[ES21 Fanfic] Nhắc tôi nhớ về người – Completed

Author: Zinnia Reigia

Disclaimer: nhân vật không thuộc về mình

Rating: T

Characters/Pairing: HiruMamo (the one and only)

Summary: Họ chia tay nhau sau khi kết thúc đại học. Chưa từng hẹn hò, chưa từng tỏ tình. Cậu chỉ chào tạm biệt vào ngày tốt nghiệp, cô chỉ gật đầu nói rằng bảo trọng. Họ không níu kéo, không lưu giữ, chỉ buông tay để đối phương rời đi.

Hiruma là một kẻ kiêu ngạo. Anh không níu giữ ai.

Mamori là một cô gái kiêu ngạo. Cô muốn người ta níu giữ mình.

Thứ được gọi là danh dự và tự trọng khiến cả hai không bước qua lằn ranh mỏng manh. Dù có rất nhiều cơ hội, nhưng, họ chưa bao giờ bước qua.

Có người từng hỏi Mamori “Suốt thời đi học, cô có hẹn hò với ai không?”. Mamori đều bật cười “Không, tôi không hẹn hò. Nhưng nếu như hỏi tôi có thích ai, thì có, tôi từng thích một người.”

Người ta không dám hỏi Hiruma liệu anh có hẹn hò với ai không. Nhưng những người bạn dễ gần hơn của anh luôn khẳng định rằng “Cậu ta độc thân, nhưng không có nghĩa cậu ta chưa từng thích ai.”

Họ từng đến nhà nhau, rất nhiều lần. Phần lớn là cô đến nhà anh. Không gian yên tĩnh, tường xám ngoét, đồ đạc tối giản và hiếm khi anh bật điện. Cô thường kê chiếc bàn con ngồi trên giường và kéo rèm ra để ánh nắng tràn vào, anh thường ngồi ở chiếc bàn gỗ cạnh giường, chân gác lên bàn và đánh máy. Họ sẽ giữ sự im lặng tuyệt đối như thế, cho đến khi cô buông bút rồi hỏi anh muốn ăn gì không. Anh sẽ tặc lưỡi, nói rằng gì cũng được.

Anh rất kén ăn, nên ba chữ gì cũng được đấy chỉ đơn giản là cô biết tôi thích gì, chỉ cần quanh quẩn mấy thứ đấy thì tôi sẽ ăn.

Và rồi, vào ngày tốt nghiệp, họ tạm biệt nhau như thế.

A/N: Nghe Reminding Me và thực sự không thể ngừng viết.

1.

Cô không khóc. Ít nhất thì trong trí nhớ của cả cô và cả anh, ngày họ quyết định không gặp lại nhau nữa, cô không rơi một giọt nước mắt nào. Mamori đã rất dịu dàng chúc anh bảo trọng. Và cô lưỡng lự việc ôm anh. Hiruma chỉ đứng đấy, như chờ đợi, nhưng lại không muốn bước qua lằn ranh giữa họ, lằn ranh mà họ mất sáu năm để xây dựng và gìn giữ, nên anh cũng không ôm cô. Rồi từ đó, họ quay lưng, bước về hai hướng khác nhau.

She keeps reminding me that you’re stil gone,

and I’m still lonely.

He keeps reminding me how good it was

when we were crazy.

Hiruma thử hẹn hò.

Anh nhanh chóng mở một công ty cho riêng mình về mặt công nghệ và bảo mật thông tin sau khi tốt nghiệp. Suốt những tháng năm làm học sinh và sinh viên, những lúc anh chúi mũi vào máy tính là khi anh đang đầu tư vào cổ phiếu, kết nối các nhóm hacker nổi tiếng và quy phục họ về cùng với mình. Bên cạnh bóng bầu dục Mỹ, thì vũ khí và công nghệ là thứ thu hút anh mãnh liệt nhất. Thung lũng Silicon chào đón anh và đồng đội của anh, Hiruma nhanh chóng trở thành gã triệu phú trẻ tuổi với những thứ anh nắm được trong suốt quãng đời niên thiếu.

Rồi anh thử hẹn hò.

Sau khi đạt đến danh vọng vào năm hai mươi tư tuổi, Hiruma Yoichi thử hẹn hò. Đầu tiên là một cô gái bốc lửa, số đo ba vòng chuẩn, người mẫu của VS, một cô gái ở cùng đẳng cấp thượng lưu và miệt mài luyện tập cat walk cũng như tham gia chế độ thể hình và dinh dưỡng khắc nghiệt.

Có điều, anh nhanh chóng chán nản.

Với kiểu tóc của anh, người mẫu cao đến 1m8 cũng không cao bằng, nên ngoại hình không phải là vấn đề, vấn đề là, mỗi lần anh muốn chạm vào cô, trong đầu anh lại nghĩ đến hình bóng người khác.

Anh thử hẹn hò cuộc hẹn thứ hai. Một cô gái có chiều cao ngang ngửa cô, đôi mắt màu xanh giống cô, và năng động cũng như dịu dàng. Cô nấu cho anh một bữa tối đầy phomai và thịt bò băm, làm cho anh pizza và những cốc epresso loãng. Hiruma kén ăn, anh từ chối mối quan hệ ấy.

Dẫu cho gần hai năm xa cách, nhưng sáu năm anh cùng Mamori ở cạnh nhau, đã khiến anh thật sự quen với việc mình không cần lo lắng về bất cứ thứ gì. Cô luôn làm anh hài lòng.

Anh không chắc anh hài lòng vì người làm chuyện đấy là cô, hay vì cô quả thật hiểu anh cần gì và muốn gì.

Đế khi anh tìm thấy người hiểu anh cần gì, anh mới biết, thực ra, anh chỉ cần Anezaki Mamori.

.

Mamori đã thử hẹn hò. Nhưng cô không có mối quan hệ nào kéo dài hơn 3 tuần. Không có ai mang cho cô cảm giác vui vẻ, không ai mang cho cô cảm giác muốn chăm sóc, không ai đem đến cho cô cảm giác thán phục.

Bởi, người đã cùng cô đi suốt sáu năm thuở thiếu thời là người có thể đánh bại thiên tài của nước Mỹ Clifford D. Lewis. Ai có thể thông minh hơn anh,trí tuệ hơn anh, gian xảo hơn anh. Ai có thể quan tâm tới cô bằng cách dẫu rằng cực kỳ ghét đồ ngọt, nhưng vẫn mua đủ bột bánh và đồ làm kem về để cho cô làm bất cứ lúc nào cô muốn.

Ai có thể tin tưởng cô đến mức kể cả khi đi vắng, vẫn để cho cô chìa khóa về nhà mà thậm chí còn không thèm cài mật khẩu cho đồ điện hay máy tính.

Ai có thể nuông chiều cô đến mức, để cho cô tự tung tự tác kéo áo, giặt đồ, xắp xếp, bài trí căn nhà của họ theo ý cô chỉ sau khi cô phàn nàn “Nhà cậu nóng quá và ít đồ quá, mai tôi mua mấy thứ nhé” rồi lập tức đưa thẻ cho cô mà không hề cần hóa đơn.

Ai có thể bảo vệ cô khi có kẻ định bẻ vụn xương từng khán giả, lại ngay lập tức cầm theo ba qủa bom đứng chắn trước mặt, dù đang không ở gần và nguy cơ trở thành nạn nhân cao gấp đôi.

Yamato có thể, nhưng anh không làm cô vui.

Taka có thể, nhưng anh không làm cô bật cười giòn tan hay kêu lên than vãn.

Agon có thể, nhưng anh không ân cần không nuông chiều.

Trừ Hiruma Yoichi ra, cô không thấy trái tim mình nhảy loạn xạ lên vì ai nữa.

2.

Tại sao cô không tỏ tình sớm hơn?

Vì cô sợ rằng cậu sẽ cười vào mặt cô rồi bỏ đi. Vì cô sợ rằng cậu chỉ cần cô như cần một quản lý. Vì cô sợ rằng cậu không yêu cô.

Tại sao anh không tỏ tình sớm hơn?

Vì anh sợ anh không xứng đáng với cô. Vì anh sợ cô sẽ gặp nguy hiểm bởi anh có quá nhiều kẻ thù. Vì anh sợ rằng cô không yêu anh.

Rồi họ để tuột mất nhau trong những nỗi sợ mà họ không dám thử. Mamori không bao giờ biết sợ, kể cả với ác quỷ mà người ta đồn đại. Nhưng Mamori sợ trái tim mình đau đớn.

Hiruma Yoichi luôn luôn chọn tấn công, đấu pháp ưa thích, quân bài ưa thích, nhưng với cô, anh không thể tấn công, chỉ có thể bảo vệ cả hai trong mối quan hệ an toàn quarterback và quản lý. Anh sợ, sẽ không thể nhìn thấy cô nữa.

Anh không dám đoán mò cơ hội thắng anh có khi tỏ tình với cô. Dù anh nói rằng cơ hội thắng chỉ là không phẩy mấy phần trăm thì vẫn là có cơ hội, nhưng, với cô, tỉ lệ thắng cược nhỏ bé ấy, anh không dám liều. Thế nên, mọi thứ để ngỏ.

Cho tới ngày, nỗi nhớ cồn cào đến mức anh không thể tập trung vào lập trình được nữa, Hiruma ngừng lại. Và gọi cho cô.

“Alo.”

Anh im lặng, nghe thanh âm của cô. Cô không nghe thấy tiếng người, nhưng cũng không cúp máy. Cả hai người bọn họ đều để điện thoại lặng thinh như thế, nghe tiếng thở của nhau.

Rất lâu sau, cô mới chậm rãi nói.

“Nói đi, nói ra đi!”

“Nói gì bây giờ? Quản lý cũ chết tiệt…” không phải giọng điệu hằn học, chỉ là những tiếng nói trượt dài, nghe như than thở.

“Nói cậu nhớ tôi, như tôi nhớ cậu. Nói rằng cậu không thể sống thiếu tôi giống như tôi vậy, vì gần hai năm qua, tôi không thở nổi, không an giấc, không rung động, tôi cùng quẫn vì thiếu cậu. Nói rằng…”

“Nói rằng tôi yêu em?”

“Ừ… nói rằng cậu yêu tôi.” Mamori bật khóc. Suốt hai năm qua, cô chờ đợi cuộc gọi này. Anh đã gọi cho cô, anh đã gạt đi tự trọng mà làm thế, vậy thì cô cũng phải gạt bỏ đi tự tôn mà nói rằng, cô không thể sống thiếu anh. “Giống như tôi yêu cậu. Hiruma Yoichi, tôi yêu cậu gần 8 năm rồi. Tôi yêu cậu từ lúc ở Las Vegas, sớm hơn, muộn hơn, nhưng tôi đã yêu cậu 8 năm rồi.”

“Đợi tôi!” anh thì thầm “Lần này, tôi hứa sẽ không để em đợi tôi đến 8 năm nữa. Đợi tôi.”

Wine, she’s spitting out the wine 

I forgot you left behind

Our favorite cherry red

Đã từng có những cô gái cố bắt chước những gì anh miêu tả về mẫu bạn gái lý tưởng của mình theo bài phỏng vấn trên tạp chí: “Được việc, biết làm việc nhà, có thể phân tích chiến thuật, xinh đẹp, khuyết điểm là hơi tham ăn.”

Có hằng hà sa số những cô gái như thế trên đời, nhưng không ai giống cô, không ai là cô cả.

Now he, he’s laying in the sheets

The one you bought for me

All tangled in the mess

It should be you instead 

Từng có rất nhiều người muốn tỏ ra lịch thiệp với cô và cố gắng khiến cô bật cười. Nhưng họ chỉ nhận được nụ cời thường thấy của cô. Nụ cười kiểu sẵn sàng trưng ra cho tất cả mọi người thất, kiểu dịu dàng, bao dung như tình mẹ. Và cô thì chỉ bật cười khi TV chiếu đến Hiruma Yoichi trong công việc và anh buông tiếng chửi thề trong lần phỏng vấn. Lúc anh nhắc đến mẫu bạn gái, cô đã nghĩ anh đang tả mình…

3.

Anh đến nhà cô vào ba ngày sau cuộc gọi điện. Lúc anh cúp máy, anh đặt vé, anh chuẩn bị một ít đồ đạc, liên hệ với hãng kim hoàn và tất cả chỉ trong vòng mười phút. Ngay sau đó, anh ra sân bay.

Mặc kệ sự sửng sốt của tất cả nhân viên, lần đầu tiên anh thực sự cười với họ trong suốt 2 năm làm việc.

Cô mở cửa trong sự uể oải. Chủ Nhật và cô được nghỉ. Khi cửa mở, cô bị ập xuống bởi những nụ hôn. Rơi xuống dưới cô gần như điên cuồng.

Cô không choáng váng. Mùi hương của anh đã khiến cô quen thuộc, khi những nụ hôn mang theo vị của thuốc súng, cao su bạc hà không đường và mang theo vẻ đàn ông thuần thục, Mamori không sợ hãi, chỉ ngỡ ngàng và đón nhận.

Cánh cửa bị sập lại thô bạo, cô không phản kháng, nhiệt tình hưởng ứng những nụ hôn điên cuồng đó, ngay cả quần áo cũng xộc xệch theo. Cho đến khi lưng chạm vào tường và gáy cô được nâng đỡ bởi ngón tay thon dài của anh, cho đến khi không khí cạn kiệt, họ mới dứt nhau ra.

“Em nói thật?” anh đột ngột hỏi.

Mamori đủ thông minh để hiểu điều anh muốn nói. Cô gật đầu dứt khoát.

“Em yêu anh.”

“Không hối hận?”

“Không.”

“Cho dù tôi là kẻ ám ảnh bởi chiến thắng, là kẻ không biết đến thứ gọi là bí mật đời tư, là ác quỷ bóc lột nô lệ, là kẻ có rất nhiều kẻ thù, cho dù em không có cuộc sống bình thường với tôi, tôi không lãng mạn, không ngọt ngào, và…”

“Anh yêu em. Thế là được rồi.”

“Vậy thì được rồi Anezaki Mamori!” Anh buông cô ra, lấy trong túi áo jacket của mình một hộp nhung màu xanh “Chúng ta không cần hẹn hò, chúng ta đã ở nhà của nhau những sáu năm, tôi không cần giai đoạn yêu đương phức tạp, vậy nên dù em có từ chối hay không đồng ý, thì em sẽ làm vợ của tôi.”

“Hiruma…”

“Yoichi!” anh nhắc lại “Là Yoichi!”

“Vậy… anh nghĩ tên con mình là gì đi, em đã có một danh sách những cái tên của con mình rồi…”

.

how good it was when we were crazy

in love

Đám cưới của họ khiến cho cả Thế giới nín thở dõi theo. Triệu phú trẻ nhất Thế giới cùng một cô gái bí ẩn. Cho đến khi cô xuất hiện ở sảnh đường khách sạn Bốn Mùa, họ mới hiểu. Tất cả những người Hiruma Yoichi từng hẹn hò, đều có một phần của cô gái ấy. Kẻ tóc nâu, người mắt xanh, kẻ 1m62, người cup C36, nhưng tất cả, tất cả đều không thể bằng được cô gái này. Khớp nhau hoàn hảo…

Và thiên thần cùng ác ma cưới nhau, rồi sống hạnh phúc mãi mãi.

Năm năm mặn nồng trong hôn nhân trôi qua, người ta bảo, mười năm sau đó sẽ chán ngấy nhau.

Cô hồi hộp chờ ngày anh chán mình. Anh hồi hộp lo đến lúc cô chán anh. Cả hai có một đứa con trai, và nó đi theo anh đến công ty, cuộc họp, mọi nơi. Cô hờn dỗi, anh nói rằng, anh không muốn cô bận bịu chăm con. Cô đáp rằng anh thì không bận sao.

“Tôi kiểm soát được mọi thứ.”

“Thế sao?” cô nhướn mày.

“Trừ em ra!”

Năm 29 tuổi, cô sinh thêm đứa bé gái, mẹ tròn con vuông, lần này, đứa con đầu đủ tuổi đi học, cô muốn giành việc chăm con, nhưng anh đã nhanh chóng chuyển cả nhà đến trụ sở công ty, để chốc chốc, anh có thể phi từ phòng chủ tịch lên gặp vợ và con. Mamori có một công việc khác, cô mở trường tư thục được ba năm và đã duy trì nhà rẻ theo phương pháp của cô. Cô cũng bận không kém.

Họ từng cãi nhau. À, họ cãi nhau rất nhiều về những việc nhỏ, nhưng chỉ giận nhau đúng một lần. Khi cô buột miệng gọi họ thay vì tên của anh.

“Sao vẫn còn gọi tôi bằng họ?” anh đẩy mình vào trong cô, hơi thở chèn ép, để mặc cô rên rỉ vì khoái cảm dưới thân mình.

“Nhanh hơn, Yoichi, nhanh hơn…”

“Em vẫn chưa trả lời.” anh ngừng một chút, mút mát tai cô rồi cắn nhẹ “sao lại gọi tôi bằng họ?”

“Yoichi…”

“Trả lời đi, rồi tôi sẽ cho em thứ mà em muốn.”

“Em tiếc…” cô rên khẽ, giọng run rẩy khi anh chậm rãi tiến vào “Vì ngày xưa… hồi còn đi học, chúng ta đã không.”

“Ya-ha!” Anh cười ngạo nghễ.

Không sai, tám năm, tám con mẹ nó năm anh và cô dù ngủ cạnh nhau trên giường và sáng hôm sau nhìn thấy nhau, họ chưa từng vượt qua lằn ranh. Nếu, dù chỉ là một nụ hôn rất nhẹ trên trán cô, hay một nụ cười rất mỏng và dịu dàng, họ đều cảm thấy mình sẽ lột sạch quần áo ngay trước mặt đối phương. Tám năm cho niềm kiêu hãnh ngu xuẩn và họ không hề trải nghiệm trái cấm hay tình yêu.

Nhưng, anh không nhìn lại. Bởi có tiếc, cũng vô dụng. Vậy nên anh vẫn luôn bù đắp cho cả hai, cô cũng thế. Dẫu cho lần đầu là ngại ngùng, lần sau, chính cô mới là người khiêu khích anh khi mặc tạp dề ngoài chiếc áo sơ mi của anh. Và không đồ lót.

Họ sống qua mười năm sau hôn nhân, khoảng thời gian khủng hoảng và chưa hề chán nhau dù chỉ là một giây.

Sau đó?

Hai đứa con trưởng thành, tự lập sự nghiệp. Anh đem trao công ty vào tay các cổ đông và ban hội đồng, kệ tất thảy. Cô gửi gắm trường của cô cho kẻ khác, cả hai người, dắt tay nhau trên những con phố họ chưa từng đi.

Thi thoảng, báo chí chộp được khoảnh khắc người đàn ông tóc đã bạc, vẫn dựng đứng lên nắm tay người phụ nữ tóc phai màu đi trong chiều hoàng hôn ở Paris.

Thi thoảng, họ nhìn thấy một đôi vợ chồng già ngồi trên khinh khí cầu ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Đôi lúc, họ sẽ bắt gặp khoảnh khắc cặp đôi lớn tuổi bón kem cho nhau, người bà sẽ nói “Nào, Yoichi, anh chưa từng thử mà.” “Không thích.” “Đi!” “Tch…”

Rồi lúc một trong hai người xuống mồ, người còn lại ôm lấy khẩu súng và quả bóng bầu dục kỷ vật của chồng mình, không khóc, chỉ lặng lẽ ngồi hết đêm. Ngày hôm sau, bà qua đời.

Một bài phỏng vấn được công bố sau ba tháng đôi vợ chồng tỉ phú Hiruma qua đời kèm theo cuộn băng lúc cả hai người họ mới 27 tuổi.

“MC: Ngài Hiruma Yoichi, thành tựu lớn nhất tính đến thời điểm này của ngài là gì?

Kiruma Yoichi, gã đàn ông tóc vàng cùng nụ cười ác quỷ đã thoải mái nói rằng: cưới được vợ tôi.

MC: Bà Hiruma Mamori, tính đến bây giờ, điều khiến cho bà tự hào nhất là gì?

Anezaki Mamori, lúc đấy là Hiruma Mamori đã mỉm cười “Chồng tôi yêu tôi.”

Đó là hai đoạn phỏng vấn riêng biệt và bí mật được làm đồng thời. Câu trả lời đó, giống như là huyền thoại trong các tình yêu về tỉ phú.

Ngày sau, có người làm lại bộ phim, và tất cả đều đồng ý rằng, giây phút Anezaki Mamori trong phim bước ra chắn giữa Sena Kobakawa và Hiruma Yoichi, chính là giây phút họ nhủ thầm rằng “Hai người sẽ yêu nhau mãi mãi.”

Truyện cổ tích không chỉ cho hoàng tử và công chúa, ngay cả ác ma, cũng có thiên thần của đời mình.

The End

Zinnia Reigia

Ngày 30/11/2017

Chúc mừng sinh nhật muộn Anezaki Mamori (24/11)

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s