Bán duyên – Chương 7

Chương 7:

Duyên em bán rồi, duyên bén tôi không?

Hạ năm ấy hạn hán to. Đại Yên năm ấy gần một vạn dân chết đói. Mặt đất nứt nẻ, thứ có thể tồn tại được là cỏ hoang, và một ít loài động vật máu lạnh.

Rằm tháng sáu, tiểu thư nhà họ Chính ra đời. Nàng cất tiếng khóc, mưa đột ngột trải dài ba vạn dặm.

.

Nàng cúi xuống, sờ nhánh cỏ dưới chân mình. Ánh mắt âm u, không nghĩ rằng mình lại tỉnh dậy ở một thế giới khác như thế. Mưa vẫn trút xuống điên cuồng, nàng nhìn theo mưa mà cảm thấy vừa bất an, vừa ưu uẩn. Nàng đã chết rồi. Ít nhất, trong trí nhớ của mình, khi trái tim của nàng tan trong cơ thể của Thánh Quỷ, nàng đã chết. Vậy cớ gì, nàng vẫn lưu lạc ở đây.

Thế giới này… nàng nhìn mà cảm thấy vô cùng bất lực, ở nơi đây chẳng có chuyện gì tốt cả. Đặc biệt là cơn mưa này còn mang theo oán hận trăm năm. Vô không biết bản thân nên làm gì, đi tìm nguyên do tại sao nàng vẫn sống, hay đi tìm một chỗ trú chân. Dẫu sao, thân người nàng cũng đã ướt hết.

Dù là thần tiên, dù là đọa tiên thì đúng hơn, nàng cũng không chắc sẽ chống chọi với cơn oán vũ này ra sao. Pháp lực của nàng lúc này còn non nớt, huống hồ… nàng dám chắc, phần lớn hồn phách của nàng đã tiêu tán.

Vô không ngạc nhiên với cảm xúc trơn tuột trong lòng mình. Nàng đã không có cảm giác suốt 500 năm rồi, giờ đổi lại còn thiếu đi xúc giác rét lạnh, nàng cũng không ngạc nhiên. Nói mới nhớ, nàng không thấy lạnh hay nóng nữa.

Nàng nhận thấy chân khí vẫn nguyên vẹn, càng nghĩ càng không hiểu, tại sao nàng lại được luân chuyển sang đây, có khi nào dính líu đến thiên giới hay không. Không đúng, Vương Mẫu đã nói nàng tùy tâm, vậy thì bà sẽ không can dự vào vận mệnh của nàng nữa. Cõi quỷ càng không có khả năng can thiệp vào vòng sinh tử của nàng… chỉ còn…

Vô nhắm mắt. Ngày hôm ấy, còn có Phổ Hiền bồ tát.

Phật giới đang nghĩ gì?

Lúc nàng tìm được nhà gianh để trú mưa, cũng là lúc trời bắt đầu về chiều. Thời tiết âm u, mưa vẫn nặng nề rơi xuống. Oán vũ này thật không biết là dấu hiệu của bắt đầu hay là lời kết thúc cho ân nghĩa nào. Về sau mới biết, trời mưa hôm ấy là khóc than cho một mối tình dai dẳng bốn mươi năm. Mà người gây nên nghiệt duyên, lại chẳng ai khác ngoài nàng.

Mưa tạnh là ba ngày sau đó. Nàng cũng đứng tựa vách đất nhìn trời mưa suốt ba ngày ba đêm. Pháp lực còn yếu, mà yêu ma lang bạt qua các giao lộ, xuyên qua các thế giới tuy không nhiều, nhưng kẻ đã đi qua được là kẻ mạnh, nàng cần phải đề phòng, cũng cần phải cảnh giác.

Nắng sớm sau mưa, là thứ thích hợp nhất để lấy lại phần nào pháp lực.

Sang đến ngày thứ tư, khi vạt nắng đầu tiên chạm vào nàng, Vô bất chợt có cảm xúc đầu tiên: đau đớn. Rõ ràng lồng ngực trống không, mà trái tim lại như bị thiêu đốt, xót xa đến nao lòng. Nàng nhíu mày bỏ qua, sau đó xếp bằng, bình tĩnh dưỡng sức.

Ba canh giờ trôi qua, nàng cuối cùng cũng cảm nhận đau đớn dịu dần, mới từ từ mở mắt. Cảnh vật ngút ngàn, trải dài theo ánh mắt. Bốn chữ non sông gấm vóc, nàng đột nhiên hiểu được rồi. Cảnh sắc này, cũng giống Đại Việt. Những kẻ ở đất nước đấy ra sao rồi?

Vô rất muốn biết, nhưng bản thân nàng không có khả năng bấm độn hay gieo quẻ để nhìn về thế giới khác. Sự tồn tại của các chiều không gian song song khiến cho thời gian khắp nơi có sự chồng chéo nhất định. Đối với sự khác thường đó, nàng chỉ có thể thích nghi, không thể làm trái. Trước đây còn mộng hành qua các thế giới, bây giờ, phân nửa pháp lực tán theo hồn, nàng cũng đành thủ thúc mà thôi.

Nàng không cần dưỡng chất, cũng không biết đến mệt mỏi hay bi thương. Gọi là tạo vật mạnh nhất cũng được, mà là tạo vật yếu nhất cũng chẳng sai. Nên việc nàng đi đến đâu, nàng cũng không lo ngại. Có điều, bản thân nàng hình như hơi khác. Bộ dạng bên ngoài dị biệt, ở đâu cũng không thể tồn tại tốt, chi bằng, nàng kiếm một đỉnh núi, không hiểm trở nhưng âm u, tự phong mình là thần thánh hay ma quỷ, để khiến người đời không xâm phạm. Nàng sẽ ở đấy chờ.

Chờ xem nàng phải làm gì ở đây.

Chờ xem bao giờ có thể thoát khỏi nơi này.

Trong thoáng chốc, nàng còn suy nghĩ chờ xem Nhật Lãng đến giết ta hay không.

Cơn đau vừa rồi trong lồng ngực là trái tim của nàng đau đớn. Thứ đau đớn đấy xa lạ vô cùng. Năm trăm năm vô tâm vô phế, lần đầu tiên đau đớn, ngoại trừ dau ra, nàng không thấy điều gì khác. Thì ra, đau đớn lại vừa xa lạ, vừa cũ kỹ đến thế.

Nỗi đau đó, hẳn do bên kia có chuyện. Nếu đã có chuyện, mà ảnh hưởng bởi nàng, Nhật Lãng sẽ đến tìm nàng nhanh thôi. Nên mới thắc mắc, hắn có đến giết nàng không.

Nàng tìm được ngọn núi thích hợp ngay gần đấy. Đỉnh cao, không quá khó đi, lại âm u mịt mù sương khói. Vô thõng tay, nheo mắt nhìn nơi này rồi tự hài lòng với chính mình. Đoạn, nhấc vạt váy mà bay lên đến đỉnh, tự gọi nơi này là đỉnh Vô Phong. Nàng lại hóa nhà tranh vách đất, sau đó nằm dài ra, nhìn mây trôi lững lờ, cũng nhìn bản thân nằm trong mây trắng. An yên vô tận, giá cứ mãi như thế này, nằm đến thiên thu, bất động đến thiên thu thật tốt quá.

Nàng nhắm mắt. Tự đẩy mình vào mộng, để cơ thể an yên tĩnh dưỡng, hấp thụ khí trời mà mang về chân khí. Trong mộng, nàng muốn băng mình qua giao lộ, lại bị biên giới cản lại.

Đây là lần đầu tiên nàng bị giam trong không gian của riêng mình. Xem chừng, Phật giới quả thật đã nhúng tay. Vậy thì, nàng sẽ nằm yên, chờ sự sắp đặt mà số phận đã ban cho mình. Không gian u tối, Vô vẫn lang thang trong vùng của riêng nàng, còn thân xác kia, chắc đã lạnh ngắt.

Lúc nàng tỉnh dậy, tự nhiên thấy bên người xuất hiện một nam nhân tuổi chắc cũng chạm tam tuần. Thấy nàng tỉnh dậy, hắn kinh ngạc vô cùng. Mới nãy, khi bắt mạch, còn không thấy mạch tượng, cũng chẳng thấy hơi thở. Hắn đã nghĩ nàng chết rồi, nhưng sợ thú dữ hay chim chóc rỉa xác nàng, đang tính làm một con bù nhìn để canh xác. Không có cuốc, nếu không, chắc hắn cũng chôn nàng rồi.

Vô nhướn mày, nam tử trợn mắt, lắp bắp không thành tiếng.

“M… ma… ma!!!”

“Ta không phải ma!” Giọng nàng uể oải, Vô liếc mắt nhìn đống cây củi lá khô bị người kia mang về, như thể hiểu rằng hắn đang chuẩn bị làm gì đó, nhưng cũng không quan tâm. “Tên gì?”

“Chính… Chính Phác Thần.” nam tử lắp bắp, lùi lại một bước. Thấy một thi thể lạnh ngắt đột nhiên tỉnh dậy, có ai mà không sợ.

Nàng cũng không để ý nhiều, liền tạo ra một cái chăn, khoác tạm lên người. Mới nãy trong mơ, nàng mới nhận ra, bản thân mình còn không có thực thể. Xem ra hồn tán, nên thân xác này mất đi rất nhiều thứ. Đặc biệt là bây giờ, nàng chẳng phải nam, càng không phải nữ, mái tóc lại đột ngột đổi sang màu xanh, giống yêu biển hơn là thần tiên. Chỉ có gương mặt diễm lệ là không hề thay đổi.

“Phác Thần, nhà ngươi có chuyện à mà lên đây?”

“Không, không phải. Ta phụ trách đưa Tam hoàng tử Hỏa Thiên đi chơi… Đến đây thì ta bị lạc.”

Nàng nhướn mày.

“Tam hoàng tử bao nhiêu tuổi?”

“Bảy tuổi.” Thấy nàng có vẻ không tà ác, Chính Phác Thần mới cẩn thận nuốt xuống, đón từng lời rồi âm thầm dò hỏi “Xin hỏi, ngài là…”

“Vô!”

Hả, Vô gì cơ?

“Ta không tên, không phải nam, không phải nữ, ta là Vô.” nàng nhìn vẻ mặt nghệt ra của họ Chính, cũng hiểu hắn đang mịt mờ, liền bình đạm đem thân thế của mình ra tóm gọn trong vài chữ.

“Vậy… người là thần tiên?”

“Cứ cho là thế đi!”

.

“Vô tiên sinh, tiểu nhân mang chút ít ẩm thực cung đình của ngự thiện phòng cho người đây!”

Nàng nhìn hắn khệ nệ mang cặp lồng lên, liền không nói không rằng đóng cửa tiễn khách.

“Vô tiên sinh, tiểu nhân mang cho người chút cẩm y đến đây, chất vải rất tốt!”

Nàng thấy hắn kéo theo một rương áo gấm đi lên, không nói nhiều, phất tay cho cây lá chặn đường, hắn không thể vào được.

Kể từ ngày Vô thừa nhận mình là thần tiên, kẻ họ Chính kia đều cần mẫn ba ngày một lần tự thân đem lên một thứ gì đó cho nàng. Nếu hắn mở mồm cầu cạnh, nàng sẽ suy nghĩ, nhưng hắn lại đem của nả bày ra, như thể chưng cầu sự bảo hộ của nàng. Nàng có thể cho hắn nguyện ước nhất thời, nhưng không thể bảo hộ ai đó cả đời. Đó là sự thật. Huống hồ, thứ hắn đưa ra, lại toàn thứ mà nàng chẳng cần.

“Vô tiên sinh, thị thiếp nhà tôi vừa hạ sanh tiểu nữ ngày răm tháng sáu vừa rồi, vẫn chưa có tên, ngài đặt cho nó đi!”

“Chính Triền Thủy!”

Hôm đó mưa triền miên, nàng dùng tên này chắc cũng không quá phận. Nào có ngờ… đó là lý do ngày ấy oán vũ đầy trời. Là oán nàng, hay là oán cái tên Triền Thủy.

Liên tục năm năm đầu tiên nàng ở đây, cứ ba ngày một lần, Chính Phác Thần đem lên cho nàng một món đồ. Không phải hắn, thì cũng là cận vệ nhà hắn lên. Vô cuối cùng cũng mở được pháp lực, mà lặng lẽ theo dõi nhà hắn từ xa.

Đại gia đình đoàn viên ấm áp.

Đó là tất cả những gì nàng nhận thấy. Nhưng đứa bé nàng đặt tên, hình như… Nàng cẩn thận quan sát bé con. Ánh mắt như nước, bàn tay bé xíu lôn nắm lấy mẫu thân kiệt quệ. Vô nhíu mày. Chính Phác Thần không phải là kẻ tuyệt tình đến mức đem thị thiếp của mình bỏ đói chứ. Bởi những thứ hắn đem cho nàng, dù không phải là kỳ trân dị bảo, nàng cũng không dùng đến, nhưng đều là hàng thượng hạng.

Năm năm qua, nàng lười biếng trên Vô Phong. Có điều, hành động của Chính đại nhân của gia trang luôn cung kính với một vị thần trên đỉnh Vô Phong đã lan truyền rộng trong nhân gian, kẻ chạy lên đây cầu cạnh nàng tuy không ít, nhưng nàng chưa bao giờ thực sự giúp đỡ ai.

Vì nàng nhận thấy, nàng không thể ban duyên, nhưng lại có khả năng gieo mầm tai họa. Vô nhìn bàn tay mờ nhạt của mình. Thân thể nàng gần như trong suốt, phách của nàng cũng chẳng còn nhiều, thực thể lại tan nát trong đợt chuyển sang không gian này. Cuối cùng, thứ còn lại…

Gió đột ngột nổi lên. Vô nhíu mày. Cơn gió này kéo theo vài phần quen thuộc. Dư ảnh năm trăm năm, so với năm năm ít ỏi, làm sao có thể xóa được sự thân thuộc này. Kẻ tự do đi lại giữa các miền thế giới, cũng chỉ có hắn mà thôi.

“Nhật Lãng!” nàng lầm bầm, đẩy cánh cửa rồi bước ra.

Thản nhiên nhìn lá khô cuộn tròn, rồi bung ra trong đợt gió lớn. Nàng vẫn đứng lặng thinh, trụ vững vàng, ánh mắt không buồn nhấp nháy.

Ngay khi dáng vẻ nam tử phi phàm xuất hiện, nàng lẳng lặng cười.

“Vô!” Hắn khẽ gọi.

“Đến giết ta sao?” đáp lại, là nụ cười nhàn nhạt ưu thương.

– Hết chương 7 –

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s