[ES21 fanfic] Chuyện vặt của clb – phần 10

A/N: Máu chó tới đây :3 

1.

Mamori không ngạc nhiên nữa. Cô cũng không còn sức để ngạc nhiên. Cô chỉ ngồi rất lâu trong phòng khách, cùng với chồng mình mà bình tĩnh và vô cùng điềm đạm. Họ không nói với nhau tiếng nào suốt hai giờ đồng hồ. Cô không mở lời, anh cũng không.

Những tấm ảnh trên bàn khiến cho Mamori mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Đến mức không còn hơi sức để tức giận, cũng không còn hơi sức để đau buồn.

“Anh là người kín tiếng.” Mamori đột ngột bắt đầu khiến Hiruma ngẩng lên, nhìn cô chăm chú “Sẽ không có chuyện bất cẩn để người khác chụp lại những việc làm của mình.”

Đến lúc này, cô ấy vẫn bình tĩnh mà phân tích được… Hiruma khảy cười.

“Những bức ảnh này, là cố tình để chụp cho em xem?” Mamori cầm lên, cô không nhận ra tay mình run rẩy cho đến khi đặt tay lên tấm ảnh, anh và một cô gái xa lạ, môi kề môi ngay dưới ráng chiều Paris. “Hiruma Yoichi, tại sao không phải trước khi em và anh có ba đứa nhỏ? Tại sao không phải trước khi em rất yêu anh, mà lại vào lúc em nghĩ rằng cuộc sống này thật sự hoàn hảo? Tại sao không đến với cô bé này, trước khi chúng ta cưới nhau?”

Mamori luôn luôn là người phụ nữ thông minh. Cô hiểu anh từ những ngày họ còn ở trung học, lên đại học, sau đó là thăng trầm trong công việc. Nhưng cuối cùng, kề cận gần hai mươi năm, lại không bằng một bóng dáng tuổi trẻ thoáng qua.

“Em và các con sẽ đến nhà ở Kansai.” cô đứng lên, mắt xanh rầu rĩ nhìn người đàn ông im lìm “Khi nào có quyết định về cuộc hôn nhân này, hãy liên lạc với em. Em sẽ không ồn ào hay mắng mỏ anh, cũng không can dự vào quyết định của anh. Nhưng, anh quyết định nhanh một chút…”

“Sao em không gào khóc hay điên cuồng?” Hiruma lên tiếng khi cô vừa bước đi.

Mamori im lặng, giấu sự nghẹn ngào trong lồng ngực của mình. Cô điên cuồng để làm gì? Tiếng thở dài trượt khỏi môi, cô về phòng của Ryou rồi bế con vào xe đẩy.

Harumi và Mariko đã đến Kansai trước, cô đã nói với bọn trẻ họ sẽ đi du lịch một thời gian và không để lộ bất cứ sự đau khổ nào trong đôi mắt của mình. Mamori là một người vì con cái mà làm tất cả. Có điều, bảo vệ không bao gồm duy trì một hôn nhân vỡ nát.

Hiruma mệt mỏi tựa vào sofa, anh không biết phải làm gì. Đây là lần đầu tiên anh không biết phải làm gì. Giữa biết nhưng không thể làm và không biết làm gì, anh không chắc mình ghét cái nào hơn. Chỉ cần là ở trước mặt cô, anh đều ghét mỗi khi không thể quyết định.

2.

“Anh Yoi ngoại tình?” Suzuna ngỡ ngàng trước thông tin mà chị Mamo mang đến cho cô.

Họ ngồi trong một quán cafe vắng lặng và tịch mịch. Mamori, cương vị phu nhân của chủ tịch đoàn Deimon System giúp cô có một không gian đủ bí mật để không ai nghe thấy cuộc nói chuyện này. Có điều, chuyện này sớm muộn cũng sẽ bị vỡ lở.

“Chỉ cần Hiruma quyết định ly dị, chị sẽ đưa các con sang nước ngoài ngay. Ở môi trường nước ngoài, chúng nó sẽ không cần biết quá nhiều về việc bố của mình đã có một gia đình khác.”

“Khoan khoan, Mamori, chị không nghĩ đến việc níu giữ anh ấy hay sao?” Suzuna hoảng hốt lần nữa. “Chỉ là rung động nhất thời thôi mà chị. Không phải lúc này, phụ nữ nên níu giữ chồng sao… Chị đã thử thuyết phục anh ấy chưa? Chị đã…”

“Suzuna, nếu như Hiruma muốn, anh ấy sẽ làm thôi, dù có ai thuyết phục cũng như thế.” Mamori mỉm cười.

“Chị gọi họ của chồng mình thay vì tên à, chị Mamo, không được đâu, chị phải níu giữ chứ. Ít nhất, cũng phải biết cô bé ấy là ai, tại sao lại chọn cô bé ấy chứ.”

Mamori lắc đầu rồi uống cốc sữa trên bàn.

Cô không muốn trở thành người đàn bà chua ngoa đanh đá. Cũng không muốn tìm và gây áp lực cho người khiến trái tim của chồng mình rung động. Anh hạnh phúc là đủ. Mamori đã nghĩ thế. Quá nửa đời cô là trong hạnh phúc viên mãn. Cô thông minh, xinh đẹp, mẫn cán. Cô là quản lý của đội bóng ba lần vô địch giải quốc gia. Cô là nữ luật sư tài giỏi bậc nhất Tokyo. Đường công danh của cô rạng rỡ, đường bạn bè của cô mênh mông. Cô có Aiko, Sara, Suzuna, Sena, Riku, tất cả những người bạn trong suốt quãng đời từ khi bắt đầu đến với bóng bầu dục Mỹ. Cô có ba đứa con đẹp như thiên thần với trí thông minh gộp lại của cả cô và chồng. Và chồng cô, là điều cô tự hào nhất.

Anh bảo vệ được cô.

Anh cho cô cả niềm vui và sự an toàn.

Anh yêu thương cô và gia đình đến hoàn mỹ.

Cô yêu anh nhiều đến mức nào à… Mamori nghĩ, nếu như có ngày phải lựa chọn giữa việc cứu anh và các con, cô sẽ chọn anh. Cô sẽ không nao núng mà đặt anh lên trên tất cả. Vậy nên, nếu ngày nào đó, anh không còn yêu cô nữa, cô bằng lòng để anh đi tìm hạnh phúc mới. Dù điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ chết dần chết mòn và những tháng ngày còn lại của cô không có ánh sáng. Cô vẫn bằng lòng.

“Suzuna, em không biết, chị yêu người đó đến mức nào đâu.”

Suzuna không hiểu. Chồng của cô thi đấu cho NFL, phần lớn thời gian Sena ở Mỹ, còn Suzuna ở Nhật. Nhưng chồng cô không ngoại tình. Nói đúng hơn, cô nghĩ rằng những người trong Deimon Devil Bats chẳng ai có thể ngoại tình. Đặc biệt là Hiruma… Anh ấy cực đoan đến phát điên và cứng đầu vô tận.

“Chị thật sự không tò mò về cô gái ấy sao?”

“Không.” Mamori lắc đầu “Chị phải đến sân bay rồi, còn hai tiếng nữa là bay, phải làm thủ tục nữa. Em đừng nói tin này cho ai. Nếu như có quyết định cuối cùng, bọn chị sẽ giải quyết êm đẹp thôi.”

Suzuna đôi lúc cảm thấy, dẫu cho họ thật sự chỉ cách nhau một tuổi, nhưng Mamori trưởng thành hơn rất nhiều.

Cô nhìn theo dáng vẻ của chị Mamo khi rời khỏi phòng VIP, sau đó lật đật mở máy gọi cho Hiruma.

“Anh Yoi, chị Mamo tính định cư ở nước ngoài.”

Hiruma nhíu mày. Passport của vợ anh vẫn còn trong két sắt, chưa có bất cứ quyết định nào được anh đưa ra cả, và cô ấy đã tính sẵn đường đi nước bước? Tương lai của vợ anh, đã mặc định không có anh?

Hiruma cười gằn, không thèm đáp lại mà quẳng điện thoại xuống đất.

Vợ chết tiệt!

Cô ấy bình tĩnh đến đáng sợ. Cô ấy lí trí đến đáng sợ. Đáng ra, Mamori phải khóc, đúng không?

Không phải Hiruma không nghe thấy cô nghẹn ngào. Cái anh hoảng sợ sau đấy, là cô không hề thể hiện yếu đuối trước mặt anh nữa. Anh là bậc thầy tâm lý chiến, đứng trước vợ mình, anh chỉ có thể chịu thua trong câm lặng.

Cô không níu kéo anh. Cũng không hề buông lỏng chính mình.

Tối hôm ấy, anh gặp Musashi. và thứ đầu tiên anh nhận được khi mở cửa nhà, là một cú đấm như trời giáng.

“Đau đấy khọm già.” Anh nhổ ra một ngụm máu sau khi nhận xong cú đấm. “Biết tin nhanh thế sao?”

“Tất cả các báo đều đăng, ông đang làm trò khỉ gì vậy Hiruma? Nếu là ông, tuyệt đối sẽ không bao giờ có thể ăn vụng không biết chùi mép như thế. Mà không, ông thậm chí còn không biết đánh vần hai chữ ngoại tình chứ đừng nói đến hành động.”

“Nếu Mamori phản ứng như thế này có phải tốt không?” Hiruma cười gằn một tiếng “Nhưng cô ấy đã lên xong kế hoạch trong tương lai không có tôi rồi.”

“Cậu đừng bảo trò này bày ra chỉ để làm vợ cậu ghen.”

“Không.” Hiruma lắc đầu “Tôi quả thật đã hôn cô bé đấy.”

“HIRUMA!!!” Musashi vung lên một cú đấm, ngay lập tức Hiruma đã đỡ lại bằng chiếc đồng hồ để bàn.

Mamori nhìn tin tức khắp các trang báo. Cô thở dài.

Ba mươi bảy tuổi, không còn trẻ trung nữa, nhưng đối mặt với sự phản bội này, Mamori không biết phải làm sao cả.

Cô gửi bọn trẻ đến nhà của Karin, cũng ở vùng Kansai, và trở về căn hộ của mình. Tắt đèn, giấu mình trong bóng tối, Mamori lần đầu tiên bật khóc nức nở trong suốt mười một năm kết hôn và chung sống.

Cô rất yêu anh.

Rất rất yêu anh.

.

Cô không biết vì sao mình lại tỉnh dậy ở bệnh viện. Mamori chỉ nhớ đã khóc rất rất lâu. Có lẽ đã khóc đến lả đi rồi. Lúc cô mở mắt ra, thứ đầu tiên cô thấy là đứa con mới tám tháng tuổi đang quơ cào trên tay của Karin.

“Hôm qua, bọn trẻ đòi về vì nhớ cô quá, tôi và Taka đưa chúng về, thì thấy cô nằm sõng soài trên nền nhà.” Karin phân trần.

Mamori gật đầu rồi đưa tay ra đỡ Ryou. Cô vạch áo cho con bú, mặc kệ kim truyền đâm vào thịt bị lệch. Cô chẳng đau, cũng không phiền hà trước việc máu loang lổ trong ống dẫn.

“Mamori…” Karin lên tiếng, nhưng dáp lại cô chỉ là một nụ cười tiều tụy.

“Giúp tôi ngăn thông tin từ bên truyền thông. Tôi không muốn dọa bọn trẻ…”

Karin gật đầu. Khi cô rời phòng bệnh, lúc mở cửa ra, liền ngơ ngác trước dáng đứng dong dỏng của người đàn ông đang tựa vào tường.

Hiruma đã ngừng nhuộm tóc từ khi anh biết vợ mình mang đứa con thứ ba. Vậy nên, Karin bỡ ngỡ trước sự đổi thay của mái tóc, còn bỡ ngỡ hơn, khi anh xuất hiện chỉ sau tám tiếng lúc nhận được tin báo của cô.

“Anh nên vào đi, chị ấy lạ lắm!”

Hiruma không đáp hay phản ứng. Anh chỉ đứng dựa tường, rồi như mọi khi, bóc ra một thanh kẹo cao su rồi bỏ vào miệng.

Mamori im lặng, dù trong phòng, nhưng cảm giác của cô sẽ không sai. Người đứng ngoài kia là chồng cô. Cô quen thuộc với anh đến nỗi có thể ngửi thấy mùi hương của anh phảng phất trong không gian.

“Vào không?” Mamori lên tiếng.

Không đầy một giây, cánh cửa được đẩy ra.

Hiruma nhìn vợ và con trên giường. Tóc cô xõa ra, rối tung trên nền áo bệnh. Rồi nhăn mày khi thấy kim truyền trên tay cô đẫm máu. Anh tiến gần, tính giằng Ryou ra khỏi tay cô, lại bị cô nhìn lên cười bình tĩnh.

“Cô bé ấy là người như thế nào? Ảnh không rõ, em không biết cô ấy trông như thế nào.”

“Đấy là tất cả những gì em muốn hỏi à?”

“Anh còn yêu em không?” Mamori lập tức tiếp lời “Thôi, bỏ đi. Người ta bảo, nếu bạn yêu một lúc hai người, hãy chọn người thứ hai. Bởi nếu đã yêu người thứ nhất, thì sẽ không có người thứ hai xuất hiện.”

“Em tự đắp câu trả lời cho tôi đấy à?”

“Yoichi. Em thực sự rất yêu anh.” Mamori vẫn giữ nụ cười bình tĩnh như thế “Nếu quyết định của anh là muốn giữ cả em và cô ấy cùng lúc, em sẽ chấp nhận. Sự tham lam của loài người em hiểu rõ. Chỉ là, từ giờ cho đến lúc em sẵn sàng, thì anh đừng đưa cô ấy về vội.”

“Sẵn sàng cái gì?” Hiruma bật cười khô khốc “Làm gì có người vợ nào sẵn sàng cho chồng cô ta có thêm vợ lẽ. Em đang đợi đến ngày không yêu tôi nữa, hay đợi cái gì?”

Mamori im lặng.

“Vậy là hai mươi năm kề cận, em thực sự rũ bỏ tôi nhanh đến như thế? Sẵn sàng tìm cách rũ sạch tình yêu của em?”

Mamori im lặng.

“Em không cố gắng, em để mọi thứ diễn ra như vậy, và rồi em bảo tôi phải đợi em không yêu tôi nữa? Em mất trí hay quá tỉnh táo?”

Cô im lặng.

“Trả lời đi Hiruma Mamori!” anh đột nhiên gần lên, rồi Ryou khóc toáng.

Mamori hoảng hốt nhìn anh, sau đó đu đưa con mình.

“Anh làm sao vậy? Không phải anh mới là người ngoại tình ngay từ đầu sao? Em đã nói sẽ làm mọi thứ anh muốn, anh muốn em làm gì, ly dị chóng vánh rồi biến đi cho khuất mắt anh, chấp nhận ở cạnh và mắt nhắm mắt mở cho chuyện anh ngoại tình và cô gái này chẳng phải đối tượng đầu tiên. Hay anh muốn đá bay em đi và để cho cô bé ấy nuôi con của em?”

“Của em?” Hiruma thật sự phát điên “Nó là con của chúng ta, cả ba đứa. Nó thừa hưởng mọi thứ của tôi, trừ đôi mắt của em ra, chúng nó giống tôi như tạc và em dám nói những đứa trẻ của chúng ta chỉ thuộc về mình em?”

Hiruma bấm nút gọi y tá. Một phút sau, y tá có mặt.

“Bế đứa trẻ chết tiệt này đến phòng trông trẻ cho tôi. Có sẵn bảo mẫu của nó ở đấy rồi. Đóng cửa phòng bệnh này và cấm tuyệt đối kẻ mất dạy nào dám bước vào không tôi sẽ đày dọa các người bằng tất cả thông tin tôi có đấy! Tháo cái truyền dịch bỏ mẹ chết tiệt trên người vợ tôi ra rồi cút cho khuất mắt!”

Y tá cuống cuồng làm theo còn Mamori hoàn toàn mịt mù trước sự bùng nổ của anh. Không phải cô mới là người nên bùng nổ sao?

“Anh tính làm cái gì. Ryou đang ăn, con chưa được ăn suốt mấy tiếng vừa rồi và anh tính làm gì chứ? Hiruma, anh trả lại con cho tôi đây!”

Sau khi y tá đóng cửa, anh quay phắt lại nhìn cô.

“Em gọi tôi là gì?”

“Hiruma!” cô kiên quyết đáp lại. Ánh mắt long sòng sọc, giận dữ đến diên cuồng, áo xô tóc lệch, ngay cả gương mặt nhợt nhạt cũng bừng lên lửa giận.

“Em gọi chồng của em bằng họ?” không kìm chế, anh để mặc cô giãy dụa trong hoảng hốt, Hiruma cúi xuống, vùi lấp cô trong những nụ hôn điên cuồng. “Em gọi tôi bằng cái tên khách sáo ngu xuẩn thần kinh đó là có ý gì? Em muốn đoạn tuyệt quan hệ ngay lập tức, chỉ sau hai mươi bảy tiếng đồng hồ nhìn thấy bức ảnh tôi hôn một đứa con gái?”

Cô không kịp đáp, ngay cả nghe cũng chỉ thấy loáng thoáng trước những nụ hôn anh dồn xuống cô. Cật lực đẩy anh không nổi, Mamori buông xuôi, rồi mặc kệ nước mắt lại tiếp tục rơi lã chã. Cô đã tưởng mình khóc hết ngày hôm qua rồi.

Anh đón nhận sự phản kháng của cô trong nhiệt thành, rồi sững lại trước việc cô hoàn toàn bất động. Hiruma mở mắt, rồi kinh ngạc nhìn cô.

Nước mắt.

“Sao em khóc? Mamori, trả lời đi, sao em khóc?”

“Chúng ta… ly dị được không?” cô nghẹn ngào bật ra lời đề nghị, rồi khóc òa khi câu nói vừa dứt.

Hiruma tặc lưỡi.

Anh leo lên giường rồi kéo cô vào lòng. Ngồi tựa vào thành giường rất rất lâu, đến khi cảm thấy cô không còn run rẩy nữa, mới chậm rãi nằm xuống. Anh cởi áo khoác, sửa lại tư thế rồi cứ như vậy ôm ghì lấy cô cho đến tận khi mặt trời xuống.

“Tôi không phản bội hay ngoại tình.”

Cô nghe tiếng anh nỉ non bên tai. Nhưng trong cơn mơ màng, Mamori chỉ bật cười mỉa mai.

“Tôi chết cũng không phản bội em.”

“Chúng ta ly dị đi, Yoichi.” cô cất tiếng, giọng còn ngái ngủ nhưng vô cùng quyết tâm “Anh sẽ yêu cô bé ấy rất rất rất nhiều. Anh mới ba mươi bảy tuổi thôi.”

“Còn em thì đã ba mươi bảy tuổi rồi.” Hiruma cau có. “Tôi đã nói tôi không ngoại tình. Có ly dị, cũng sẽ về với nhau thôi.”

“Ồ.” Mamori ngẩng đầu lên đầy thách thức “Vậy bức ảnh đó là thế nào?”

“Ảnh của chúng ta, cách đây ba năm!”

“Hử?”

“Cái đó là tôi cho người chụp, khi chúng ta đi du lịch Paris. Tôi đã cố tình photoshop cho tóc tôi màu đen, và thế quái nào em không nhận ra đấy làm em?”

“Anh photoshop làm cái quái gì?” Lần này, Mamori thật sự không hiểu.

“Em chưa bao giờ ghen cả!” Hiruma hết sức bình tĩnh đáp lại.

Cho dù anh từng đi với bao nhiêu người đẹp, hay hồi xưa anh nhận được bao nhiêu thư tình, cô cũng chưa bao giờ ghen cả. Dù cho anh và cô ở bên nhau như thế, nhưng Hiruma đôi lúc cảm thấy cô không yêu anh nhiều đến vậy.

Cho đến khi, anh quyết định làm liều.

Có điều, lại không ngờ, khi cô nhận thấy dấu hiệu sự phản bội, đã ngay lập tức cao chạy xa bay rồi đày đọa cả hai đến mức này. Lần đầu tiên và cuối cùng anh cố ý làm vợ mình ghen. Anh không biết cô sẽ quyết liệt chạy trốn như thế. Chỉ sau hai tiếng cô biết tin, thêm hai tiếng ngồi im lặng, rồi cô bước đi với tất cả mọi thứ cô có. Sạch sẽ đến phát sợ, không lưu lại một thứ gì.

Anh không biết mình đã tồn tại qua một đêm thế nào trong căn nhà mà không có gì của cô lưu lại.

Rồi hoảng hốt tột độ trước thông tin vợ anh vào viện khi Taka Honjo gọi đến. Anh không nghĩ cô không thèm ghen, mà lại đem tất cả sự quằn quại dồn lên người mình. Rút cục, ai mới là kẻ cực đoan.

“Tôi đã rất sợ.”

Mamori im lặng.

“Tôi sợ sẽ lại giống như lần em sinh Harumi. Tôi không làm gì được, rồi mất em thì sao? Mamori, tôi xin lỗi. Tôi đã thề, dù là trước Chúa hay bất cứ thể loại thánh thần nào mà tôi không tin tưởng, nhưng tôi đã thề với mình, tôi không phản bội em. Chết cũng không.”

“Em không ghen, Yoichi. Những lúc anh tay trong tay các cô gái khác, em không ghen. Nhưng em có đau lòng.” Mamori đáp lại “Nhưng vì em đã sinh ra trong gia đình bố suốt ngày đi, mẹ em vẫn duy trì cuộc sống một cách ổn thỏa, nên em nghĩ, rồi em sẽ quen với việc không có anh. Nhưng em đã bên cạnh anh suốt 20 năm, 20 năm, anh bảo em dùng cái gì để quên hai mươi năm…”

Nếu như có những việc làm ngu ngốc khiến Hiruma Yoichi hối tiếc, thì chuyện tấm ảnh đó đem về cho cô sẽ đứng đầu danh sách.

Thông tin ngoại tình bị bác bỏ, tình yêu của họ vẫn vững bền, chỉ là đôi lúc, cô nhìn tấm ảnh đó thật kỹ, rồi nhận ra bản thân cả cô và anh đã từng có những giây phút lãng mạn sến rện như thế chốn đông người…

“Nếu như em còn gọi tôi bằng họ một lần nữa, tôi không chắc tôi sẽ làm ra chuyện gì đâu.”

Cô cười khúc khích khi anh cắn vào hõm cổ cô trong phòng bệnh ngày hôm đấy. Ừ, ai mà biết được, ác ma số một này sẽ làm gì chứ!

Lảm nhảm:

Tại tớ nghĩ hôn nhân của họ mà đéch có sóng gió thì chán lắm… Nên tớ bày ra plot máu chó vcl này luôn :v :v

Huê huê =))

Nhưng tớ đã bảo sẽ không bao giờ có chuyện họ phản bội nhau mà, nên kết HE cũng đúng í :3

 

2 thoughts on “[ES21 fanfic] Chuyện vặt của clb – phần 10

    • đôi này tui k nỡ hành hạ Ya à, mấy nay ngồi đọc đống oneshots mà thấy có author có máu ngược giống mình ghê nơi, lúc thì Hiruma yêu đơn phương, lúc thì Mamori yêu đơn phơng, khi thì cả hai hạnh phúc… chậc chậc, author chán vch

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s