “Ồ!”

Họ Ngô nhìn hai người đối đáp mà bỏ quên hắn. Hắn cũng chưa từng thấy nàng chững lại một lúc rồi mới đáp lời như vậy, nàng trong mắt hắn lúc nào cũng bình chân như vại, nếu không phải thi thoảng cũng rùng mình biết rét, hắn còn tưởng nàng không tim không phổi. Nào có hay, hắn đúng một nửa, nàng quả thật không có tim.

Bùn Nhơ cùng Vô hàn huyên thêm mấy câu nữa, cũng chỉ là chuyện nước chảy hoa trôi, không nhanh không chậm mà giãi bày cùng nhau. Hắn nghe không hiểu, phần nhiều, họ đều nói về nhân duyên với khế ước. Hắn muốn chen vào hai người, lại không biết nói thế nào, đành lủi thủi đi rửa mấy cái chén, sau đó đi về giường, ngồi nhìn hai người bàn bạc.

Chừng nửa canh giờ, như thể lúc này mới nhớ ra hắn, Bùn Nhơ chỉ thẳng tay vào hắn rồi hỏi “Vô, nam sủng của ngươi à?”

Nàng nhíu mày, quay lại nhìn. Trong lúc nàng nhìn, họ Ngô thở cũng không dám thở mạnh, cẩn thận lắng nghe đáp án. Nàng sẽ đồng ý đúng không, rằng hắn là nam sủng của nàng, hay là sẽ từ chối.

“Hắn á, 10 ngày nữa sẽ đi.”

Nàng không phủ nhận, cũng chẳng khẳng định, chỉ chắc nịch một điều là mười ngày nữa hắn sẽ đi. Họ Ngô gục mặt xuống, cười não nề. Xem ra lời nói đuổi hắn mấy ngày trước là sự thật rồi.

“Ngươi tên gì?” Bùn Nhơ hỏi, hắn đắn đo một hồi, đưa mắt sang nhìn Vô, lưng nàng vẫn thẳng tắp, cũng không hề quan tâm đến hắn.

“Ta họ Ngô.”

“Ta hỏi tên, không phải họ.”

“…” Hắn ngậm miệng. Cân nhắc một hồi. Cái tên của hắn không phải có thể tùy tiện nói ra.

Có điều, Bùn Nhơ dường như rất thích thú với vấn đề tên tuổi của hắn. Miệng nhênh nhếch, ánh mắt giảo hoạt nhìn thẳng, khiến họ Ngô cảm thấy vô cùng áp lực. Cứ thấy giống với miêu tả của nam nhân khi lần đầu ra mắt nhà vợ.

“Hắn có muốn cũng không nói được.” Vô nhìn sự bối rối trên gương mặt họ Ngô, thầm than sao da mặt tên này mỏng như vậy “Cái tên đó bị phong ấn rồi.”

“Cũng chỉ là cùng họ với Ngô Vương, chả nhẽ cái tên cũng trùng mà phải phong ấn?”

“Ai biết…” Vô nhún vai. “Dẫu sao, thân phận tiền kiếp của hắn cũng không phải đùa, vậy nên bỏ đi!”

“Ồ…” Bùn Nhơ như có như không mỉm cười, sau đó lại quay sang nhìn Vô, ngoắc lấy nàng “Cô gieo quẻ cho ta đi!”

“Ta chỉ gieo quẻ nhân duyên.” nàng nghiêm túc nhìn hắn. Những thứ cao siêu hơn, hắn đều làm được, muốn tự gieo một quẻ cho bản thân tuyệt đối không hề khó.

“Ừ, gieo cho ta đi!”

Không biết vì sao, nàng đột nhiên cảm thấy Bùn Nhơ vô cùng tuyệt vọng. Hắn cũng như nàng, mang danh đày đọa, nhưng tự do của hắn khoáng đạt hơn nàng rất nhiều. Nàng bị giới hạn trong không gian này, có thể bước vào mộng ảo gieo duyên và ngắm nhìn tương lai đã là một phép thuật vượt ngoài đạo hạnh tầm thường của nàng rồi. Nhưng hắn còn có thể đi xuyên qua các thế giới mà không hề nao núng. Một kẻ quyền năng như thế, lại có lúc tuyệt vọng.

Vô không cho rằng mình nhìn lầm. Nàng biết, nàng sẽ không sai.

Nàng gieo quẻ. Nhân duyên của hắn trải qua trước mắt nàng, nhìn tương lai dài rộng, cuối cùng nàng cũng chỉ thở dài.

“Đã biết được tương lai như thế, ngươi còn muốn ta hao tâm gieo cho ngươi một quẻ làm gì?”

“Để so sánh xem liệu ta có thể tác động vào số mệnh này được không. Có điều, cô nói xem kẻ cầm đầu tất cả các khế ước lục cõi, làm sao để ký được khế ước cho chính mình?”

Không thể ký khế ước với chính mình.

Không thể đánh cuộc với chính mình.

Không thể mua duyên cho chính mình.

Bất cứ mong ước nào nghiệm lên bản thân đều trở thành cấm ước. Vậy nên, chỉ có thể cầu cho số mệnh an bài kia có thể nương tay một chút. Có thể dịu dàng một chút mà gỡ cho họ thứ gì đó thuộc về riêng họ. Có điều… số phận bật cười, các người sớm đã vượt ngoài vòng vây cai quản.

Họ Ngô nhìn hai người, cuối cùng hậm hực trùm chăn nằm xuống. Chòi lá vừa bé vừa lạnh, hắn không thích nhìn đôi mỹ nam mỹ nữ ấy kề cận bên nhau, thấu hiểu nhau. Cuối cùng lại chìm vào giấc ngủ của riêng mình.

Bùn Nhơ nhìn kẻ đã ngủ say, lại nhìn Vô, thong thả nói. “Hắn từng là thượng tiên, tơ duyên không nằm trong cai quản của Nguyệt Lão, có thể tùy ý động lòng với ai cũng được.”

“Thì sao? Nói như ngươi, bất cứ thượng tiên hay ác ma nào cao tay hơn Nguyệt Lão, đều có thể là nhân duyên của ta rồi.” Vô nhàn nhạt đáp lại.

Bùn Nhơ đột ngột rùng mình trước những lần ác quỷ đầu thai mà đếm tìm nàng, sau đó… không có sau đó, tất cả họ đều có được nghiệt duyên cho chính mình. Khi quay lại thân phận xưa, vẫn là nhung nhớ nghiệt duyên đến cả ngàn năm sau nữa.

“Vô, hình phạt này đối với ngươi chẳng hề lưu tình. Năm đó, đã phạm tội gì?”

Nàng lơ đãng nhìn hắn, chớp mắt cười cười rồi nói thật khẽ ta quên rồi.

Nàng quả thực không còn nhớ nữa. Năm trăm năm trôi qua, đảo mắt qua lại thêm một lần đều đã là tầng sương mỏng. Không còn rõ hình thù của tội lỗi năm nào. Nàng không nhớ, nhưng vẫn phải gánh. Nàng sớm đã nhận ra, nàng bán duyên vốn chẳng phải là chuộc lỗi của mình. Mà bán duyên, để sớm gieo tai ương. Mà kẻ gieo tai ương…

Kết cục luôn luôn không tốt.

Bùn Nhơ nhìn nàng, thở dài.

“Quẻ ngươi gieo, ta trả ngươi một thứ.” Đoạn, rút trong ống tay áo của mình miếng ngọc bội. “Tương lai của ngơi tùy thuộc vào vật này.”

Nàng gật đầu nhận lấy. Nếu là người, nếu còn trái tim để có thể ưu tư, nàng sẽ hỏi tương lai nàng thế nào. Nhưng đổi lại, tất cả đều chỉ là cái gật đầu. Tương lai của nàng có ra sao cũng chẳng can hệ. Nàng vô tâm vô phế, cũng không đau đáu một ngày nọ lấy lại trái tim. Nàng gọi tim là trái đắng. Có trái đắng mới có thể ôm lấy đau khổ của nhân gian, mới cảm thấy chua chát. Một nửa thống khổ trên đời này, đều cần trái đắng để cảm nhận. Nếu không có trái đắng, nàng không đau khổ. Nàng cũng không cần đau khổ, nên, nàng không cần trái đắng.

Bùn Nhơ nhợt nhạt cười lại với nàng, sau đó, cũng tan biến vào không chung. Chỉ đỏ trên ngón áp út của hắn nàng nhìn thấy rồi. Phần còn lại của chỉ đỏ nối vào hư không.

Bùn Nhơ, ta hay ngươi mới là kẻ thừa của thế giới?

Họ Ngô nọ tỉnh lại. Hắn không biết mình thiếp đi lúc nào, nhưng chắc chắn cũng phải là nửa đêm. Lúc hắn tỉnh dậy, ngoài trời vẫn tối đen.

“Tôi đã ngủ đến tận đêm hôm sau, hay là đêm hôm nay chưa dứt?” hắn lên tiếng, nàng ngoái đầu lại nhìn, ngây ngô hỏi.

“Ngươi thấy sao?”

“Thấy cái gì cơ?” hắn ngơ ngác, nhìn nàng đang nhíu mày đăm chiêu.

Đoạn, lại thấy bầu trời bừng sáng. Nàng vừa che cả bầu trời cho riêng mình, lại không nghĩ người đàn ông đằng kia có thể bước vào thế giới của riêng nàng. Có lẽ, kẻ làm thần tiên khi hạ trần cũng còn chút tiên lực.

“Thương thế sao rồi?” nàng lờ câu hỏi của họ Ngô, nhìn chằm chằm vào gương mặt của hắn rồi thờ ơ hỏi.

Biết rõ nàng hỏi qua qua, trong lòng họ Ngô vẫn ngọt ngào, dịu dàng đáp lại.

“Tôi đỡ hơn rồi.”

Nàng gật đầu.

“Vậy, mười ngày nữa tôi đi sao?”

Nàng nhìn hắn, mày nhướn lên như thể hắn mới nói ra điều không thể vô nghĩa hơn. Nhưng nhìn sự chân thành và ngượng nghịu trên gương mặt, cũng không nỡ dè bỉu, đành gật đầu.

“Ơn cứu mạng của cô, tôi trả làm sao?”

Nàng ngẫm một lúc. Ừ, nhân gian quả thật hay có lấy ơn trả ơn. Có điều, nàng lấy được của hắn cái gì? Hắn cũng chẳng thể đền đáp gì cho nàng.

Ngẫm một hồi, nàng lắc đầu. “Không cần.”

Không phải bài xích, chỉ là không cần. Nàng đối với những thứ gọi là ơn nghĩa đều không hiểu, lang bạt ngần ấy năm, cung chưa từng phải nương tựa cùng ai. Thần tiên ai cũng như nàng, vô dục vô cầu, nên sớm đã chẳng còn thấy “tình nghĩa” là cần thiết nữa. Nên, sau này nhập tục, mới ngơ ngác trước lòng người.

.

Ngày hắn đi, trời đột nhiên mưa như trút nước. Vết thương đã khép miệng, nàng đích thân kiểm tra, nên sẽ không bị mưa làm nhiễm trùng. Lúc nàng tháo lớp băng, cẩn thận miết từng vết sẹo trên da của hắn, họ Ngô rùng mình cùng ngại ngùng. Nàng dù sao cũng là nữ nhân mà. Nữ nhân không nên tùy ý đụng chạm nam nhân đúng không? Nam nữ thọ thọ bất thân mà, không thể đúng không?

Nàng trao tận tay hắn cây dù, ánh mắt vẫn thanh tịnh sạch sẽ nhìn hắn.

“Đi đi!”

Họ Ngô ao ước nàng sẽ nhìn hắn lưu luyến một chút. Nhưng nàng không hề. Một chút vương vấn cũng không.

“Cô không buồn à?”

“Buồn?”

Vô nghĩa! Với nàng, đau khổ, u sầu, vui tươi, cay đắng đều là vô nghĩa. Nàng không cảm nhận được, nàng không có trái đắng, có trái đắng cũng không cảm nhận được.

“Ta trải qua 500 năm cô độc, ngươi bước vào nhiều lắm cũng chỉ gần 1 tháng. 30 ngày, so với 500 năm có xá gì?” Nàng nhàn nhã đáp lời. Không phải nàng không hiểu ý hắn. Nàng chỉ đơn giản là không cảm nhận được gì thôi.

Hắn nghe vậy, lắc đầu, tay vươn ra, toan đặt lên đầu nàng, cuối cùng cũng chỉ nắm đuôi tóc nàng, hôn một cái.

“Đừng mặc yếm nữa, ngày khác, tôi mang giao lĩnh cho nàng.”

Nàng nghiêng người, tựa vào lề cửa, gật gật đầu không đáp. Rồi hắn mất hút sau kết giới nàng giăng.

“Vốn không phải họ Ngô cũng đừng gian dối…” nàng thì thầm với chính mình, lại như nói cho người nghe.

Cước bộ của người họ Ngô kia bỗng nhiên chững lại. Thì ra, nàng đã biết hắn chẳng phải họ Ngô. Nàng là Vô, hắn sẽ ghi nhớ cái tên này.

Đến khi không cảm nhận được khí của kẻ kia trong thế giới của nàng, Vô mới mở ra giao lộ. Không biết vì sao, Nguyệt lão và Thái Bạch Kim Tinh muốn gặp nàng hôm nay. Nàng vẫn nhớ đến bộ dạng của Thái Bạch, ông cũng là người truyền thánh ý của Ngọc Hoàng, gặp ông, nàng thường không biết số phận mình rồi ngoặt sang bước nào nữa.

Nàng bị đày khỏi thiên đình, không được đặt chân vào cửa cung một lần nào nữa. Nàng đã từng không hiểu vì sao, nàng không ô uế, lại làm như nàng có thể nhuốm đen cả thiên cung.

“Thái Bạch, Nguyệt lão.” nàng gật đầu chào hỏi.

Kể từ khi vô danh vô phận mà trôi nổi, nàng không dưới ai, không trên ai, không phụ thuộc ai, không đắc tội ai, vậy nên, đối với thàn dân lục cõi, nhiều lắm cũng chỉ là cúi đầu.

“Tiểu Mân, ngươi đến rồi à?” Nguyệt lão nhìn nàng, thân thiết, hiền hòa.

Tiểu Mân, mấy trăm năm nàng không nghe cái tên này rồi nhỉ, 300 năm đi. Nàng gật gật đầu, tiến gần bàn cờ của hai người. Là cờ vây. Nàng ngồi xuống chiếc ghế mà Thái Bạch mới hóa phép ra, chăm chú nhìn cờ, lắc đầu không hiểu.

Nàng đọc rất nhiều sách, phần lớn là về giao lộ và phép thuật, chưa từng sờ vào cuốn sách nào của loài người. Cả những thú vui như cầm kỳ thi họa cũng chưa bao giờ động tay mó vào. Nàng không hứng thú, cũng không ai ép buộc, vậy nên không cần học theo quy tắc loài người.

“Ngươi nói xem ai thắng?”

Họ không nói lý do vì sao gọi nàng đến đây, nàng cũng không hỏi. Nàng nhìn bàn cờ, lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Ừ… xét cho cùng, cũng chỉ là những con cờ.”

Nàng lắng nghe, nhưng không chú tâm. Sau đó, đợi hết ván cờ lê thê, Nguyệt lão thắng rồi, nàng mới nghe tiếng gọi tên mình.

“Tiểu Mân, ngươi vừa can dự kiếp nạn của thượng tiên.”

Nàng nghiêng người, ồ một tiếng. Việc nàng can dự số phận của người khác sớm đã không còn là vấn đề, nên nàng không hiểu việc này lạ lẫm chỗ nào mà lại gọi nàng đến.

“Xét thấy công lao tạo duyên của ngươi qua 500 năm, cùng với lần cứu giúp kiếp nạn này của Thượng tiên, Vương Mẫu truyền chỉ trả lại ngươi trái tim, cho ngươi một kiếp người để tu hành. Sau khi tu hành xong, có thể trở lại làm tiểu tiên.”

Nguyệt lão nói một lèo, rất nhanh. Nàng vốn hững hờ, nên phải mãi đến khi lời của Nguyệt lão dứt được một lúc, mới ngỡ ngàng nhận ra điều nàng mới tiếp nhận.

Trở lại làm người.

Ôm theo hỉ nộ ái ố.

Nàng cần sao?

Nàng đột nhiên rất muốn bật cười. Bởi, cuối cùng cũng có thể hiểu thế nào là oan nghiệt.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s