[ES21 fanfic] Chuyện vặt của clb – Phần 11

A/N: Hiruma là kẻ cứng đầu, và một chút rate M…

1.

Trước khi môi họ chạm vào nhau, điện thoại của Mamori vang lên. Cô định đẩy cậu ra, nhưng Hiruma chỉ cười rồi kéo cô lại và hôn cô, vừa hôn vừa nói “Cứ nghe điện thoại đi!”

2.

Cô tỉnh dậy giữa đêm khi nghe tiếng Harumi ọ ẹ, lúc cô vừa chỏi tay ngồi dậy, anh đã kéo cô nằm xuống rồi thì thầm “Ngủ đi, tôi trông con cho.”

“Yoichi, anh thức ba đêm rồi.”

“Tôi trông con cho!” anh nhắc lại bằng giọng rất trầm, dém chăn lại cho cô rồi đến nôi của bé con.

“Nín!” chỉ một câu, đứa bé im lặng, Hiruma mãn nguyện cười “Đừng khóc, mẹ con đang mệt, ta đưa con ra ngoài.”

Rồi trong cơn mơ màng, Mamori nghe giọng hát của chồng mình khẽ khàng trong không gian.

3.

Năm Harumi được năm tuổi, Mamori vui vẻ báo với anh mình mang bầu thêm đứa trẻ khác. Hiruma đã trợn mắt nhìn cô, sau đó không nói không rằng, ôm cô suốt một ngày. Cô vỗ về mu bàn tay của anh. Anh không thể hiện yếu đuối trước ai, kể cả với cô, nhưng liên quan đến tính mạng cô, lại là một chuyện khác.

“Tôi đâu có cần con. Tôi chỉ cần em thôi.”

“Harumi mà nghe thấy, nó sẽ ghét anh lắm!”

“Em không ghét tôi là đủ.”

Cô bật cười, nhưng mà rất rất ít khi anh yếu ớt như thế trước mắt cô.

Có lẽ, hơn sáu mươi năm ở cạnh nhau, chỉ có khi cô sinh con, mới khiến anh lo lắng đến thế. Lần nào cũng vậy…

4.

Họ hỏi làm sao cô có thể ở bên cạnh anh.

Cô hỏi lại tại sao cô không thể ở bên cạnh anh.

Anh lại gần cô, nâng cằm cô lên rồi ấn môi mình vào môi cô. Quản lý mặc váy dài và áo khoác ngồi trên băng ghế, gã đội trưởng mặc đồ đen cùng cây súng sau vai trao cho cô một nụ hôn ngược ngoan mục. Bức ảnh đó được lên tạp chí về mục “Những nụ hôn đẹp nhất trong năm!”

Anh nhìn tấm ảnh rồi nhăn mày.

“Quản lý chết tiệt, lần sau không được mở mắt khi hôn!”

Cô phồng má “tại bất ngờ đấy chứ!”

Rồi cậu ấn môi mình lên môi cô lần nữa.

5.

Hiruma nghiện cô. Nhưng mà cậu không thể hiện điều đó nơi công cộng.

Và cậu nghiện làm tình với cô ở những chỗ chẳng ai ngờ đến.

Mamori đáng thương, ngại ngùng và đoan trang luôn bị cuốn theo những lần cậu hứng lên ngay trong phòng câu lạc bộ và lúc cô dọn dẹp. Cậu khăng khăng cả hai đều kích thích hơn rất nhiều.

6.

Mamori từng muốn nghe cậu hát. Cậu không bao giờ làm điều đó một cách công khai. Cho đến khi cô nhận được một băng ghi âm vào ngày sinh nhật. Bản nhạc đó, cô thậm chí còn không cho con gái mình nghe.

7.

Mamori thực chất rất ích kỷ.

Đều là do cậu dạy hư.

8.

Hiruma làm vỡ chiếc bình sứ xấu tệ cô nặn cho cậu. Dù đã cố hết sức, nhưng cậu không thể nặn một cái xấu y như vậy.

9.

Akira đã từng suýt móc mắt mình ra khi vô tình nhìn thấy cảnh Mamori rên rỉ trên bàn khi Hiruma đùa nghịch cô ấy với những ngón tay dài.

Sau đó thì cô ấy muốn chết luôn khi Agon còn hành sự với cô ngay trên bàn đấy. Ngày hôm sau, cô thay chiếc bàn khác.

10.

Mamori đã phải than thở với Akira rằng bây giờ nhìn thấy thứ gì, cô cũng có thể tưởng tượng cảnh Hiruma cùng cô ở trên đó. Akira hoàn toàn đồng ý. Agon còn đáng sợ hơn.

11.

Agon có thể lực vô hạn, ngay cả khi làm tình. Cậu có thể chơi đùa cùng vài cô gái một lúc, cho đến khi Akira bước vào đời cậu và khiến cậu sững sờ trước những thứ mà ballet và bóng bầu dục mang lại được.

Akira thường thắc mắc tại sao cô không có ngực mà Agon vẫn rất rất quấn quýt cô. Agon sẽ không bao giờ trả lời rằng cậu thích đôi chân của cô hơn.

12.

Hiruma ghét nhất việc gì?

Không phải thua cuộc hay thất bại. Cậu ghét việc cô gọi họ của cậu thay vì Yoichi.

Đã có lần cậu không thèm nói chuyện với cô ba tiếng đồng hồ khi cô gọi họ của cậu theo thói quen lúc họ cưới nhau.

Mamori còn không biết cậu đã cố tình lơ là mình.

13.

Họ tưởng Hiruma mới là người yêu Mamori hơn, nhưng khi Hiruma Ryou được phỏng vấn với tư cách là người thừa kế Deimon System về câu chuyện của bố mẹ họ, Ryou đã kể một câu chuyện được lưu truyền như thần thoại.

“Tôi hỏi mẹ tôi “Nếu bố và con rơi xuống nước, mà không biết bơi, mẹ sẽ cứu ai?” Mẹ tôi bảo, bố con biết bơi mà. Tôi bảo mẹ là nếu cơ mà, bà không ngần ngại đáp luôn “Cứu bố con!”(*). Tôi và bố chơi bóng bầu dục, tôi bị ngã đến trầy cả đầu gối, mẹ tôi lại chỉ hỏi xem tay bố tôi có đau khi ném bóng cho tôi không, mà kệ luôn vết thương đầm đìa máu trên chân tôi. Bố tôi thậm chí còn vô cùng hoan hỉ trước điều đó, hai chị gái của tôi chỉ thương cảm bảo rằng hãy quen với việc mẹ và bố không yêu chúng tôi như họ yêu nhau đi.”

Phóng viên toát mồ hôi.

“Còn nữa, tôi hack được hệ thống giáo dục của nhà trường vào năm 7 tuổi, bố tôi cười đầy tự hào bằng điệu kekeke thường thấy, mẹ tôi nhăn mày một cái, ông lập tức quát tôi. Ai dè mẹ bảo “Bố con còn làm được điều đấy khi 5 tuổi cơ.” Tôi muốn khóc. Trong cuộc đời của tôi, mẹ tôi khen tôi rất nhiều, nhưng tôi có cảm giác tôi không bao giờ bằng được bố tôi trong mắt bà.”

Phóng viên run rẩy hỏi “Vậy còn ngài Hiruma Yoichi thì sao ạ?”

“Ông từng muốn mẹ phá thai khi biết bà mang thai tôi và chị hai. Cậu bảo xem ông yêu ai hơn? Nhưng bác sĩ bảo nếu phá thai, bà sẽ yếu đi nhiều, ông lập tức không ép bà nữa. Sau đó, tôi tìm thấy một bản di chúc của ông vào năm bà mang thai tôi. Có vẻ như ông đã có ý định nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, sẽ lập tức mặc kệ thế gian đi cùng mẹ tôi. Chị cả tôi khi đó 10 tuổi, chị hai tôi mới 5 tuổi, ông sẵn sàng bỏ mặc.”

Phóng viên không nghĩ câu chuyện này nên được lan truyền “Anh có căm ghét ba anh khi quyết định như thế không?”

“Ông đã cô đơn rất lâu trước khi gặp mẹ tôi, bà giống như là ánh sáng duy nhất của ông. Ông có đủ danh vọng và tiền bạc, nhưng thứ ông cần chỉ là mẹ tôi thôi. Tôi không hề biết những câu chuyện đấy, cho đến khi tôi trưởng thành. Họ đã không tiết lộ sự thật họ cần nhau hơn cần tôi cho đến khi tôi hiểu tại sao lại như thế.”

“Và bạn bè của ông đều nói rằng, bố tôi sẽ từ bỏ tất cả chỉ vì mẹ tôi. Suốt cuộc đời của ông, đều để khiến mẹ tôi hạnh phúc. Và khiến mẹ nói rằng bà yêu ông. Chỉ thế thôi.”

Hiruma Ryou còn nhớ lúc mẹ anh qua đời, bố anh chỉ ngồi trong phòng ngủ của họ, và xếp từng ngăn kéo ra trên nền nhà. Ông xem lại tất cả những bức ảnh của họ, từng takenote của mẹ khi bà không dùng email hay điện thoại. Một tháng sau, ông qua đời. Cái sáng vẻ ông ngồi thật lâu trên nền đất, sau đó gọi khẽ tên bà khiến anh không khỏi rùng mình.

“Mamori, em nói bây giờ tôi làm gì đây?”

Cô độc đến mênh mang, đau đớn đến khôn cùng.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s