[Eyeshield 21 fic] Chuyện vặt của clb – phần 3

Đây là những câu chuyện trước khi họ thành đôi

1.

Hiruma không phải là kẻ lạnh lùng. Mamori từng nghĩ cậu ta sẽ không từ thủ đoạn mà đạt được mục đích, một kẻ như thế ắt hẳn phải rất lạnh lùng. Nhưng không, không hề. Cô biết hết những lần ánh mắt của cậu dù rất chóng vánh, nhưng lẩn khuất những nỗi buồn và trông chờ vô hạn. Cô biết hết những lần đau đớn đầy mình, cậu vẫn chọn cách lặng im tự chữa lành cho mình. Cô biết, cô biết hết. Nên cuối cùng, cô gọi cậu là đồ ngốc và hiểu rằng cậu là kẻ cứng đầu nhiều hơn.

Cậu gầy nhẳng. Không phải kẻ có năng lực vận động bẩm sinh, cậu lựa chọn trở thành Quarter Back. Cậu đứng vững trên chiến trường, linh động và ma mãnh. Cô thích ngắm nhìn cậu hét lên Ya Ha, thích nhìn cậu im lặng đá đít thành viên mà khen ngợi. Cô thích những giây phút họ hiểu nhau qua những ký hiệu. Cô thích tất cả.

Nhưng có lẽ, thứ này không được tính là tình cảm đâu nhỉ.

“Ê, quản lý, ra sân tập thôi!”

“Ừ, tôi ra đây.”

2.

Hiruma chưa từng nghĩ gì về Mamori cho đến khi cô đứng ngăn mình giữa cậu và tên chíp hôi chết tiệt. Cậu vốn định đi tìm những giây phút ngớ ngẩn của cô để đe dọa, nhưng cuối cùng lại tìm cách thửa về một lao động miễn phí và tài năng. Cậu thừa nhận, cô là một cô gái thông minh và hoàn hảo.

Dịu dàng, chín chắn, tâm tình như bảo mẫu, cứ như thế, cô giống như có được tất cả những thứ mà mọi cô gái ao ước. Và cậu đã nghĩ, cô sẽ chẳng có khuyết điểm nào cả. Cô ngây thơ và để tâm đến những lời cậu nói. Dù là trong vô tình, cậu chỉ bảo “Với lũ ngốc tụi nó, muốn chúng nó nhớ lịch sử thì phải làm kịch tranh.” Và cô làm thật. Khoảnh khắc cô lật giở những trang kịch, cậu đã phá lên cười thật lòng và trêu chọc “Có con ngốc, có con ngốc.”

Cậu thích việc cô vô thức làm theo những gì cậu nói. Cậu thích việc trêu chọc cô để rồi cô sẽ nổi điên và cậu thường chọn cách lờ đi điều đó. Cậu biết cô luôn phụng phịu khi ai đó nhắc dến thói xấu về ăn bánh su kem của cô và cậu thích những vệt đỏ trên gò má cô mỗi lần như thế.

Nhưng có lẽ, thứ này không được tính là tỉnh cảm đâu nhỉ.

Cậu quay súng trong lơ đãng và cô đứng sau ghì súng xuống và cằn nhằn.

“Cẩn thận kẻo người khác bị thương bây giờ.”

3.

Mắt Mamori màu xanh biển. Tóc nâu và mắt màu xanh biển.

Tóc Hiruma màu vàng và mắt cậu màu đen.

Cô muốn nhìn mái tóc của cậu khi nó còn là màu đen nguyên thủy. Cô muốn nhìn thấy một bộ dạng không giống ác ma, à không, Hiruma vẫn sẽ luôn có bộ dạng ác ma thôi. Cô muốn nhìn thấy những lọn tóc rủ xuống, đám khuyên được tháo gỡ và một bộ trang phục bình thường. Hiruma vẫn ăn mặc bình thường, đồng phục học sinh và vest xanh lá, nhưng Hiruma mặc áo phông không quá bó lấy cơ thể, và quần ngố thì sao nhỉ? Cậu rất gầy, nên chắc quần ngố sẽ không hợp đâu.

Cô không biết cậu sinh ngày nào. Thông tin của cậu chẳng có gì ngoài cái tên Yoichi Hiruma. Cô gần như không biết gì về cậu, ừ đúng, không biết gì về cậu.

Noel sắp đến. Cô biết mọi người đang chuẩn bị cho Christmas Bowl. Cô biết tất cả mọi người đều miệt mài cố gắng. Cô cũng chỉ có thể giúp những việc con con mà thôi. Có lẽ, cô nên tặng cho 10 thành viên của đội mình thứ gì đó nhỉ. Cả cậu nữa. Hiruma sẽ thích gì?

“Quản lý chết tiệt! Tự nhiên bày mấy trò sến rện này làm cái gì?” Hiruma nhận quà của cô còn trợn mắt lên nhìn. Mamori quay lại.

“Sao cậu cứ phải gọi tôi như thế nhỉ?”

“Chả nhẽ lại gọi cô là quái vật su kem.”

“Có mỗi chuyện đó thôi sao cậu cứ nhắc hoài thế. Tôi cũng có ăn nhiều su kem đến thế đâu.” Cô chống chổi xuống sàn, tay chống nạnh, nhìn nhau tóe lửa.

Deimon đã bầu chọn những khoảnh khắc đáng sợ nhất trong suốt những tháng ngày họ kề cận. Và họ thống nhất màn cãi vã của hai người này đứng thứ hai. Đứng thứ nhất, là lúc Hiruma ngã xuống bởi Gaou.

“Tại tôi không biết ngày sinh nhật của cậu chứ bộ…” Cô lầm bầm nhỏ giọng.

Mắt cậu tinh, tai cậu thính, lý nào lại không nghe được. Cậu để quà trên bàn, rồi quay đi cười thầm.

4.

Cậu mở quà khi đã về đến nhà. Một chiếc áo khoác. Màu đen. Trơn tuột. Lật giở phía trong áo lại thấy đường chỉ mềm mại của cô. “Xưng bá toàn quốc!” Hiruma nhếch môi cười quản lý chết tiệt.

Ngày họ thực sự xưng bá toàn quốc, cô và cậu đã nhìn nhau, nhìn nụ cười của cô ấy, Hiruma, mướt mồ hôi và đôi mắt vẫn lãnh đạm chỉ giơ những ký hiệu mà hai người thấu hiểu.

Chúng ta làm được rồi.

Lúc họ về Deimon và cùng nhau rinh cúp về, cậu vẫn đeo khẩu súng sau lưng, Mamori ôm theo những dữ liệu của họ và sóng bước bên nhau.

Lúc Suzuna quay lại, còn vô tình nhìn thấy những ngón tay của họ chạm vào nhau.

5.

Cô là người duy nhất có thể quật áo vào anh. Thật ra, cô nhận thấy Hiruma rất dễ tính. Dù cậu hơi kén ăn, à không, rất kén ăn. Hiruma dễ tính, chỉ cần không ảnh hưởng đến mục tiêu chiến thắng của cậu, người ta có làm gì cũng không ảnh hưởng. Nhưng vì sự khủng bố mà cậu mang đến, người xưa nay dám quật vào cậu cũng chỉ có cô.

“Còn đau cơ không?” Cô ngồi xuống rồi lấy một ít đồ ăn vặt tự làm ra rồi đưa cho cậu.

Cậu ghét đồ ngọt, uống café đen, thường chọn đồ không đường và ăn cơm truyền thống. Cậu liếc nhìn cô khi nâng mắt khỏi màn hình máy tính và không đem ra một câu trả lời nào cả. Mamori thở dài.

“Ăn một chút nhé, tôi đem chia cho tụi nhỏ rồi.”

Cậu nhìn đĩa đồ takoyaki và okonomiyaki của cô. Chỉ nhìn thế thôi, rồi Mamori thở dài, chuyển từ chỗ đối diện sang ngồi cạnh cậu, đĩa bánh được cầm lên còn cô cũng bắt đầu làm việc trên bàn giấy. Một tay nâng đĩa, một tay cầm bút, cô nhìn Hiruma và nhớ lại cảnh khi cô cầm đĩa thịt nướng, Hiruma còn chẳng cần dùng đũa mà dùng rang gặm lấy miếng thịt trồi lên(*), lần này, chắc cũng như thế nhỉ.

“Nó hình cầu, và không có đoạn nào cho tôi gặm đâu.” cậu nhìn cô.

Cuối cùng Mamori cắm xiên xuống chiếc tako, rồi một bên cô viết, một bên cô tọng miếng tako vào miệng cậu.

“Thô bạo quá đấy mụ quản lý, keke!”

Cô lườm cậu, rồi cảnh một người tay phải viết bài, tay trái đưa tako đến tận miệng cho người bên cạnh, người bên cạnh chỉ việc hơi nghiêng người, còn hai tay vẫn đánh điên loạn trên máy tính được thu vào ống kính của Suzuna.

6.

Cậu hiểu về những thứ được gọi là hormone. Nhưng chưa từng thực sự có phấn khích về nó. Hiruma dậy thì trong sự quan tâm đến bóng bầu dục và không bao giờ để ý đến bọn con gái tầm thường xung quanh. Cậu cũng có kiểu coi thường người khác, không giống như Agon, coi chúng nó là rác rưởi, cậu chọn cách không cần để tâm vào mắt hơn.

Nhưng không phải cậu chưa từng thử.

Hiruma rất thông minh, cậu không muốn phí sức vào những việc vô bổ, và thi thoảng, không, phải nói là rất hiếm khi cậu nổi hứng. Những lúc như thế, cậu chọn giải tỏa, không phải là khư khư đạo hạnh. Phần còn lại là dĩ vãng.

Có điều, cho dù xa lạ với thứ được gọi là hormone, thì cậu cũng không ngạc nhiên khi cảm thấy mình muốn kề cận Anezaki Mamori.

Cô gái ấy luôn có mùi rất ngọt ngào, có thể là cả mùi của bánh su kem nữa, nhưng cô rất ngọt ngào.

Hiruma ghét đồ ngọt, nhưng nếu đồ ngọt đó là cô, cậu không ngại thưởng thức.

7.

Anezaki Mamori rất ngoan. Cô đứng ở mọi phía đối lập với cái ác. Cô biết chuẩn mực đạo đức, phản đối bạo lực, sự hung dữ thô lỗ, sự uy hiếp bắt nạt. Cô rất ghét điều đấy. Cô lễ phép, vui vẻ và quan tâm đến tất cả. Dù thế nào, nếu đặt cô và cái ác cạnh nhau, sẽ chỉ thấy một sự đối lập rõ rệt.

Nhưng.

Luôn luôn có ngoại lệ.

Cô ngăn cậu bắt nạt Sena, cô ngăn cậu không bắn súng, cô hò hét cậu khi cậu lên cơn và cuối cùng, cô biết mình không hề ghét cậu. Mamori ghét cái ác, nhưng đứng với cậu, cô chỉ thấy một dáng người lênh đênh, gánh trên vai lời hứa mà cậu phải giữ.

Ngày đó, trong cái đêm mưa bão, khi Yukimitsu không được trở thành thành viên chính thức, cô đã nhìn dáng vẻ của câu rời đi trong u buồn mênh mang.

“Quản lý, tôi cũng có lời hứa cần phải giữ.”

Cậu không phải cái ác.

Nên, Mamori không bất ngờ khi cô muốn kề cận cậu.

8.

Ngày cậu từ Mỹ về với dữ liệu của đội All Star nước Mỹ, cô đã rất lo.

Khi cậu sắp xếp xong thành viên trong đội, cậu đến tìm cô.

“Cô cũng phải đi đấy quản lý!”

“Hmn…” Cô ngẩng đầu lên, “Tôi hứa rằng sẽ cống hiến hết mình cho clb rồi mà.”

“Ồ, còn nhớ cơ à.”

Mamori nhướn mày ý-cậu-là-sao-coi-thường-tôi-à?

“Vậy thì thi cùng trường đại học với tôi đi!”

Cô nhoẻn cười. Điều đấy còn phải nói sao.

(*): cảnh này có thật trong manga, chap họ sang Mỹ tập huấn và ở trang trại bò Texas

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s