Tầng nhà toàn trạch nữ – Chương 2

Chương 2

Miên đến công ty, sắp xếp công việc một hồi mới gọi điện cho chị họ. Đồng hồ cũng vừa vặn tám rưỡi hơn.

“Alo!”

“Đi chưa?” Miên với tay lấy sổ sách trong hộp tài liệu, rồi lật mở đến trang mà cô đang làm. Kẹp điện thoại vào tai, tay còn lại, cô mở máy tính.

“Đang chuẩn bị, chắc mình đến quận 1 trước.”

“Ừ, được rồi, xem xét các thứ cẩn thận nhé, mình có để 200k ở nhà, cầm đi, có cái để ăn tạm. Còn nữa, bắt được grab không?”

“Chắc là được thôi.”

“Ok, vậy nhé, có chuyện gì thì gọi cho mình.”

Miên cúp máy, rồi tự mình đi pha cốc cafe. Dù rằng cô biết bắt đầu tự lập ở thời điểm này có chút muộn màng và khó khăn, nhưng, dù thế nào, cô cũng không làm gì được. Nếu Diệu không thể tự mình tồn tại, dù là ai trong gia đình cô, cũng đều cảm thấy đau lòng. Người chị họ này không phải được nuông chiều mà trở nên hư đốn. Nếu có thứ gì phù hợp với hình tượng của Diệu, thì chính là búp bê trong lồng kính. Không màng hạnh phúc, bởi chưa từng hiểu thế nào là hạnh phúc. Không màng yêu đương, bởi chẳng hiểu thế nào là yêu đương.

Người như thế, hợp với tu tiên đắc đạo, hơn là hòa nhập cùng thế giới này. Hai sáu tuổi, lần đầu rời nhà, đã bị đẩy đến nơi xa lạ. Miên rất muốn biết, đối phó với thói ganh tỵ của đời người, chị họ của mình sẽ làm gì. Giống như là vui thích nhìn đóa hoa trưởng thành, nở bung và đón nắng, giống như là nhìn thấy một con cá vượt qua đại dương vậy.

Cô muốn Diệu khổ một chút. Khổ, chứ không phải chịu thiệt, càng không phải bị chèn ép. Cô muốn Diệu trải qua sự vật vạ ở nơi làm, giằng co trong những mối quan hệ lạt lẽo không tên nhưng phải duy trì. Cô muốn Diệu hiểu, khó nhất trên đời là làm người một cách thành công.

“Chị Miên, bọn em làm xong footage rồi. Chị xem thử đi!”

Nhân viên gõ cửa bước vào. Miên gật đầu sau đó bước ra. Lo cho Diệu đủ rồi, làm việc thôi.

Chỉ cần có việc để làm, thời gian tự nhiên như hẹp lại. Mười tiếng, cảm giác vẫn không có thành tựu.

Nhìn đồng hồ điểm sáu giờ tối, Miên nhức nhối xoa thái dương rồi với điện thoại gọi về nhà. Chuông đổ hai hồi liền có người nhấc máy.

“Alo!”

“Về rồi hả, có cơm chưa, nếu chưa thì chúng ta ra ngoài ăn!” cô xếp lap vào túi xách rồi bước ra khỏi phòng. Tầm này tan tầm, tắc đường phát khiếp.

“Thôi, về nhà đi, Nghi cũng sang đây nấu cơm rồi.”

“Ờ, ok, nửa tiếng nữa về được đến nhà. Mà Nghi về sớm thật đấy!”

Tiếng Nghi léo nhéo vang lên ở đầu dây bên kia “Tôi chọn công ty tan làm đúng giờ!!!”. Miên cười nhẹ, sau đó cất điện thoại vào túi rồi cho hết cả loạt vào cốp xe khi đi lấy xe. Lúc phi ra khỏi hầm để xe, liền cảm thán không ngớt trước khói bụi đường phố.

Chật vật về được đến nhà đã gần bảy giờ kém. Vừa mở cửa đã nghe tiếng cười nói lảnh lót. Dù bản thân không bài xích sự cô quạnh, nhưng đối diện với việc về nhà, có tiếng người ầm ĩ thì thấy thân thiết hơn nhiều.

“Về rồi!”

“Ừa, mình về rồi. Nay ăn món gì thế?”

“Đoán xem!” Nghi hồ hởi nói vọng ra, còn Miên hít một hơi thật dài rồi sáng mắt.

“Í í í, thịt nướng hở?”

“Thính như chó!!!”

“Hạ chưa sang à?” cô đảo mắt nhìn quanh. Không thấy Hạ, lạ nhỉ, rõ ràng đã hẹn ăn tối cùng nhau.

Vừa nghĩ đến, đã nghe tiếng người gần như thổn thức ở bên ngoài. Giọng rất yếu ớt, lại vô cùng ấm ức.

“Mẹ, không. Đừng dồn con nữa. Nếu con muốn, con sẽ làm mà. Được rồi, con chỉ thăm hỏi sức khỏe của mẹ thế thôi. Con gửi tiền vào tài khoản mẹ rồi. Mẹ xem Bin cần thêm học phí thì nói với con. Con cúp máy đây!”

Chưa đóng cửa, nên sự run rẩy cùng bất lực của Hạ thu hết vào mắt Miên. Tự nhủ lại nhớ đến năm xưa, cũng bởi sự dồn ép của phụ huynh mà trói buộc chính mình. Dù không biết Hạ gặp chuyện gì, nhưng mơ hồ cảm thấy đồng cảm.

Ngẩng lên, bắt gặp cái nhìn của Miên, Hạ cười cười. Đáp lại, Miên cũng chỉ bảo “Tắm đi rồi qua đây ăn, có cơm canh cả rồi.”

Hạ gật gật đầu rồi nhanh chóng về nhà, Miên cũng thong thả đi tắm.

.

“Tôi nghiện đồ cô nấu mất thôi, ngon dữ dội.” Miên èo uột ôm lấy bụng của Nghi, Nghi vỗ vỗ đầu lại, ra sức đút thịt nướng vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô gái lầy lội.

Hạ và Diệu không nói gì, nhìn nhau cười trộm.

“Cười cái gì mà cười? Thứ đáng giá nhất trong ngày là bữa cơm này đây này! Ngon chết mất.” Miên trợn mắt, sau đó lại dưa miệng ra A một cái thật to.

Diệu và Hạ lắc lắc đầu.

“Vậy, hôm nay đi tìm việc thấy thế nào.”

“Mình định xin vào làm cho khu phố Hoa.”

“Khu phố Hoa ở quận 5 mà?” Hạ nhướn mày. Diệu quay sang đáp

“Nhưng đi bộ có tí là đến mà…”

Đồ ăn trong miệng Nghi suýt phun ra bằng sạch. Thấy vậy, Miên ngồi thẳng, ngay ngắn và nghiêm túc vỗ vỗ lưng cô gái. Ừ… chị họ cô đúng là hợp với tu tiên hơn… Thế quái nào lần mò từ quận 1 sang quận 5 mà cứ như đi từ nhà ra chợ mua ba mớ rau về vậy???

“Vậy… định làm gì ở đấy?” Miên ngơ ngác nhìn.

“Bán hàng!” nhìn Diệu đáp lại bằng giọng hỏi ngớ ngẩn thế, ngoài làm bán hàng ra còn làm gì được nữa?

Đột nhiên, cả ba người bọn họ muốn quỳ lạy cô gái này ghê gớm.

“Định bán cái gì…” vẫn là Hạ vớt vát hỏi lại.

Khu phố Tàu khác gì hàng Mã Hà Nội đâu, trăm nhà như một, bán đủ thứ đồ, còn có thứ gì mà người ta đem bán được ở cái đất này nữa. Nhìn cô gái đối diện không lạc quan nhưng cũng không bi quan, Hạ thấy đau đầu thay cho Miên. Cô thật sự tò mò, nuôi dưỡng được một cô gái nghĩ rằng mọi thứ đều đơn giản cỡ như Diệu, bố mẹ cô ấy đã tốn bao nhiêu công.

Vẫn suy nghĩ không nhiễm bụi trần như vậy vào thời đại này, không phải kẻ có vấn đề về trí tuệ, thì chắc do quá sung sướng mà thành…

Quá sung sướng mà thành. Hạ đột nhiên nhếch miệng cười, dùng đũa gẩy miếng cơm. Không phải cô cũng thế sao… chỉ là, nếu khác, thì là vì sự sung sướng đó có chừng có mực.

“Bán chữ nha!”

Nghe Diệu đáp, cả ba người lập tức quỳ mọp.

Đừng nói đến không khí toàn dầu mỡ cùng thuốc thang, việc bán chữ vốn dĩ không thể ở một nơi nhộn nhạo như vậy. Chữ chẳng phải là thứ đại diện cho trí tuệ con người sao, huống hồ…

“Sao lại là chữ…?” Nghi nhỏ giọng hỏi, cảm giác bó tay trước cô gái này không biết bằng cách nào cứ thế ùn ùn dâng tới. Đây là sinh vật ngoài hành tinh, chắc chắn thế “Cô biết viết chữ Hán, chữ Nôm sao?”

“Ừ, tôi học chuyên ngành Hán Nôm, khoa văn học, đại học Nhân Văn.” Diệu máy móc đáp lại, cô không bài xích trước sự ngạc nhiên của hai cô gái kia, cái cô không hiểu là sao người ta không biết khoa đấy có tồn tại cơ.

“Thủ khoa đầu vào, bằng giỏi đầu ra.” Miêng thong thả bổ sung, và mỉm cười thỏa mãn trước vẻ mặt như muốn rớt hàm đến nơi của cả Nghi và Hạ.

Hồi đầu, cô nhận được tin Diệu thi vào ngành đấy, cô không ngạc nhiên lắm. Thực ra, tính đến giờ, số lần để ai đó làm cô ngạc nhiên không quá nhiều. Thắc mắc thì có thể, nhưng ngạc nhiên thì gần như không. Những lần cô há hốc mồm ra, nếu không phải vì sản phẩm quảng cáo, thì cũng chỉ có giả vờ cho đối phương vui lòng. Có lẽ vì cô chẳng bao giờ lên tiếng phản đối Diệu, nên tính được cưng chiều của Diệu cớ thế phát tác khi ở với cô.

“Ừ… thôi… Viết chữ cũng được.” Không hiểu sao, Nghi rất muốn lau mồ hôi trên trán mình.

Một kẻ kỳ dị, một kẻ không ngạc nhiên trước sự kỳ dị, hai kẻ đó đều đáng sợ như nhau…

“Thật ra cũng chưa cần lắm!” Miên nhịp nhịp tay lên bàn “Việc chữ nghĩa, Diệu cứ luyện đi đã, thời gian này, cố tình ôn lại tiếng Anh. Chắc cũng không cần, Diệu sớm đã xem mà không cần phụ đề rồi, nhưng cũng nên luyện lại. Mai đi thử làm cho bên Mc Donald, dẫu gì bên đó cũng đang tuyển người. Hồ sơ xin việc tự mua tự làm nhé!”

“Sao lại phải làm ở đó trước?” Diệu không hiểu, cả Hạ và Nghi cũng không.

“Học cách giao tiếp và niềm nở với mọi người trước. Xưa nay ít khi tiếp xúc với loài người rồi, thì giờ phải học thôi.”

Càng nghe, Nghi càng chắc chắn Diệu là người ngoài hành tinh. Tiếp xúc ít với loài người… Sao lại dùng từ loài người… Sao lại nói như thể Miên không phải người vậy. Niềm tin lập tức được củng cố sắt đá: cả hai bọn họ đều không phải người.

Còn Hạ, đã quá choáng váng đến ngơ ngác rồi. Cô thật không hiểu, hai mấy năm qua, họ đã sống thế nào.

“Vậy… mua hồ sơ xin việc ở đâu?” Diệu rụt rè lên tiếng.

Hôm nay là cuối tuần, Miên nằm chòng hõng ở nhà, còn Diệu lê thân ra ngoài trời nắng đi đưa CV. Diệu giương ô, nhìn qua tấm vải mỏng rồi cảm thán. Cô không đi ra ngoài nhiều. Mỗi lần đi đâu, thường ba cô đưa đi đón về. Cùng lắm, hồi học may ở gần nhà, cô đi bộ. Quãng đường hai mươi lăm năm qua, cô chỉ có đi học rồi về nhà, chưa từng đàn đúm.

Diệu không buồn về việc đấy. Cô quen rồi, cũng không có ham muốn gì cần được thỏa mãn. Sớm đã là người muốn gì được nấy, nên suốt ba năm qua, từ khi ra trường, cô có nằm ở nhà ngày ngày đọc sách cũng không ai cản. Chỉ có điều, năm nay, đột nhiên ba cô đổi ý.

Xưa nay cô ung dung nhàn hạ vì có ba mình nâng đỡ, nay ba đẩy cô đi, cảm giác vô cùng oan ức. Loại tổn thương bé bỏng này giống như đã bắt đầu khởi sắc cho sự trơ trọi gỗ đá bấy lâu của Diệu.

.

“Mình được nhận, thứ hai bắt đầu đi làm. Họ nói là chấm công luôn.”

Miên nghe xong, ừ hứ trong họng. Ngày thường, dù thế nào cũng phải ăn sáng, nhưng chỉ cần là ngày nghỉ, cô sẽ không ăn gì, chỉ uống nước, giành tất cả thời gian để ngủ.

“Chấm công là gì?” nghe xong câu hỏi, Miên lờ đờ mở mắt giải thích.

“Là điểm danh và xác dịnh giờ làm. Làm bao nhiêu, hưởng lương bấy nhiêu. Làm một giờ được 16 ngàn, thì chính là 16 ngàn.”

Diệu gật gật đầu, xem chừng đã hiểu.

“Mình phải đóng tiền đồng phục nữa.”

“Lấy trong ví mình 500 ấy. Còn ăn trưa thì sao?”

“Mình làm ca trưa, nên không ăn, chắc sẽ ăn ở nhà.”

“Ừ, cũng tốt…” Nghĩ một lúc, Miên như nhớ ra gì đấy, mới chầm chậm hỏi “Biết đi xe máy chưa? Thôi, bỏ đi, chiều nay với mai mình dạy, đi một chút là quen thôi.”

“Ờ…”

Diệu đáp lời rồi rời khỏi phòng Miên, cô gái kia lại chìm vào mộng rồi.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s