Chuyện vặt của câu lạc bộ – Phần 6

A/N: Muốn biết là cặp đôi nào sẽ thú vị hơn, Quỷ vương – Bảo mẫu hay Cái ác – Kẻ lạnh lùng

1.

Unsui và Agon vẫn ở chung căn hộ. Cho dù họ có là đối thủ, thì trước hết, họ vẫn đang là anh em. Cả hai đều thinh lặng khi nhìn thấy nhau, nhưng không phải là sự thinh lặng cau có, mà là dự bình tĩnh đơn giản của anh em trong nhà. Nhưng hôm nay, Agon hơi lạ. Chính xác là một tháng nay, Agon hơi lạ. Unsui không thể chỉ rõ sự lạ lùng của Agon ở chỗ nào, dù cậu ta vẫn đều đặn luyện tập và chơi bời, vẫn nhướn mày kêu những kẻ bình thường xung quanh là rác rưởi, nhưng rõ ràng có thứ gì đó…

“Anezaki, tôi gọi điện vào lúc này có hơi muộn không?”

Unsui nghĩ mình nên hỏi ai đó trong đội của Agon, nhưng bọn đàn ông thường vô tích sự trong việc đọc vị cảm xúc, và cả cái trường đại học đó chỉ có mình Mamori là có thể ảnh hưởng đến đội bóng của mình theo phong cách dịu dàng nữ tính.

“Ồ, không, tôi cũng mới họp xong thôi. Có chuyện gì vậy?” Mamori ra dấu với Hiruma, kẻ đang ngồi ké mình rằng Unsui đang gọi đến.

Cậu tặc lưỡi, sau đó cúi xuống cắn vào hõm cổ cô một cái làm cô giật mình.

“Đó là phạt cho tội lơ đãng với tôi.” Cậu ra giấu lại rồi thản nhiên nhai kẹo cao su.

Mamori chun mũi dấu vẻ xấu hổ của mình rồi hắng giọng.

“Có chuyện gì thế Unsui.”

“À, Agon, dạo gần đây nó có chuyện gì không? Cảm giác cứ khang khác.”

“Cậu ấy, khác sao?” Mamori đưa mắt sang Hiruma, cậu nhún vai, tiếng nổ của kẹo cao su lại vang lên lần nữa. “Nếu thế thì có lẽ là do chuyện của một tuần trước rồi.”

“Đã có chuyện gì xảy ra sao?”

“Cái này… cũng hơi khó nói, tôi cũng không nên nói. Chắc là mấy ngày nữa cậu sẽ biết thôi.”

Rồi cô cúp máy sau khi đàm thoại thêm vài câu nữa với Unsui. Cô ngẩng lên khi cằm của Hiruma đặt trên đỉnh đầu mình, Mamori cười cười.

“Sao thế?”

 

“Không có gì.” cậu lắc đầu sau đó một tay quàng lấy eo cô, tay còn lại lạch cạch trên bàn phím.

Mamori nhìn vào màn hình rồi lại thầm thảng thốt. Cậu ta lại vừa đưa công ty khác lên sàn chứng khoán đấy à? Lại chuẩn bị đấu giá cái gì nữa kia?

“Hiruma, đôi khi tôi không hiểu, cậu nỗ lực kiếm tiền như thế để làm gì.”

Hiruma quay sang nhìn cô với ánh nhìn đang-đùa-tôi-à? Nhưng cậu nghĩ cũng phải, cô ấy khó mà hiểu được.

“Tôi muốn đánh bại ai đó, chiến thắng là điều rất thú vị, dù trong bóng bầu dục hay là ngoài cuộc sống. Không làm thì thôi, một khi đã làm, là phải lên đến đỉnh cao.”

“Cậu tính thành tỉ phú thế giới à…” Mamori ngập ngừng.

“Không.” cậu nhe răng cười “Thứ đó tầm thường lắm. Cô vẫn chưa biết quá nhiều về tôi đúng không.”

Mamori gật đầu.

“Trừ việc tôi có thể làm em lên đỉnh nhiều lần trong một đêm.” Cậu lầm bầm đủ để Mamori nghe thấy, cô đỏ mặt rồi giằng mình ra khỏi sự kìm kẹp của Hiruma.

“Đồ gian manh!” nhưng vẫn không thoát khỏi nổi cánh tay đã siết chặt mình của cậu, cậu cũng khảy cười, rồi nói một câu và mọi chuyện lại an ổn.

“Yên!”

2.

Một tuần trước…

Akira ngồi trong phòng tập, càng lúc càng chướng mắt với đống tạp phẩm mà Agon mang đến. Cậu ta còn xả rác ra nữa chứ. Tại sao cậu ta không giống như những thành viên khác tuân thủ theo chế độ ăn uống cô đã kê ra nhỉ? Bản thân là phụ trách kiêm diễn viên múa, Akira có cả một tá bác sĩ vây quanh cô về mật độ dinh dưỡng và cô đã liệt kê sẵn từng thứ cho các cầu thủ theo đúng tiêu chuẩn tăng cường. Trừ Hiruma.

Cậu ta không phải kẻ tàn phá sức khỏe và Mamori là người luôn đem đồ ăn cho cậu. Một lần nữa, Akira thật sự tò mò sao con người ấy có thể ở cạnh một kẻ như Hiruma.

“Agon Kongo, tôi biết nói với cậu sẽ vô ích, nhưng đừng ỷ vào tài năng thiên bẩm mà cậu có rồi phung phí sức khỏe của mình như vậy.” sau buổi tập ngoài sân, khi họ trở về phòng thay đồ, lúc Agon đi tìm cái bánh burger ậu mới đặt về, Akira đã giơ lên bịch Mc Donald chói lóa và lắc đầu.

“Con điên này!” Agon gầm lên, nhưng sau đó, ánh mắt cô rất bình thản, không phai thách thức trêu đùa hay xâm phạm đời tư, cô chỉ đơn giản đưa cho cậu bịch bánh, sau đó xòe tay ra.

“Trả tiền đây, nãy tôi móc tiền túi ra trả cho cậu đấy!”

Trần đời này, chỉ có phụ nữ quỵ lụy trước Agon và dâng mình xin chết, dâng tiền xin hiến, chưa có một cô gái nào ngửa tay ra đòi tiền cậu hết. Cậu không trấn lột kẻ khác thì thôi.

Nhưng cô còn không thèm đôi co với cậu, chỉ bình tĩnh ngửa tay ra.

Ráng chiều đổ xuống, bằng cách nào đó thì hình một gã để dreadlock, mặc đồng phục bóng bầu dục mĩ, cao lớn ưỡn ngực chằm chằm cúi xuống cô gái chiều cao vừa vặn chạm đến cằm của cậu vô cùng sinh động và xinh đẹp.

“Tôi không muốn động vào đồ của cậu, nhưng tôi đã hứa sẽ làm hết sức để nâng sức mạnh của các cậu lên đến mức tối đa, vậy nên, đây sẽ là lần cuối cùng cậu được ăn thứ đồ ăn độc hại này.”

“Là sao?”

“Sổ tay hăm dọa của Hiruma, tôi đã dùng nó để uy hiếp bất.cứ ai dám đưa đồ ăn nhanh cho cậu.” Akira không khoan nhượng, cô nhìn thẳng vào mắt cậu và cô biết mình chẳng việc gì phải sợ cậu ta.

“Hiruma, thằng giẻ rách chết tiệt này!” Agon gầm gừ quay sang tổng tư lệnh của đội bóng, người đang tựa lưng vào tường và thổi bong bóng trong sự phấn khích khi nhìn thấy một lao động mẫn cán về đến đội của mình.

Mamori nhướn mày rồi lắc đầu. Cô dám cá 100% là Hiruma là người đứng sau tất cả vụ quấy nhiễu này. Nhưng phải nói, cũng chỉ có Akira mới đủ sức lách nhanh trước những đòn tấn công của Agon Kongo. Hơn thế nữa, cô ấy là diễn viên múa chuyên nghiệp, nếu cô ấy bị tổn hại do Agon gây ra, cậu sẽ bị hiệp hội Ballet quần cho một trận và trước quyền thi đấu từ giờ cho đến hết mùa giải.

Mamori và Hiruma đều hiểu là cho dù Agon có điên cuồng và hung hãn đến mấy, nhưng sau thời gian world cup và những nỗ lực không ngừng, cậu thực sự rất thích chơi bóng bầu dục, và sẽ e ngại trước mọi nguy cơ truất quyền thi đấu.

“Và tôi sẽ là người chuẩn bị bữa ăn cho cậu.” Akira kết thúc bài diễn văn của mình bằng câu nói khiến tất cả thành viên trong đội 1 câm nín.

“Tôi sẽ không ăn bất cứ thứ đồ ăn ngu xuẩn thiếu vị nào trên cái cõi đời toàn loại người vô dụng như cô.”

Akira nhướn mày.

“Ồ, vậy hả?” Cô thảy túi burger cho cậu rồi bắt đầu khởi động “Cất thứ đó đi và tôi muốn xem cậu có đỡ nổi tôi khi tôi múa không.”

Cô căm ghét bất cứ ai gọi cô là đồ vô dụng, và không, cô sẽ không khoan nhượng đâu.

Agon không kịp phản ứng trước việc cô đột ngột nhảy lên và chờ đợi sự nâng đỡ của cậu. Xung điện thần tốc giúp cậu đưa tay lên đỡ cô, nhưng lại không thể ngờ việc cô xoáy ba vòng trên không chung và hạ mũi chân xuống ngay cạnh chỗ cậu vươn tay ra đỡ. Akira hất hàm đầy kiêu hãnh.

“Sao nào? Chừng nào còn chưa đỡ nổi tôi, chừng đấy cậu vẫn phải ăn theo thực đơn tôi đã làm. Và sẽ chẳng có món nào không ngon hết!”

Cô bỏ đi, còn mọi người cũng quay phắt khi Agon lia mắt khắp nơi. Cậu đột nhiên muốn đánh người ghê gớm.

Và thế là từ hôm sau, cô gái ấy mang hộp cơm và bữa xế cho cậu thật.

3.

“Akira, em đang cười à?” Huấn luyện viên ngạc nhiên khi thấy cô học trò vốn không bao giờ thể hiện cảm xúc đột ngột bật cười thành tiếng khi đang nghỉ ngơi.

Người ta thường nhìn vào điện thoại hoặc đọc sách đến đoạn thú vị rồi bật cười, cô bé này lại đột nhiên cười khi mới thực hiện xong kỹ thuật xoay ba vòng trên không.

“À vâng, em đang nghĩ đến viễn cảnh thú vị chiều nay. Huấn luyện viên, em xin phép đi một chút nhé, đến hai giờ chiều em quay lại.”

Không đợi cho huấn luyện viên trả lời, Akira tháo búi tóc rồi ôm áo khoác chạy về phòng thay đồ. Cô không thể chịu nổi nữa, thật háo hức khi nhìn cậu ta ăn đồ ăn cô làm mà. Cô muốn biết cái vẻ mặt khinh bỉ đó sau khi ăn món ăn cô làm, những món tuyệt ngon ý, thì sẽ biểu cảm kiểu gì.

.

“À, anh Agon có hẹn với mấy đứa con gái rồi. Chắc là đang chơi bời ở nhà hàng nào đó quanh trường thôi.”

Akira sầm nét mặt ngay khi Ikkyu nói nơi cậu ta đang ở. Cô đã hùng hồn nói rằng sẽ nấu ăn cho cậu ta. Ân huệ bao la này mà còn dám khước từ, cô cười trong họng, chướng khí của cơn giận vùng vẫy trong đôi mắt. Akira gật đầu, sau đó cầm theo hộp bento đến thẳng khách sạn Hori gần trường.

Ngay khi cô bước vào quán cafe trong khách sạn, đã thấy Agon đang ngồi quây quần cùng hai em mặt hoa da phấn xinh đẹp. Cô tia thức ăn trên bàn rồi thở phào, ít ra cậu ta không gọi thêm mớ đồ ăn ngớ ngẩn nào. Cũng đúng, ở đây phục vụ đồ âu nhiều hơn là mấy món fast food.

“Của cậu đây!” cô đi đến bàn rồi lờ luôn ánh nhìn của hai cô gái bên cạnh đang sửng sốt trao cho cô mà đặt hộp bento đánh huỵch.

Rõ ràng ánh mắt mang hàm ý cậu mà dám không ăn tôi giết của cô găm đến từng lỗ chân lông trên người Agon. Bù lại, cậu chỉ nhếch miệng khinh bỉ.

“Đừng có cố khinh bỉ tôi, nếu thích, tôi và cậu đánh nhau sau.”

Agon bật cười khùng khục trong cổ họng, đẩy hai cô gái bên cạnh mình, cậu hất đầu về phía Akira. Bỏ lại sự ngơ ngác và tiếng ơ, này này ở phía sau.

“Lên phòng cùng tôi không, tôi sẽ cho cô thấy cái gì mới gọi là đánh nhau.”

Akira thở dài. Khách sạn, chung phòng, đánh nhau trên giường hay đập đầu nhau vào tường đây. Cô cũng không ngán, đều đã trên mười tám tuổi cả, chuyện gì cô cũng chẳng ngại.

Cô đi theo cậu lên tầng năm, nhướn mày trước căn phòng thừa rộng. Cô thật sự tò mò là cậu bỏ tiền thuê một căn như vậy chỉ trong một buổi trưa mà cũng được sao. Agon nhìn sự tò mò đấy mà nhếch miệng.

“Hiruma thuê cho tôi. Thẳng giẻ rách đấy hiểu rõ sở thích của tôi và cung cấp những thứ đủ tốt để…”

“Hiểu rồi.” Cô ngăn cậu lại, rồi cẩn thận đi quanh phòng. “Hiruma trả tiền phòng đúng không?”

“…” gật đầu.

“Vậy tiền thiệt hại căn phòng thì ai trả nhỉ?”

“Hử?”

Vừa dứt lời, cậu vội đưa tay lên chụp cây đèn cô vừa thản nhiên quật vào cậu. Mẹ kiếp, bắt đầu trận đánh nhau còn nhanh hơn cậu tưởng.

Thể lực của Agon thuộc loại vô hạn. Cậu không biết mệt, cũng sẽ không có cảm giác mệt. Nhưng Akira thì khác, cô không biết đánh nhau và dù cho khối lượng luyện tập của cô điên cuồng cỡ nào, cũng không thể sánh với kẻ có thể lực vô hạn như thế được.

Agon không thể tung hết sức. Xung điện thần tốc là phản ứng vô điều kiện, cậu sẽ không kiểm soát được lực đòn của mình. Agon không đánh phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ là vận động viên, vì cậu biết điều gì sẽ xảy đến sau đó. Nên phần lớn thời gian cậu chỉ dùng để né đòn và gạt đòn. Cuối cùng, liền túm lấy tay cô mà kéo vào ngực mình, siết chặt rồi khóa mọi tư thế của cô.

Akira nhăn mày. Cô là diễn viên múa, uốn dẻo cô làm giỏi hơn bất cứ ai.

Nên ngay khi bị ép trong lồng ngực của Agon, cô không dùng sức mà tự gỡ mình ra bằng đủ thứ vòng xoắn xít khi cô xoay người. Agon là thiên tài vận động, nhưng uốn dẻo thì anh không thể bén gót cô chứ đừng nói đến đọ được. Akira thoát khỏi sự khống chế của cậu, rồi cười đắc thắng.

“Tôi thắng nhé!”

Hoàn toàn đơn thuần và xinh đẹp. Chỉ trong đúng 0.1 giây tiếp nhận nụ cười đó, hormone của Agon đột nhiên tăng vọt.

“Chết tiệt!” Cậu dừng lại, nhìn cô, rồi bằng tất cả sức mạnh, cậu tống cô thẳng ra khỏi phòng kèm tiếng gầm gừ trầm xuống “Cút!”

Và đóng sầm cửa lại trước mặt cô. Akira khó hiểu, nhưng cô nhún vai rồi nói vọng vào “Đừng quên ăn bento đấy, chiều nay tôi sẽ đến và mang cho cậu bữa chiều.”

Và Agon muốn giết quách cô đi cho rồi.

Đó là lý do cho sự lạ kỳ của Agon suốt tuần nay, khi không thèm chào hỏi với Akira dù chỉ một lần, mặc dù vẫn ăn mọi thứ cô mang đến.

Mamori nhìn họ, rồi tự hỏi, bao giờ Akira mới nhận ra nụ cười khúc khích mãn nguyện của mình khi Agon nhận hộp cơm rồi quay đi nhỉ?

Và Agon, bao giờ cậu ta sẽ nhận ra cậu ta thậm chí còn không cho ai động vào hộp cơm của riêng cậu nhỉ?

Hmn… Ngốc y như nhau!

 

3 thoughts on “Chuyện vặt của câu lạc bộ – Phần 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s