[ES21 fanfic] Chuyện vặt ở clb – Phần 7

A/N: Lý do để HiruMamo bên nhau à?

1.

“Tại sao cô và Hiruma lại yêu nhau được?” Akira hỏi khi cả hai ngồi cùng trên băng ghế và xem các cầu thủ huỳnh huỵch húc nhau.

Mamori lơ đãng đưa mắt nhìn cậu con trai tóc vàng dựng đứng và nã súng liên hồi vào đám đông cầu thủ và cười khẽ.

“Cậu ấy hay chửi thề, nã súng vô tội vạ, hăm dọa kẻ khác và không hề biết đến chữ khoan nhượng.” cô ngừng lại một chút “Nhưng cậu ấy không xúc phạm đến ước mơ hay danh dự của người khác, không cố tình làm ai bị thương, cậu ấy hăm dọa nhưng không bắt nạt họ. Nô lệ của cậu ấy là sự trao đổi thông tin mà tự mình quy phục. Cậu ấy không yêu cầu người khác chiến thắng thay cho cậu ấy, cũng không ép buộc người khác phá vỡ nguyên tắc sống hay chuẩn mực đạo đức của họ… Có thể cô chưa từng thấy, nhưng tôi là người băng bó vết thương cho cậu ấy khi bị gãy tay. Và, có lẽ, giây phút cậu nói rằng “Vấn đề bây giờ không phải là tôi có thể tiếp tục chiến đấu được hay không, vấn đề là tôi buộc phải chiến đấu. Đừng quên, cô quản lý à, tôi cũng có lời hứa cần phải giữ.” có lẽ từ giây phút ấy, hoặc còn sớm hơn, tôi đã phải lòng cậu ấy rồi.”

Akira im lặng. Họ đã ở bên nhau ngót nghét ba năm và chính thức bên nhau vào năm thứ hai, nhưng, cô luôn cảm thấy họ giống một bộ đôi đã già, thấu hiểu nhau đến chân tơ kẽ tóc. Đôi lúc, Akira bắt gặp ánh mắt của Hiruma nhìn Mamori lúc đứng lại và thổi bong bóng, đó là ánh mắt của một sự, không phải say mê, mà là vô cùng an bình khi biết rằng Mamori đang ở ngay đấy, kề cận cậu và mọi người.

Cậu không hề đem theo Sena hay thuyết phục bất cứ ai vào Shikyodai với cậu. Với đội bóng của Deimon, cậu có thể không bao giờ cần phải đối mặt với Sena Kobakawa. Nhưng cậu không làm thế. Mamori nói rằng cậu không yêu cầu người khác chiến thắng thay cậu, cậu muốn sát cánh cùng họ để chiến thắng, nhưng vì sao không phải kề vai cùng Eyeshield 21?

Khi cô hỏi điều này, Mamori mỉm cười “Cậu ấy muốn chinh phục đỉnh cao và đánh bại nó. Trong mắt Hiruma, Sena chính là đỉnh cao cần phải đánh bại. Cậu ấy đã từng đánh bại Shin, Agon, Gaou, Clifford, và giờ, cậu ấy muốn chiến thắng Sena.”

Akira hài lòng với đáp án đó, nhưng còn một câu hỏi nữa, tại sao cậu ta lại thuyết phuc Mamori về Shikyodai.

Mamori sầm mặt.

“Cậu ta không hề thuyết phục tôi! Cậu ta cưỡng ép tôi.” Nhắc đến, Mamori đột nhiên nghiến răng.

Đó vốn dĩ không bao giờ là lựa chọn của cô.

2.

Vào kỳ thi Đại học tháng 3, Anezaki Mmori chuẩn bị lên đường bước vào Tokyodai. Cô có đủ sức để đăng ký vào ngôi trường đó và thậm chí giành điểm thủ khoa, cho đến khi cô nhận được giấy nhập học chính thức từ Shokyodai.

Trường mà cô còn không hề đăng ký và nguyên nhân cô được vào là vì lá thư giới thiệu đầy tâm huyết của hiệu trưởng Deimon.

Mamori đã đạp xe đến thẳng nhà của Hiruma và kêu cậu ra chất vấn. Ngày xuân lạnh tái tê năm ấy, cô đứng thu lu trước cửa nhà và đợi cậu ra. Áo đen, tóc chưa vuốt keo và bộ dạng rõ ràng là đang ngái ngủ.

“Sao cậu lại tự ý nhét tên tôi vào trường này và hủy luôn đơn đăng ký vào Tokyodai của tôi.”

Hiruma nhướn mày. Mới sáng ra và trời lạnh phát khiếp, cậu kéo cô vào nhà rồi gầm gừ. “Vào nhà rồi nói chuyện!”

Cô đi vào, trừng mắt nhìn cậu uể oải đi lấy nước và sau đó ngồi thẳng xuống ghế sofa. tựa mình và gác chân bình tĩnh. Hiruma nheo mắt nhìn cô, rồi đều đều đọc những thông tin mà cậu có.

“Anezaki Mamori, sinh ngày 24/11. Ước mơ: làm giáo viên nhà trẻ. Nhỉ!”

“Cậu đã biết rồi sao còn quấy tôi?”

“Shokyodai có khoa sư phạm, chất lượng giáo dục ngang ngửa Tokyodai, quan trọng hơn, nó có đội bóng bầu dục Mỹ.”

“Thì sao?” cô nhướn mày.

“Tôi cần cô trở thành quản lý của tôi. Một lần nữa!”

Mamori nhìn cậu, rồi không biết phải làm sao. Cậu ta sẵn sàng khuấy động cuộc đời cô chỉ để trở thành quản lý cho đội bóng. Cô thở dài.

“Đáng ra cậu phải hỏi ý kiến của tôi rước chứ. Đơn đăng ký nguyện vọng của tôi là Tokyodai. Tôi muốn vào Tokyodai.”

“Tại sao cô lại muốn đến một nơi mà ở đó không có tôi?” Hiruma chỉ bình thản nói ra những gì cậu biết. Cậu bóc một thanh kẹo cao su và đưa vào miệng. Tiếng nổ póp lại vang lên trong sự tĩnh lặng tưởng chừng như vô tận.

Mamori không đáp, cô ôm cốc nước nóng trong tay rồi thở dài.

“Ngày kia tôi sẽ đi thi ở Tokyodai. Dù thế nào, cậu cũng phải lắng nghe quyết định của tôi. Tôi sẽ không để cậu điều khiển tôi, và đặc biệt, là điều khiển tương lai của tôi.”

Khi cô đứng dậy, còn nghe tiếng cậu làu bàu ở phía sau.

“Dù sao thì tương lai của cô cũng là ở cạnh tôi thôi.”

Mamori biết cậu ta đốt sạch tài liệu ký tự để cho không một ai có thể đọc ám hiệu của họ trong suốt thời gian ở Deimon. Cậu trọng dụng cô, chính xác là trọng dụng cô vì cô là một quản lý có đầu óc và có khả năng tác động lên đồng đội. Và ở Deimon, người có thể như cô không có nhiều, và nếu có, cũng sẽ sợ cậu phát khiếp. Nhưng Shokyodai thì khác. Đó là trường top cao, các thành viên, theo như thông tin cô nhận được, thì toàn các sao hàng đầu trong giới bóng bầu dục. Đội bóng sẽ không thật sự cần một quản lý có não nữa, vì họ là tổ hợp của những bộ não và sức mạnh tối cao rồi. Nói trắng ra, khi Hiruma vào Shokyodai, cậu không cần cô nữa.

Cả những kí tự của họ cũng sẽ thay đổi. Khi có quản lý có đầu óc mới, cô gái, hoặc cậu trai đấy sẽ có thể lập một bảng kí tự khác và không ai có thể biết thêm trừ hai người họ. Hiruma là kẻ trọng thông tin, nên rồi sẽ có những bảng dấu hiệu mới được viết ra và chỉ dùng một lần trong một quãng đời. Không ai biết, không ai hay, không thể tìm ra quy luật của những ký hiệu là điều mà Hiruma mong muốn.

Còn cô thì không có những ước mơ đấy.

Cô và cậu rồi sẽ phải chia xa.

Mamori đã trót phải lòng bóng bầu dục Mỹ. Đúng thế. Nhưng cô không biết nếu như sau này ra trường, cô còn có thể tiếp tục quản lý được cho một đội bóng khác hay không. Sau đó, cô nhận ra, người duy nhất cô muốn quản lý đội bóng cho, là đội của Hiruma. Đó là sự thật.

Cô có thể làm quản lý cho Oujou, nhưng chiến thuật của Oujou, hay Shin và Sakuraba vốn không nằm trong những chiến thuật lá bài đầy thách thức như Hiruma, công việc của cô sẽ chỉ là quay lại những thước phim mà thôi.

Cô không tự đánh giá cao mình, nhưng cô có cảm giác, chỉ khi trở thành quản lý của Hiruma, cô mới có thể phát huy tất cả khả năng của cô.

Nhưng, nếu như thế, sau khi kết thúc bốn năm đại học, cô và cậu sẽ đi về đâu?

Giải chuyên nghiệp của Nhật Bản tuy không khắt khe nhưng vô cùng trọng thể lực, Hiruma rất khó để trở thành một thành viên ở đấy. Cậu sẽ không dùng thủ đoạn hèn hạ nào để được nhận vào, mà sẽ dùng mọi cách để đường đường chính chính trở thành thành viên chính thức. Có điều, cánh cửa đấy không mở ra. Ít nhất là với tình trạng thể lực của Hiruma bây giờ.

Hai người họ, cô và cậu ở bên nhau nhờ bóng bầu dục Mỹ, tách ra rồi, cả hai sẽ phải chia xa thôi. Vậy, cô kéo dài thêm bốn năm kề cận và quen thuộc hơn nữa với cậu để làm gì?

Ngày cô đi thi, khi vừa bước khỏi nhà, đã thấy cậu đứng đút tay vào túi quần, bình tĩnh nhìn cô.

“Lên xe đi, tôi đưa cô đi thi!”

Mamori hơi bất ngờ, nhưng cũng bình tĩnh ngồi lên chiếc xe của cậu. Hiruma sở hữu ô tô, chà, cũng không nên lấy làm lạ, cậu ta còn mua cả một hòn đảo.

Cô im lặng, và cậu cũng im lặng.

“Tôi biết cô nghĩ cái gì, Anezaki chết tiệt ạ!” cậu bắt đầu sau khi vừa thổi bong bóng.

“Sao cơ?” cô nhìn sang, gương mặt cậu vẫn nhìn về phía trước, nhe nanh cười và bình tĩnh nói hết những suy nghĩ trong lòng cô.

“Cô chỉ có thể làm quản lý đội bóng cho tôi, nhưng nếu kết thúc đại học, tôi không phải quarterback nữa. cô không phải là quản lý nữa, thì chúng ta lấy tư cách gì ở bên nhau, cô đã nghĩ thế, đúng không?”

“Đừng có nói như thể tôi si mê cậu lắm như vậy.” cô nhăn mặt, rồi rùng mình, thớ thịt co rút khi nghĩ đến viễn cảnh cô, say đắm, và Hiruma.

“Tôi đã nói rồi Anezaki, dù bây giờ cô có trúng tuyển vào Tokyodai, thì mùa thu tới đây, cô cũng sẽ xuất hiện ở Shokyodai cùng tôi thôi. Tương lai của cô là phải ở cạnh tôi.”

“Hiruma, cậu thích tôi đấy hả?” Mamori lườm cậu và rít lên.

Cậu quay sang nhìn cô, cười khinh bỉ.

“Không!”

Đó là một câu trả lời thật lòng, và cô cũng chỉ cần biết có thế. Cậu không thích cô, thế là đủ. Vì mối quan hệ của họ sẽ gượng gạo lắm đây.

Cô quả thật đã đén Shokyodai vào mùa thu năm ấy. Môi trường Tokyodai rất tốt, cô không phải bận lòng về có kẻ hăm dọa ai đó, cho đến khi Jumonji gọi cho cô một cuộc gọi vào tháng năm.

“Chị Mamori, em nghe nói anh Hiruma đã bắt đầu kế hoạch tà ác với tất cả sinh viên Shokyodai rồi.”

“Cái gì cơ?”

“Anh ấy đã làm tăng đội ngũ nô lệ lên trước cả khi vào trường và bây giờ đang bắt đầu có một huyền thoại sống về cậu H nào đó rồi.”

“Cái gì cơ???”

Cô không thể chịu nổi nữa. Họ mới buông nhau ra được đâu đó chưa đầy hai tháng và ai mà biết được cậu đã làm gì với những tâm hồn sinh viên non nớt chứ. Không nghĩ nhiều, cô gọi điện thẳng đến cho Hiruma.

“Tôi đã bảo là cậu không được bắt nạt mọi người nữa cơ mà!”

Cậu đã phải để cái máy xa ra cả thước ngay giây đầu tiên cô quát lên từ phía bên kia đầu dây. Cậu nhướn mày, thở hắt ra một tiếng  nghe đầy ngây thơ và vô tội.

“Ồ ồ, thế bây giờ sinh viên Tokyodai lấy tư cách gì quản chuyện của sinh viên Shokyodai đây?”

“Tôi sẽ học cùng cậu. Và tôi hứa sẽ không để cậu bắt nạt thêm bất cứ ai nữa.”

Cậu mỉm cười, lặng một lúc, cậu mới hỏi lại.

“Giờ đã biết câu trả lời chưa?”

Mamori im lặng. Cô hiểu câu hỏi của cậu giờ đã biết câu trả lời cho việc nếu không còn bóng bầu dục, tôi và cô ở cạnh nhau vì cái gì chưa? Vì cậu, và cũng chỉ có cô mới ngăn cản cậu được thôi.

“Hiruma, cậu là đồ đáng ghét!”

“Kekeke, quản lý chết tiệt, cô hiểu mùa thu này phải ở trường nào rồi chứ!”

Mãi sau, cô mới ngờ ngợ cuộc gọi của Jumonji chỉ là cái bẫy cậu sắp đặt sẵn cho cô.

3.

“Hiruma từng nói cậu ấy không thích cô?” Akira khá bất ngờ trước thông tin này.

Tại sao Hiruma lại phá vỡ lời nói của mình như vậy?

Mamori gật đầu. “Ừ, tôi cũng không biết lý do đâu.”

Rồi chẳng hiểu từ đâu, Hiruma lững thững tiến gần đến hai người. Dáng đứng dong dỏng và một tay cầm quai mũ quàng trên vai của cậu chắn lấy ánh nắng chiều đang rọi thẳng đến chỗ các cô.

“Phụ trách chết tiệt, cô đi xử Agon đi!”

“Xử?” Akira ngó ra phía sau lưng cậu và thấy Agon đang gồng mình như thể lâm trận “Lại định đánh nhau hay gì thế này? AGON!!!” cô hớt hải bỏ chai nước trên tay rồ chạy lại chỗ cầu thủ tóc quắn đang có khuynh hướng đánh người man rợ kia.

Hiruma đuổi được Akira rồi cúi xuống nhìn Mamori. Cô ngẩng lên nhìn cậu, cười bình tĩnh.

“Sao thế?”

“Khi đó tôi nói thật.”

Mamori nghiêng đầu. Cậu đang nói về khoảnh khắc nói thật nào nhỉ? Cậu rất chân thật, ít nhất là với cô.

“Lúc tôi nói tôi không thích em, đấy là nói thật.”

“À, ra thế, vậy bây giờ thì sao?” Mamori mỉm cười chờ đợi.

Cậu chưa từng bày tỏ tình cảm. Cách cậu tỏ tình cũng chỉ là “Tôi chỉ đồng ý cho cô chọn tôi thôi.” chứ không phải kiểu “Anh yêu em, làm bạn gái của anh nhé!” nên cô thật sự rất mong muốn, ít nhất vào lúc này, cậu nói rằng cậu thích cô.

“Cũng không thích. Tôi chưa bao giờ thích em cả.” cậu ngồi xuống cạnh cô, sau đó cười nhạt. “Cho đến sau này cũng không.”

“Vậy…?”Mamori khó hiểu, cô cảm thấy lòng bàn tay túa mồ hôi lạnh, tim cô đập bình bịch và những phần xót xa cứ thi nhau dồn ứ “Vậy cậu định nói tôi chỉ là người thỏa mãn cậu hay cái gì?”

“Anezaki Mamori, tôi sẽ không giữ ai đó chỉ vì tôi thích người đó thôi đâu.” cậu quay sang, nhoẻn cười và cô cảm thấy trái tim mình bung nở.

Hiểu không? Cậu vẽ ký tự, còn cô thì gật đầu.

“Ừ, tôi cũng yêu cậu, Yoichi!”

4.

“Sao cậu lại định đánh người ta nữa vậy?” Akira níu tay Agon rồi nhìn cậu hung hãn định tấn công vào cậu sinh viên năm nhất.

“Mắt nào của cô nhìn thấy tôi định đánh người vậy???” Agon quay sang nhìn cô.

“Mắt cá chân của tôi mà nhìn được thì nó cũng thấy cậu hung hãn chết đi được! Đừng lấy Mousuke ra làm bia tập cho trận đấu với Sena sắp tới chứ!” cô càu nhàu rồi quay sang cậu bé tội nghiệp rồi an ủi “Cậu không sao chứ? Được rồi, sang kia tập với đội 2 đi, có vẻ cậu không chịu được áp lực ở đội 1 này ngay được đâu.”

Sau đó còn cố tình nặn ra một nụ cười. Môi vừa hé, đã bị đối phương dùng tay bietj miệng lại rồi kéo sang chỗ khác. Trong lúc cô đang ngơ ngác thì Mousuke run như cầy sấy lúc bắt gặp cái nhìn hăm dọa của Agon.

Tất cả chủ lực đội 1 đều nhìn hành động bất ngờ của Agon rồi thở dài. “Không muốn Akira cười với người khác đây mà… đồ ích kỷ!” sau đó nhìn nạn nhân tội nghiệp Mousuke mà thở dài.

Taka tiến đén cạnh chỗ cậu và nói “Cậu biết vì sao rất hiếm người lên được đội 1 không?”

Cậu bé tội nghiệp lắc đầu.

“Nếu như cậu đủ may mắn để được thiên thần cười với mình, thì phải đủ bản lĩnh để chịu sự trừng phạt của quỷ vương và ác ma.”

Mousuke ngẩn người.

Thiên thần? Anezaki và Sasaiki?

Quỷ vương? Hiruma?

Ác ma? Agon?

À à… ra là phải chịu được áp lực trước sự ghen tuông của họ. Mà đủ thể lực lẫn trí tuệ trước sự đè ép của hai con người đấy, cũng chỉ có đám siêu nhân như Taka, Yamoto, Akaba, Jumonji, Ikkyu và dăm ba người khác thôi…

5.

Agon không thích cảm giác này.

Nếu như không muốn nói là ghét cay ghét đắng cảm giác đấy.

Cậu là một tay chơi thực thụ, gái gú liên miên nhưng chưa bao giờ để tâm vào một đứa con gái chết tiệt nào cả. Một khi đã khoác lên đồng phục thi đấu, tất cả những gì cậu để ý sẽ là đối thủ cần phải tiêu diệt, tập trung tuyệt đối khát khao dẫm nát lũ người tầm thường ngạo mạn.

Nhưng, dạo này, ngay cả khi đã khoác lên áo đấu, cậu vẫn không nhịn được việc đưa mắt về phía Akira Sasaiki.

Chỉ vì nụ cười 0.1 giây, mà cậu biết mình đã xong đời ngay lúc đấy. Cậu căm ghét tột độ cái cảm giác chết giẫm đó. Cảm giác tim cậu bị nghẹn lại khi thấy cô và cách cô lơ đãng vuốt tóc. Agon Kongo, kể từ trận chiến trong phòng khách sạn, đã tạo ra sự dung túng vô độ cho cô gái chẳng bao giờ biết cười này.

Và vấn đề là, nếu như cô cười với ai đó khác ngoài cậu?

Akira không hề hay biết bất cứ sự phức tạp hỗn loạn nào của Agon. Cậu ta vẫn như thế, gái gú thậm chí còn điên loạn hơn trong những ngày gần đây. Đấy, vừa mới nhắc, đã có một cô gái váy ngắn tận mông, đôi cao gót hẳn 10cm đang thong dong đi đến. Áo lông áo thú, hột xoàn kim cương lấp lánh trên cơ thể đẫy đà của cô ấy.

“Agon sama, em đến rồi đây.”

Akira trợn mắt, hẳn là sama… Nhưng cô cũng chẳng nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào bảng biểu tập luyện của cậu ngày hôm nay.

“Được rồi, có vẻ như thế là ổn. Hôm nay cậu nghỉ được rồi, Agon.” Cô ngẩng lên nhìn cậu, vẫn là sự bình lặng đạm mạc đó.

Agon hừ một tiếng rồi đi thay đồ. Không thèm nhìn cô mà bước một mạch cùng cô gái quyến rũ kia. Akira nhìn theo rồi thở dài.

“Chắc là cậu ta cũng thích Anezaki dữ lắm!”

Mấy người nghe được câu đấy lập tức sặc nước bọt. Ai ai cũng nhìn ra Agon thích Akira phát điên, thế quái nào cô ấy lại nảy sinh ra suy nghĩ Agon thích Mamori?

Cả lũ siêu nhân nhìn nhau, xong cuối cùng cũng lắc đầu. Đến đâu thì đến vậy.

—TBC—

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s