[Truyện dài] Bán duyên – Chương 12

Chương 12:

“Muốn cược không?” Bùn Nhơ chìa ra một tờ giấy nhằng nhịt chữ.

Nàng đón lấy tờ giấy mỏng tang, nhìn vào đó dòng điều kiện được viết lên.

“Cái gì đây?”

“Đoán xem!” Bùn Nhơ phẩy phẩy tay, còn nàng nhìn từng dòng, từng dòng trong đấy mà nhíu mày.

“Khế ước này cũ lắm rồi. Nhưng hình như cũng không cũ đến thế.” Nàng nhìn hắn “Với lại, điều kiện trong đấy khắc nghiệt quá, ai dám nhận lấy chứ?”

“Khắc nghiệt sao?” Nếu có lông mày, hẳn bây giờ, nhúm lông mày của Bùn Nhơ đã nhướn lên hết cỡ rồi. “Vậy mà cũng có kẻ khờ nhận lấy đó.”

“Ngần này điều kiện để đổi lấy cái gì thế?”

“Hmn… Hồi sinh một người.” giọng hắn thản nhiên, lạnh tanh, còn nàng nghiêng đầu nhìn hắn. Hắn ngồi trên chõng, ánh nắng qua song cửa sổ mang theo bụi li ti, đổ lên tạo vật sai lầm này, mang theo hình ảnh bóp méo đến kỳ lạ.

“Nếu ngươi trong hình dạng Nhật Lãng, chắc giây phút này đẹp lắm.” Môi nàng nhếch lên, còn cầm tờ giấy xem một lượt “Ừ, điều kiện này nghe đau đớn nhất nhỉ: Người ngươi yêu không yêu ngươi.”

“Có hề gì, nàng ấy sống là được…” hắn lầm bầm, nhưng nàng không nghe thấy.

Họ đã từng có cuộc đối thoại như thế. Trong tâm trí của nàng, nàng và hắn từng ngồi đối ẩm, hắn thu lu trên chõng, nàng nhàn nhã đọc sách phía đối diện, những câu chuyện trà dư tửu hậu, cuối cùng đưa đẩy đến một ván cược.

“Vậy có cược không?” Hắn phẩy tay, bộ dạng Bùn Nhơ được thay thế bằng hình dáng của Nhật Lãng.

Nàng nhìn hắn, hơi nheo mắt. Đến cùng vẫn không hiểu quy luật thay đổi hình dáng của hắn là thế nào nữa. Vô bình tĩnh xem khế ước, xong hỏi lại.

“Khế ước có thể dùng nhiều lần à?”

“Ai nói với cô là ta dùng cái tờ giấy ngu xuẩn đấy làm khế ước cho ván cược này?” Nhật Lãng bất mãn cất tiếng, hắn đứng lên, vòng vòng quanh nàng. Vô ngồi yên, chỉ đảo mắt trên người hắn khi hắn dừng lại trước mặt nàng “Chúng ta chọn thứ khác làm vật cược.”

“Thứ gì? Mà cược cái gì?”

“Cược rằng, dù không có tim, cô cũng sẽ biết yêu.”

“Ai?”

“Cô.”

“Không, ý ta là ta có thể yêu ai cơ.” nàng lắc đầu, tóc xõa trên vai bay bay theo cử động, nhìn hắn bình lặng. 

“Không biết, cược không?”

“Thế nếu ta không yêu, ta được gì? Mà nếu ngươi thắng, ngươi được gì?” nàng hạ quyển sách xuống, khoanh tay lại rồi nhìn hắn chăm chú.

“Ha!” hắn thoải mái hạ mình xuống chõng của nàng, chân gác lên rồi đan tay trên đầu gối, nhìn nàng đầy ý nghĩa “Cô thua, cô phải làm việc cho ta trong vòng ba trăm năm. Trao duyên cho những kẻ ta chỉ định.”

Nàng nhướn mày.

“Nếu ta thắng?”

“Nếu cô thắng… mạng ta, tùy cô quyết.” hắn nhìn nàng, ánh mắt lại càng thâm sâu hơn. Nàng đón nhận ánh mắt ấy, ngẫm nghĩ một hồi.

“Không cược!”

“Gì cơ? Điều kiện rất thuận lợi cho cô mà?” Nhật Lãng cau mày, lười biếng đáp lại.

“Theo như những gì ta biết, ngươi không cược với thứ ngươi không chắc chắn thắng.” nàng đứng dậy, đội nón lên đầu rồi lắc mình, thay y phục. “Đến giờ đi gieo duyên rồi. Gặp lại sau.”

Nàng giơ tay về phía mặt trời, nhìn ánh sáng tràn qua kẽ tay mà nheo mắt lại. Cao xanh vẫn là cao xanh, nhìn đầy bình yên, và chẳng hề kết nối với trần thế. Nàng giống như cao xanh, khác chăng, vận mệnh của nàng so với nó còn ít ỏi hơn nhiều.

“Bao giờ cô định đi khỏi chỗ này?” giọng La Ảnh vang lên phía sau nàng, Vô không quay lại, vẫn ngắm nghía bàn tay mình dưới ánh sáng kia, như thể nghiên cứu thứ gì kỹ lắm.

“Đi làm gì, nơi cuối cùng hắn ở là đây, hắn sẽ về đây đầu tiên.”

“Chàng đã chết rồi, sẽ không quay lại nữa. Cô muốn tìm chàng làm cái gì?” La Ảnh gắt gỏng nhưng cũng không dám liều mạng mà xông lên. Vô chỉ đứng đó, một hồi lâu rồi mới chậm rãi quay lại cười đạm mạc.

“Sao ngươi không có lòng tin đến vậy nhỉ? Hắn sẽ quay lại thôi. Bởi hắn còn có lời hứa mà.”

“Cô si mê chàng còn hơn cả ta.” La Ảnh thở hắt ra, đổi lại, Vô nhìn nàng đầy tò mò với hiếu kỳ. Hoặc La Ảnh tưởng ánh mắt đấy là tò mò với hiếu kỳ. Nhưng cuối cùng, Vô chỉ cười cười.

“Thế à?”

Bốn mùa xuân hạ thu đông ở đầm lầy này dường như là vô nghĩa. Nàng còn nhìn thấy được màu trời xanh và mặt trời vàng đã là cả một kỳ tích ròi. Chướng khí dày đặc, cả cảnh quan cũng u tối rợn người. Chốc chốc lại vẳng những tiếng thê lương. Nàng ngồi xoay chén trong động, tự nghĩ nếu không phải nơi đây còn thấy được bầu trời, hẳn đã nghĩ mình đang hàn huyên với diêm vương.

Nếu không thể gặp Chuyển Luân Vương, nàng vĩnh viễn không biết được đâu là nàng Thăn, nhưng nàng phải làm cách nào để gặp? Nhìn đám sinh linh nhơ nhớp dưới đống bùn lầy và vật lộn qua lại trong hang động, nàng nhíu mày. Chẳng nhẽ lúc nào cõi ngạ quỷ cũng bình yên như thế?

Nếu không có tham vọng, kẻ tên La Ảnh kia đã không vùi lấp Xương Cuồng mà bước lên ngai Thánh Quỷ, nhưng tham vọng của ả là gì? Nàng nghĩ không ra, nhưng không có nghĩa nàng không lợi dụng điều ấy mà làm cái cớ cho nàng đi xuống âm phủ.

Suy nghĩ vừa lóe lên, đã bị vùng kí ức phai nhạt năm nào đánh bay.

Nàng tự nhủ, bỏ đi, Bùn Nhơ không đáng để nàng quay lại vòng lặp năm xưa.

Có điều, hai chữ không đáng lại hóa thành rất đáng vào khoảnh khắc La Ảnh thảy cho nàng một mảnh ngọc bội. Mảnh còn lại của lần bói duyên mà nàng từng bói cho hắn. Hắn đưa nàng mảnh ngọc coi như trả ơn, nói rằng sau này có thể cần đến nó.

“Ta mới tìm được nó trong phòng của chàng. Giấu kỹ quá!”

“Sao lại đưa cho ta?” nàng bắt lấy miếng ngọc, chăm chú nhìn vào rồi ngẩng lên hỏi La Ảnh.

“Nếu chàng muốn đưa cho ta, thì chàng hẳn đã đưa từ lúc chàng còn sống rồi.” ả nhép miệng, rồi phất áo chùng ngồi xuống ngai “Mà cũng chỉ có cô là chàng qua lại, nên ta nghĩ cái này là cho cô.”

Nàng im lặng.

Hắn đưa nàng mảnh ngọc, nhưng với nửa mảnh, nàng không đoán nổi nó là gì, đến lúc miếng ngọc vẹn toàn, nàng mới thở dài.

Thôi được rồi, vì Bùn Nhơ, nàng đại khai sát giới cũng không phải là việc to lớn. Đằng nào cũng chẳng thuộc về loại nào trong sáu cõi, tội của nàng, mình nàng chịu, đâu có ai chịu cùng nàng.

“Này này, ta biết kiểu nhìn đó của ngươi, đừng có nghĩ đến chuyện lấy chúng ta ra làm mồi nhử cho việc đi gặp mấy lão già dưới đáy kia.”

“Ồ, gương mặt ta lộ rõ suy nghĩ thế cơ à?” Vô hơi cười cười, rồi từ tốn lại gần chỗ La Ảnh. Mỗi bước đi, đều khiến La Ảnh thêm tê liệt “Vậy là ta không cần giải thích cho cô rồi.”

“Cô đừng quên cô đặt tên cho một đứa bé.” La Ảnh đột ngột hét lên, chỉ câu đấy cũng khiến nàng dừng lại “Cô biết rõ đặt tên cho một sinh vật có linh hồn nghĩa là gì mà.”

La Ảnh thở gấp, nhưng không hề dấu nụ cười đắc thắng trên gương mặt xinh đẹp. Vô dừng lại, sau đó xoay người. Nhìn miếng ngọc bội trong tay, nàng lẳng lặng rời khỏi hang động và đạp mây về làng Điền.

Nàng tính quãng đường, rời nhà chắc cũng sáu tháng rồi. Không biết Mơ và Liễn sao rồi. Chiến trận trong Ái Châu vẫn đang căng thẳng, không biết hai người đó có sống sót được không?

Lúc nàng trở về, nhà đã không còn ai.

Nếu còn trái tim, hẳn đã thoảng thốt cùng hoảng sợ, nhưng nàng chỉ nhíu mày, lục lọi những tình huống có nguy cơ xảy ra nhất. Cây roi nàng dựng kết giới cùng mấy lá bùa xin từ chùa Lục Tổ không phải đồ vô dụng. Nàng biết không phải yêu quỷ gì xuất hiện. Dấu vết vắng lặng của căn nhà cũng chứng tỏ không phải do cướp bóc. Nàng thở dài.

Vốn muốn đoạt mạng La Ảnh để làm Thánh Quỷ, trở thành kẻ có danh phận mà đến gặp mấy vị Diêm vương một chuyến, nhưng xem ra bây giờ, nàng không cần phải làm mấy trò nhàm chán đấy nữa.

Hay ít nhất, nàng không cần phải mượn danh phận của ai nữa. Nhìn căn nhà trống hoác, nàng xoay người. Việc trong làng, tốt nhất đi hỏi Thành hoàng làng.

Nâng viên ngọc tròn trịa lên, nàng bấm độn rồi mở ra giao lộ. Lúc hành sự, còn tự hỏi vì sao Bùn Nhơ biết sẽ có ngày nàng cần ngọc chuyển không mà đã đưa sẵn cho nàng một mảnh. Hay đơn giản là hắn chỉ muốn tặng nàng và La Ảnh mà thôi? Mảnh ngọc bị vỡ sẽ không thể giúp nàng xuyên qua giao lộ, nhưng…

“Vô đến đấy à?” giọng khàn khàn của vị Thành hoàng làng khiến nàng hơi giật mình. Nàng chắp tay cúi đầu.

“Thành hoàng!”

“Chậc, mấy ngày trước còn vay quan tiền của đồ đệ ta, mà giờ đã lại quay trở lại rồi sao? Muốn vay gì nữa à?” Vị Thành hoàng vuốt chòm râu đen óng, ngồi xuống ghế đá trong động.

“Tôi đã trả cả vốn lẫn lời cho ngài ấy rồi.” Vô lắc đầu, rồi thong thả ngồi xuống “Thành hoàng, ngài bận bảo hộ con dân làng Điền, tôi biết, nhưng chuyện này tôi chỉ có thể hỏi ngài thôi.”

“Về đứa trẻ ngươi đặt tên cho hả?” Vị Thành hoàng gật gù đôi mắt sáng như sao lấp lánh nụ cười.

“Ngài đã rõ, vậy mong ngài nói cho tôi. Đứa trẻ đó do tôi đặt tên, ít nhiều gì cũng đã dây vào phần không thuộc nhân giới.” Vô tỏ vẻ đăm chiêu, giống như nàng thật sự có thể đăm chiêu vậy “Mà hậu quả của khi để đứa bé như vậy đi lạc, chắc ngài cũng thấu.”

“Khà khà… Con nhóc này ăn nói cũng khéo léo phết nhỉ!” Thành hoàng tiếp tục đạo mạo vuốt chòm râu, nhưng cũng khề khà nói tiếp “Đứa bé không làm sao đâu, mấy tuần trước, Dương hậu đến đưa nó về Hoa Lư rồi.”

“Đến Hoa Lư?” Nàng hỏi lại.

“Ừ, nếu ngươi đến Hoa Lư, thì cho ta gửi lời đến lão bạn già của ta nhé!”

“Lão bạn của ngài, ý ngài là…” Vô mang máng nhớ đến một tích xưa cổ. Từ đâu đó trong trí óc non nớt lại phảng phất bóng dáng xa xăm.

“Là thần Cao Sơn Vũ Lâm?” Vô kết thúc câu của mình trong trí nhớ xa mờ. Thần phả nàng từng đọc qua, nhưng không rõ vì sao những người liên quan đến Lạc Long Quan và Ẩu Cơ luôn khiến đâu đó trong tâm can nàng chua xót.

Những cảm giác xa lạ vồ vập, nhưng Vô chưa từng thật sự quan tâm.

Cao Sơn đại vương là Lạc tướng Vũ Lâm , con thứ 17 vua Lạc Long Quân, khi vâng mệnh vua anh (Hùng Vương thứ nhất) đi tuần từ vùng Nam Lĩnh đến vùng Thiên Dưỡng, đã tìm ra một loài cây thân có bột dùng làm bánh thay bột gạo, lấy tên mình đặt tên cho cây là Quang lang (cây búng báng). Thần đã dạy bảo và giúp đỡ người dân làm ăn sinh sống đồng thời bảo vệ khỏi các thế lực phá hoại tứ phương.

“Đúng rồi, nếu có đến, nhớ đem thứ này cho ông ta. Thượng đẳng phúc thần đấy, nương nhờ được thì ngươi cứ nương nhờ.” Rồi vị Thành hoàng làng Điền dứt khoát vào trong góc động, lấy ra một vò rượu “Rượu mơ núi Chầu đấy, rượu này quý lắm, khắp cả vùng chỉ có một con suối là có thể nấu được loại rượu này thôi đấy!”

“Vâng, tôi sẽ gửi tận tay thần Cao Sơn.” Vô nhận lấy vò rượu, rồi cẩn thận cất vào khoảng không gian nàng vừa mở ra. “À, ngài có biết gì về sự mất tích của Bùn Nhơ không, hắn ta đi rồi, ai là kẻ nắm giữ khế ước nữa?”

Vị Thành hoàng nhấc một bên chân mày rồi phẩy tay xua đuổi.

“Chuyện như thế, ngươi tự tìm hiểu đi! Ta chỉ bảo hộ dần làng Điền này thôi.”

Biết rằng mình không thể lấy được thêm thông tin gì nữa, Vô gật đầy rồi bắt quyết cùng ngọc bội. Nếu như nàng để ý kỹ hơn, có lẽ, đã nhìn thấy tia hấp háy trong mắt của vị Thành hoàng.

Ôi chao, duyên lầm!

Vừa đặt một chân lên đất Hoa Lư, lòng bàn chân của nàng như bị trăm ngàn mũi kim đâm vào. Vẫn biết nàng lạc trong lục giới thì sẽ nhận được sự bài xích vô hạn từ lục cõi, nhưng nàng không nghĩ vị thần Cao Sơn này lại quyết liệt đến mức ngăn nàng đặt chân lên đất do ông ta bảo hộ.

Vô trân trân nhìn phần thịt da cảm thấy gờn gợn. Đã thoát ly sinh tử vài lần, nàng cũng không lấy làm đau đớn. Có lẽ nếu đợi đủ lâu, sẽ gặp được người cần gặp.

Quả như những gì nàng suy đoán, được nửa tiếng trống canh, trong không gian mù mờ sương khói, vị thần bảo hộ Hoa Lư thản nhiên bước đến. Âm hưởng thời nhà Ân Thương vẫn còn trên sắc phục của thần, nàng nhìn một lúc, tựa quen, lại tựa lạ.

“Xem ra, tin đồn không sai.” Giọng âm vang trong khoảng không rộng lớn, Vô vội vã cúi đầu.

So với một Thượng đẳng phúc thần, kẻ thân cô thế cô như nàng không có khả năng chống chọi. Thần linh là từ dân mà ra, nàng không được ai thờ, nên đứng trước mặt họ, tự nhiên trở nên yếu kém hơn nhiều.

Khác với tà tâm nuôi La Ảnh, khác với tin tưởng thờ thần thánh, nàng thật sự là Vô, không có gì, không có ai.

“Vô tôi xin bái kiến Sơn thánh Cao Sơn Vũ Lâm.” Nàng cúi người, chắp tay và mở lời chào.

Khác với dự đoán, vị thần kia không hề di chuyển. Ngài sừng sững nhìn nàng một chốc, rồi lắc đầu.

“Ngươi biết những vong thần như ngươi sẽ gặp kết cục gì khi xâm phạm nơi này chứ? Già nửa năm trước, ta đã tha khi ngươi dám nhập mộng Lê đế, giờ còn muốn đến đây làm càn?”

“Bẩm thần Cao Sơn, Vô không dám có ý mạo phạm.” giọng nàng vẫn đều đều nhàn nhạt như thế “Ngài cũng biết Vô tôi vì cứu chúng sinh mà đem tặng trái tim mình cho La Ảnh, nếu như chưa thật sự biến mất, thì chứng tỏ, trên đời này còn có người nhớ đến tôi.”

Nàng ngẩng đầu lên, chậm rãi tiếp tục. Vị sơn thánh này dẫu gì cũng là một trong Hoa Lư tứ trấn, sẽ không đột ngột ra tay tàn sát mà không có lý do đâu.

“Ngài cũng biết, người nhớ đến tôi, tình cờ thay lại là Lê đế và Dương hậu nơi kia.” Nàng chỉ về phía tòa cung đang sừng sững ngự trị nơi thung lũng, một nụ cười nho nhỏ nở trên môi, nhưng chính Vô cũng không nhận ra. “Vả lại, tôi đến đây chỉ để tìm sinh linh thuộc về mình, hoàn toàn không có ác ý.”

Nhận thấy vị sơn thánh này không động thủ, nàng mới từ tốn lấy ra trong không gian của mình vò rượu mà Thành hoàng đã gửi.

“Còn nữa, đây là quà nhỏ mà Thành hoàng làng Điền đã giao cho tôi để gửi đến ngài. Là rượu mơ núi Chầu. Vậy nên, lễ đã có, vật cũng có, người tưởng nhớ tôi vẫn tồn tại, mong ngài mở một ngạch nhỏ, để Vô tôi có thể đến thăm sinh linh mà tôi đã đặt tên.”

Cầm vò rượu trong tay, vị sơn thánh gật đầu. Dẫu cho chân mày nhíu sâu và ánh mắt quắc thước cùng dò xét không giảm, nhưng ngài cũng không làm khó nàng hơn. Vung tay mở ra một ngạch lộ cho Vô bước vào. Đúng như Vô nói, nhưng xét cho cùng, Vô chẳng thuộc về nơi đâu hết.

Kẻ lạc có cái thú của kẻ lạc, cũng có cái khốn của nó.

Nhìn bóng người tóc xanh tan vào ngạch lộ, ánh mắt Cao Sơn hạ dần sự đề phòng. Cuối cùng, chỉ có tiếng thở khe khẽ như tiếng hát thời hỗn mang.

Quên rồi, cô ta quên thật rồi.

.

Đã có sự cho phép của Hoa Lư tứ trấn, Vô không gặp trở ngại nào khi bước vào hoàng cung của Lê Hoàn. Nàng ẩn thân rồi lách qua hàng loạt cung nữ cùng tiểu nhân ở trong cung mà tiến thẳng đến chỗ của Dương hậu.

Họ Dương và họ Lê nợ nàng, chắc chắn sẽ không làm gì Hy Liễn. Nếu nàng muốn bảo đảm cho đời sống của đứa trẻ này, nàng phải giữ nó lại, hoặc đưa nó vào dòng tộc đế vương trước khi ra tay đại khai sát giới.

Ngoại trừ việc đó ra, nàng không còn cách gì khác để xuống địa ngục mà tìm người. Kiếp này của nàng Thăn đã là kiếp cuối cùng, nếu còn rề rà hơn, e rằng, sẽ chẳng thể tìm được thông tin về Bùn Nhơ nữa. Hắn còn lời hứa của hắn, nàng có lời hứa của nàng. Dẫu thế nào, nàng không thể để hắn biến mất như chưa từng tồn tại như thế.

Chưa kể, trong cái tương lai duyên phận mà nàng từng gieo quẻ, hắn cùng nữ nhân của mình còn động phòng.

Đợi đến khi hành cung không còn ai, Dương Vân Nga la đà thiếp đi trên phượng sàng, Vô mới từ tốn hiện ra, lay lay người đàn bà quyền lực nhất nước Nam này dậy.

“Dương hậu!” nàng hạ thấp giọng, khẽ khàng đẩy người của Vân Nga. “Tỉnh dậy, tôi là Vô!”

“Vô?” người phụ nữ mơ màng mở mắt, đến lúc thấy gương mặt xinh đẹp của Vô dí sát vào mặt mình, mới giật thót mà tỉnh táo. “Vô! Sao Vô lại ở đây?”

“Suỵt… khẽ thôi, tôi ẩn thân để vào đây. Tôi đến tìm Hy Liễn, nó đâu rồi?”không muốn vòng vo, nàng đi thẳng vào vấn đề, vừa hỏi, vừa quan sát nét mặt của Dương hậu.

“À… không có gì, chẳng là cách đây mấy tuần, bệ hạ mộng thấy có thần đến nói đón Hy Liễn về làm con nuôi, nên bệ hạ gửi cho tôi lá thư. Đợi ngài từ Ái Châu về, sẽ chính thức ban chiếu nhận Hy Liễn làm con.”

“Mộng?”

Vô tự hỏi, sau đó cảm thấy cồn cào khôn tả. Sao lại nằm mộng trùng hợp như thế? Vô thầm nghĩ. Nàng mới nảy ra ý định đưa Liễn vào hoàng tộc mấy hôm nay, hoàn toàn không cho ai biết. Cho đến khi La Ảnh nói rằng Hy Liễn có thể bị lụy, thì mới chỉ có mình Vô nghĩ đến việc đưa bé con được dòng máu họ Lê bảo hộ… Ngay cả La Ảnh có lẽ cũng chỉ mới đoán ra, mà lại có kẻ đi trước nàng một bước, an bài ổn thỏa cho bé con?

An bài như thế, là vì nàng, hay vì lẽ gì?

Đột nhiên, sét rạch một đường sáng loáng, kéo theo đó là tiếng nổ oanh trên đầu của nàng. Vô giật mình. Không phải Sùng Lãm Pháp Lôi và Sùng Huệ Pháp Vân kéo đến tận đây đấy chứ?

Nàng nhìn Vân Nga ngơ ngác trước hiện tượng kỳ dị này, giống như chỉ cần nàng và Vân Nga gặp nhau, trời mây sẽ vần vũ. Nhưng lần này thì khác so với lần cả hai người họ đến thăm.

“Vân Nga, tôi nhờ cô một việc, lập tức đến bất cứ điện thờ nào cũng được, thắp cho tôi một nén nhang, tên của tôi là Ẩu Mân, tức Vô. Chỉ cần cô niệm tên tôi lúc cầu nguyện, là cô đã cứu tôi được kiếp nạn này rồi. Tôi sẽ nói rõ sau, giờ tôi phải đi đã.”

Không kịp để Vân Nga thắc mắc, những ngón tay kia vừa sượt qua ống tay áo của Vô, đã không còn thấy người đâu nữa.

Hoa Lư hôm ấy trời quang, đột nhiên mây mù sấm chớp kéo đến. Người cho là sự dị thường, thánh thần hiển linh, liền thành tâm cúng bái.

Có điều, thánh thần hiển linh, là để truy đuổi một vong thần đã chết.

 

 

 

4 thoughts on “[Truyện dài] Bán duyên – Chương 12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s