Chuyện vặt của câu lạc bộ – Phần 2

A/N: Tôi yêu HiruMamo, và giờ thì tôi yêu Hiruma và Mamori.

1. 

Họ không bao giờ thật sự giận dỗi nhau. Cô và cậu đều thông minh và hiểu rõ đối phương của mình đến chân tơ kẽ tóc. Chưa bao giờ họ thực sự bất đồng.

Đôi lúc người ta nhìn họ và tự hỏi hai người đó có thật là đang hẹn hò. Bởi sự quan tâm giữa hai người với nhau không chuyển biến mấy kể tư khi lần Kisscam được công bố. Anezaki Mamori vẫn gọi cậu là Hiruma, Hiruma chưa từng thôi gọi cô là quản lý, thi thoảng vẫn kèm từ chết tiệt và Mamori còn lờ luôn biệt danh đấy của cậu đặt cho mình.

Sau vài tuần thấy sự bình lặng giữa hai người, có vài kẻ thật sự muốn bước chân đến địa ngục bằng cách định ve vãn Mamori lại một lần nữa.

“Tch, quản lý, cô có thư này!” Hiruma đưa cho cô khi mở hòm thư. Họ bắt đầu sử dụng hòm thư ngoài cửa các ban clb để ai có nhu cầu gửi cho ai sẽ được nhận (theo thời điểm trong truyện tranh, email chưa thịnh hành như bây giờ, vào khoảng năm 2006 hay 2007 gì đó thôi)

“Ế, cho tôi?”

“Ừ, thư ghi là lời tâm sự gì gì đấy.”

Mamori nhận lấy, cô đoán chắc là của một bạn gái tâm sự tuổi hồng nào đó. Có điều, cô nghĩ những cái này nên gửi đến cho báo của trường thay vì gửi cho cô. Dù sao, kinh nghiệm yêu đương bằng 1 của cô cũng không chắc đã giúp được cô gái này.

“Để xem nào.” Mamori bóc lá thư ra và đọc thành tiếng “Anezaki Mamori, bỏ Hiruma đi và hãy yêu mình!”

Cô ngay lập tức sặc nước bọt, còn Yoichi Hiruma thì phá ra cười sằng sặc.

“Kekekeke…. Còn có người muốn thách thức tôi cơ đấy. Không cần quá tập trung vào mấy tên hèn nhát chết bầm đấy, ngày mai chúng ta còn có trận giao hữu với Zokuto.”

Mamori nhướn mày. Cậu ta không ghen chút nào nhỉ.

“Cậu không ghen chút nào nhỉ!” Mamori ngồi xuống chiếc ghế bên trái cậu rồi úp má lên cánh tay duỗi dài “Là quá tự tin vào bản thân hay quá tin tưởng tôi thế?”

“Tch…” Hiruma nhìn cô rồi ngước lên trên, dáng vẻ lơ đãng đáp lại “Biết đâu đấy!”

Lúc Mamori rời khỏi câu lạc bộ để đến sân đưa thức ăn cho Ceberus, Hiruma đã với lấy lá thư và đọc tất cả những dòng sướt mướt đến tận cùng của bức thư. Thậm chí còn không có tên. Chỉ có lời hẹn “Ngày mai hãy gặp mình sau trận giao hữu với Zokuto nhé!”

Hiruma nhe nanh tà ác.

2.

“Sao cậu lại đổi địa điểm trận đấu sang trường của chúng ta thay vì bên đấy? Có hơi vội không?” Mamori khá bất ngờ khi cô nhận được yêu cầu này từ Hiruma.

Các thành viên khác trong đội tuy cùng thắc mắc, nhưng với những kẻ phản ứng nhanh, việc đổi đi đâu cũng chẳng phải là chuyện quan trọng lắm. Ở trường họ cũng được mà sang Zokuto cũng chẳng sao.

“Ba tôi, một nhà văn hóa lỗi lạc đã từng nói, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể thích nghi, ấy mới là loài sinh tồn mạnh nhất trong tự nhiên. Nếu đối mặt trước những đổi thay bất chợt mà trở nên nao núng, thì kẻ đó rồi sẽ thất bại.”

Cô gái quản lý muốn bẻ gãy cái bút trong tay mình. Toàn những trò bịa đặt, nhưng rồi cô xua tay.

“Được rồi được rồi, tôi sẽ thông báo cho bên đấy.”

Lúc Mamori ra ngoài gọi điện thoai, Hiruma quay sang nhìn những tên đồng đội chết tiệt của mình.

“Đầu quắn, ruồi trâu, ngày mai, ai trong hai đứa mày mà bắt chệch bất cứ dường truyền nào của tao, tao sẽ cho chúng mày ra cám!”

“Không chiến em tuyệt đối không thua ai hết. Kể cả đấy có là Monta.”

Agon chỉ nhìn chằm chằm Hiruma và trợn mắt.

“Taka, ngày mai, ông làm theo những điều này cho tôi.” Rồi Hiruma thảy cho Taka một tờ giấy gập làm tư.

Cậu không muốn, dù chỉ là 0.01% khả năng có kẻ định nẫng đi chiến thắng của cậu hay cô gái của cậu. Vậy nên, cũng chỉ là một màn khoa trương nho nhỏ.

3. 

Họ không quá vất vả trước Zokuto, nhưng không ai trong đội mang theo thói chủ quan và ôm mộng nói rằng mình sẽ là kẻ giành chiến thắng. Các bài học qua từng trận thua trước những đối thủ mạnh và chấn thương qua mỗi mùa giải khiến họ hiểu hơn tất cả về việc nắm chắc mọi cơ hội để dẫm nát đối thủ.

Mamori vẫn ở trên băng ghế của mình và ra dấu những vị trí cần thiết. Cô thích những khoảnh khắc đột ngột chững lại của hai người và cách cậu ta ra dấu “dõi theo tôi”. Rất hiếm khi cậu ấy ra dấu như vậy, thường chỉ khi cậu muốn cô tập trung vào cậu nhận lệnh khẩn cấp. Nhưng rõ ràng, hôm nay không nhất thiết phải như thế. Cô đã tính toán xong sức gió, lượng mưa có khả năng xuất hiện và vị trí của đội bạn. Nhưng khi cô ra hiệu lại cho Hiruma, cậu lại chỉ nói rằng “Nhìn theo Taka, ghi lại bước di chuyển của cậu ta theo chiều từ trên xuống.”

Cô nghe lời, liền nói qua bộ đàm, chuẩn bị ghi lại từng bước chạy của Taka. Và ghi lại từng chút chuyển động. Cho đến khi từng nét hiện ra, cô liền bật cười.

Tôi có ghen!

Ngay khi trận đấu kết thúc với tỉ số 60-13 áp đảo, Hiruma tháo mũ rồi lại gần Mamori.

“Thế nào?”

“Vẫn tuyệt như mọi khi.” Cô buông máy quay xuống rồi lấy chai nước đưa cho cậu “Cậu muốn tôi làm gì sao?”

“Thể hiện tình cảm đi, quản lý chết tiệt!”

Cô bật cười, rồi nhón người áp môi mình vào môi cậu.

Cả trường lại thêm dịp sững sờ đóng đá.

Omake:

“Mẹ kiếp, mày bảo tao không được bắt trượt quả nào là vì cái chó gì thế? Thể hiện với thằng tình địch trong tâm tưởng của mày hay là cái gì?”

“Vì tao biết mày sẽ không ngần ngại thể hiện mình trước con bé hôm kia đâu.”

“‘Con bé nào?”

“Kekekekekeke!!!”

One thought on “Chuyện vặt của câu lạc bộ – Phần 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s