Tầng nhà toàn trạch nữ – Mở đầu


Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: Họ không thuộc về mình

Category: slice of life

Rating: T

Summary: 

Các nhà của tầng mười bảy của tòa nhà C5 trong khu đô thị mới luôn luôn đóng cửa. Nhiều lắm cũng chỉ khi tổ trưởng khu chung cư chạy lên đưa giấy tờ mới gặp được bọn họ, còn không, rất hiếm khi nhìn thấy người đi ra ngoài ánh sáng. Lời đồn tầng 17 có ma tự nhiên không cánh mà bay, còn đương sự lại không một ai hay biết.

Một nhà gồm hai chị em họ bằng tuổi nhau.

Một nhà có một cô gái quanh năm quanh quẩn.

Nhà còn lại tuyệt nhiên không thấy tiếng động trừ khi đêm về.

Nhân duyên lần lượt biến động, từng cô gái căm ghét thế giới lại va vấp vào nhau.

Mở đầu

Cô giơ tay ra khỏi ban công, trời nhìn xanh nhưng mưa lại tí tách rơi xuống. Diệu không biết mình có nên ra ngoài mua đồ hay không nữa. Cô mới chuyển đến đây, đường ở thành phố này không giống Hà Nội, cô cũng không an tâm ra ngoài. Nhớ lại lời của Miên lúc sáng, cô trút tiếng thở dài.

“Mình phải đi làm bây giờ, đây là danh sách thứ đồ cần mua, nhất định phải mua nhé, nhà hết sạch giấy và thức ăn rồi.” Miên vừa ngoắc quai dép, vừa hớt hải chạy đi chạy lại lấy cái túi, chốc chốc ngửa tay nhìn đồng hồ rồi lầm bầm “Mẹ kiếp, muộn giờ rồi! Thế nhé, đi đây!”

Sau đó chạy tót ra ngoài, không cần cả đóng cửa. Diệu đứng trong nhà, tuy không thực sự vui vẻ lắm với quyết định chớp nhoáng của đứa em họ kém cô hẳn một tháng tuổi, nhưng vẫn lẳng lặng cầm tờ giấy những chữ là chữ. Cô có cảm giác Diệu hình như không phải kiểu người như thế.

Nhưng nghĩ thì nghĩ, mưa thì mưa, cô vẫn giương ô lên rồi rời khỏi chung cư này mà mua sắm. Tiền đồ tính sơ qua cũng đã cả triệu bạc.

Miên dừng bước rước cửa thang máy, bộ dạng thoạt nhìn bận rộn của cô bay sạch kể từ khi cô rời khỏi chung cư. Cả đời người rong ruổi từ Bắc vào Nam, cô tuyệt nhiên không thấy ai chây lười hơn mình nữa. Đột nhiên bị đặt vào trong tay công cuộc “khai hoang tâm trí” của người chị họ vốn được o bế thành quen, cô rơi vào trạng thái khổ tâm cùng cực. Ai lại đi bảo một đứa lười dạy một đứa nhàn về sự chăm chỉ bao giờ? Đâm ra, cô đành phải vẽ ra một màn kịch nửa vụng nửa dại, ngày nào cũng tất tả bận rộn.

Mỗi lần như thế, đến công ty, cô chỉ muốn ngồi ì một chỗ.

Miên không tự nhận mình là trạch nữ. Cô không có idol, không có cuồng si trai đẹp, không nhốt mình trong nhà cả ngày, nhưng mà cô rất ghét giao tiếp với loài người. Phiền phức, còn vô dụng. Cả hai thứ đó đều là thứ mà Miên tránh xa.

Sao lại bảo một đứa lánh đời tự nhiên như cô đi dạy một đứa lánh đời do thói quen cách hòa nhập xã hội? Cô nào có hòa nhập với ai bao giờ…

Thôi, về rồi mua truyện đọc riết thời gian vậy.

Diệu lang thang trong siêu thị, rồi dừng lại trước cả đống cà chua. Nhìn qua danh sách, quả thật Miên có kêu mình mua mấy thứ rau quả. Trong này rau củ quanh năm, nhưng lần đầu tiên đi chợ mua đồ, Diệu thật sự không biết phải chọn như thế nào. Cô được nuôi dưỡng thành kẻ xa rời nhân thế, cơm áo gạo tiền chưa từng phải lo qua một chút, đến việc cho đi hay nhận lại cũng phải học rất nhiều mới thông, huống hồ giờ đứng lựa cà chua, cô thật muốn chết. Lựa đồ ăn sẵn không phải tốt hơn sao?

“Ồ, cô là cô gái phòng 1701 à?” tự nhiên nghe tiếng người gọi mình, Diệu ngẩng đầu lên.

Cũng đã thấy cô gái này một, hai lần khi đi đổ rác trong chung cư. Cô không biết tên là gi, chỉ thấy cô ấy thi thoảng ra vào, có vẻ nhàn hạ, cũng có vẻ bận rộn. Diệu mới chuyển đến được hai tuần, số lần gặp người cùng tòa nhà đếm không đủ nổi một bàn tay. Hình như họ cũng tịch mịch giống chị em nhà cô, thậm chí có phần tịch mịch hơn.

“Chào cô, cô ở phòng lẻ 2 hay lẻ 3?”

“Ồ, giọng Bắc này.” cô gái đó cười cười, sau đó mới trả lời câu hỏi của Diệu “Lẻ 3. Cô chọn cà chua à?”

“Không.” Diệu lắc đầu “Tôi không biết chọn.”

Cô gái phòng 1703 nhướn mày. À không, cũng không có gì quá khó hiểu. Cô từng gặp Miên rồi, sự tùy tiện cũng không kém là bao.

“Tên tôi là Nghi, đằng nào cũng tiện đường, tôi giúp cô chọn, lần sau cứ như thế mà làm.”

Diệu gật gật đầu, sau đó lê thân theo Nghi học cách chọn rau. Còn cẩn thận đến mức lấy bút giấy ra ghi lại. Thứ gì cũng vừa sờ vừa nắn vừa ghi vừa chép. Được một hồi, cuối cùng cũng xong xuôi. Mà nhìn lại xe đẩy của mình, Diệu thật sự không tưởng tượng nổi ngần này thứ dùng thế nào trong 1 tháng.

“Đến giờ trưa rồi, cô đi ăn hay về nhà?”

“Về nhà.” Diệu đáp gọn lỏn “Nhưng tôi chỉ biết cắm cơm.”

“Ờ, tôi cũng đang rảnh, sẽ sang làm cùng cô vậy.

Nghi không phải trạch nữ nhất trong số bọn họ. Nghi có những mối quan hệ thâu đêm suốt sáng, bạn nhậu, bạn làm ăn, bạn học, bạn phương xa. Cô đi suốt ngày, nhưng đổi lại, về đêm lại chìm trong mịt mùng cô đơn. Cô không thích việc một mình, đẩy bản thân đi xa xứ cũng do bất đắc dĩ mà nên, khi đến cộng đồng mới, tuy cô đơn cùng cực nhưng cô sợ cảm giác một mình một chỗ hơn. Dẫu lạc lõng, nhưng cũng không ngăn bản thân tìm chỗ đông người mà đi.

Người ở chung cư ít gặp cô là vì thế. Sớm đi, muộn mới về, không ngừng nghỉ, không dám ngừng nghỉ.

Nghi rất ghét việc để bản thân tù túng quá lâu, nhưng khi cô chuyển đến tầng 17, dần bị lối sống tịch mịch của mấy người hàng xóm làm bản thân biến đổi. Vậy nên, cô chỉ có cách lang thang bên ngoài.

Vốn nghĩ người ở phòng 1702 quái đản, giờ so ra, phòng 1701 còn quái đản hơn. Có điều, thế giới của cô là xã hội bên ngoài, đối với người ở phòng 1702 và 1701 mới là kỳ quặc nhất. Họ không thể tìm ra lý do mà sà vào xã hội, nhưng cũng không khước từ xô đẩy của dòng đời.

Nghi cùng Diệu về nhà, trên đường không nói nhiều lắm, nhưng cả hai đều nhận ra đối phương không tệ. Trừ quần áo hơi kỳ dị.

Chất vải của quần áo Nghi rất tốt, không một sợi chỉ thừa, lại vừa vặn, nhưng kiểu phối hợp xanh đỏ xô lệch không hề bắt mắt hay hợp lý khiến Diệu tự vấn bản thân. Bởi người mặc kiểu quàn áo vô cùng dị hợm là Miên thì dù có lòe loẹt ngớ ngẩn đến mấy, tròng lên người mảnh dẻ của Miên vẫn hợp lý tột cùng, thì mớ quần áo đứng đắn chuẩn mực này, khi khoác lên người Nghi lại thành ra thảm họa thời trang không thể hiểu nổi.

Còn Nghi lại không thể hiểu bộ dạng bà thím của Diệu. Tóc dài gần đến chân, buộc hờ buộc hững. Tuy là tóc dài thường mang phần thôn nữ, đắp lên người cô gái này chỉ thấy vẻ đẹp cổ điển. Nhưng quần áo lại giống đồ của mẹ đến kỳ quặc. Nếu không phải vì gương mặt trẻ măng kia, nhìn từ xa, chắc ai cũng gọi cô gái này là thím.

Nhưng ai cũng giữ trong lòng, bởi họ cũng không muốn xâm phạm sở thích của đối phương.

5h tan sở. Hôm nay Miên không có ý định tăng ca. Cô ngẫm đến người chị họ không biết làm gì của mình ở nhà mà chau mày nhép miệng. Bác của cô một ngày nọ gọi điện bảo rằng chị họ cô sẽ vào đấy sống cùng cô, cô hãy làm cho con bé hòa nhập với thế giới của loài người. Khi đó, Miên nghĩ rất bình thường, dẫu sao hai chị em các cô cũng gặp nhau không ít, không ghét nhau, nếu không muốn nói ở cạnh nhau còn thoải mái nhất. Nhưng sống chung lại là chuyện khác.

Ngày chị họ đến, mắt ráo hoảnh, hai vali lớn quần áo và bộ dạng đúng chuẩn chị họ nhàn hạ. Miên than thầm trong lòng nhưng cũng sắp xếp cho Diệu một chỗ tươm tất. Cũng may, trước đây khi mua nhà đã chọn căn có 3 phòng ngủ. Thành công như Miên ở tuổi này không hiếm, nhưng cũng chẳng nhiều. Có điều, khi cô biết 2 phòng còn lại của tầng này cũng có 2 cô gái tự thân mua nhà, cũng ngạc nhiên không ít. Không gặp họ nhiều lắm. Cô chuyển đến đây già nửa năm, cũng chưa bao giờ nói chuyện với họ một lần nào cả.

Cô bận, cô gái bên phòng 1703 thì cả ngày không xuất hiện, phòng 1702 thậm chí còn không biết khi nào mới ra khỏi nhà nữa.

Miên tắt máy, dặn dò mọi người phân công công việc, sau đó tung tẩy trở về nhà. Đang đi mới nhớ ra cần mua truyện, liền tạt vào sạp truyện quen thuộc. Cô không phải là Otaku. Nhưng sở thích truyện tranh chưa bao giờ tắt.

Lúc lựa truyện, lại giật mình thấy người quen. Linh thiêng cỡ nào mà nãy cô mới nghĩ, giờ đã đối mặt nhỉ?

Miên không thích bắt chuyện người ta, nhưng khi cô gái ấy chạm vào quyển Gintama, không tự chủ được thốt lên khe khẽ.

“Cô cũng đọc Gin sao?”

Chỉ một câu, ngay lập tức làm thân. Sức mạnh vô biên nhất trên đời là tương thân tương ái khi cùng nhau yêu thích một thứ gì đó. Không cần biết đối phương ra sao, chỉ cần cùng chung sở thích hay cùng chung kẻ ghét, con gái có thể quen thân trong nửa nốt nhạc.

Mới biết cô gái phòng 1702 này tên Hạ, Miên gật gật đầu.

“Cô đi gì đến đây?”

“Xe bus, xe máy tôi đang hỏng, tôi để ở nhà rồi.”

“Hmn… đường không có công an, để tôi đưa cô về. Chúng ta cùng tầng mà.”

Miên và Hạ, kẻ xách đến cả bao ni lông, người ôm cả chồng truyện đẩy nhau ra cửa, sau đó lách mình qua cửa kính, vừa đi vừa nói chuyện. Chuyện không nhiều, quanh đi quẩn lại là về nhân vật mình thích cặp đôi mình cưng.

.

Hạ là một trạch nữ điển hình. Cô ở nhà suốt ngày có việc mới ra ngoài, bằng không chỉ ngắm trai đẹp qua màn hình máy tính. Ngay cả bản thân cũng khép kín, nhưng lại chẳng màng thế sự bên ngoài. Rời bỏ nhà mình cũng là điều bất đắc dĩ phải làm.

Hạ không giàu. Nhưng cũng không nghèo. Căn hộ hai phòng ngủ, khoảng 60m2 với cô giống như là thừa thãi. Cô không phải dạng người bài xích kẻ khác. Nếu bài xích, thì phải là Miên, nhưng Hạ cũng không ưa phiền toái. Vậy nên chọn cách xa lánh mọi người.

Công việc của cô chủ yếu là việc ở nhà. Lên ý tưởng, bán ý tưởng, vẽ tranh trên FB rồi ăn tiền quảng cáo. Gần 1 triệu like cho fanpage đời trạch nữ, tiền quảng cáo hàng tháng đủ để cô ăn tiêu thoải mái. Nhưng Hạ không có bạn, cũng không tiêu pha hay làm đẹp cho ai nhìn, nên trừ sinh hoạt phí và truyện tranh ra, một tháng cô không tiêu quá ba triệu đồng.

.

Nhân duyên đưa đẩy, bốn cô gái phá vỡ lối sống của mình, dần dà va vấp.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s