Tầng nhà toàn trạch nữ – Chương 1

Chương 1

Lúc mở cửa ra, Miên đã vô cùng ngạc nhiên. Nhà cô từ lúc nào đã có nhiều người thế này chứ?

“Về rồi à?” Diệu bước ra, tay lau vào tạp dề trước ngực, đổi lại, Miên nhíu mày.

Chị họ mình trừ luộc rau và trứng ra, không biết làm thêm gì khác, sao giờ trên tạp dề lại có dấu vết dầu mỡ thế kia?

“À, chào cô, tôi là Nghi, phòng 1703.” Nghi trong bếp bước ra, tay vẫn cầm theo muôi canh.

Miên nhìn đồng hồ, gần sáu giờ tối, cũng đến giờ cơm, nhưng sao cô gái này lại ở đây nhỉ.

“Ohm…” Hạ lên tiếng, lúc này mới từ sau lưng Miên bước ra, cười dịu dàng “Chào mọi người, tôi là Hạ, phòng 1702.”

Miên vẫn không nghĩ nhà mình đột nhiên sẽ có nhiều người đến thế. Cô tính đưa Hạ về rồi rủ cô ấy ăn một bữa cơm nhẹ nhàng mà cô nấu. Dù gì cũng tự lập mấy năm nay, việc nấu cơm cũng không phải thứ quá phiền phức. Nhưng lại không nghĩ chị họ mình ngoắc về cô gái nhà bên để cô ấy nấu cơm cho.

“Giờ mới nhận ra, mọi người đều nói giọng miền bắc hết nhỉ.”

Nghi lên tiếng khi bưng ra đĩa nem hải sản chiên xù, Miên nhìn thấy có chút bất ngờ. Làm nem tuy không khó, nhưng chuẩn bị nguyên liệu rất phiền phức. Thường cô cũng không lăn qua với bột bao giờ, mà nếu thèm thì cũng chạy đi mua một gói làm sẵn ăn tạm. Cô không đủ thời gian, mà Diệu mới đến đây có hai tuần, cũng chỉ biết mấy món luộc cơ bản.

“Ừ, tôi với Miên đều ở Hà Nội. Cô ở đâu?” Diệu phụ cô gái kia bưng ra một đĩa rau cải chíp xào với nấm.

“Tôi cũng thế, cơ mà là ở mạn Hà Đông.” Hạ lên tiếng. Nãy giờ cô cũng không nói gì, nhưng nhìn thức ăn trên bàn, quả có ý muốn ăn. Nhưng có vẻ như mọi người không tính phần của cô thì phải.

“Í, đoạn nào, quận của tôi kề Hà Đông này.” Miên quay sang cười cười, với tay cầm lấy túi truyện trên tay của Hạ “Đằng nào cả tầng 17 lần đầu tụ họp, cô vào ăn cùng đi.”

Hạ nhìn Miên, có chút lúng túng. Có được không nhỉ? Dù cô cũng đang tính tự nướng ít pizza hoặc úp tạm bát mì. Bản thân cô cũng rời nhà mấy năm, đến tầng 17 này đầu tiên. Ban đầu còn cho thêm một cô gái thuê nhà của cô ở cùng, nhưng càng lúc càng thấy tính tình không hợp, nên cô chọn thà một mình nhà trống còn hơn ở cùng kẻ lăng loàn. Cũng lâu lắm rồi cô không nấu một bữa tử tế…

“Không cần ngại đâu, tôi mời thật mà. Ngồi đi ngồi đi, cơm canh chắc Diệu cũng nấu xong hết rồi.”

“Ừ, xong hết rồi, sợ thiếu thì nấu thêm.” Nghi vẫn tay muôi tay muỗng, nói với ra. Cũng chả biết đã chạy vào bếp từ lúc nào.

“Không cần không cần” Hạ xua tay, cô ăn ít, giống như mèo, sẽ không khiến người khác nhọc công.

Trên bàn có cả thảy năm món. Miên cười mà muốn khóc, Sức ăn của các cô có hạn, nếu để thừa không phải rất phí phạm hay sao… Nem hải sản chiên xù, cải chíp xào nấm, thịt kho tàu trứng cút, canh măng móng giò, lại còn thêm món cà muối xổi.

“Cà muối này làm từ trưa, ăn nhanh kẻo chua. Trong này nóng, dễ chua lắm!” Nghi đẩy đĩa cà ra giữa mâm, còn mình cũng với tay gắp một miếng nem đặt vào bát.

“Cô sang đây từ trưa hả?” Miên ngạc nhiên, chuyện gì đã xảy ra lúc cô đi làm vậy nhỉ?

“Ừ, gặp Diệu ở siêu thị bên kia, thấy cô ấy loay hoay, cũng sang giúp một chút. Uhm… giới thiệu nhé, tôi là Nghi, Lê Ngọc Nghi.”

“Tôi là Hạ, Nguyễn Thanh Hạ.” Hạ chống đũa cười cười. Cơm rất ngon, cô cũng không giỏi nói chuyện, cứ ngồi im thôi vậy. Về sau mới biết, tất cả bọn họ đều chỉ muốn một bữa ăn không cần phải nói lời xã giao. Đều không thích mở mồm cả, dù nguyên do khác nhau, nhưng tựu chung cũng là không thích nói nhiều.

“Miên, Vũ Hải Miên.” Miên gắp một ít rau đặt vào bát của Diệu “Chị họ tôi, Diệu.”

“Nguyễn Ngọc Diệu, cùng họ với Hạ, trùng tên đệm với Nghi.”

Giới thiệu cũng đã xong. Lại hỏi thăm sang quê quán. Các cô đều sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Kẻ vì công việc, người vì giấc mơ, cứ thế kiếm tiền rồi chạy vào miền nam mà sống. Không phải bởi dễ thở hơn, cuộc sống mà, nơi nào cũng khổ sở như nhau, chỉ là có những nguyên do mà bản thân buộc phải di chuyển mà thôi. Không ai nhắc đến lý do của mình, cũng không ai muốn nhắc.

Bữa ăn phút chốc lại chuyển chủ đề. Không bới tâm tư, chỉ tấm tắc khen đồ ăn Nghi làm ngon tuyệt. Bản thân Miên không phải không biết nấu, cô nấu ngon, nhưng bảo cô cầu kỳ chuẩn bị từng thứ nguyên liệu thì cô làm không nổi. Nem là một trong số những thứ đấy.

“Cô nấu ngon như vậy, sau này rảnh thì nấu cho cả tôi nữa đi.” Hạ xếp bát đũa chuẩn bị đem đi rửa, còn Miên ngồi gọt mấy quả xoài Thái, vừa xanh vừa ngọt.

“Cũng được, góp gạo thổi cơm chung, ai không ăn phải báo, không tôi cứ nấu, các cô làm sao thì làm, ngày hôm sau phải hết sạch đồ. Không ăn thừa, cũng không ăn lại!”

“Nói thế, món thịt kho tàu này đủ cho chúng ta ăn ba ngày tới.” Miên mở nồi thịt kho, nhòm vào trong đó. Cô nhớ ban nãy mình ăn rất nhiều, sao đến giờ trong nồi vẫn còn quá nửa nhỉ.

“Thịt kho để lâu được, không cần quá lo. Tủ lạnh nhà cô to thế, để bao nhiêu cũng được mà.”

Lời qua tiếng lại, cũng xong một buổi tối. Rất lâu rồi họ mới cảm thấy thư thái đến vậy. Đều là kẻ quen với cô độc, giờ buổi tối đột nhiên có người, thật sự rất rất vui.

Dọn dẹp xong xuôi, điện thoại của Hạ reo lên. Nhìn số đuôi của máy, dù không lưu, cô cũng biết là ai gọi tới. Ngao ngán đến tận xương.

“Cháu nghe đây cô…”

Thấy Hạ ra ngoài ban công nói chuyện, Miên cũng không để ý nhiều, chỉ vào bếp nhìn Diệu đang rửa bát.

“Lâu lắm mới thấy Diệu cho ai đó vào nhà.”

“Không phải mình. Là Nghi bảo sẽ giúp. Với cả mình có biết nấu cơm đâu.”

“Ba Diệu bảo mình kiếm cho Diệu một công việc. Nhưng mà sợ Diệu chưa quen. Thôi thì bắt đầu từ mai, Diệu đi xuống phố đi vậy, cảm thấy chỗ nào muốn vào làm, thì nói với mình một tiếng.” Ngập ngừng một chút, Miên mới nói tiếp “Thứ gì cũng cần đến tiền, mình biết Diệu cũng chẳng tiêu pha nhiều, nhưng sau này, đi ra đường, cái gì cũng phải dùng tiền giải quyết. Sổ tiết kiệm của Diệu đề bị bác cất hết rồi, cũng không gửi vào đây đồng nào…”

“Mình hiểu rồi.” Diệu gật đầu.

Cô cũng biết, vạn bất đắc dĩ mình bị nhét vào đây. Ba tuy yêu cô vô tận, nhưng dạo gần đây ông không dung túng cô nữa. Đến lúc bị đẩy lên máy bay, cô vẫn không hiểu mình đã làm gì sai.

Nhìn Diệu như vậy, Miên thở dài. Cô ấy ngoan, tốt, có điều, sự thờ ơ này hoàn toàn do giáo dục mà thành. Giờ bác cô nhét cho cô bài toán khó cỡ vậy, Miên thực không biết phải làm sao. Nhưng đời sóng gió cỡ vậy, nào có ai không thể thay đổi chứ.

Mỗi người một việc, có mình Nghi ngồi trên sofa, nhìn màn hình TV nhảy nhót, cô không để tâm thật sự, nhưng mà… Sài Gòn như thế này mà xa lạ cùng đơn độc. Lượng người nhiều đến kinh hoàng, hối hả gấp mấy lần Hà Nội, bất chợt, Nghi cất tiếng.

“Tầm này ở Hà Nội, hoa sữa nở đầy rồi.”

Chỉ một câu, lại khiến lòng người chao nghiêng. Miên quay ra phòng khách, đặt xuống một ly nước lọc. Nhà cô không có nước ngọt hay rượu, cô quen uống nước lọc rồi.

“Xa nhà bao lâu rồi?” Miên hỏi.

“Hai năm, còn cô?”

“Hơn sáu tháng.” Miên hất mặt vào trong hướng về phía Diệu “Cô ấy mới đến đây, lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên tự lập. Bằng tuổi tôi, nhưng tôi không biết cô ấy đã học những gì nữa.”

“Hạ đến đây trước tôi một năm. Hôm đầu tiên gặp, cô ấy đang cãi nhau to với cô bạn cùng nhà. Ngày hôm sau, cô gái đó rời đi.”

Miên nhìn theo hướng Hạ đang đứng phân bua cùng chiếc điện thoại ngoài hành lang, cô cũng biết khi đã tự lập, con người ta buộc phải mạnh mẽ. Thậm chí có phần ghê gớm. Nhưng cô không tưởng tượng ra nổi cảnh Hạ sẽ quát thật to vào mặt ai đó.

Đến lúc cô gái ngoài ban công cúp máy, quay vào đã thấy ba người còn lại ôm gối trên ghế sofa rồi. Hạ nhíu mày, chắc không phải chỉ có mình cô có deadline thôi chứ?

“Các cô không phải làm việc gì sao?” Nhón lấy miếng xoài, Hạ ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Miên.

“Dào, đó là việc của kỹ thuật, tôi chỉ duyệt ý tưởng.” Miên ngả người hẳn lên phần lưng ghế, cô bị cảm nhập vào xương, uống thuốc nam tuy đã mấy năm, nhưng cường độ công việc không giúp cô tắm được trước khi mặt trời lặn mà tránh cảm “Với lại, hôm nay tôi thoái thác tăng ca rồi. Cô thì sao?”

“Dính deadline, công việc mà, cũng chả làm gì hơn. Tôi về trước.”

Gật gật đầu, Hạ bước ra ngoài, sau đó lại bần thần chạy vào.

“Tôi để quên truyện.”

Sớm hôm sau, Miên bị đánh động bởi tiếng của phòng Diệu mà tỉnh dậy. Sáu giờ sáng. Cô quơ tay lấy kính, sau đó lần mò mới đập cửa phòng chị họ.

“Gì thế, đánh nhau à?”

“Không!” Diệu ló mặt ra khỏi cửa “Đập gián!”

“…”

“Nhưng lỡ làm vỡ cái đèn, đang dọn thì thấy con gián nên đập đèn để giết gián.”

“…”

Miên câm nín, sau đó mới đi lấy cái chổi quét nhà, đẩy cửa bước vào.

“Đập gián phải dùng chổi chứ!” Rồi đến khi bước vào, Miên tự hỏi mắt mình hoa hay bà chị này nuôi gián. Một đàn lúc nhúc 5 con chạy loạn. Trợn mắt quay sang nhìn Diệu, cô lắc lắc đầu, rồi dùng dép dẫm bẹp từng con, dùng chổi quật nát từng đứa.

Mới sáu giờ hơn… Cô tính nằm tiếp đến bảy giờ, nhưng cuối cùng cũng lờ đờ đi đánh răng rửa mặt rồi ngồi vào bàn, tự mình làm cái bánh mì và cốc sữa milo. Vẫn là milo hợp vị cô nhất.

“Hôm nay thử xuống phố xem nhé!” Gục mặt trên bàn, giọng Miên vang đến tận tai Diệu.

“Hử?”

“Mình bảo hôm nay Diệu đi xem thử thích việc gì thì bảo nhé!”

“Ờ, biết rồi.”

.

Bước ra cửa, vừa hay nhìn thấy Nghi cũng đang khóa cửa, tay xách theo chiếc túi màu tím nhạt, thong thả bước ra. Miên thừa nhận bản thân mặc đồ dị hợm, nhưng những thứ trên người cô đều dừng ở mức chấp nhận được. Trông rất dị, nhưng rất ổn, có điều…

Không ai mặc hồng với xanh lá cả!

Miên nhức nhối ấn vào hốc mắt mình, cố gắng lờ đi.

“Đi làm hả?”

“Ừa. Cô làm cho bên nào thế?”

“Công ty X. Cô biết không?”

“Mé, nổi tiếng lắm đấy, bộ phận nào vậy?” Nghi ấn vào nút xuống tầng hầm, còn đưa tay lên chải tóc.

“Quảng cáo. Cô hiểu thế là được.”

“Ồ, tôi bên quản lý nhân sự của công ty A, không biết cô có nghe qua chưa.”

“Có, nghe qua rồi. Cũng không tồi. Mà nghe nói đầu vào nhân viên cao lắm hả?”

“So với chỗ của cô đâu có là gì. Mà đi xe máy à?”

Miên gật đầu. Sau đó tạm biệt Nghi mà đi tìm xe của mình.

Tuần mới bắt đầu. Cơm áo gạo tiền lại bắt đầu.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s