[ES21 fanfic] Chuyện vặt của clb – Phần 12.1

Để tăng phần kịch tính, Mamori nên có một tình địch đáng gờm chứ nhỉ.

Trust me, HE anw. Hiruma không.bao.giờ phản bội đâu.

1.

Đó là một đợt thực tập, Hayama Iko muốn trở thành quản lý đội bóng trong tương lai và cô muốn thử sức mình với AF club của Saikyodai. Lúc nhận được đơn này, Mamori và Akira đã trao cho nhau một cái nhìn vô cùng kín đáo đầy ý nghĩa.

“Tuyệt vời!” Mamori là người bắt đầu trước.

Cuối cùng thì cô cũng có thể nghỉ ngơi hẳn một hoặc hai tuần sau suốt lịch trình điên cuồng mà một quản lý, một thành viên hội đồng sinh viên, một lớp trưởng mẫn cán phải làm rồi.

“Chị rất mừng vì có người đến và giúp đỡ bon chị. Giải đấu đã kết thúc nên về cơ bản mọi việc không quá nhiều.” Mamori mỉm cười.

Cô vẫn nhớ đến khoảnh khắc Sena vượt qua tất cả bẫy của Hiruma và chiến thắng vào phút cuối cùng với tỉ số sít sao 42-44. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Cô và Hiruma còn hai lần đại hội nữa để giành thêm một cúp Rice Bowl về cho đội. Vậy nên, cô biết, mọi chuyện mới bắt đầu mà thôi.

“Nhưng vì đợt vừa rồi, chúng ta chỉ là Á quân của giải đấu đại học, nên có lẽ lịch luyện tập sẽ căng thẳng hơn nhiều. Tối nay chị sẽ gửi cho em lịch trình công việc trong hai tuần tới nhé. Nếu có gì cần, hãy nhờ chị và Akira bất cứ lúc nào.”

Akira bình tĩnh gật đầu. Cô bé Iko mừng rỡ nắm tay của Mamori lắc mạnh đầy nhiệt thành.

“Em cảm ơn em cảm ơn. Em không nghĩ mọi người lại nhận em vào dễ dàng đến vậy.”

“Với bảng thành tích và bài kiểm tra nhỏ mà chị đưa em làm, thì em hoàn toàn đủ khả năng.” Mamori cười dịu dàng, kèm theo đó là niềm sung sướng len lỏi khi cuối cùng khối lượng công việc của cô cũng được san sẻ thêm một chút.

Hồi Akira bước vào, cô đã vô cùng biết ơn với sự giúp đỡ của cô ấy. Đặc biệt trong phần tổng hợp điểm mạnh và điểm yếu về khối lượng vận động và các bài tập phù hợp. Mamori có thể rất thông minh, nhưng riêng về kỹ năng vận động và các kiến thức thể thao chuyên môn, cô không thể nào sánh ngang với một vận động viên chuyên nghiệp như Akir được.

Khi đó, Mamori vô cùng vô cùng hạnh phúc.

Và bây giờ là đến việc giấy tờ.

Cho dù cô có thể cắt ghép video thuần thục, nhưng để làm nhiều hơn thì cô vẫn sử dụng giấy tờ và tổng hợp lại trên máy tính sau. Phần đó tốn quá nhiều thời gian của cô, và cô thì có nhiều hơn một công việc phải lo.

Không như Hiruma, người thực sự tự do trong cuộc sống, cô có một kế hoạch sẵn sàng trong tương lai và cô luôn luôn muốn đi theo con đường đó. Đúng, kế bên tình yêu của cô, còn là ước mơ của cô nữa.

“Trước hết, chị đưa cho em mẫu tổng hợp trận đấu mà chị đã viết tay. Nếu có vấn đề gì thì hỏi chị nhé. Đừng ngại…” Mamori bê đến một chồng tài liệu phải đến hàng ngàn tờ A4 cùng một đống file và đặt lên trên bàn “Nó không nhiều như em tưởng đâu. Phần lớn là chị cắt ghép ảnh và khoanh lại đội hình. Nên nó mới nhiều trang đến vậy. Nhưng chị sợ sẽ làm hỏng tư liệu, và muốn chuyển nó lên máy tính. Trước nhất, em giúp chị nhé.”

“Vâng ạ!” Iko, với lòng nhiệt thành và tâm huyết tuổi trẻ, đã hừng hực khí thế đáp lại như vậy.

Có điều, giây phút nhiệt tình biến thành hoảng sợ chỉ sau năm phút khi Hiruma Yoichi bước vào.

RUỲNH!!!

“Loại cửa hàng 24h gì mà hết cả cao su không đường lẫn coffee đen. Quản lý, cô còn giữ thanh nào không?”

“Rõ thật, cậu không thể nhờ tử tế hơn được sao?” Mamori lắc đầu rồi tiến đến tủ đồ của cô và đem ra một tệp cao su không đường “Chưa ăn lót dạ mà, đừng uống cafe, tôi làm ít đồ ăn rồi đấy, phải ăn một chút đã.”

Hiruma không đáp lời, chỉ tháo mũ rồi quẳng về phía cô. Sau đó, như nhận ra điều gì, liền chỉ vào Iko rồi hỏi.

“Cái gì đây?”

Không phải là ai, mà là cái. Mamori thở dài rồi lắc đầu.

“Đây là Hayama Iko. Em ấy sẽ là thực tập sinh trong vai trò quản lý của đội.” Cô đem treo mũ của cậu lên móc treo gần đó, sau đó mỉm cười với Iko “Đây là Hiruma Yoichi, quarter back và là đội trưởng của đội bóng bầu dục Saikyodai.”

“Thiếu rồi.” Hiruma cau mày, lười biếng đáp lại khi bắt đầu mở máy.

“Thiếu gì cơ?” cô hỏi lại rồi nhận được cái nhướn mày kiểu hô-đùa-tôi-à, sau đó như vỡ lẽ, Mamori dịu dàng tiếp lời “À, ừ, đồng thời là bạn trai của chị.”

Cậu nhe răng cười hài lòng. Sau đó quét mắt nhìn Iko từ đầu tới chân. Rồi mới đánh mắt sang đống tài liệu chất chồng mà Mamori mới đem ra.

“Quản lý, cô đem tư liệu chiến thuật ra cho thực tập sinh ngay lần đầu gặp à?” Hiruma vẽ ký hiệu của họ.

“Không, đây là những tư liệu cũ hồi còn ở Deimon, đây cũng chỉ là một bài kiểm tra thôi.” cô đáp lại.

Ngần ấy thời gian ở cạnh Hiruma, cô hiểu cậu cẩn trọng với thông tin cỡ nào. Mamori cũng không phải kẻ ngốc mà trao đi lòng tin của mình nhanh chóng như vậy.

Nhìn thấy hai người họ giao tiếp với nhau, Iko quay sang nói thầm với Akira bên cạnh, người mà đang rà soát lại toàn bộ lịch trình tập luyện của hơn 200 thành viên trong ba ngày qua.

“Họ lúc nào cũng coi như không có ai ở đây thế ạ?”

“Em nên quen với điều đó dần đi.” Akira thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên để đáp lại. Thú thực, lần đầu tiên đến đây, cô đã rất bất ngờ với thái độ dửng dưng của tất cả các thành viên trước những trận cãi vã không hồi kết của họ.

Về sau, cô mới biết, đấy là màn vui nhất và giải tỏa nhất của mọi người sau một ngày làm việc vất vả. Thậm chí, còn mở bát xem là ở phút thứ mấy họ sẽ rút vũ khí ra cãi nhau, và ở phút thứ mấy thì Hiruma sẽ hôn Mamori. Nhờ thế mà ngân quỹ tăng lên không ít.

Có điều, Iko thắc mắc mãi, tại sao một người như Anezaki và Hiruma lại ở bên nhau được nhỉ. Cô cũng không biết tại sao họ cãi nhau suốt ngày như vậy luôn. Toàn những vấn dề bé tẹo tèo teo như kiểu Hiruma, đừng vứt kẹo cao su đi lung tung thế hay là Quản lý, đừng có đứng đực ra thế, tôi không xây cho cô nhà máy su kem được đâu.

Đến ngày thứ hai, khi cô làm quản lý thực tập, cô mới bắt đầu hiểu tại sao Hiruma và Anezaki lại phải ở bên nhau.

“Ba mươi phút.”

“Cái gì ba mươi phút cơ ạ?” Iko giật nảy mình lên khi nghe Hiruma nói.

Cậu tặc lưỡi, đã quen với việc Mamori tiếp nhận mọi thông tin của cậu rất nhanh chóng, nên trước sự dờ dẫm này của cô bé mới đến cậu không khỏi cảm thấy hơi hẫng.

Akira thở dài. Cậu ấy hiếm khi nào thực sự nói chuyện với một cô gái ngoài Mamori. Đến cô cậu còn tiếp cận rất ít, phần lớn, cô sẽ trao đổi thông tin với Mamori thay vì cậu.

“Ý là cậu ấy muốn em tổng hợp lại băng tập của Agon, Yamato, và Taka trong ba mươi phút.” Mamori không biết từ đâu xuất hiện và cầm theo cho đồng đội một tệp khăn.

Iko thật sự không thể hiểu sao họ hiểu nhau đến như vậy.

“Công việc quản lý không phải chỉ có quét dọn, quay phim hay lo cho dinh dưỡng thể chất các cầu thủ đâu. Em phải kết hợp với Akira để rà soát lại khối lượng luyện tập, kiểm tra chất lượng cơ sở dụng cụ, xếp lại băng thi đấu, khoanh dấu những đội hình cầu thủ và xác định chiến lược của đội bóng. Những thứ này em có thể hỏi Yamato về tuyển tập 1000 chiến thuật bóng bầu dục và chỗ Akaba về khối lượng tài liệu cho thể chất cầu thủ.”

Mamori dịu dàng giải thích. Dù tốc độ cô nói không nhanh nhưng lượng thông tin cô vừa đem lại khiến cho Iko sững sờ. Đúng là không phải tự nhiên mà các bộ đôi quái vật về trí tuệ lại tập trung ở đây.

Cô còn nhớ hồi là mới vào trường, thứ cho cô ấn tượng không có gì khác ngoài sự tò mò tại sao Anezaki Mamori – nữ sinh xuất sắc nhất Saikyodai lại tình nguyện làm quản lý cho đội bóng thay vì tập trung vào khoa của mình. Cô ấy thông minh, xinh đẹp và hoàn hảo. Giờ thì cô hiểu rồi. Đội bóng cần người có đủ trí tuệ và sự tỉ mỉ.

“Hiruma, lần sau, cậu nên nói rõ với cô bé một chút. Cô ấy mới làm quen thôi mà.” đoạn, cô quay sang Iko “Em đã học qua về bóng bầu dục Mỹ chưa?”

“Dạ, em có đọc rồi ạ, và em nhớ hết mọi thứ của quyển sách.”

“Tốt đấy, em cũng sẽ làm được thôi. Chị muộn họp với bên hội sinh viên mất. Em lo nhé. Có gì cứ nhắn tin cho chị!”

“Đi luôn sao?” Hiruma lên tiếng, còn Mamori quay lại mỉm cười ơi. “Dạo này đường làm cô lú não rồi à?”

Mamori bật cười rồn nhón mình hôn lên má cậu.

“Dạo này cậu thật sự rất nũng nịu.”

Cái đó không thể gọi là nũng nịu!

Chắc chắn đó không phải là nũng nịu!

Đó là thể hiện sở hữu. Ai cũng biết thế.

Là những điều mà mọi người đều nghĩ nhưng không dám nói ra. Akira nhìn theo rồi thở hắt ra “Em thấy không, họ khăng khít lắm đấy!”

2.

Ngày thứ 3 làm việc, Iko nhận thấy không phải chỉ mình HiruMamo mới là cặp đôi. Akira và Agon cũng là một cặp. Theo một kiểu… rất khác.

“Đó là tất cả những gì cậu là được à?” Akira thách thức Agon lúc cô cúi xuống nhìn anh “Mức tạ 140kg? Cậu có hơn thế nhiều. Tôi biết, luyện tập đối với cậu không phải là chân lý, nhưng nếu cậu còn tiếp tục lơ là như thế, cậu sẽ bị Sena qua mặt thêm một lần nữa đấy!”

Hoe, cô không nghĩ một cô gái mảnh dẻ như vậy lại dám đứng trước con quái vật cấp đại học mà chỉ trích đâu. Lại còn trước mặt bao nhiêu người.

Cô vừa nghe tiếng crak của lên đạn súng lần thứ bảy mươi bảy đúng không. Trời ơi, chiến trường hỗn loạn gì đây… Cô đáng ra nên lo cho Akira chứ nhỉ, nhìn Agon như muốn giết Akira đến nơi. Nhưng không, Akira chỉ nhấn bút, bình tĩnh tích vào thứ gì đó trên tờ giấy kẹp sẵn trong cái bảng rồi rời đi trước khi Agon kịp nói cái gì.

Anh ta giằng tay chị ấy lại rồi kìa, gãy tay mất thôi. Iko run bần bật đến mức đánh rơi cả khay khăn. Âm thanh kim loại rơi loảng xoảng khiến cho mọi người đồng loạt dừng lại.

“Tch.” Hiruma cau mày “Thực tập chết tiệt, lại đây!”

“Dạ?” Đây là lần đầu tiên Hiruma gọi cô.

Vội vã thu dọn cái khay dưới chân, cô nhanh chóng tiến đến gần người đàn ông đang giộng tay cầm súng xuống nền nhà và nhìn cô với vẻ mặt lạnh tanh. Iko rùng mình. Chắc không phải sẽ ăn thịt cô chứ.

“Nếu như sợ nơi này đến thế, thì không cần phải đến! Saikyodai Football Club không cần loại người nửa vời.”

Rất thẳng thắn và không có lấy một tiếng chửi thề. Iko ngỡ ngàng. Cô cảm giác như mình ngớ ngẩn và ngu xuẩn đến tận cùng khi anh dùng giọng điệu thản nhiên đó nói với cô. Sự lạnh tanh trong giọng nói, gương mặt vô cảm của Hiruma khiến cô thất vọng vô cùng.

“Em… em xin phép về nhà. Ngày mai em chắc chắn sẽ làm tốt.”

“Tch.” Hiruma không đáp lại, rồi một lần nữa, cả đội lại quay lại tập luyện.

.

Mamori bước vào phòng sau buổi họp về lễ hội sắp tới với hội sinh viên. Cô đẩy cửa khẽ khàng rồi mỉm cười khi thấy cậu vẫn lạch cạch trên bàn phím. Cô lặng lẽ đi pha cốc cafe đen cho cậu, rồi bình tĩnh lấy giấy tờ hôm nay ra và chuẩn bị tổng hợp.

Khi vừa vén tóc lên, Mamori nghe thấy cậu cất tiếng.

“Cho con bé đấy nghỉ đi!”

“Yoichi.” cô dịu giọng, và thường, cô chỉ gọi Yoichi khi cô rất rất muốn thứ gì đấy.

“Tôi không đánh giá thấp hay cao ai cả. Tôi nhìn vào sự thật, và tôi biết, con bé không thể phụ trách SFC.”

Cậu có mắt nhìn người tốt hơn bất cứ ai. Cô biết điều đấy. Nếu không, Sena và Monta đã chẳng đến được bước này. Cậu trao cho mọi người cơ hội khi cậu biết họ có thể, nhưng đây là lần đầu tiên, cô thấy cậu phủ nhận ai đến thế.

“Nó có thể là một quản lý cho bất cứ đội bóng chết tiệt nào khác, một đội bóng…”

“Ít hỗn loạn hơn?” Mamori tiếp lời cùng nụ cười khúc khích.

Sự im lặng của cậu được xem như là đồng thuận chân thành. Mamori thở dài rồi xoay bút.

“Tôi nghĩ, có lẽ, chúng ta mới là những người cần bình thường hơn một chút.” Mamori tiếp tục “Đến cả Akira cũng là một Shin phiên bản nữ, nên tôi hy vọng, cô bé ấy sẽ làm cho mọi người bớt đi những cá tính quá nổi trội của mình. Đội bóng của chúng ta là đội bóng của ngôi sao, nhưng, lại không có sự gắn kết trong mối quan hệ thường tình như hồi ở Deimon.”

“Vậy cô nghĩ, cho một đứa nhóc nhát cáy và bỡ ngỡ đến, sẽ làm mọi người đoàn kết hơn hay gì?” Hiruma nhướn mày.

Quả thật, cậu đã nhận thấy vấn đề này trước khi đấu với Oujodai chứ đừng nói đến Enma. Cái tôi ngôi sao của từng cá nhân quá lớn. Trong khi, cậu cần chiến thắng, còn họ thì cần thể hiện.

“Họ sẽ phải học cách bảo vệ cô bé ấy một cách đồng lòng, y như các đồng lòng bảo vệ quả bóng.” Mamori mỉm cười. “Uhm… về cơ bản, không ai ngu ngốc làm hại thứ thuộc về Hiruma, cũng như làm hại một diễn viên ballet chuyên nghiệp cả…”

Hiruma nhướn mày cùng nụ cười gian ác.

“Ấy thế mà họ bảo tôi là ác quỷ đấy, bạn gái chết tiệt!”

Họ có một kế hoạch cho đồng đội, mà sẽ chẳng ai biết cả. Hai cái đầu, luôn luôn hơn một cái.

3.

Iko tiếp tục xuất hiện khi clb đến lúc tập. Cô đã hoàn thành tất cả những tư liệu cần lưu trữ và phân tích dữ liệu xong xuôi. Lúc cô đến và đặt năm cái USB và một ổ cứng cho Hiruma, cậu đã khá ngạc nhiên. Giây sau đó, đến lượt Iko ngạc nhiên khi cậu không nói gì, bù lại còn có nụ cười nửa miệng tự hào nhỏ trên gương mặt sắc nét đấy. Hiruma thu thập USB và ổ cứng rồi cho vào ngăn kéo. Sau đó đáp: đi làm việc của mình đi!

Tự nhiên, cảm giác được Hiruma công nhận khiến tim Iko đập thùm thụp.

Một vệt đỏ lờ mờ trên gương mặt nhỏ nhắn của Iko, và không hề qua khỏi cái nhìn của Akira. Thở hắt ra, Akira lầm bầm với chính mình “Rắc rối rồi đây.”

“Cái gì rắc rối cơ?” Akaba ngồi gảy đàn, nghe thấy thế liền bật ra trong vô thức.

“Đàn của cậu đấy, dây giống như sắp đứt kia kìa!”

“Á, bé cưng của tôi!”

Akira đảo mắt, toàn một lũ dị hợm.

Ngày hôm đấy đối với Iko mà nói là vô cùng suôn sẻ. Cô có thể hỗ trợ đồng đội ngay lập tức khi họ cần, và hoàn toàn nắm bắt được nhịp điệu làm việc của Hiruma. Nói gì thì nói, cô cũng là sinh viên điểm cao nhất trong năm đầu của Saikyodai mà.

Cô tò mò đối với bảng điểm của hầu hết mọi người, và đến khi, cô cầm dược bảng điểm trên tay của họ, mồ hôi lập tức túa ra. Cái gì được gọi là ông trời ban cho tất cả chứ? Chính là thứ tồn tại ở Akaba, Taka, Agon, Yamato này đây. Chiều cao, thể hình, năng lực thể thao, đặc biệt là trí óc. Cô đã chứng kiến việc Taka buồn chán ngồi đọc một tập tiểu thuyết tiếng Anh trong nửa tiếng đồng hồ. Cô cũng thấy rõ Agon thông minh cỡ nào trong mấy trò trí tuệ chiến thuật mà Hiruma đặt ra. Cô cũng hoảng hốt trước việc Yamato nhớ tất cả các thẻ bài chiến thuật, phải nói là hơn ba nghìn tấm thẻ trong vòng một ngày. Akaba thì cô đã nhìn thấy khi cậu ta phân tích cách đẩy bay đối thủ qua khối lượng tư liệu vật lý mà cậu sở hữu.

Đáng kinh ngạc nhất, chắc vẫn là trí tuệ của người đội trưởng kia.

Nếu trừ đi khả năng vận động tầm trung, Hiruma thực sự là một thiên tài trí tuệ.

Rồi cứ như thế mà ngưỡng mộ nhân lên. Đến mức vào sáng thứ bảy của một tuần làm việc, Iko đã ngồi thụp xuống đầy đau tim khi Hiruma vô tình thảy cho cô lon nước ngọt.

“Ủa, sao thế?” Hiruma khá bất ngờ trước phản ứng kỳ cục đấy.

Còn dạ dày cô như quặn lại. Iko lắc đầu xua tay nói em không sao các tiền bối không cần lo đâu ạ.

Và cô mãi không mở lon nước đấy ra.

Sau một tuần làm quen và cuốn vào guồng quay, Iko mới đột ngột nhận ra điều mà trước đó cô không để ý. Cô lén hỏi Akira “Chị Akira, chị làm phụ trách cho mọi người được bao lâu rồi ạ?”

“Từ đầu mùa giải, tháng tám, ừ, xem nào, nửa năm rồi.”

“Tức là trước khi chị đến, chị Mamori phải làm hết tất cả mọi việc sao?”

“Ừ đúng.”

“Dù cho chị Mamo là thành viên của hội đồng sinh viên dưới vai trò phó chủ tịch và là sinh viên xuất sắc sao?”

“Ừ đúng rồi.”

Lúc này, cô mới nhận ra con quái vật thực thụ trong số những bộ não ở đây phải là Anezaki Mamori.

Cô biết công việc của hội sinh viên bận rộn tới cỡ nào. Chỉ riêng việc phải giải quyết đơn xin thực tập và kết nối trên dưới bảy trăm công ty, doanh nghiệp lớn nhỏ vào mỗi năm đã là một thử thách vô cùng lớn. Đằng này, các giấy tờ cần phải thông qua các phòng ban đào tạo, những lễ hội được lên kế hoạch tỉ mỉ và các giải đấu lớn của trường trong suốt cả năm nữa. Và Saikyodai không phải chỉ có mỗi clb bóng bầu dục, còn bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền, tennis, phải nói là tất cả các môn thể thao đại trà. Khối lượng công việc đó chia đều cho mười bảy thành viên của hội đồng sinh viên. Nhưng quan trọng, Mamori Anezaki là người duyệt hầu hết các kế hoạch và báo cáo đấy.

Điều kỳ diệu là, chị ấy vẫn nằm trong top đầu của trường về điểm số.

Và hoàn thành tất cả khối lượng đồ sộ công việc của quản lý câu lạc bộ…

Iko đột ngột hoảng hốt. Chỉ riêng việc cắt ghép video đã tốn đến hàng giờ đồng hồ, phàn phân tích chiến lược và học thuộc chiến thuật nữa… Iko hiểu về mặt trí tuệ, và khả năng sắp xếp công việc, cô thua xa Mamori.

“Vậy… chị ấy ngủ lúc mấy giờ được?”

“Ai ngủ lúc mấy giờ cơ?” Giọng Mamori vang lên, Akira và Iko quay lại nhìn cô gái mặc áo sơ mi trắng xuất hiện cùng một hộp cơm to. “Hôm nay chị rảnh nên đã làm cho hai hai thành viên đội I ít kẹo vitamin. Em cũng lấy một ít đi.”

“Kẹo vitamin?”

“Ừ, một kiểu bổ sung vitamin chị mới học lén được đấy.”

Đấy là Iko còn chưa kể đến chuyện Mamori nấu cơm đấy. Một chút ít tự hào mới nhen nhóm trong Iko đột ngột bị thiêu rụi trong nửa cái chớp mắt. Cô nhìn cách chị quản lý của mình ngồi kế bên người đội trưởng, một tay loạt soạt giấy tờ, tay kia thi thoảng lại đút kẹo vào miệng anh mà ngưỡng mộ.

Sẽ không ai hợp với nhau hơn họ. Hoàn hảo và khớp nhau đến từng mảnh.

“Không đường mà.” Iko nghe thấy tiếng Mamori dỗ dành.

“Thì sao?”

“Nó tốt cho sức khỏe, mỗi ngày một, hai viên là được mà.” Mamori vẫn bình tĩnh giải thích.

“Không thích!”

Cô bĩu môi, rồi đưa viên kẹo vào miệng mình. Còn Hiruma vẫn thổi bong bóng kẹo cao su. Iko khúc khích cười. “Họ đẹp đôi thật.”

Akira nhướn mày, sau đó gật đầu.

“Ừ đúng.”

“Chị và anh Agon cũng đẹp đôi!”

“Cái đó thì tất nhiên!” không phải Akira, mà là Agon đi ngang qua rồi đáp lời “Azenaki, còn kẹo không, cho tôi hai viên.”

“Chết đi tóc quắn!”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s