[Fanfic ES21] Chuyện vặt ở clb – Phần 8

A/N: Tình tiết hơi nhanh nhỉ, chúng ta vượt thời gian một chút, đến tương lai nhé

1.

Khi Hiruma không còn là cầu thủ bóng bầu dục Mỹ nữa, anh đã trở thành một doanh nhân công nghệ. Tiền bạc, danh tiếng, và những câu chuyện tựa như huyền thoại bao quanh người đội trưởng năm nào. Những thước phim của anh trong suốt quãng đời thi đấu bóng bầu dục được chiếu trên màn hình lơn tại đài truyền hình Quốc gia và anh chỉ nhìn những hình ảnh loang loáng đó mà khẽ cười. Ký ức như thước phim vô giá vậy.

Dẫu là ngồi trong trường quay cùng chiếc măng tô đen kéo dài đến tận gót chân, mái tóc vàng dựng ngược và anh vắt chân lên ghế, tay anh vẫn bình thản bóc kẹo cao su không đường rồi nhìn vào khán giả. Rất rất hiếm khi người ta có thể mời người đàn ông lừng danh này xuất hiện ở chốn đông người, và không, không phải anh không muốn giấu thân phận hay gì hết, anh chỉ cảm thấy thời gian của mình không bao giờ là đủ cho vợ và con.

Phóng viên bắt đầu câu hỏi của mình.

“Tôi nghe nói khi còn là quarterback cho đội bóng bầu dục Mỹ, đấu pháp anh ưa thích nhất là tâm lý chiến, vậy chứng tỏ anh hiểu rất rõ tâm lý người khác phải không ạ?”

“Tch.” Anh tặc lưỡi “Cứ cho là thế đi!”

“Vậy, lần đánh bại đối thủ nào bằng đấu pháp tâm lý khiến anh cảm thấy tự hào nhất? Anh đã từng có những cuộc đọ trí tuệ với anh Clifford D. Lewis, với anh Takumi, với cả Marco, và rất nhiều bộ óc thiên tài trong các trận đấu bóng, tôi rất muốn biết lần đánh bại ai khiến anh tự hào nhất?”

Anh thổi bong bóng, ánh mắt đảo lại một thời chinh chiến rồi cười đầy tự hào.

“Đối thủ mà tôi tự hào nhất hử? Vợ tôi.”

Mọi người trong trường quay nhìn nhau, ngay cả phóng viên cũng sững lại mất vài giây mới có thể tiếp tục được câu chuyện. Hiruma không thích tiết lộ quá nhiều, những thứ anh nói chỉ gói gọn trong vài từ ngắn ngủi.

Phía sau cánh gà, Anezaki Mamori thì thầm tạ ơn ơn trời, chưa có một tiếng chửi thế nào cả! Có điều, câu trả lời của anh khiến cô hơi khó hiểu.

“Anh có thể giải thích rõ hơn được không ạ? Đánh bại ai đó, theo tôi nghĩ, là chiến thắng được trong một cuộc đấu. Vậy anh và vợ mình, chẳng lẽ…”

“Cô có biết tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới thửa được cô vợ chết tiệt của tôi về nhà không?” Hiruma lập tức cắt ngang, Mamori phía sau thờ dài không quá nổi ba câu đã chửi thề rồi… “Một trận thắng Christmas Bowl, hai trận thắng Rice Bowl vào năm tôi 19 và 22 tuổi, thêm một năm gây dựng hệ thống Deimon Systom, và gần thêm hai năm nữa cho khóa luận của cô ấy.”

Mọi người trong trường quay há hốc mồm. Họ không nghĩ người đàn ông nổi tiếng lươn lẹo này lại có thể nhìn thẳng vào ống kính máy quay với bộ dáng thư thả và tóm gọn tất cả quá trình chiến thắng của mình trong vài câu như thế. Quan trọng hơn, chỉ để lấy vợ hay sao?

“Vậy, tất cả chỉ vì anh muốn lấy cô Anezaki Mamori về hay sao ạ?”

“Ngay từ đầu, tôi chỉ nghĩ đến chiến thắng.” Hiruma nhắm mắt, nghĩ lại khoảnh khắc anh cùng mười đồng đội của Deimon chiến đấu cùng Teikoku vào năm lớp 11 “Về sau, tôi nghĩ chỉ chiến thắng mới xứng đáng cho cô ấy.”

Mamori có dự cảm chẳng lành. Không bao giờ chồng của cô lại tỏ ra sến rện như vậy trước mặt kẻ khác cả. Cô ngay lập tức di chuyển nhưng bảo vệ trường quay đã ngăn lại. Cũng đúng, cô làm hỏng máy móc thì sao. Nhưng cô thật sự rất bất an.

“Còn vì sao chỉ chiến thắng mới xứng đáng với cô ấy hả. Tôi có mang theo vài thước phim đây, và nếu tôi không làm cật lực, thì còn lâu mới có đủ tiền ních đầy cái dạ dày béo phị khổng lồ của vợ tôi!”

HIRUMA YOICHI!!!

Mamori thét lên trong tâm tưởng, và ngay lập tức, hình ảnh cô ngồi lén lút ăn vụng được tung lên và vấn đề chính là số lương su kem mà cô ngồi ăn tì tì trong suốt những cảnh quay.

“Và chỉ ăn đồ hạng sang nữa!” Yoichi Hiruma nhún vai rồi khảy cười.

Nhưng khi thước phim chiếu đến giây thứ 37, anh đột ngột tắt đi.

“Tôi hy vọng cảnh quay này sẽ không có trong bản phát sóng trên truyền hình hay leak đi đâu hết.” rồi bình tĩnh rút trong túi áo cuốn sổ đen, một trong những huyền toại thuộc về Hiruma “Hoặc sổ tay hăm dọa sẽ tái xuất một cách mĩ mãn với tất cả các vị ở đây! Kekeke!!!”

2.

Họ nghỉ giải lao đôi phút cho cảnh quay tiếp theo. Lúc này, Mamori mới hờn dỗi chạy ra rồi cẩn thận kiểm tra cánh tay phải của chồng mình.

“Mấy hôm nay anh bị đau lại đúng không?”

“Không…” anh lảng tránh ánh nhìn bất mãn của cô, sau đó hạ giọng xuống một chút “Em không phải lo cho tôi. Tôi còn đủ sức nuôi em và mấy đứa nhóc con chết tiệt đến già.”

“Là con của chúng ta đấy chứ!” Mamori làu bàu, sau đó cẩn thận vuốt lại tóc cho chồng mình. “Sao lại bắn ánh nhìn sát thủ đấy cho ai nữa?”

Cô lên tiếng khi nhìn thấy tia hung ác đe dọa của anh hướng thẳng về phía sau lưng cô rồi tự hỏi không biết ai lại dại dột làm phật lòng chồng mình rồi.

“Đang hù dọa ai sao?”

“Bất cứ ai sau cái ống kính ngu xuẩn kia chĩa vào chúng ta. Tốt nhất là em đừng có để mình lọt vào trong tấm hình nào.”

“Anh sợ người ta bắt em đi à?” cô khúc khích cười “Yoichi, em không nghĩ có lắm kẻ dại dột như thế trên đời đâu.”

“Tch… Ai biết được.”

3.

Quay trở lại với chương trình, MC đặt cho anh thêm vài câu hỏi. Hiruma đều trả lời đơn giản và ngắn gọn hết sức. Anh chém gió, đó là chuyện đương nhiên, và mỗi khi anh nói về dự án mới, đều mang sẵn hàm ý dọa cho đối thủ sợ mất mặt.

“Vậy, trong suốt quá trình đấy, anh đã bao giờ rơi vào tình cảnh bất lực chưa?”

Hiruma lắng nghe câu hỏi, rồi nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy đến với mình trong suốt 35 năm.

“Chúng ta đều luôn bất lực trước thời gian.” Hiruma đáp lại.

Nhưng anh biết, thứ đó không phải là điều khiến anh bất lực nhất. Đó là cảm giác anh đứng ngoài phòng sinh, Mamori cạn ối và cô cần phải phẫu thuật. Đó là cảm giác anh chỉ có thể, lần đầu tiên trong cuộc đời anh nguyện cầu với thượng đế hay bất cứ thứ quyền năng thánh thần nào đó hãy cho cô bình an, rồi anh sẽ gánh hết tất cả tội lỗi nếu có. Anh đã phải cầu xin đến thượng đế và phát điên lên khi cô bị đưa thẳng vào phòng cấp cứu.

“Tôi không cần con, tôi cần vợ tôi!”

Nếu cô muốn một đứa con đến thế, họ có thể nhận nuôi, có thể thụ tinh nhân tạo, gì cũng được, miễn sao cô không bao giờ rời khỏi anh.

Ca phẫu thuật thành công nhưng cô chìm vào hôn mê mười mấy tiếng đồng hồ. Anh không ôm con mình, mà chỉ ra hiệu cho y tá chăm sóc nó. Đứa bé đỏ hỏn, tóc lơ thơ nhàn nhạt và nhăn nheo. Anh không nhìn nó, chỉ xông thẳng vào phòng dưỡng và ngồi cạnh cô suốt buổi.

Đến khi cô tỉnh lại, việc đầu tiên anh làm chính là cầm lấy tay cô, hôn điên cuồng lên mu bàn tay trắng trẻo đấy.

“Không sinh con nữa. Y thuật hiện đại ngu xuẩn kiểu gì mà không thể giúp em khỏe hơn. Vợ chết tiệt!”

Anh gục đầu lên tay cô, rồi cô thấy như chính anh đang run rẩy.

Đó mới là khoảnh khắc bất lực nhất đời anh. Có điều, anh không muốn ai ngoài cô biết về điều đó. Ngay từ giây phút anh hỏi cưới cô trên sân vận động Tokyo, tất cả mọi người đều minh bạch cô là điểm yếu lớn nhất của đời anh, cũng là điểm yếu duy nhất. Nhưng, họ không biết, điểm yếu đó có thể bào mòn anh, rút ruột anh và giết chết anh.

.

“Vậy, với tư cách là một chiến lược gia đại tài cùng đấu pháp ưa thích mà anh thuần thục nhất là tâm lý chiến, có bao giờ anh cảm thấy không thể hiểu nổi đối phương nghĩ gì không?”

“Phần lớn là trong những trận đấu bóng. Việc kinh doanh tôi tin vào dữ liệu và đồng nghiệp của mình, nhưng trong bóng bầu dục thì khác, nhưng tôi thường thắng. Đến bây giờ, tôi cũng chưa thua bất cứ đối thủ nào trên thương trường hay trong trận đấu cả.”

Hiruma nhếch mép.

Trừ với vợ anh.

Phụ nữ rất khó hiểu. Cho dù Mamori là một cô gái hết sức đơn thuần, lại cực kỳ thẳng thắn, nhưng anh vẫn thua cô ấy liên tục. Có lẽ, suốt đời này, chỉ có Mamori khiến anh nghĩ có thua dưới tay cô ấy cũng không sao.

Anh còn nhớ lần cô đột nhiên trở nên xa cách. Đó là chuyện lâu lắm rồi, trước cả khi họ thành đôi, cô đột nhiên lãnh đạm hơn hẳn.

Hiruma cực kỳ khó chịu khi bị cô lơ là. Cái đó cũng không gọi là lơ là, cô vẫn làm đủ hết tất cả công việc của quản lý, làm đủ hết những việc của bảo mẫu và cả tạp vụ. Chỉ là cô lãnh đạm với cậu thôi. Cô không thèm quát mắng cậu mỗi khi cậu nã súng vào lũ chíp hôi, cũng không thèm phàn nàn khi cậu gọi tên cô bằng những danh xưng tục tĩu. Cô lãnh đạm như thế đến tận khi hết ngày và cuối cùng, khi tất cả mọi người đã ra về hết, Hiruma buộc phải mở mồm.

“Quản lý chết tiệt, chuyện bỏ mẹ gì khiến cô câm như hến thế, ăn quá nhiều su kem khiến cho lưỡi cô bị đường cứa đứt rồi à?”

Mamori liếc cậu một cái rồi tiếp tục làm công việc quét dọn của mình. Cô thậm chí còn không hề thể hiện mình quan tâm đến điều cậu nói.

Hiruma, dù ưa thích sự tĩnh lặng trong không gian riêng tư, nhưng cái không gian riêng tư ấy mà bí bách, chắc chắn sẽ khiến cậu ức chế.

“Rút cuộc là có chuyện gì.” cậu dừng hẳn việc đánh máy và hạ chân xuống. Đứng lên và giằng lấy giẻ lau của cô.

Mamori ngẩng đầu, việc phải ngẩng lên nhìn người cao hơn mình đến mười bốn centimet thật là khó chịu. Cô quyết định quay đi và kiếm giẻ lau khác, cô đã trữ hàng chục cái cơ mà.

Hiruma, người có thể đọc vị bất cứ ai, giờ lại tức anh ách vì không thể lý giải nổi sự cau có hờn giận này của cô. Cậu nhanh chóng điểm lại tất cả những tình tiết giữa cô và cậu suốt ngày hôm qua cho đến giờ và tuyệt nhiên không tìm nổi lỗi sai. À không, Hiruma lúc đấy không chấp nhận là mình sai, càng không bao giờ tin mình có lỗi. Cậu gạt phăng suy nghĩ mình phạm lỗi với cô và ngay khi cô mở tủ, cậu đẩy thẳng cửa tủ đánh rầm và đóng lại, sau đó lom lom nhìn xuống cô.

Mamori quay lại nhìn cậu, cuối cùng thở dài.

“Cậu nói tôi tốt nhất là không đáp lời cậu nữa, như thế Sena sẽ không lo sợ mỗi khi chúng ta cãi nhau!”

Cô nói rất chân thành và đúng là Hiruma đã nói như vậy thật. Cô tốt nhất nên ngậm miệng lại và chăm lo lũ chíp hôi kia thay vì quan tâm đến công việc của tôi. Chúng nó chết khiếp khi cô bắt đầu giương chổi và vỗ cánh phành phạch với bản năng mẫu tử của cô đấy. 

“Tôi bảo cô không cự cãi, không có nghĩa là cô phớt lờ luôn cả lúc tôi gọi cô!”

“Nhưng mà tôi đáp lại những lời nói tục tĩu của cậu sẽ bùng nổ chiến tranh đấy!” Mamori chống nạnh, nhìn chằm chằm vào Hiruma.

Cậu thề, lúc đó cậu rất rất muốn cắn nát môi cô cùng vẻ mặt ương ngạnh đó, nhưng ác quỷ phù hộ, cậu đã dằn lòng lại và phải đến tận khi họ học đại học năm thứ 2, cậu mới thỏa nguyện nhấm nháp cô bất cứ khi nào cậu muốn.

Tâm lý chiến của cậu bị thất bại bởi sự thật thà gương mẫu cổ điển chết tiệt ngu xuẩn ngớ ngẩn của cô.

Nhưng mà sẽ không ai biết đâu. Và còn rất nhiều lần cậu phải đoán mò tâm ý của cô trong vô vọng và tăm tối…

Nhưng mà cũng chẳng ai biết đâu. Kể cả cô.

.

“Câu hỏi cuối cùng, khoảnh khắc nào khiến anh hạnh phúc nhất trong suốt sự nghiệp thành công rạng rỡ của mình. Có rất nhiều khán giả nói rằng khoảnh khắc anh hạnh phúc nhất là giành thắng lợi tại Christmas Bowl. Chúng tôi đã làm bảng thống kê, Christmas Bowl: 45%, Rice Bowl: 30%, Cầu hôn vợ: 15%, Deimon System thành lập: 8%, Khác: 2%.”

“Tch.” Anh thổi kẹo cao su rồi cho nó nổ pop “Lúc vợ tôi qua đời.”

Ơ. Ơ!!!

“Khi đó, tôi hiểu, cô ấy đã dành cả đời này bên tôi. Nhưng ít nhất cũng phải cả trăm năm nữa.” Anh cười khẽ. Sau đó nghiêng đầu nhìn về phía sau cánh gà, Mamori đang múa may ngôn ngữ ký hiệu của họ loạn xạ nói nhăng nói cuội gì thế.

Anh nhìn theo, cũng chỉ giơ ngón tay về phía cô rồi họa lại ký hiệu của mình.

Tôi đã nói là tôi yêu em chưa nhỉ?

4.

Anh xem lại đoạn phỏng vấn đó lần thứ 1000 trong vui vẻ, còn vợ mình thì chôn sâu mặt trong lồng ngực anh.

Mấy đứa trẻ đều đã ngủ hết và trong căn phòng ngủ của đôi vợ chồng, đèn TV vẫn loang loáng sáng.

Không gian hoàn toàn tịch mịch và Mamori ngày càng rúc sâu vào chồng cô, thì thầm rất khẽ.

“Em sẽ không sao.”

“Không phá thai được sao… Dù đây là lần sinh thứ 3, nhưng tôi không muốn em…” Hiruma thở dài.

Họ cưới nhau được mười năm có lẻ. Kết hôn từ năm cả hai hai mươi sáu tuổi, giờ cô đã ba mươi sáu, lại vô tình mang thêm dứa trẻ trong người.

“Là em đã lén giấu anh, em thực sự muốn có thêm đứa trẻ nữa. Nhìn anh với Harumi và Mariko rất vui.” cô nép mình vào lồng ngực vững chãi của anh, thì thòa khe khẽ “Em không muốn khi về đến nhà, anh không tìm thấy niềm vui nào ngoài em ra…”

“Niềm vui của tôi xưa nay vẫn chỉ có em.” anh lầm bầm rồi gục xuống hõm cổ cô. Mamori vuốt tóc anh, thở dài “Và những thứ thuộc về em và chúng ta.”

Cô cười khẽ, sau đó kéo gương mặt của anh lên, nhìn vào mình.

“Yoichi, chúng ta sẽ hạnh phúc, mãi mãi. Thật đấy!”

“Hừ, tôi biết, vợ chết tiệt.”

Lảm nhảm:

Qua đọc một fanfic mà cả 2 ng họ cưới nhau năm nhất, sau dó ly dị, và Mamori bỏ cậu và hai đứa con… Đuỵt! Muốn giết author -.-

Chưa phải tồi tệ nhất, Mamori gọi cho Hiruma để mời cậu đến lễ kết hôn thứ 2 của cô!!!

ĐISSSSSSSSSSS

TÔI MUỐN GIẾT NGƯỜI 🙂

Thưa các mẹ, có rất nhiều cp tôi nguyện cho họ bị chia lìa bởi cái chết, nhưng tôi sẽ KHÔNG chia lìa họ bằng sự phản bội khốn nạn ngu xuẩn đần độn thần kinh tởm lợm trên cuộc đời này. Và HiruMamo xin thưa, đây là cp tôi cảm thấy không.thể.nào phản bội nhau.

Họ có thể không yêu nhau, đúng.

Họ có thể chỉ là bạn bè, đúng.

Nhưng, họ KHÔNG THỂ PHẢN BỘI nhau 🙂

Fucking author! Damn you!

 

 

 

3 thoughts on “[Fanfic ES21] Chuyện vặt ở clb – Phần 8

      • Á đcm, kết của nó đấy hả?!
        Tưởng kiểu diễn biến giữa truyện xong sau này sẽ đc giải quyết thì còn chấp nhận đc…
        Nhưng mà ko sao, t đọc nhiều fanfic nar quá rồi nên cũng thấm được độ máu chó mỗi khi các bợn cao hứng…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s