[ES21 fanfic] Chuyện vặt của clb – Phần 12.2

A/N: ừ thì câu chuyện tiếp diễn nào~

1.

Akira cảm nhận thấy có điều gì là lạ. Cô không chắc nữa nhưng đôi lúc, cô thấy Hiruma và Mamori đang cùng nhau toan tính điều gì đấy. Họ không phải là loại người dễ để lộ sơ hở rằng họ đang toan tính, nên điều đấy khiến cô rờn rợn.

Cách làm việc của cả hai vô cùng chuẩn xác và kín kẽ, không thể có chuyện họ để một người ngoại đạo như cô phát giác ra mùi khả nghi. Chính vì thế, nên nó càng khả nghi.

“Agon, cậu có biết tại sao Hiruma và Mamori cứ cố thể hiện họ có âm mưu gì đó không?” cô cài dây an toàn, còn Agon chỉ hừ một tiếng rồi quẹo vô lăng.

“Thằng ranh khôn lỏi đấy.” Agon tặc lưỡi “Không thể đoán được, nếu đang trong trận đấu thì còn có thể đọc chiến thuật được, nhưng ngoài đời thì không.”

“Sao tôi cứ có cảm giác rờn rợn là chuyện này sẽ kéo theo toàn bộ thành viên đội 1 vào cuộc nhỉ?” Akira lơ đãng xoắn tóc, sau đó mới nhìn ra ngoài cửa xe “Ơ, đây không phải là đường về nhà tôi.”

Agon không đáp, mà còn nhấn ga mạnh hơn.

Akira nhướn mày. sau đó như nhớ ra điều gì, cô mới gật gù.

“Sinh trước cậu hẳn ba tháng, cậu nên gọi tôi là chị…”

Agon nhếch môi.

Ừ, ở trên giường mà gọi onee chan, hẳn là vui lắm đây.

2.

Cô không nghĩ Agon là loại người tùy tiện. Cậu ta thích đồ sang trọng, hám của, hư danh, tàn ác, coi thường người khác và giấc mơ của người khác. Nhưng chí ít, cậu ta vẫn dưới lệnh của Hiruma. Cậu ta tuân thủ những thứ trong quy chuẩn mà chấp nhạn được. Trừ việc cậu ta thực sự bạo lực. Hiruma đáng sợ, nhưng Agon mới là kẻ ác. Agon là kẻ ác, nhưng Akira mới là loại người tàn nhẫn.

Cô di ngón tay của mình trên vòm ngực vững chãi của cậu. Lần đầu tiên nhưng cô không quá mêt mỏi. Có lẽ, thể thao là thứ giúp cô duy trì sức lực của mình trước những đợt tấn công như vũ bão.

Cậu nằm im lặng, để cô gối lên bả vai mình. Nhớ lại khoảnh khắc cậu muốn hôn, cô lại lạnh lùng ngoái đầu, để nụ hôn của cậu rơi trên má rồi trượt dần xuống cổ.

Cô mới là người tàn nhẫn.

“Tôi biết cậu không phải người tùy tiện, nên đừng tùy tiện hôn người khác… Thứ đó, giữ cho sau này đi.”

Agon im lặng. Chỉ một giây, cậu hiểu tất cả những gì cô muốn nói.

“Vậy, nếu như không phải là tôi, ngày hôm nay, cô đi với ai cũng được hay sao?”

“Còn cậu thì sao?” Akira ngáp dài, rồi chầm chậm rơi vào giấc ngủ “ngủ ngon, Agon.”

mới là người tàn nhẫn.

3.

Cái dự cảm là lạ của Akira quả thật ứng nghiệm, ngay khi Iko bắt đầu thân thiết với mọi người trong đội. Không phải chỉ mình cô nhận ra Hiruma và Mamori có âm mưu, toàn đội ai cũng đã ngờ ngợ được điều ấy. Hai mươi hai thành viên luôn cảm thấy âm khí dày dặc quanh nụ cười của Hiruma mỗi khi nhìn về phía Iko, và mỗi lần như thế, họ bắt đầu lập một chiến dịch nho nhỏ để bảo vệ cô khỏi bất cứ âm mưu nào của quỷ vương.

Iko thậm chí còn không nhận ra đó là ánh nhìn tà ác, tim cô đập thình thịch mỗi lần Hiruma nhìn cô và hoang tưởng đó là ánh nhìn trìu mến, thứ mà có chết cô cũng khó mà nhìn thấy được trong đời.

“Hiruma chắc chắn đang âm mưu gì đó với Iko. Cô ấy quá ổn!” Ikkyu lên tiếng đầu tiên.

“Không phải cậu ta định có thêm tình nhân bên cạnh vợ cả đấy chứ?” đồng đội X lên tiếng.

“Không thể, gu âm nhạc của Hiruma và Iko chả hợp nhau gì cả!” Akaba đẩy kính một cách sành điệu.

“Vấn đề không phải là gu âm nhạc hợp nhau, mà ngay cả Mamori dường như cũng có ý đồ gì đó với cô ấy.” Yamato lắc đầu bổ sung.

“Mọi người không thấy lạ sao, Hiruma và Mamori có thể để lộ ý định gì sao? Nhỡ đâu chỉ là giương đông kích tây chúng ta.” lần này là Taka.

“Nhưng giương đông kích tây cái gì cơ chứ???”

Họ bắt đầu ngồi phân tích chiến thuật một cách bình tĩnh và chặt chẽ. Nghiêm túc còn hơn cả lúc phân tích đội hình chiến đấu của đối phương. Đầu tiên là ý kiến Hiruma sẽ làm cho người ta suy nghĩ rằng cậu ta đang có toan tính gì đó, nhưng vì mọi người biết bản chất của cậu ta là lừa đảo, nên thật ra cậu ta sẽ không làm gì cả. Chính vì mọi người nghĩ cậu ta sẽ không làm gì cả, nên chắc chắn cậu ta sẽ làm gì đó.

Vấn đề là, cái làm gì ở đây là làm gì?

Akira nhìn tình cảnh hai mươi hai thành viên hì hụi quây quần, kể cả Agon, ngồi vạch ra kế hoạch nho nhỏ về Iko mà thở dài. Cô nhắn cho Mamori một cái tin rồi xóa ngay sau khi gửi.

Nhận được tin nhắn, Mamori mỉm cười. Kế hoạch bước đầu đã thành công.

.

Không phải là mọi người quá yêu quý Iko. Cô thật sự là một thành viên mẫn cán và có ích, nhưng sự thật là cô bé quá ngây thơ và non nớt trước nanh hùm vuốt sói ở nơi này, vậy nên, mọi người nghĩ, tốt nhất là nên bảo vệ cô ấy thật cẩn thận.

Họ bắt đầu đề ra những thứ khả thi mà Hiruma lẫn Mamori có thể sử dụng trên cô gái bé nhỏ. Lúc này mới là lúc trí tưởng tượng của các thành viên bay xa vô tận.

“Cậu ta muốn threesome, chắc luôn!” Agon cau có đạp chân lên bàn. Hiển nhiên là kẻ chơi bời gái gú này nghĩ đến thứ đó là khả thi nhất.

“Chắc chắn không.” Mọi người đồng thanh rồi ném cho Agon cái nhìn ghê tởm.

“Thế còn việc muốn đào tạo cô ấy làm gián điệp chuyên nghiệp và cài vào các đội bóng khác thì sao?” Jumonji lên tiếng rồi ngay lập tức bị bác bỏ. Mấy trò điệp viên này, Hiruma thích tự làm hơn.

“Dù là gì đi chăng nữa, chúng ta cũng phải ngăn mọi thảm họa xảy đến cho cô bé.” Yamato chống hai tay lên bàn đầy quyết tâm “Tôi và Taka sẽ bắt đầu phân chia lịch bảo vệ, hai mươi hai người ngồi đây nhất định phải kín tiếng vào.”

Cửa phòng họp đột ngột mở ra, Hiruma với ám khí dày đặc và nụ cười nham nhở bước vào, ngồi thẳng xuống chiếc ghế còn trống duy nhất trong phòng.

“Kekeke, giờ là hai bộ óc của tôi và Mamori sẽ đấu với các người. Hãy nhớ, trò chơi chết tiệt này có một kẻ khốn nạn là gián điệp. Hãy suy nghĩ cẩn thận xem là ai, và tin tôi đi, các người sẽ không thể nào thắng được trong cuộc đấu này đâu. Ya Ha!”

“Cậu cố tình chơi đòn tâm lý chiến này với chúng tôi sao.” Taka nhướn mày vẻ buồn chán.

“Tôi đúng là đang làm thế đấy!” Hiruma lạch cạch trên cây súng “Đoán thử xem câu nào trong những câu trên là thật. Chúc vui, tóc xù chết tiệt ạ!”

Rồi sau đó đứng lên rời khỏi, cùng nụ cười chiến thắng đầy đắc ý.

“Tôi cũng đã từng trong tình cảnh này trước đây, khi đối đầu với anh Hiruma. Nhưng đó là để dạy chúng tôi Bump. Nhưng bây giờ, tôi không thể hiểu anh ấy muốn gì.” Jumonji nhớ lại lễ hội năm cậu học lớp mười, nhưng không thể liên kết được với tình huống hiện tại.

“Không đoán mò được ý định của cậu ta đâu, chúng ta tập trung vào chiến thuật đi đã.” Yamato lắc đầu. Đoán được ý định của Hiruma, người làm được mấy trò này khéo đã chầu ông bà hoặc còn chưa hề chào đời.

“Kekeke, quản lý, lũ chết tiệt đó mà biết kế hoạch này hoàn toàn là của cô, chắc sẽ sốc phát sợ đấy nhỉ!” Hiruma bật cười phấn khích một cách thái quá khi ngồi trong phòng riêng của mình cùng Mamori.

Cô lắc lắc đầu rồi cắn một miếng bánh su kem.

“Tôi học từ ai cơ chứ!”

“Phải rồi, bạn gái chết tiệt.” Một nụ cười nửa miệng kéo lên trên gương mặt của Hiruma “Giờ thì chuẩn bị cho màn diễn thứ hai nào. Xong hết cả rồi chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Cô đứng lên rồi bày ra ba mẫu thiết kế poster cho cậu xem. “Nên ghi như thế nào bây giờ?”

“Biết phong cách của tôi rồi đúng không. Cứ thế mà làm.”

Và Mamori vung tay, một dòng slogan rực rỡ hiện lên “Vùng trời ma quỷ, địa ngục của kẻ mộng mơ!”

“Cái này chắc chắn sẽ vui lắm đây!” Hiruma hài lòng với poster, và ngay lập tức đem đến xưởng in màu.

3.

Iko tung tăng mở cửa vào phòng tập của clb, phấn khởi chờ đợi thành viên trong đội đến. Hôm nay là ngày làm việc dưới vai trò thực tập cuối cùng của cô, và cô sẽ được nhận một bảng nhận xét đánh giá chi tiết từ Mamori. Cô suýt nữa đã nuôi hy vọng với Hiruma, nhưng sau hai tuần miệt mài làm việc, cô chỉ thấy đúng hai thứ trong mắt người con trai tóc vàng đấy “Chiến thắng và Anezaki Mamori” nên Iko chỉ đơn giản là lén lút thích thầm anh.

“Mọi người, tôi đến rồi đây. Hôm nay là ngày cuối của tuần thực tập nên tôi… eh?” Chưa kịp dứt lời, Iko đã bị Yamato bịt miệng, tất cả mọi người ngay lập tức đóng cửa phòng tậ rồi cẩn thận rà soát. “Gì vậy?”

“Suỵt, cô đang trong tầm tính toán của Hiruma và Anezaki, cô có đắc tội gì với họ không?”

“Hả?”

“Tôi biết chuyện này có vẻ hoang đường, à không, rất hoang đường, nhưng có phải cô đã làm chuyện gì khiến cho Hiruma và Anezaki khó chịu để bây giờ họ săn lùng cô không?”

“Săn lùng?”

“Cô không biết họ đã nhìn cô bằng con mắt toan tính suốt ba ngày rồi sao?”

“Đó là ánh mắt toan tính à???” Iko muốn khóc, cô đã tưởng đó là cái nhìn tình tứ chứ “Khoan đã… chả có nhẽ…”

“Chả có nhẽ làm sao? Cô đã làm gì thật à?” mọi người sốt ruột. Hóa ra không phải là Hiruma đang bày trò với họ, mà là do Iko có vấn đề thật?

Iko lắc đầu rồi lại gật đầu. Làm sao cô dám thừa nhận rằng cô có cảm tình với Yoichi Hiruma ngay trước mặt hai mươi hai con người này chứ? Làm sao cô có thể nói cho họ biết có lẽ hai người đấy muốn trừng phạt cô vì đã dám tơ tưởng đến hoa đã có chậu chứ. Không được, cô không thể nói ra được. Sự hoảng loạn khiến cô run rẩy.

“Chắc là thế rồi…” Iko mếu máo “Tôi xin lỗi, chuyện này tôi không thể nói được nhưng mà tôi đã, quả thật là tôi ã làm một chuyện hết sức, hết sức tồi tệ. Tôi… mọi người giúp tôi với, tôi không thể là nạn nhân của cặp thiên thần và ác quỷ đấy được. Tôi thề rằng chuyện đó không hề liên quan một chút nào hay gây tổn thất dù là nhỏ nhất với đội bóng. Tôi lấy tính mạng ra để thề, nhưng tôi quả có làm sai một chuyện. Vậy nên, làm ơn, giúp tôi!”

Hai hai người nhìn nhau, cẩn thận trao cho những cái nhìn toan tính.

“Xem ra, không phải theo như phán đoán ban đầu của Jumonji là kế hoạch này nhắm vào chúng ta rồi.” Ikkyu xoa tay, Agon hỉ mũi còn mọi người đăm chiêu.

“Được rồi, vậy thì chúng ta quả thật phải tiến hành các phương án bảo vệ đã đề ra thôi.” Yamato gật đầu rồi quay lại với Iko “Iko, em nói anh nghe, đã có chuyện gì?”

“Em không thể…” Iko lắc đầu quầy quậy, cô đã tưởng hôm nay sẽ là ngày tuyệt đẹp và cô sẽ ôm theo tình cảm này xuống đền mồ chứ.

Cô để lộ ra mình thích Hiruma ở đâu cơ?

Hiruma và Mamori nhìn nhau sau khi nghe lén đoạn hội thoại của các thành viên và Iko qua máy nghe trộm. Hoàn toàn không có đầu mối gì hết. Vốn dĩ đây chỉ là kế hoạch khiến mọi người đồng lòng dốc sức bảo vệ Iko và học cách đoàn kết cùng nhau khi giao đấu, chứ không liên quan gì đến con bé cả, vậy mà bây giờ, Iko lại nói rằng con bé đã phạm lỗi?

“Con bé/Con nhóc đã làm gì cậu/cô à?” đồng thanh, rồi cùng nhau lắc đầu.

Mamori đã kiểm tra rất kỹ những tài liệu Iko đã chuẩn bị, rất ít sai lầm nào đủ to để trách cứ chứ đừng nói đến trừng phạt. Cô cũng lục lại trong trí nhớ của mình xem có tình huống nào cô bé ấy quá đáng hay không nhưng hoàn toàn không có. Không ai phàn nàn về Iko cả, vậy nên, lúc này, ngay cả Hiruma và Mamori cũng tự hỏi, con bé có tội gì.

“Được rồi, đừng để bị nó làm phân tâm. Đến lúc kế hoạch xong xuôi, chúng ta sẽ tra khảo con bé đó sau.” Hiruma nhịp tay trên bàn rồi quyết định. “Giờ có ngồi đoán mò cũng vô ích thôi. Quản lý chết tiệt, cô đi đưa poster cho con bé theo đúng kế hoạch đi!”

4.

Akira, người thấu hiểu tất cả mọi thứ trong chuyện này chỉ nhướn mày lên trước sự thay đổi của kế hoạch và sự bối rối của cả hai bên.

Ý định ban đầu của Mamori là khiến cho mọi người nhận ra sự thù địch giữa Mamori và Hiruma với Iko, để sau đó Iko được một đội bóng toàn sao bảo vệ. Khi bảo vệ thứ gì hay ai đó một cách chung lòng dốc sức, họ sẽ hiểu tầm quan trọng của tinh thần đoàn kết.

Iko, mặt khác, lại mang trên mình gánh nặng tội lỗi vì trót thầm thương Hiruma, cô bé tưởng Hiruma và Mamori đã phát hiện ra và giờ quyết định trừng phạt mình. Tội nghiệp, nỗi sợ chết khiếp của con bé thật sự tác động đến quyết tâm của hội vai u thịt bắp kia.

Còn hội kia… chậc… Akira thở dài. Cô chỉ lo cho Agon mà thôi. Cậu ta bất hợp tác kinh khủng khiếp. Vừa nghĩ đến, đã thấy bóng ai đột ngột ập lên người cô. Akira loạng choạng đỡ lấy người đàn ông này. Sao đột nhiên, mới qua hai ngày đã trở nên như xác sống thế?

“Sao vậy?”

“Hứng tình!” cậu trả lời thẳng thắn.

“Tôi thì không.” Akira lắc đầu rồi đẩy cậu ra “Kiếm cô khác đi, nãy tôi thấy cửa hàng phục vụ cafe bên kia đường có bé gái phục vụ mới xinh lắm!”

“Cô bị điên hay bị ngu vậy?” Agon gầm nhẹ rồi tính bóp lấy cổ cô, Akira chỉ nhún vai.

“Số đo ba vòng: 89-60-90. Đủ đẹp cho cậu luôn!”

“Mẹ kiếp!” Agon khạc ra, sau đó nhếch môi cười, rồi quay trở lại sân tập.

Tiếng hut hut lại vang lên trong khoảng sân của Saikyodai.

.

Akira đem tờ poster đến cho Mamori, người đang bình tĩnh trên băng ghế quản lý và đang ghi chép gì đấy.

“Mamori, đây là poster chỗ vui chơi mới mở ở gần Fuji, cô có muốn đi thăm không?”

“Đâu cơ?” Mamori đón lấy, rồi vờ vịt như hoàn toàn không biết đây là tác phẩm của chính mình, Mamori xem xét rồi quay sang Akira “Cô đi không?”

“Chắc là có. Có vẻ thú vị.” thái độ dửng dưng đúng chuẩn.

“À, Iko, em đi cùng nhé.”

“Dạ?”

“Em đi cùng nhé!” Mamori nhắc lại, dù rõ ràng là đang cười hiền hậu, nhưng Iko có cảm giác mình không thể từ chối trước lời mời này, cảm thấy áp lực khi Mamori vẫn nhìn cô đầy trìu mến.

“Em… để em hỏi ý kiến bố mẹ ạ. Hết giờ tập, em báo với chị sau được không.”

Mamori gật đầu đáp được, rồi sau đó tiếp tục trở lại công việc đang dang dở. Chỉ chờ có thế, Iko lập tức chạy đi, lén lút gặp Yamato rồi khóc lóc kể lại chuyện vừa rồi. Không hẳn là cô khóc. Cô chỉ run lẩy bẩy mà thôi.

Yamato lắng nghe đầy kiên nhẫn, sau đó gật đầu. Cậu đến nói gì đó với Taka, và Taka truyền cho Akaba. Cứ như thế, thông tin Mamori dụ dỗ Iko đến nơi vắng vẻ và đáng sợ rồi hành quyết được lan truyền khắp cả đội với tốc độ chóng mặt.

Họ đột nhiên rùng mình, khi thiên thần gãy cánh, còn đáng sợ hơn cả ác quỷ giương nanh.

Kết thúc buổi tập, toàn đội tập trung tại phòng họp, rồi bắt đầu vạch ra kế hoạch.

“Thà rằng bây giờ chúng ta đi cùng và bảo vệ Iko, còn hơn là phải đợi lâu hơn nữa. Tôi có cảm giác chuyện này càng lâu, Iko gặp nguy hiểm càng cao.” Jumonji bắt đầu trước.

“Không sai, tốt nhất đến đâu thì đến, nếu là Hiruma, chúng ta còn đoán được phần nào về cách cậu ta triển khai kế hoạch. Nhưng bây giờ còn có Mamori nữa, tôi chưa bao giờ chứng kiến cô ấy lên kế hoạch cho bất cứ thứ gì.” Taka đồng ý.

“Nhưng đã sánh vai cùng với Hiruma, thì đầu óc của cô ấy đã là kiểu hiếm ai theo kịp được rồi.” Yamato thở dài.

Họ đã từng đấu tập khi chia làm hai đội. Mỗi bên chọn một ngôi sao và Hiruma đối đầu với Yamoto trong một trận cách đây tầm một tháng. Cậu đã nghĩ ít nhất sẽ không bại dưới tay Hiruma như hồi Christmas Bowl nữa, nhưng xem ra, chừng nào còn Mamori ngồi ở băng ghế quản lý mà ra hiệu chiến thuật, chừng đó cậu khó lòng chống đỡ. Đấy là chưa kể, trong đội của cậu khi đấy còn có cả Taka và Agon.

“Vậy bây giờ, chúng ta đề xuất cùng đến chỗ vui chơi đấy hay thế nào?” Ikkyu cất tiếng.

“Đúng, chúng ta nền đề nghị đi luyện tập ngoại ô và chọn cùng địa điểm Mamori mời Iko. Rõ ràng, họ cũng biết là chúng ta sẽ đi đến nước này rồi, nhưng chừng nào còn chưa rõ họ định làm gì Iko, thì chúng ta đành phải chạy lòng vòng trong bàn tay của họ thôi.” Banba gõ tay lên mặt bàn rồi cả đội tán thành.

Chính xác, chừng nào ý định củ họ vẫn còn đang mịt mờ, thì mọi người không thể làm gì được cả.

.

Lúc Hiruma nhận được đề nghị đi luyện tập ở địa điểm du lịch gần núi Phú Sĩ, cậu bật cười phấn khích với điệu kekeke thường thấy và lên đạn.

“Chưa thấy lũ nào sẵn sàng lăn vào chỗ chết như mấy tên khốn các người đâu. Nhưng mà nghênh chiến các người, không phải tôi đâu đấy. Nói trước nhé, quản lý chết tiệt đã đến nơi sắp xếp ổn thỏa rồi. Kekeke.”

Ngay sau đó, một nhóm người đến thẳng núi Phú Sĩ để thám thính xem Mamori đã chuẩn bị cái gì.

“Mắt chim ưng báo cáo, thấy mục tiêu đang gọi điện thoại.” Taka nói qua bộ đàm.

“Nốt ruồi thần phật báo cáo, đã cài xong máy nghe lén ở hành lang và phòng ngủ của Mamori.”

“Mặt thẹo đã hack thành công việc nghe lén điện thoại của Mamori.” Jumonji lên tiếng.

Và sau đây là cuộc nói chuyện hết của Mamori cùng với người ở đầu dây bên kia. Cô vừa kẹp điện thoại giữa tai và vai, vừa giũ chăn màn và mỉm cười dịu dàng khi bên kia bắt máy chỉ sau ba tiếng tút.

“Tôi đây!”

“Nói đi quản lý chết tiệt!”

“Cậu lại thức khuya nữa đấy à?” Mamori thở hắt ra, gấp xong chăn, cô chuyển việc kẹp điện thoại sang cầm bằng tay phải rồi kéo cửa, bước ra ngoài ban công.

“Ô, xem ai là người gọi điện đang nói này!” cô còn nghe được ca tiếng nổ bong bóng bụp một cái qua điện thoại rồi lắc đầu.

“Tôi dàn xếp chỗ này ổn thỏa rồi. Giờ chỉ đợi mọi người đến nữa thôi.”

“Là con mồi, cô phải học cách nói hung hãn hơn, là bọn cá ngu xuẩn đớp phải lưỡi câu và chúng thành con mồi!” Hiruma tặc lưỡi, cô mường tượng cảnh cậu tậm thời gập máy tính lại rồi nói chuyện với cô.

“Dẫu sao thì, theo cách nói của cậu, chỉ cần họ chui đầu vào rọ là được rồi.” Mamori lầm bầm “Hiruma, đừng thức muộn quá!”

“Biết rồi, quản lý chết tiệt!”

“Yoichi!” Cô dịu giọng, người đầu dây bên kia buông tiếng chửi thề, còn cô thì mỉm cười. Chỉ khi nào cô gọi Yoichi, cậu mới ngoan ngoãn hơn hoặc giả vờ ngoan ngoãn hơn một chút.

Cô cúp máy, cắn môi mình rồi mỉm cười. Cứ làm như cô và Hiruma không biết đồng đội sẽ nghe lén họ vậy. Cho dù không biết camera được đặt ở đâu, nhưng Mamori vẫn giơ tay lên vẫy vẫy rồi cất tiếng. Cô cam đoan có máy nghe lén ở đây.

“Mọi người ngủ ngon. Cố gắng cho ngày mai nhé! Tôi đi ngủ đây… Theo dõi một cô gái khi ngủ là rất bất lịch sự đấy!” và kèm theo nụ cười khúc khích như thiên thần.

Mà những người nghe được nụ cười đấy, lại cứ cảm giác như bị mẹ bắt thóp làm việc gì đó siêu xấu xa vậy. Rồi họ trấn an nhau rằng mình chỉ đang cố bảo vệ Iko khỏi tay thiên thần và ác quỷ thôi mà.

Đêm trôi qua lặng lẽ.

Sáng sớm hôm sau, đoàn người mười một người đã dậy sớm rồi quan sát kỹ lưỡng, vài thành viên đi đón Akira, Iko, Hiruma và số người còn lại của đội 1. Lúc đến nơi, lại thấy nụ cười của Hiruma.

“Nghỉ ngơi đi lũ đồng đội chết tiệt. Chúng ta sẽ bắt đầu tập vào lúc 2h chiều nay. Từ giờ cho đến lúc đó, keke, các người đừng cố gắng đoán xem tôi và ả quản lý đang nghĩ gì. À, và nhớ đấy, trong số các người, có một kẻ phản bội!”

Sau đó, cậu quay sang ngaowcs theo Mamori đang trong bộ dạng vô cùng thoải mái ở bên kia và sánh vai nhau đi cùng. Trước khi đi, còn liếc xuống Iko và khiến tim cô bé loạn nhịp. Dù sao thì… nếu anh ta đã biết rồi, cô sẽ tỏ tình với anh vậy.

Nhìn biểu hiện của Iko, Akira đột ngột thở dài.

Có lẽ, nếu Akira còn nhận ra, thì chắc chắn, Hiruma đã nhận thấy rồi. Có phải… lần đầu tien trong cuộc đời, Akira cảm thấy ghét cậu khi lợi dụng tình cảm của cô gái khác mà làm bàn đạp cho chiến thắng.

.

“Có nên dừng lại không?” Mamori hỏi khi cả hai ngồi trong khu nghỉ của nhà trọ. “Tôi vốn không để ý, tuần này có quá nhiều việc. Đến lúc nhận ra thì hơi muộn rồi.”

“…” Hiruma im lặng.

Cậu cũng đã nhận thấy Iko là trong khoảng 1 tuần nay, đặc biệt lúc cô bé chụp lon nước của cậu rồi ngồi thụp xuống, mặt đột ngột đỏ lựng. Khi đó, Hiruma đã ngờ ngợ. Nhưng, cậu lờ đi và thuyết phục rằng cậu chỉ nghĩ quá nhiều.

Dù rằng sau đó, cậu không thể phủ nhận độ nổi tiếng của mình trong mắt nữ sinh. Cũng không thể phủ nhận dù Mamori và cậu cố gắng thế nào, thi thoảng vẫn có vài người cả gan đến tỏ tình với cậu. Dẫu cho sau đó, cậu thậm chí còn không thèm liếc một cái mà đi thẳng.

Good girl thích bad guy, huh?

Nhưng mà không phải gái ngoan nào cũng lọt vào tầm ngắm của trai hư. Không đúng, người đứng cạnh quỷ vương xưa nay, đều là thiên thần. Mà thiên thần, trên thế giới này cũng chỉ có Anezaki Mamori.

“Phiền phức!” cậu tặc lưỡi.

Mamori thở dài. Cô không dám nói cho cậu biết, thật sự, có nỗi sợ nhen nhóm trong tâm can cô. Iko là một cô bé xinh đẹp, hoàn toàn ngây thơ, thông minh và sáng giá vô cùng. Cô bé cũng có những giao tiếp nhất định với Hiruma, điều mà ngay cả Akira cũng hiếm khi làm được và đấy chỉ là khoảng thời gian hai tuần có lẻ thôi.

Tệ là… Hiruma đôi khi tránh né con bé.

Nếu không để tâm, cậu sẽ không tránh né. Đằng này…

Mamori tính nói gì đó, nhưng cô không muốn mình ích kỷ. Chuyện của họ chưa đâu vào đâu cả, và nhỡ đâu, trong tương lai, người kề cận cô chẳng phải cậu, người bên cạnh cậu, có thể là Iko thì sao?

Nên Mamori lặng thinh.

Hiruma có thể có bất cứ cô gái thông minh, xinh đẹp nào mà cậu muốn. Cô không phải duy nhất, chẳng phải độc tôn. Vậy nên, cô lặng thinh.

“Đừng nghĩ linh tinh đấy!” Hiruma cất tiếng khi thấy cô cúi xuống, đôi tay bận rộn với mớ giấy tờ nhằng nhịt chữ và hình vẽ.

“Tôi nghĩ gì cơ?”

Hiruma thở hắt ra. Ừ, cô ấy sẽ nghĩ gì…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s