Tản nhỏ!

Chốn bình yên nhất cho những nghệ sĩ lang thang là nơi họ có thể làm những thứ mình muốn. Với mình thì là wordpress. Không phải phục vụ ai, không cần để ai nhìn vào. Người ta biết mình, lại gần như không biết.

Muốn gì viết nấy, không phụ thuộc, chẳng câu nệ hay ngại ngùng. Mặc kệ đi, viết là viết thôi.

Tháng năm trôi qua dịu dàng quá. Dịu dàng như thế, nên thấy đau lòng quá. Hừm, mùa thu của tôi ơi, mau đi đi, không người ta đuổi kịp em mất.