Bán duyên – Chương 5

Chương 5

“Mân Mân, thành tiên rồi, con sẽ làm gì?”

“Làm tốt công việc ạ.”

Nàng từ chối việc mang thêm một lần hồn trần xác thịt. Có điều, khi ôm lấy quả tim đập thình thịch trên tay, Vô rùng mình. Là máu thịt của nàng, là thứ thuộc về nàng, dẫu cho ghét bỏ vô vàn cũng không cưỡng lại sự thân thiết vốn luôn luôn tồn tại. Nàng nâng trái tim mình lên, cười mà như khóc.

Đã xa rời tình cảm suốt 500 năm, nay đột ngột bị dúi lại trái đắng oán hận, nàng thực sự không biết mình cần nghĩ gì.

“Ngài muốn gì?”

Nàng chỉ là một tiểu tiên vô danh, đã bị đọa đày mà lại chẳng phải, bây giờ, nhận lại ơn huệ này, nàng không biết mình cần làm gì.

“Đã 500 năm an yên rồi…”

Đột nhiên, Vô như hiểu ra tất cả.

“Ngươi sẽ không phải uống canh Mạnh Bà, chỉ bị mất phép thuật mà thôi.” Ngừng một lúc, Thái Bạch nói tiếp “Cũng không cần đầu thai, chỉ là bị tước hết phép thuật mà hạ phàm, ban cho ngươi danh phận thuộc về nhân loại.”

Nàng đem trái tim cất vào không gian của riêng mình, sau đó cười rất tình.

“Tôi cần sao?”

Vốn ban đầu, nàng không nghĩ mình trở thành kẻ vô tâm vô phế là chuyện xấu. Nàng thản nhiên với việc đó hơn, cũng không cần vì ai mà đau đáu. Đối với nàng, việc không danh không phận chẳng là thứ gì đó to tát. Không trong vòng luân hồi thì sao, không có sức sống thì thế nào, chẳng thể cảm nhận nên không thấy đau lòng.

“Nếu tôi từ chối thì sao?”

“Không ai khước từ thành ý của thiên giới cả, Mân.”

Vô ngẫm lại, cái tên này đúng là đã rất lâu không nghe thấy rồi. Nàng vung tay, chỉ hồng nhân gian rơi xuống, giọng thản nhiên, không nghe ra bất cứ tia cảm xúc nào.

“Chỉ này tôi kết, cũng là tôi se, chỉ cần tôi muốn, có thể tiệt duyên toàn bộ bảy trăm ngàn sợi chỉ này. Bảy trăm ngàn sợi chỉ bị đốt, trong đó hơn hai trăm ngàn sợi chỉ có tương lai hậu duệ thiên tài cho nhân thế, hơn một trăm ngàn sợi chỉ hậu duệ của thánh thần trong tương lai. Nếu muốn, tôi có thể khiến cho tất cả các sinh linh đấy không.thể.tồn.tại!”

Nàng nâng mi, giọng nói tuy vô cảm nhưng ánh mắt lại quyết liệt mạnh mẽ. Một chút cũng không chùn bước. Nàng đã khước từ cảm xúc, vậy nên, hãy để nó chết đi.

Đối mặt với sự kháng cự này, Thái Bạch lẫn Nguyệt lão đều không biết phải làm sao. Mệnh của Vương Mẫu vẫn phải hoàn thành, nhưng nếu như những hậu duệ kia sinh sớm hay sinh muộn so với vận mện mà thời đại đã sắp đặt thì sẽ đảo lộn cả tương lai, thậm chí cả lịch sử này.

“Được rồi, Mân, ta sẽ chuyển ý nguyện của ngươi đến vương Mẫu, có điều, tơ hồng sai kết, nhân duyên luôn thuộc quyền năng của Lão tơ và Nguyệt bà, ngươi muốn xóa nhân duyên là không thể.”

Vô nhướn mày. Chỉ hồng nàng kết, nàng có khả năng tuyệt duyên, dù là ai cũng không thể can thiệp.

Vô cảm thấy như sức lực bị rút cạn. Nàng không cần ngủ, nên cũng không e ngại thiên binh đến tước đoạt pháp lực của nàng trong vô thức. Nhưng, nàng cũng không có đường lui. Vô không thần thông quảng đại đến mức có thể đánh lên Thiên Cung như Nhị Lang Thần, như Đấu Chiến Thắng Phật, thậm chí là nàng không thể ra tay sát hại bất cứ ai. Nhưng, nàng không muốn một lần nữa rơi vào trầm luân.

Tiểu Mân, nếu làm thần tiên, đừng để mình có thêm trái tim lần nữa.

.

“Đứa trẻ đấy nói thế thật sao?” Vương Mẫu nương nương cười cười. “Thế thì cứ làm theo ý nó, trái tim của nó, cứ để nó giữ, cũng không cần phải tước đoạt thứ gì.”

Thái Bạch cúi đầu, sau đó đem truyền chỉ xuống cho Vô. Lúc ông bước đến căn nhà, lại thoáng thấy bóng dáng lù đù của một đống bùn nhơ nhớp.

Bùn Nhơ.

“Ồ, lâu lắm không gặp ngài.” Bùn Nhơ lê thân dưới tiến gần đến vị lão tiên kia, vốn muốn đem tay ra bắt, nhưng khối bùn đã bao trùm lên thân thể, hắn cũng chỉ lắc lư phần trên, nhe răng cười nói.

“Cũng lâu lắm rồi thật.” Thái Bạch hiền từ đáp lại. Ngài biết đứng trước mặt mình là loại tâm tình nào. Lúc này hắn đến tìm Vô, ngài không nên làm phiền thì hơn.

“Ngài đến gặp Vô?”

“Đúng rồi, nhưng ngài vào trước đi.”

“Có chỉ cần truyền sao? Nếu thế đưa tôi, tôi mang vào cho cô ấy.”

Thái Bạch nghĩ một chốc, cũng cảm thấy thấu tình đạt lý, liền gật đầu. Ngài đem ý chỉ ra, gửi vào tay Bùn Nhơ, rồi chờ đến khi hắn vào trong nhà mới thăng thiên.

Bùn Nhơ đẩy cửa bước vào, sau cánh cửa lại thấy cả căn nhà ngập chỉ đỏ, từng cụm như hoa, rủ đầy lên mặt đất. Vô thản nhiên ngồi trên giường, tay nâng chén trà, tay nâng sách, đến mắt cũng không thèm liếc Bùn Nhơ, mà chỉ hỏi nhẹ nhàng.

“Sao lại đem bộ dạng này đến, nhân duyên gặp hạn sao?”

Bùn Nhơ gạt tơ hồng rồi đến đứng trước mặt nàng. Trong bộ dạng một khối nhơ u tịnh như hắn, nàng không biết hắn đang đứng hay là đang ngồi nữa.

“Thánh chỉ của Vương Mẫu nương nương. Ngươi tiếp đi!”

Nàng nghiêng đầu chờ đợi, Vô thấy thế, liền mở thánh chỉ ra, nhìn thấy rõ từng con chữ bay lên, sáng rỡ trong căn nhà “Tùy tâm.” Chỉ thế, không hơn…

Nàng thở dài, không nghĩ Vương Mẫu lại chấp nhận yêu cầu của nàng. Cuối cùng, cũng thu chỉ đỏ về giấu trong khuyên tai mà cài lại.

“Vậy, đến tìm ta có chuyện gì?”

Nàng lại ra giao lộ. Mây mù trên đầu và sương muối giá buốt. Có điều, Vô không dựng sạp, mà tựa mình bên cạnh cây đa cổ. Cây đa trấn giữ giao lộ, nàng cũng đã quen nương mình nơi gốc cây sù sì này.

Nhìn từng đợt người giữa các thế giới đi qua nhau mà không ai hay biết, cho đến khi thấy thiếu nữ mặc giao lĩnh màu chàm, nàng mới từ tốn lại gần, ngả nón quai thao mà cười.

“Cô Nga.”

Cô gái tên Nga nghe tiếng gọi mình ngẩng đầu lên lại thấy một mỹ nữ diễm lệ vô cùng, nàng có chút hoảng hốt. Sau lại thấy bản thân như bị nhốt trong vùng khói sương, nàng còn e rằng mình đã gặp quỷ.

“Ta không phải quỷ.” nàng dừng lại, sau đó nghĩ mình cũng nên giới thiệu bản thân một chút “Ta là Vô.”

Vô gì cơ? Gương mặt thiếu nữ hiện rõ sự hoang mang. Cuối cùng, Vô cũng không biết phải làm gì, liền lấy trong túi vải của mình một chiếc trâm ngọc.

“Có người đưa cô, thứ này giúp cô bình bình an an.”

Thiếu nữ ngơ ngác, nàng cầm tay của thiếu nữ, xòe bàn tay ra và thả chiếc trâm vào.

“Cầm lấy, Dương Vân Nga, mệnh của cô không chỉ thế này.”

Nàng định nói tiếp, nhưng đưa mắt về phía sau lại thấy bóng dáng kẻ đứng đằng kia, cuối cùng cũng chỉ nuốt xuống lời định rời khỏi cuống họng.

.

“Dương Vân Nga, Lê Hoàn. Xem ra, đất nước này cứ mãi như thế nhỉ.”

Nàng nằm trên võng, nhìn cao xanh rạng rỡ, bên cạnh nàng, Bùn Nhơ gọt hoa quả.

“Ăn không?”

Nàng không tiếp nhận thức ăn, nhưng cũng nhận lấy miếng táo.

“Trên đời này vẫn còn có ta song hành cùng ngươi. Nhân duyên của ngươi có tái sinh được không?”

“Không…”

Ngươi có muốn uống vong tình thủy không? Nàng định hỏi như thế, nhưng lại thấy sự ưu thương kia, liền dằn lại. Ưu thương đó, qua bao tháng năm rồi sẽ xói mòn thôi. Vong tình của nàng cũng không hiệu nghiệm bằng ngày dài tháng rộng.

“Vô, tim của ngươi cất đâu rồi?”

Nàng nghiêng mình, nhìn Bùn Nhơ rồi đáp lại.

“Cất rồi. Tim của ta dẫu sao cũng là tim của tiên tử.” Nàng lầm bầm “Không thể để người khác biết, kẻo thiên hạ lại lâm vào cảnh hỗn mang.”

“Ngươi còn nhớ mảnh xương của Xương Cuồng ta lấy từ thời Thượng Cổ không?”

Nàng nhắm mắt lại, phẩy tay cho võng đu đưa rồi gật gật đầu. Khoảng ba năm trước nhỉ, hay mới đây thôi? Nàng không nhớ, thời gian với nàng rất vô tận, vậy nên hai hay ba năm nào có khác gì. Nhưng xương của Xương Cuồng thì sao? So với trái tim của Thánh Quỷ năm nào, mẩu xương đó cũng chỉ đem lại một phần khuyết hồn cho sinh vật sống. Cũng không có nhiều quyền năng hơn.

Sau đó, nàng như nghĩ đến điều gì, mới mở mắt trừng trừng nhìn hắn.

“Là thế à?” nàng cười nhàn nhạt. Ánh mắt không tạp niệm, nhìn thẳng kẻ tự xưng là Bùn Nhơ lần lượt rũ bỏ hình hài nhớp nháp bẩn thỉu. “Xương của Thánh Quỷ Xương Cuồng, tim của Đọa Tiên, ngươi muốn hai thứ để đắp cho giai nhân của mình?”

Xương của Thánh Quỷ, tim của Đọa Tiên, ngươi vì muốn có một người mà không màng thời thế?

Bùn Nhơ không đáp. Lúc này, bộ dáng anh tuấn phiêu dật lại hiện ra, nàng gọi hình hài này là Nhật Lãng.

Vô rất muốn bật cười thật to. Nàng xưa nay vốn vô dục vô cầu, nay lại thấy kẻ nằm ngoài luân hồi khát khao một mảnh sống, thực sự rất buồn cười.

“Ngươi biết người có được hai thứ đấy sẽ thế nào không?” Vô hỏi, sau đó phẩy tay “Thôi, bỏ đi, những chuyện này, ngươi còn biết rõ hơn cả ta.”

Họ lại ngồi im, nàng không hỏi, hắn cũng không đáp lời. Cả hai đều không cần ăn uống nghỉ ngơi, cứ lặng lẽ ngắm mặt trời lặn, mặt trăng mọc, đến lúc các thiên tinh di chuyển trên trời, mới kéo áo bước vào nhà nàng tránh rét. Thật ra, chỉ có nàng rét.

Nhật Lễ vốn không hiểu tại sao nàng lại vẫn còn cảm nhận được nóng nực cùng rét mướt. Khắp lục cõi này, kẻ bị đày đọa tuy không trên mười người, nhưng tất cả bọn họ không có ai vẫn còn xúc giác cả. Nói là xúc giác cũng không hẳn, vì nàng không biết đau. Chỉ là vẫn cảm nhận được thời tiết ra sao mà thôi.

“Vô, ta đi đến tương lai rồi.”

Nàng nhìn hắn, không hề tò mò, chỉ là lắng nghe mà thôi.

“Ngươi ở đó đang khóc.”

Nàng nhướn mày, rồi cúi đầu.

“Nếu ta đem trái tim mình giao cho giai nhân của ngươi, sao ta có thể khóc đây?” Ừ, sao nàng có thể khóc đây.

Nàng ra sông gội đầu, chân trần trên nền buốt giá. Tháo khăn mỏ quạ, nàng rũ mái tóc của mình xuống sông, cẩn thận gột rửa.

Không phải là người, những thứ này vốn chẳng phải là việc nàng thường làm, nhưng nàng sắp chấp nhận thiên ý kia mà trở về làm người một lần nữa. Mỗi lần dội nước buốt lên mái tóc, Vô không ngừng nghĩ về những câu chuyện thần tiên năm xưa.

Hai ngàn năm trước, Ẩu Cơ và Sùng Lãm đã tạo ra đất nước này. Khi đó, Ẩu Cơ đã nghĩ gì khi bị Long tộc ruồng bỏ? Nhưng, dẫu có là nghĩ gì, không phải kẻ thành tiên, kẻ về biển, duyên phận nọ cũng đứt sau một tiếng đàn tình tang sao.

Lúc nàng xõa tóc trở về, Bùn Nhơ cầm khăn vải lau tóc cho nàng, tỉ mẩm, cũng cẩn thận.

“Sau này đun nước bồ kết, hoa bưởi mà gội.”

“Nhân duyên của ngươi cũng làm thế à?” Nàng hỏi, không phải vô tình cũng chẳng phải cố ý.

“Ừ.”

“Nhưng tim của ta không cho ngươi được.” nàng nghiên nghiêng mái đầu, cầm lấy khăn từ trên tay Nhật Lễ. “Vương mẫu nói ta tùy tâm. Nhưng tùy tâm hình như lại rơi vào vận mệnh khác. Vậy nên, ta đành thử quay lại làm người xem sao.”

“Ta hiểu rồi.” Nhật Lễ gật gật đầu, sau đó, vẫn như cũ, cầm lấy khăn từ tay nàng mà lau lại tóc.

Có lẽ phận trời đã định, ta đành noi theo thôi.

– Hết chương 5 –

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s