Bán duyên – Chương 8

Chương 8:

Tình ta như khói sương

Lòng nàng tựa mật hương

Trăm năm duyên bén rễ

Ngàn năm lệ vấn vương

“Giết ngươi làm gì?” Nhật Lãng cười khổ. Nàng không có xúc cảm nên có thể thản nhiên tổn thương tâm can kẻ khác, hắn thì không.

Vô, ngươi là người mạnh nhất thiên hạ này. Kẻ vô tâm sẽ là kẻ mạnh nhất.

Bởi khi phải hạ sát người ngươi yêu, ngươi sẽ không nao núng. À không, Vô, ngươi không biết yêu.

Vô chăm chú nhìn sự khổ sở trên gương mặt Nhật Lãng, không nói không rằng đẩy cửa bước vào nhà. Hắn nhìn theo, liền từ tốn nối gót. Lúc mới dến, hắn cũng đoán được phân nửa bộ dạng của nàng sẽ biến đổi, nhưng không nghĩ đến mức thực thể cũng hư ảo và lạnh ngắt đến vậy.

Từ kẻ bán duyên, thành kẻ bán họa, là tốt hay xấu đây?

Cách bài trí y hệt như căn nhà suốt năm trăm năm nay của nàng. Nhà gỗ, vách đất, lợp lá. Một bàn con, một chiếc ghế, một chiếc giường con con. Nền đất lạnh giá, nơi nàng ở lại còn là đỉnh núi, nhiệt độ trở nên rét sâu. Có điều, người con gái này vẫn chỉ trong tấm áo mong manh, phủ kín người, từ đầu đến chân. Nhật Lãng có chút nhức mắt khi thấy tấm vải đó cuộn tròn trên người nàng, chỉ lộ ra khoảng trống cho hai bàn tay nàng thò ra.

“Mặc cái gì thế này?” không tự chủ được, cuối cùng lại bật ra. Nhật Lãng thật sự muốn đánh chính bản thân mình.

“Vải. Thực thể tan gần nửa, nhìn trong suốt đến nơi… trùm kín mít sẽ không phiền phức.” Nàng nghiêng đầu, sau đó ngồi lên chõng, chiếc ghế còn lại là cho Nhật Lãng.

“Ta mất năm năm để tìm cô.” Nhật Lãng ngồi xuống, tự hóa phép cho một bàn trà. Nàng nhìn cử động của hắn, luôn cảm thấy khó hiểu.

“Duyên của ngươi làm sao à?”

Nàng không còn khả năng gì với tơ duyên nữa. Nên câu hỏi đó cũng chỉ cho có lệ.

“Vô, ngươi ở đây năm năm rồi. Ta không biết bao giờ ngươi có khả năng rời khỏi đây.” Hắn thở dài “Đây là khế ước của ta. Ngươi không có máu, nhỏ vài giọt thần khí vào đây, những tập khế ước này sẽ thuộc về ngươi.”

Vô nhìn từng tập khế ước trốn trơn đó, càng lúc càng cảm thấy mù mịt. Bùn Nhơ, kẻ nắm giữ khế ước của lục cõi. Chỉ cần nắm được dù chỉ là một phần khế ước của Bùn Nhơ, bản thể đột nhiên trở nên có quyền lực vô hạn. Cùng là kẻ đứng ngoài vòng thiên địa, nhưng Bùn Nhơ ở một đẳng cấp nàng không thể chạm đến.

Nay, sao hắn tự nguyên dâng thứ này lên cho nàng? Thứ này, thiên địa muốn tranh đoạt cũng không thể, không có Bùn Nhơ, không có kẻ chống đỡ khế ước, không thể hành ấn để buộc khế ước thuộc về mình.

“Ngươi có chuyện gì sao?” nàng nhíu mày sâu hơn.

Nhật Lãng từ tối đến chỗ nàng, nửa ngồi nửa quỳ dưới sàn đất ướt lạnh, run rẩy vén lấy mái tóc xanh của nàng. Nàng nhìn sự run rẩy đấy, vốn tránh né, nhưng lại không đành lòng. Khi đó, bởi không có tim, nên mới không hiểu. Khi đó, bởi không có tình nên chẳng hay ánh mắt xót xa nồng đượm kia là đại biểu cho thứ gì.

“Tóc cô đổi màu rồi. Sau này chắc chắn sẽ xanh thẫm hơn.”

Nàng im lặng.

“Sau này, cô sẽ dùng khế ước này trên đất nước này. Cho đến khế ước thứ 100, chỉ cần khế ước thứ 100, đợi người dùng khế ước thứ 100 năm tạ thế, cô có thể rời khỏi đây. Không lâu đâu. Trong thời gian vô hạn của chúng ta, đợi một người chết đi là vô cùng dễ dàng.”

“Nhật Lãng?” Nàng khẽ hỏi.

Nàng tự cho mình là thông minh. Không phải, nàng biết nàng nàng thông minh, nàng thấu hiểu nhân tình thế thái, thấu hiểu càn khôn thiên địa, hiểu được nước đi của lục cõi. Nhưng đối mặt với Bùn Nhơ, suốt năm trăm năm nay, nàng không bao giờ hiểu hắn. Hành tung của hắn lúc ẩn lúc hiện, lại không bao giờ cho nàng thứ gì hết. Nàng tưởng nàng có thể hiểu được một chút, một chút thôi, qua nhân duyên của hắn. Nhưng ngay lúc này, Vô không có manh mối gì hết.

Môi nàng lạnh ngắt, trong giây lát ngắn ngủi vô cùng, cảm thấy thứ mềm mại sướt qua môi nàng. Nàng nhìn Nhật Lãng.

Không có cảm xúc gì cả. Chỉ là đôi mắt rất bình yên mà thôi. Nhật Lãng nhìn sự dửng dưng đấy, không khỏi cảm thấy day dứt.

“Vô. Đây là lần cuối cùng ta gặp được cô. Sau này…” Hắn nắm lấy tay nàng, nhắm mắt thật lâu rồi mở ra, cười rạng rỡ. “Sau này bình an!”

Đoạn, dứt khoát buông tay nàng, mở tung cánh cửa mà tan vào thế giới của hắn.

Tự nhiên đâu đó trong lồng ngực trống rỗng của nàng nhói lên.

Sờ lên môi mình, ngón tay nàng vương vấn khí lực của Nhật Lãng. Lúc này, nàng mới hiểu, hắn vừa trao cho nàng quyền năng của kẻ nắm khế ước lục cõi. Dù chỉ là một chút, một ít, vừa vặn để làm một trăm khế ước, nhưng nàng hiểu, từng khế ước được ký, đều có thể thay đổi rất nhiều vận mệnh. Mà thay đổi vận mệnh, thứ pháp lực này cao quý đến đâu chứ. Cứ nhìn vào câu chuyện của Tấm và tên Vua giả là hiểu. Để thực hiện hai khế ước đấy, nhân dân chết bao nhiêu người, hắn phá thiên luật bao nhiêu lần. Mà một trăm câu chuyện như thế, Bùn Nhơ đã đục lên thiên địa này những vận mệnh trớ trêu cỡ nào.

Một khế ước được ký, đổi lấy thứ quý giá nhất của kẻ ấy. Và đổi lấy biệt ly huyết lệ nhân gian.

Một kẻ gieo nghiệt duyên như nàng, quả thật có thể gieo được họa cho nhân gian.

Sau nụ hôn của Nhật Lãng, cơ thể nàng đã hoàn thiện. Nhưng nàng vẫn tung tin rằng mình là Vô, thế lực thần bí của Vô Phong, không thân thể, không trái tim, chỉ có khế ước và cái giá phải trả.

Nàng hiểu, là kẻ gieo duyên, nên nàng hiểu hơn ai hết, kẻ có duyên, kẻ không thể tin tưởng vào thánh thần mới đớn đau đến quỵ lụy mà đi tìm ác ma, mới tìm được đến nàng. Nàng tuy không phải ác ma, nhưng lại là kẻ có quyền lực còn hơn thế. Vậy nên, cũng không truyền tin nhiều, chỉ chờ đợi người đến, dâng cả thứ quý giá nhất của mình cho nàng. Ngày dài tháng rộng, thứ nàng sở hữu, là thời gian vô tận.

Người đầu tiên ký khế ước lại là Chính Phác Thần.

Đó là một ngày tuyết bay đầy trời.

Nàng ngồi thu mình trên đỉnh núi, nhìn bốn bề trắng xóa, tóc gióa tung bay, cuộn xoắn trong gió lốc. Ánh mắt xa xăm, không nhìn gì, lại như bao trọn cả thế gian. Chính Phác Thần dắt theo một đứa nhóc, tuổi tuy không nhỏ, nhưng chưa đủ trưởng thành. Nàng mới biết, tên hắn là Hỏa Thiên Thụy.

Chính Phác Thần quỳ lạy trước nàng, Hỏa Thiên Thụy, tam hoàng tử của Đại Yên đứng nhìn nàng ngạo nghễ. Nàng nhìn cả hai, một già, một trẻ hành động khác xa nhau mà mép nhếch lên, cười nhàn nhạt. Kinh diễm tuyệt thế. Bốn chữ đó đủ để tả về nụ cười mang đầy gió tuyết ngày hôm ấy của Vô.

“Muốn làm hoàng đế của Đại Yên?” nàng nghiêng đầu, môi vẫn nhoẻn cười lạnh lẽo.

Khế ước của ngươi cũng từng thế này sao Bùn Nhơ. Là đem cả thiên hạ giao vào tay kẻ cầu xin mình, để mặc con dân trăm họ sao? Bùn Nhơ, khế ước ngươi trao cho ta là có ý gì? Nàng thấy Phác Thần phù phục, Thiên Thụy nắm chắc tay, liền vung ra tờ khế ước. Lê dân trăm họ sẽ thế nào?

Nàng nhìn khế ước hiện lên điều kiện, liền cười nhàn nhạt. Thật tốt, Bùn Nhơ, thứ có thể cân bằng lại câu chuyện này, phải đổi lại tất cả tình thân và tình yêu.

“Được, nhưng cái giá của các ngươi, ba mươi sáu năm sau, các ngươi sẽ trả! Phác Thần, Thiên Thụy, cái giá đấy không hề rẻ đâu. Các ngươi đồng ý không?”

Không ngần ngại, cả hai người đều điểm chỉ vào tấm giấy mỏng manh. Nhìn vết máu đỏ tươi loang ra trên khế ước, nàng nhắm mắt cười nhàn nhạt. Đổi một vương quốc, là mất tất cả về sau. Làm gì có khế ước nào có lợi…

Sau khi họ rời núi, nàng nhìn chín chín khế ước còn lại, đều bắt đầu kín chữ. Những ký tự nàng xem không kịp, nhưng sau đó lại biến mất. Giống như tên của từng người, từng người trong khế ước mà khế ước chấp nhận.

Nàng nhìn những cái tên đó, cảm thấy không đúng. Khế ước mà Bùn Nhơ trao cho kẻ khác, là do Bùn Nhơ tự viết, không phải là khế ước tự sắp xếp cho nàng. Nhìn từng khế ước tự tiện thêm cái tên, nàng thật sự hoang mang. Là Bùn Nhơ tự làm hay vận mệnh viết nên.

Về sau mới biết, dù là đáp án nào, thì kết cục cũng vẫn như thế, không mảy may suy chuyển.

.

Trong bốn mươi năm, chờ đợi người thứ 100 chết, đối với nàng mà nói, lại chính là câu chuyện bi ai nhất.

Bởi, câu chuyện của bốn mươi năm, cho một trăm kẻ đều chỉ dẫn đến câu chuyện cuối cùng ngày hôm ấy. Nàng nhớ từng gương mặt của những người đến cầu xin nàng. Nàng nhớ từng câu chuyện của họ. Mà vận mệnh xoay vòng, khế ước chồng chéo, lại dẫn đến hệ quả tất nhiên.

Bốn mươi năm, Chính Triền Thủy, con gái của Chính Phác Thần làm loạn xã tắc.

Bốn mươi năm, Hỏa Thiên Thụy lên ngôi trên con đường trải đầy xương trắng máu tươi.

Bốn mươi năm…

Ngày Chính Triền Thủy trở về đỉnh Vô Phong, ôm theo thai kỳ ở tuần thứ mười hai, nàng đã đánh rơi chiếc gương trên tay mình. Chính Triền Thủy ưu thương cỡ vậy, nhìn thấy phu quân qua đời trước mắt, lại ôm theo đứa nhỏ này mà chạy lên đây.

Nàng ta dập đầu trước nàng, nói rằng, đây là nguyện ước của tiện dân như tôi, Vô, tôi van cầu ngài, hãy giúp tôi nuôi dưỡng đứa bé.

Vô nhìn xuống đôi tay của Triền Thủy, nhìn thấu máu tanh đôi bàn tay ấy, nhìn thấu quá khứ mà chính nàng đã đan nên dệt thành.

Vận mệnh nhỏ nhoi của sinh linh còn chưa nở mầm, đã lại xoắn xít vào những nỗi đau mà nàng không rõ là bắt đầu hay kết thúc.

Nhớ lại bốn mươi năm trước, ngày đầu tiên nàng đến đây, cũng là ngày sinh của nữ nhân này, oán vũ ngập trời, hạn hán to bỗng nhiên gặp oán vũ, năm ấy được mùa hay mất mùa cũng không quan trọng nữa, quan trọng là, cơn mưa đấy đã dứt rồi.

Vô những tưởng oán vũ đó dành cho Triền Thủy và Thiên Thụy.

Vô những tưởng oán vũ đó chỉ là dấu hiệu của truân chuyên bốn mươi năm.

Nào có hay, truân chuyên 500 năm qua của nàng là để bắt đầu cho những nỗi đau lê thê dai dẳng.

Vô nhìn xuống bụng Triền Thủy, gật gật đầu.

“Được, ta thành toàn cho ngươi, giúp ngươi nuôi nó.”

Nàng biết Triền Thủy muốn làm gì. Đứa bé ra đời, nàng ta sẽ tự vẫn. Khế ước của Triền Thủy là giao toàn mạng sống của mình cho Vô. Chỉ cần cô ấy chết, Vô sẽ trở lại là chính mình. Ít nhất, đấy là điều Nhật Lãng đã hứa.

.

..

Mùa thu. Đứa trẻ đó sinh vào mùa thu. Lúc nàng đỡ đứa bé đỏ hỏn trên tay, khóc khản cả tiếng, lúc nàng nhìn Triền Thủy dùng ánh mắt bi ai nhẹ nhõm hướng về nàng, lúc nắng thua ngập tràn không gian, nàng hiểu.

Đến lúc rồi.

Không gian đột ngột nứt toác. Nàng quay lại nhìn Triền Thủy đã nhắm mắt xuôi tay, rồi nhìn đứa bé nằm trong lớp tã mềm, cuối cùng không đành lòng, liền đem xác của Triền Thủy đóng băng, giăng kết giới cho nơi này. Đỉnh Vô Phong, nhà của một đọa tiên.

Rồi ôm theo đứa bé, khuất trong khe nứt không gian sâu hút.

Ngàn năm lệ vấn vương…

– Hết chương 8 –

A/N: Câu chuyện về Chính Triền Thủy và khế ước 40 năm, các bạn hãy đọc ở ĐÂY

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s