Bán duyên – Chương 11

Chương 11:

Kẻ cầm khế ước của lục cõi.

Người đem kết chỉ của thiên địa.

Nàng và hắn từng là những kẻ khuynh đảo cả dòng chảy của vũ trụ này.

.

Vô không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa. Muốn đến gặp Chuyển Luân Vương, nhưng không biết dùng thân phận gì xin cầu kiến. Nàng từ đọa tiên bị lục cõi ruồng rẫy, trở thành một sinh vật không.còn.tồn.tại. Kể từ cái chết hai mươi năm trước, cái tên Vô đã chính thức không còn tồn tại dù ở bất cứ dạng nào. Nếu nàng một lần nữa xuất hiện, giới đầu tiên tiêu diệt nàng chắc chắn là tiên giới.

Vậy nên, Vô quay trở lại Đại La, ngồi chờ đợi thời cơ. Tháng năm của nàng đằng đẵng như thế, chờ đến ngàn năm, vạn năm, cũng không có gì đáng ngại. Nàng đã quen chờ rồi. Trước khi thành Vô, nàng cũng đã phải chờ đợi rồi.

Lại vấn tóc, lại quấn giao lĩnh lên người rồi đẩy cửa bước vào. Ngày nàng đi là cuối thu, bây giờ đã là đầu xuân rồi.

“Cô về rồi ạ. Em đợi cô mãi, mấy hôm nay, cậu cả cứ khóc suốt.” Mơ mừng rỡ đứng lên khi thấy Vô trở về.

Dù trong mắt người phụ nữ này, cô chủ mới vô cùng kỳ quái. Tóc xanh, lại không cần ăn uống, nhưng vì cô chủ quá xinh đẹp, nên Mơ không nghĩ là yêu ma. Với cả, yêu ma cũng cần ăn uống. Như uống máu, ăn gan kẻ phàm. Nhưng cô chủ của cô không hề đụng đũa đến bất cứ thứ gì.

Khi họ chuyển tới Đại La được hai tuần, cô chủ đột nhiên bảo rằng mình có việc phải đi, mọi chi tiêu trong nhà giao cho Mơ quyết định, không được lãng phí nhưng đừng quá hà tiện. Sau đó, không nói không rằng, ngay đêm hôm ấy đã vội vã rời đi.

Nghe lời cô chủ, Mơ ngày ngày chăm sóc cậu chủ, không hề chậm trễ đồ ăn thức uống. Mỗi ngày đều ôm cậu dạo chơi trên đường phố, cậu thích chong chóng liền mua chong chóng, cậu thích chuồn chuồn tre liền mua chuồn chuồn tre. Cứ như thế, Mơ thấy mình như là mẹ của cậu chứ không phải cô chủ vậy. Đang quen với việc tự do tự tại, lại được ở một căn nhà trong huyện lớn, ngày ngày an nhàn, đột nhiên một tối nọ, cậu chủ khóc mãi không ngớt. Khóc rồi ăn, rồi ngủ, tỉnh dậy lại khóc, khóc mãi không thôi. Được một tuần vắt kiệt sức của Mơ, cậu cuối cùng cũng không còn đủ lực để mà giãy dụa, nhưng lúc nào cũng hưng hức ấm ức.

“Em không biết cậu hờn gì, nhưng mà hôm đó, cậu khóc dữ lắm, em dỗ thé nào cũng không được, cô xem.” Mơ vội vàng ẵm đứa bé đến chỗ Vô.

Vô đón lấy đứa bé, lóng ngóng một lúc rồi ôm đứa bé trong tay. Ôm lấy sinh linh nhỏ bé này, qua ba tháng không chạm vào, thấy bé cứng cáp lên nhiều. Vô thở dài.

“Chưa đặt tên cho con, nên con dỗi lẫy ta à?” nàng vừa hỏi, đứa bé lập tức òa lên. “Được rồi, không khóc nữa, ta tìm tên cho con.”

Nàng rong đứa bé trên tay, sau đó quay sang dặn dò Mơ.

“Cô về sẽ không lâu, lần đi này chắc phải mất cả năm. Tiền bạc trong nhà còn đủ chứ?”

“Dạ, còn đủ ạ.” Mơ đáp vội. Dù đã hăm nhăm tuổi, và nhìn người trước mặt trông có vẻ trẻ trung hơn, nhưng Mơ cứ cảm thấy, người này chắc phải trăm năm tuổi, nên đứng trước Vô, Mơ lúc nào cũng cúi xuống cung kính.

“Nếu có bất cứ chuyện gì, cứ quay về làng Điền. Mảnh đất cắm dùi ở đấy cô vẫn chưa bán cho ai. Em về đấy, cầm lấy lá thư này đến nhà bá hộ Lý, chắc chắn sẽ được bảo vệ.” nàng ngừng lại một chút rồi lắc đầu. “Sắp tới, có lẽ đúng là nên về nơi đấy thì hơn.”

“Tại sao ạ?” Mơ ngơ ngác hỏi.

“Em cứ nghe lời cô. Còn nữa, ở sau vườn nhà mình có một cây roi, em ráng giữ cây roi đó, bão to cây đổ thì rất nguy hiểm. Cây roi đó cô trồng lâu rồi, là để bảo vệ nhà.” Vô dặn dò một hồi, rồi mới ngó xuống đứa bé trên tay, liền cười đùa dịu dàng “Sao nào, thấy ta không để ý đến con, nên con cũng không hờn ta nữa?”

Đứa bé ọ ẹ mấy tiếng. Vô chọc ngón tay vào má nó, cười dịu dàng. Nàng không nghĩ, ngay cả khi không có trái tim, nàng vẫn có thể nảy sinh cảm giác yêu thích một sinh linh sống. Xem ra, thứ được gọi là tình mẫu tử trong lòng nữ nhân mãi mãi chẳng thể phai màu.

“Gọi con là Hy Liễn nhé!” nàng đu đưa đứa trẻ, cười ngày càng ngọt ngào, đứa bé chớp mắt, sau đó ngáp dài rồi chìm vào giấc ngủ.

Sắp tháng hai, nàng càng ngày càng cảm thấy trực giác thần tiên của mình bị mài mòn. Trước đây, nàng không vướng bận trần thế, Bắc Quốc giày xéo thì giày xéo, thiên mệnh đã an bài, nàng không tham gia bất cứ câu chuyện nhân gian nào. Nhưng bây giờ, khi ôm theo Hy Liễn, nàng không thể làm ngơ. Huống hồ, đứa trẻ này còn sống sót qua được một lần nàng vượt giao lộ. Chuyện mà ngay cả nàng còn vô cùng chật vật mới làm nổi. Nên vì nó, nàng buộc lòng phải nhìn xuống nhân gian nhiều hơn.

Đến lúc nàng nhận thấy mùi binh đao, đã là lúc chiến trận bắt đầu.

Cũng may, nơi chiến trận là từ Ái Châu trở vào, bằng không, ở Đại La, sẽ rất vất vả. Nàng giờ có hai người cần bảo hộ, nên không muốn dây dưa. Lúc cả ba người trở về căn nhà ở làng Điền, nàng nhận thấy, cảnh cũ, người xưa đã chẳng còn.

Cũng đúng. Vô nhợt nhạt cười. Sao lại còn lưu lại. Người đàn ông ấy, hẳn biết thứ gì là đáng giá. Huống hồ… có những chuyện nàng không nói, không có nghĩa ông ta không biết.

Nàng kết ấn, dựng kết giới cho căn nhà gỗ nhỏ của mình. Cẩn thận dặn dò Mơ về việc ăn uống của Hy Liễn trong suốt một năm tới. Nàng biết trẻ con sẽ lớn lên qua mỗi ngày, chỉ sợ lúc trở về, Hy Liễn sẽ không nhận ra nàng là ai. Ai biết được, nàng đi tìm nàng Thăn sẽ mất bao lâu. Nhất là khi nàng không thể để lộ rằng nàng đã tồn tại.

Vị Thành Hoàng cho nàng vay tiền hôm trước, nàng đã dập đầu tạ xin đừng báo cáo câu chuyện của nàng với Thiên giới, người đó cũng đã hứa, vậy nên, nàng không lo nếu tin tức có bị truyền ra. Huống hồ, diện mạo của nàng đã khác ngày xưa lắm, pháp lực cũng không đơn thuần là của Vô nữa. Nhưng kết ấn tạo kết giới lại là một chuyện hoàn toàn khác. Bắt ấn là kết nối với thần linh, mỗi lần kết là một lần được ghi vào. Luôn luôn có những vị quan sát việc hành ấn ở nhân gian mà báo cáo lại. Nàng tuy có thể lách luật vài lần, nhưng…

Xem chừng, việc không có thân phận, không tồn tại đem cho nàng nhiều phiền phức hơn nàng tưởng.

Tạm ngừng việc kết ấn, nàng phân vân đôi hồi, rồi lặng lẽ quyết định. Là Phật giới gây nen, thì để Phật giới giải quyết vậy. Dẫu sao, cũng là do Phổ Hiền bồ tát nhúng ta vào, nàng chỉ còn có thể mượn danh nghĩa đấy mà đến Chùa, xin tấm bùa bình an cho Hy Liễn và Mơ mà thôi. Bùa bình an rồi, còn phải nhờ cậy kết giới.

Bước chân vào cửa chùa, nàng đều cảm thấy gờn gợn…

Bởi đã từng có thời, đôi tay này chỉ gieo nghiệt duyên. Bởi, sau khi gieo nghiệt duyên, còn là gieo oán hận lầm than. Bởi, trước cả khi trở thành tiên tử, Vô còn có cái tên là Ẩu Mân…

Ẩu Mân.

Nàng nhắm mắt. Thật tốt, thật tốt là nàng không có tim. Bằng không, lúc nghĩ đến cái tên này, chắc tim cũng tan nát thành từng mảnh. Tiền kiếp của Vô, còn tồn tại một quá khứ đen đúa như thế.

“Cô ơi, cậu Liễn ngồi được rồi.” Mơ reo lên.

Vô đang nằm võng, nghe tiếng gọi liền choàng tỉnh, giấu vội mái tóc xanh vào khăn mỏ quạ, vui vẻ chạy vào. Đứa bé bụ bẫm ngồi trên chõng vỗ tay khanh khách cười. Nhìn đứa bé, Vô gật gật đầu, còn có thứ gì đó rưng rưng. Nàng không biết, cái rưng rưng đấy đáng được gọi là gì, chỉ biết, khi Liễn đưa tay về phía nàng đòi ẵm, nàng cũng hạ quyết tâm bước vào cửa chùa.

Kệ đi, tội lỗi gì của trăm năm xưa cũ ấy, nàng tích đức bán duyên thêm chục kiếp nữa là được. Rồi, nàng đến chùa thật.

.

Lúc bế theo Liễn vào chùa, Liễn đánh rơi tất chân. Vô cúi xuống nhặt lên, không để ý, lại để khăn trên đầu tuột xuống. Tóc xanh dàn trên lưng, trước mặt các tiểu và thầy trong chùa, nàng có chút chột dạ. Tại sao, gió lại nổi len, và tại sao, lại chỉ lột khăn của nàng. Rõ ràng, có kẻ nhúng tay, muốn lật tẩy nàng trước mặt bàn dân thiên hạ. Đã lật tẩy rồi, thôi thì…

Nàng đứng lên, quần áo từ từ biến đổi. Dung nhan diễm lệ, tóc xanh như màu thiên thanh, lại dáng vẻ ung dung nhàn hạ bế theo đứa bé, các sư lấy làm lạ, nhưng không thấy yêu khí từ người nàng, liền chắp tay rồi đáp “Nam mô A Di đà phật!”

Vô bế Hy Liễn cũng cúi đầu đáp lại “Nam mô A di đà phật, bẩm bạch thầy, cho dân nữ hỏi, chẳng hay, đức Vạn Hạnh có còn ở đây?”

“Nữ thí chủ, thầy tôi đã lên Hoa Lư được vài năm rồi, thí chủ muốn nhắn gì với thầy, tôi sẽ biên thư để gửi.”

Lên Hoa Lư rồi sao? Vô nghiêng đầu, chẳng ai nhìn ra cảm xúc của nàng. Ánh mắt phẳng lặng như gương, lại bình tĩnh soi xét. Nàng lờ đi ánh nhìn của mọi người trong chùa, chỉ quay sang nhìn Hy Liễn đang bá lấy cổ nàng mà gục xuống trên vai. Bé con đã không cần bế nằm nữa, biết bám vào người nàng, dùi dụi âu yếm. Nhận sự thân thiết của Liễn, nàng cũng không nghĩ nhiều nữa, đã đến nơi cửa Phật, chỉ có thể cầu bình an.

Các vị sư thầy không cản nàng. Dẫu cho màu tóc lạ kỳ và dung nhan gần như không tưởng, nhưng Vô không mang theo tà khí vấy bản nơi thanh tịnh. Nhưng, cảm giác còn đáng sợ hơn thế nhiều. Giống như một vật thể không nên tồn tại.

Nàng nhờ bạch thầy ẵm Liễn, sau đó hành lễ từ thượng điện xuống hạ điện. Mỗi bước đi là một lần dập đầu thành kính. Nàng không cầu gì cho nàng, tất cả những gì nàng muốn, chỉ là cho đứa bé và Mơ được bình an. Nàng biết, Phật Tổ sẽ nghe thấy. Người đã chừa cho nàng một con đường tồn tại, sẽ không xóa tên nàng khỏi nhân gian thêm nữa. Nàng cũng biết, người sẽ không để tin nàng còn sống lan ra.

Kẻ sẻ san trái tim mình cho Thánh Quỷ, kẻ liên quan đến bảy mươi hai ngàn vạn mối nhân duyên, kẻ như nàng, nếu như còn sống là điều đe dọa tất thảy. Bởi thế, nàng không cầu cho mình, từng lần dập đầu, đều chỉ mang theo ước nguyện bình an cho Liễn và Mơ.

Nàng không kề cận cùng hai người đó mãi. Kẻ vòng đời chỉ có trăm năm, nào có thể để nàng vướng bận…

Hành lễ xong xuôi, trước lúc nàng rời chùa Lộc Tổ, còn chạm vào thân cây bồ đề trước cổng chùa.

Trời đất linh thiêng, đến nỗi nhân loại có thể dễ dàng mượn lời cao xanh mà tỏ rõ lòng mình. Thời thế đổi dời, nàng không ngăn được, cũng không muốn ngăn. Chắp tay trước ngực, nàng nhận Hy Liễn sau đó xin cáo biệt. Nhìn theo hư ảnh của nàng tan vào sương khói, chú tiểu của chùa ngây thơ hỏi sư thầy.

“Thầy ơi, con chưa từng thấy ai tóc xanh cả.”

Sư thầy dõi theo, chậm rãi thở dài một hơi, tay lần tràng hạt rồi lắc đầu “Nam mô A di đà Phật.”

Dán bùa và niệm chú, những lễ nghi này nhân gian không thiếu, nên nàng không lo lắng rằng cao xanh sẽ nhận ra nàng đã trở về. Ít nhất, là nàng hy vọng như thế. Nàng còn việc phải làm, còn người phải kiếm. Không chỉ một, mà lại là hai người khi đã biến mất, liền không để lại dấu tích nào cho nhân gian.

“Cô ơi, cô đi bây giờ sao?” Mơ vội vã chạy ra khi cậu Liễn đã yên giấc.

“Ừ, em chăm cậu giúp cô. Cô đi, một năm sẽ cố về khoảng hai, ba lần.” Nàng chắp tay phía sau, ngẩng đầu nhìn trăng, rồi quay lại cười cười “Nếu như cậu hỏi, thì cha của cậu tên là Hỏa Thiên Thành, mẹ của cậu là Chính Triền Thủy. Còn cô… cô là bác của cậu.”

“Nhưng, nhỡ cậu quên cô thì em làm sao?” Mơ vội vã níu tay áo của người trước mặt, thứ cô tóm được, lại chỉ là hư không.

“Vậy thì, cứ để cậu quên.” Vô đạp bước lên mây, bỏ lại phía sau người vú trẻ, ngẩn ngơ nhìn rồi tự hỏi cô chủ của mình là thần thánh hay yêu ma.

Lần cuối cùng nàng gặp nàng Thăn, người đàn bà ấy đã nói rằng bà cũng phải chuyển kiếp. Luân hồi của bà cùng Tấm và Cám đã đứt, chỉ còn thêm một lần lịch kiếp nữa. Là kẻ thù của Bùn Nhơ, chẳng có nhẽ, Bùn Nhơ cũng chỉ còn một kiếp luân hồi…

Đứng lặng mình trên đỉnh Long Vĩ, nàng hướng mắt về biển đông, không rõ trong sự bình lặng vô ngần này, những đợt sóng lăn tăn yên ả nơi đáy lòng là thứ gì. Vì nàng không có tim, nên cũng không hiểu, không buồn hiểu.

Vô dùng lí trí và kinh nghiệm của mình để dõi lên trần thế. Chính vì đã quên rằng nàng còn một trái đắng đáng ra phải gắn trong lồng ngực, nên nàng không buồn, không lo, không âu sầu hay hạnh phúc. Chỉ có điều, đối với Bùn nhơ, sự quyến luyến này nàng không biết bắt nguồn từ khi nào.

Có lẽ là khi nàng nói “Kẻ có thể cùng ta dông dài cùng năm tháng chỉ có mình ngươi” nàng đã hiểu, giữa thiên địa trường tồn, có hai kẻ lạc sóng bước cùng nhau. Dẫu cho, kẻ cùng nàng, là một gã điên.

Bùn Nhơ là kẻ điên.

Nàng thông minh, lại vô tình, nên đối với vạn vật đều có thể cân nhắc trên lí trí mà hành sự. Nhưng đối với Bùn Nhơ, nàng nhìn thế nào cũng không hiểu. Kẻ tùy tiện ngang tàng, bỡn cợt cùng phận trời, mà phía sau lớp vỏ bong tróc nhoe nhoét ấy, lại như mang cả nỗi mênh mang mà nàng không thấu.

Bùn Nhơ, ngươi có chết, ta cũng xuống địa ngục lôi ngươi về.

Nàng ngờ ngợ hắn biết nàng sẽ sống.

Nàng ngờ ngợ hắn nhúng tay vào sự tồn tại của nàng sau khi đã để nàng đem tim cho La Ảnh.

Nàng ngờ ngợ, thứ hắn chờ đợi bấy lâu, phía sau sự cuồng điên tùy tiện, là nàng.

Nhưng, nàng không dám chắc.

Nàng không thể chắc chắn về kẻ, vào một ngày đông buốt giá, khi nàng đi gieo duyên về, đã thấy hắn đứng tựa cửa đợi nàng, trong nhà xộc mùi than ấm. Dẫu biết, đất bùn cạnh lò sưởi sẽ ra sao, vẫn bằng lòng cời than đợi nàng về.

Nàng không thể chắc chắn về kẻ, dù có những lúc quan tâm như thế, lại thản nhiên dùng bộ dạng của Nhật Lãng mà trả giá cho nàng về mỗi khế ước nàng xin. Dẫu cho mỗi lần nàng đem chỉ hồng trao ra, nàng lại mất thêm mười năm nữa kết chỉ mới thế vào.

Nàng không thể chắc chắn về kẻ, là vận mệnh đất nước hay sinh tử của cánh ve cũng đem vào lời thề nguyền trên mặt da dê chi phối sáu cõi. Dẫu rằng, những khế ước trên tấm da dê ấy, đều chuyển xoay đất trời.

Bởi không chắc, nên mới muốn hỏi Này, Bùn Nhơ, ngươi đã đánh đổi thứ gì cho mạng của ta.

Rồi nàng mường tượng điệu cười the thé rùng rợn của hắn và những lớp đất nhầy vung vãi khi hắn bảo Ngươi không cần biết. Rồi nàng mường tượng đến cảnh hắn trong bộ dạng Nhật Lãng sẽ mỉm cười tiêu sái khoan thai đáp rằng Có biết ngươi cũng không thể làm gì.

Nhưng vì hắn không ở đây, nên nàng không thể chắc chắn.

“Ngài ơi, ngài ơi, yêu nữ tóc xanh lại đến rồi.” không chỉ cục thịt bầy nhầy máu và mủ lông lốc bật vào, mà còn cả đám Phong và Thù chạy vào hoảng hốt.

La Ảnh mở mắt, điềm đạm ngừng vận công rồi đứng lên. Nàng quay về ngai quỷ, rồi mỉm cười yêu nghiệt. “Đến rồi thì mời vào đi!”

Vô đẩy cửa vào động. Cánh cửa khép lại ngay lập tức. Vòm động chẳng khác gì so với mấy tháng trước, nếu có, chắc là nàng không đến đây cùng địch ý.

“Ta đã nói chàng chết rồi.” La Ảnh tựa mình lên lưng ghế, chân gác lên bàn đá, giọng mềm mại ngọt ngào. “Cô còn đến làm gì?”

“Trước khi hắn biến mất.” Vô đáp lại, thật sự không hề quan tâm biểu hiện ẻo lả kia của La Ảnh “có nói gì không?”

“Chàng nói chàng yêu ta.” La Ảnh cười cười, lại uống éo thân mình mà vuốt tóc “Chàng nói chàng rất yêu ta.”

Vô gật đầu.

“Cái này ta biết rồi.”

“Cô biết rồi?” La Ảnh thẳng người, nhìn chằm chằm vào kẻ chẳng hề biểu hiện gì kia. “Sao cô biết?”

“Ta từng bói nhân duyên cho hắn.” Nàng nhìn quanh, hình như ở đây không có ghế thì phải, rồi phẩy tay, lấy ra một chiếc ghế và ngồi xuống “Nhân duyên của hắn ta thấy ngươi.”

“Ngươi bó nhân duyên cho chàng, và thấy ta?” La Ảnh ngồi hẳn dậy, cơ hồ muốn nhảy dựng lên “Thật sự sao?”

Vô gật đầu, nàng nhìn bàn đá, cũng muốn có chỗ để chân, liền biến ra một cái bàn để kê lên.

“Vậy còn tơ hồng của chàng, có thấy không?” La Ảnh rất muốn tiến về phía Vô mà lắc lấy cổ của Vô, nhưng không thể, muốn tiến gần, trái tim đã tự động kêu gào mà quỳ mọp xuống.

“Không thấy.” Vô nhìn quanh, có bàn đá rồi, có thêm mấy quyển sách nữa thì tốt nhỉ, thế là nàng thư thả lấy sách ra đọc “Chỉ nhân duyên của hắn, ta không thấy.”

Đến lúc La Ảnh như bừng khỏi mộng, đã thấy ngay chính điện của mình có đầy đủ vật dụng rong căn nhà gianh của Vô. Từ cái chõng tre, đến bàn gỗ, chiếc ghế mây và bộ trà sứ. Nàng đen mặt nhìn Vô lấy trong không gian từng thứ, từng thứ một.

“Cô làm gì vậy?”

Vô chán chường nhìn lên, uể oải đáp.

“Bày đồ.”

“Để làm gì cơ?” mắt tròn mứt dẹt nhìn Vô.

“Ở.”

La Ảnh đột nhiên muốn quằng tim của mình đi, rồi một đao đâm chết kẻ trước mặt!

Nàng không biết Quỷ cũng phải ngủ. Bùn Nhơ và nàng đều không cần ngơi nghỉ, nên nàng nghĩ, quỷ nào cũng sẽ như thế. Nhưng có lẽ nàng nhầm rồi.

Đêm thanh tịnh, nàng rời khỏi hang, đến vùng đất lầy rồi ngồi xuống một mỏm đá mà nhìn sắc trời âm u chướng khí.

Không thực sự để tâm đến Thánh Quỷ ở phía sau nhìn nàng rồi lầm bầm thật khẽ.

“Nhật Lãng, kể cả khi không có trái tim, kẻ đó vẫn biết nhớ chàng…”

6 thoughts on “Bán duyên – Chương 11

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s