[Truyện dài] Bán duyên – Chương 14

Chương 14:

Nàng không biết đây được gọi là gì. Có lẽ là kỳ tích? Chắc là kỳ tích. Nàng đã tồn tại dủ lâu, lại còn là một trong những kẻ nắm giữ vận mệnh, nên với nàng, cái được gọi là kỳ tích vô cùng xa lạ. Kể cả sự tồn tại của chính nàng sau khi tưởng chừng như đã chết nàng cũng chẳng buồn coi đó là kỳ tích.

Đầu tiên là thiên binh không đuổi đến, sau là cổng giao lộ khép lại, giờ là người mới xuất hiện. Có lẽ, thứ kỳ tích nhất là sự trở lại của Bùn Nhơ.

Nàng gọi khẽ, cẩn trọng đến nực cười, có điều, chính bản thân cũng không hề để tâm đến sự nực cười đó.

“Bùn Nhơ?”

“Cô biết ta à?” Bùn Nhơ trong thân xác của Nhật Lãng nở một nụ cười. Nó không phải là kiểu cười thường thấy của Bùn Nhơ, chỉ đơn giản là cười thôi, không tạp niệm, càng không điên loạn.

“Ta là Vô.” nàng không lấy làm lạ, cũng chẳng còn hơi sức để ngạc nhiên khi kẻ từng rong ruổi tháng năm với nàng, trong chốc lát lại hỏi nàng một câu ngắc ngứ như vậy “Ngươi mù sao?”

Bùn Nhơ nhíu mày. Mắt gã vẫn sáng, vẫn nhìn thấy một kẻ tóc xanh lạ mặt đang đứng ngây ra. Nếu không phải bởi đôi mắt người trước mặt gã còn linh động, gã đã nghĩ rằng mình đang đối đầu với cương thi. Làn da trắng bệch, ngay cả hơi thở cũng không có, nơi đặt trái tim hình như cũng không tồn tại thứ cần nằm. Và giọng nói lại đều đều đến vô cảm.

“Trong mấy ngàn năm ta tồn tại, ta không nghĩ mình có gặp ai đó tên là Vô.” gã nhíu mày sâu hơn “Mà bộ dạng khác biệt của cô, ta không nghĩ ta có thể quên dễ dàng được. Kẻ không có tim trong khắp thiên hạ này cũng chẳng được mấy người.”

Dứt lời, hắn phất tà áo rồi ngồi xuống chiếc ngai kề cạnh cây lựu cổ thụ. Lúc này, nàng mới để ý ở đây có cây lựu. Đôi khi Vô cũng tự hỏi, nơi tối hù này lấy đâu ra ánh sáng để nhìn rõ đối phương, đã thế, chỉ trừ đối phương ra, nàng lại chẳng nhìn rõ cảnh vật khác. Có điều, giờ chẳng phải là lúc băn khoăn điều đấy.

“Bùn Nhơ Nhật Lãng?” nàng bình đạm hỏi lại, âm sắc trong giọng vẫn chẳng hề suy chuyển.

Người trước mặt ngồi bất động rất lâu. Rất rất lâu khi cái tên đó lặng lẽ được thốt ra. Cả gương mặt đều mang theo vẻ suy tư và ngẫm nghĩ. Không rõ nghĩ gì, chỉ biết, có vẻ như việc này nghiêm trọng lắm.

“Ngươi là Bùn Nhơ Nhật Lãng đúng không?” câu hỏi được nhắc lại, thanh âm sắc hơn, lại ai oán hơn.

Ai oán à? Kẻ không có tim cũng có thể ai oán sao?

Gã nhìn nàng, chậm rãi nhắm mắt rồi lắc đầu.

“Cô phải biết ta là Bùn Nhơ, nhưng không phải Nhật Lãng từ lúc cô nhìn thấy ta rồi chứ.” gã trầm giọng đáp lời.

Ừ, thật ra, nàng cũng đã ngờ ngợ. Nên thay vì khẳng định thì nghi ngờ, thay vì nghi ngờ, lại thành ra vỡ lẽ. Kẻ lưu giữ khế ước kề cạnh nàng mấy trăm năm qua, e rằng… Nàng dừng suy nghĩ. Ngay cả manh nha cũng không dám nghĩ tiếp, bởi nếu nghĩ tiếp, há nào phủ nhận sự tồn tại của chính nàng suốt ngần ấy thời gian.

Nhìn nàng ngây ra như phỗng, Bùn Nhơ lắc đầu, nụ cười bao dung nở trên gương mặt như hoa kia, vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.

“Ngồi đi!” gã phẩy tay thành một cái ghế, rồi bày ra một bình trà bằng sứ, sau đó chậm rãi châm trà.

“Ngươi châm trà cũng giống Nhật Lãng lắm!” nàng ngồi xuống, chống cằm, nhìn những ngón tay cầm vào quai tách, cẩn thận nâng lên rồi đi một vòng quanh sáu cái chén tống trên bàn.

Đổi lại, đối phương cũng chỉ cười khẽ.

“Nói cho ta biết, sao cô lại lạc đến nơi này? Phía sau cô, còn có cả các ngài Sùng Lãm và Sùng Huệ nữa. Hiếm khi họ rời khỏi điện của mình chỉ để đuổi đánh một ai đó lắm.” đẩy tách trà về phía nàng, Bùn Nhơ dịu dàng hỏi.

“Phải, việc đó đã chuyển cho Thiên Lôi rồi…” đón tách trà, nàng nâng lên, ôm bằng cả hai bàn tay buốt giá.

Nhìn cử động đó của nàng, Bùn Nhơ không khỏi nhíu mày.

“Trước đây cô từng suýt nữa biến mất giữa sáu cõi à?”

Câu hỏi đột ngột đó, lại thành công đón lấy sự chú ý toàn vẹn của nàng. Có lẽ, người này hiểu lý do vì sao, sau khi trao tim cho La Ảnh, nàng vẫn còn tồn tại. Ôm tách trà trong tay, nàng chưa vội trả lời mà im lặng suy ngẫm. Nói ra cũng chẳng mất gì, bởi chính nàng cũng chẳng rõ sự tồn tại còn sót lại này của mình từ đâu mà có.

Nàng chỉ dám đưa ra nghi vấn, lại chẳng dám kết luận. Nàng mạnh miệng cùng thần Cao Sơn rằng nàng tồn tại nhờ còn người tưởng nhớ, nhưng lại chẳng thể chắc chắn điều đấy được mấy phần. Sự tồn tại này, đối với chính bản thân nàng, là một đoạn xa lạ đến ngớ ngẩn.

Nàng từng nghĩ đấy là đền tội, nhưng, nàng lại chẳng biết, mình còn cần phải đền những gì nữa. Bởi những gì cần trả, nàng đã trả từ lâu, trả cả trước khi trở thành một tiểu tiên hầu hạ tại điện thờ Vương Mẫu.

Vô rũ mi, khói trong tách trà vẫn nghi ngút, nàng không cảm nhận được sự nóng, sự lạnh, chỉ có thể thấy gương mặt mình trong tách trà nhỏ bé.

“Nhìn chén ngọc, tôi lại nhớ đến chuyện tình chàng Trương Chi.” nàng mở lời “Nhưng bỏ đi, đó là chuyện cũ rồi. Tôi tự nói về mình một chút, tôi là Vô. Và đúng, tôi đã từng suýt nữa không thể tồn tại.”

“Đúng là Vô!” Bùn Nhơ vờn nụ cười xa xăm trên môi “Cái gì cũng không có, kể cả tò mò. Cô không thắc mắc sao ta lại biết cô đã từng suýt thành cát bụi, không thể bước vào vòng luân hồi sao?”

Nàng lắc đầu. Tò mò làm gì.

“Nếu ngài cần nói, và tôi cần biết, thì ngài sẽ làm thôi. Bây giờ, thứ tôi cần biết không phải về việc tại sao bây giờ, tôi vẫn còn có thể ngồi cùng ngài đối ẩm.”

“Cũng đúng.” Bùn Nhơ cười hắt “Có điều, chuyện này, cô nên biết. Ta không rõ việc tiết lộ thiên cơ bây giờ cho cô là đúng hay không, nhưng đã đến đây, hẳn là duyên đã bắt đầu. Nếu thế, ta cũng thuận theo ý trời vậy.”

Nàng nhìn gã. Chỉ nhìn đơn thuần vậy thôi.

“Trước đây, cô hẳn đã từng vẫn cảm thấy nóng và lạnh?”

Vô gật đầu.

“Thói quen ôm tách trà là bằng chứng rõ nhất, nhưng bây giờ, cô không cảm thấy lạnh nữa, đúng không?”

Vô gật đầu lần nữa.

“Trước đây, cảm thấy nóng lạnh là do một nửa nguyên thần bị tách ra. Lúc chết, không đúng, trước lằn ranh biến mất, đã có kẻ chuộc phần còn lại về cho cô. Dẫu thế, nguyên thần cũng chỉ còn một nửa, hẳn ban đầu sau khi được phần còn lại của nguyên thần, cô còn không có hình dạng rõ ràng.”

Quả đúng là như thế. Thậm chí ban đầu khi ở Đại Yên – Hỏa Quốc, nàng còn không biết mình là nam hay nữ, cơ thể gần như trong suốt. Chỉ sau khi có nụ hôn trao khế ước của Nhật Lãng, nàng mới khôi phục lại nhục thể.

“Là có kẻ chuộc cho tôi.” chẳng phải nghi vấn. Đó là câu trần thuật bình thường. Đáp án kẻ chuộc cho nàng chỉ có một “Gã đó chuộc để làm gì, tôi cũng đâu có mong tồn tại…”

Ừ, nàng đâu có mong muốn tồn tại.

“Có lẽ, hắn mới là người muốn cô tồn tại.”

“Nếu hắn nghĩ rằng tôi muốn hắn đánh đổi chính mình cho sự sống sót này của tôi, hắn sai lầm rồi.” nàng đặt tách trà xuống, tạp mình rồi tì cằm lên bàn tay đặt trên đầu gối. “Tôi muốn có hắn ở cạnh mình cơ.”

Bùn Nhơ lắc đầu.

“Cả cô và cả kẻ đã chuộc mạng cho cô đều ích kỷ thật đấy!”

Nàng không đáp, môi mỉm cười, chính nàng cũng không biết nụ cười đó có bao nhiêu mãn nguyện.

“Cả đời hắn chỉ ích kỷ vì tôi thôi.”

Nàng nhìn xuống tách trà trước mặt.

Đến bây giờ nàng mới nhận ra, cả đời Nhật Lãng chỉ vì nàng mà ích kỷ. Mang tiếng đem khế ước đánh đổi chỉ non tơ, nhưng nếu hắn không muốn, hắn sẽ chẳng phung phí khế ước của mình mà trao cho nàng quyền sinh, quyền sát, quyền sai lầm.

Hắn cho nàng quyền sai lầm.

Bằng chứng rõ nhất, là tơ hồng sai kết giữa Thị Mầu và Thị Kính.

“Giờ tôi mới nhận ra có hơi muộn không nhỉ?” Nàng đưa tay xoay tách trà trên bàn, giọng điêu chẳng mang theo nuối tiếc, nhưng kẻ hiểu lại thấy u buồn nao lòng.

“Chắc là không, hắn đã chuộc cho cô, vậy thì hắn cũng mong cô vì hắn mà ích kỷ.”

“Xưa đến nay” nàng ngẩn lên “Vô tôi cũng chỉ có mình hắn để mà ích kỷ.”

Cái tuần trà lạ lùng. Nàng tự nhủ như thế. Bởi gương mặt tuy thân thuộc đến mức nàng có mù cũng có thể tạc lại hắn, mà rõ ràng chẳng phải. Nàng không biết nguyên do, nhưng ít nhất nàng chắc chắn một điều, Nhật Lãng vẫn tồn tại. Đâu đó giữa ba ngàn thế giới, giữa sáu cõi truân chuyên, giữa vô vàn kiếp số, nàng biết, hắn còn tồn tại. Vậy nên, mới muốn đi tìm nàng Thương.

“Ngài là Bùn Nhơ, vậy ngài có tên nào khác không?” nàng lầm bầm hỏi cho có. Nhận ra ở nơi này, chẳng có ai quấy nhiễu cả nàng, cả hắn, vậy thì thời gian thêm dông dài, hẳn cũng không có gì là thiệt thòi.

“À… cái tên này cô có thấy quen thuộc không ‘Mai An Tiêm’?” Bùn Nhơ nở nụ cười, còn nàng sững ra một lúc.

Không phải bởi vì cái tên nổi tiếng, mà bởi vì thân phận của người từng tìm ra dưa hấu, lại ở một nơi ngập tràn bỉ ngạn hoa băng giá.

“Ta cũng như cô thôi, phạm phải tội trời nên bị đày ải.” An Tiêm phẩy quạt mà chẳng biết đã xuất hiện từ bao giờ. “Chả mấy mà cũng đã vài ngàn năm.”

Vài ngàn năm, với nhân loại dai dẳng cỡ nào, với kẻ bất lão bất tử, nó lại ngắn ngủi còn hơn cả đời người. Cái gì cũng bạc dần, kể cả chữ tình.

“Nhưng cũng sắp mãn hạn rồi.”

Nàng suýt nữa bỏ lỡ câu nói đó của An Tiêm. Nàng suýt nữa bỏ lỡ, chỉ là suýt thôi. Cuối cùng đành ậm ừ.

“Vậy à…?”

“Sao cô lại bị thiên binh đuổi?” Nhắc lại câu chuyện, Mai An Tiêm quả thật khá là bất ngờ khi ngay cả ngài Lạc Long Quân cũng nghênh chiến với nàng.

“Sự tồn của tôi nghịch với ý trời nên tôi là kẻ lạc.” chỉ một câu đơn giản, người cũng mang danh là Bùn Nhơ đã hiểu ra.

Là kẻ lạc, nên không được xuất hiện.

“Nhưng phải có lý do nào khác khiến cô bị săn lùng đến mức xuyên qua các thế giới chứ. Thiên đình cũng vẫn mắt nhắm mắt mở cho những trường hợp như của cô mà.”

“Nếu như tôi không thao túng trái tim của Thánh Quỷ La Ảnh, chắc cũng không đến mức này đâu.”

Thông tin ngột ngạt như vậy, qua miệng lưỡi trơn tru lãnh tình kia, nghe qua lại tưởng chuyện gì như trời mưa trời nắng, vừa hiển nhiên, lại rất bình thường. Bởi thế nên trong một khoảng lặng ngắn ngủi, chính An Tiêm cũng không nhận ra sự nghiêm trọng của mấy chữ “thao túng trái tim của Thánh Quỷ”.

Đến lúc lặp lại như thể giải thích, mới giật mình nhận ra câu chuyện trái ngang cỡ nào.

“Thâu tóm trái tim của Thánh Quỷ?”

“Tim của tôi nằm trong lồng ngực của La Ảnh.” nàng giải thích ngắn gọn.

À, ra thế.

An Tiêm vỡ lẽ.

Tim chẳng thể phản chủ, vậy nên, coi kẻ đi lạc này là hiểm họa nhân gian âu cũng không có gì là quá đáng. Có điều, kẻ lạc này lại chẳng muốn thiên hạ của muôn người, mà chỉ muốn thiên hạ của chính mình.

Dẫu thế, ai dám đảm bảo cho ngày kia, kẻ lạc này không vì mảnh ích kỷ duy nhất của cô ta mà dùng La Ảnh làm bàn đạp cho ước mong duy nhất đấy? Kẻ đáng sợ là kẻ cả đời chỉ có duy nhất một thứ để lo, để mong, để trông. Bởi, kẻ đó sẽ dùng tất cả mọi thứ để níu kéo thứ duy nhất của nó. Đánh đổi mọi thứ.

An Tiêm hiểu điều đấy, bởi cũng có thời, nửa vạn năm chưa nhỉ, rằng có người vì chân tình mà đạp đổ một nửa bầu trời.

“Nếu như rời khỏi đây, cô sẽ phải đối đầu với họ lần nữa. Cô có cách gì chưa?”

“Tôi đành đợi thôi.” nàng nhúng tay vào tách trà, dùng nước mà vẽ lên bàn gỗ những hình tròn xoắn xít. “Trước khi chạy trốn, đã nhờ một người lập đàn khấn vái rồi.”

“À, phong thần sao?” An Tiềm gật gù “Thông minh đấy!”

“Nhưng không biết, nhân loại đấy có hiểu mình cần phải làm gì không. Tôi đi vội quá, không kịp nói xem nàng ấy cần làm những gì để đưa tôi thành một dạng tiểu thần có danh có phận. Nhưng chắc là sẽ ổn thôi. Nàng ấy cũng thông minh.”

“Ồ, ai mà làm cô tin thế?”

“Tôi đâu có tin. Tôi biết đấy chứ.” Nàng chậm rãi đáp lại “Người phụ nữ gánh cả đôi sơn hà của hai lần vua, nhất định phải là người thông minh và khôn khéo.”

“Gánh đôi sơn hà?” An Tiêm nhíu mày “Đất Văn Lang đã thế nào rồi?”

“Ngài đã ở đây bao lâu rồi?” Vô hỏi lại.

“Một ngày ở đây bằng một năm ở đất Văn Lang.” An Tiêm phân trần “Mà ta đã ở đây hơn năm trăm ngày rồi.”

“À… thế thì có nhiều chuyện xảy ra lắm. Gần hai năm ngài không lộ diện ở đây, đất Văn Lang đã trải qua đủ mọi bi ai rồi. Không phải tình ái, mà là chiến sự.” Nàng vẫn tiếp tục di tay trên mặt bàn, mỗi lần hơi nước đi qua, là lại lặng lẽ đóng băng. Có lẽ, tách trà đặc biệt, nên mới giữ khói vẫn còn nghi ngút. “Bây giờ vẫn đang chiến trận liên miên, còn người mà tôi nói đến thì họ Dương, tên Vân Nga. Làm vợ một đời vua, rồi lại một đời vua.”

“Như thế không phải là làm phản sao?” An Tiêm nhíu mày.

“Chuyện dông dài lắm!” nàng phẩy tay, sau chợt khựng lại “Nhưng mà có lẽ tôi không còn thời gian rồi, nhìn này!”

Tay của nàng chợt mờ dần.

“Chắc là đã khấn viếng. Nếu có thể, ngài đến vùng Ngạ Quỷ của La Ảnh đợi tôi được không? Nó nằm ở phía nam, vùng trũng, đầm lầy đầy dị vật.”

“Sao ta phải đi?”

“Thì… tôi nghĩ, ngài nói rằng sắp mãn hạn giam cầm, mà còn có nhiều chuyện cần hỏi, tôi không thể hơi chút lại chạy lên gặp ngài rồi lãng phí thời gian dưới nhân thế…” nàng nói, gương mặt còn nặn ra nụ cười tha thiết. “Vả lại… ở đó, tôi nghĩ, ngài sẽ vui.”

Bùn Nhơ An Tiêm nhướn mày, nhưng rút cục, chưa kịp nói thêm câu gì, thân ảnh của nàng đã tan biến. Chắc chắn đã quay về nơi mà mọi chuyện bắt đầu.

Ngài đứng lên, thu dọn tách trà, rồi nhìn những họa tiết trên bàn đã đóng lại thành sương giá. Một nụ cười nho nhỏ nhoẻn ra.

“Bùn Nhơ Nhật Lãng à? Ra đấy cũng là duyên mệnh.”

Nàng xuất hiện tại một nơi lạ hoắc, nhưng kiểu kiến trúc chùa chiền này nàng có thể nhận ra. Vậy là Vân Nga đưa nàng vào làm người dưới chân đức Phật?

Lúc nàng hiện ra, mới chầm chậm bước ra phía trước ban thờ, nhìn thấy người phụ nữ vấn áo lụa màu xanh thanh nhã đứng chờ đợi, kế bên là người đàn ông đứng đầu thiên hạ, trên người vẫn ngập phong sương.

“Bệ hạ, lệnh bà!” nàng cúi người “Đã kịp về đây rồi sao?”

“Đã hơn năm tuần kể từ khi Vô biến mất rồi.” Vân Nga nói khẽ “Bệ hạ cũng đã chiến thắng giặc Xiêm.”

“Chúc mừng ngài, Lê đế.” nàng gật đầu mỉm cười “Cũng cảm tạ mọi người đã cho ta một danh phận.”

Gương mặt khắc khổ của Lê Hoàn giãn ra nhẹ nhõm. Phong thái như gió mây của Vô vẫn chẳng thay đổi. Chừng mực, dịu dàng, xa cách nhưng tử tế.

“Vô đã cứu ta một mạng, Hoàn tôi chỉ đáp lại ân nghĩa năm xưa mà thôi.”

Nàng gật đầu thấu hiểu.

“Tôi cũng đã nợ ngài sự tồn tại này rồi. Có gì để trả lại được không nhỉ?” nàng nghiêng đầu, vô tình làm dáng.

“Vậy thì, Vô trở thành người bảo hộ của hai chúng tôi đi. Danh phận tôi đã sắp xếp xong, bé Liễn được nhận làm nghĩa tử của tôi và Vân Nga, trong phủ của Liễn, cần có người.”

Vô nhướn mày, cuối cùng cũng chỉ mỉm cười gật đầu.

Dẫu sao, bây giờ, cũng chẳng cần vội nữa.

Lời nói của An Tiêm văng vẳng bên tai nàng.

Ta ở đây đã hơn năm trăm ngày, so với nhân thế chắc đã hơn năm trăm năm.

Năm trăm năm, vừa vặn thời gian của nàng và Nhật Lãng. Vậy thì ít nhất, nàng hiểu, có An Tiêm tại nhân thế, sẽ không có Nhật Lãng ở nơi này. Vậy thì nàng sẽ đợi, đợi đến hạn mà An Tiêm được thả, đợi đến lúc đấy, có lẽ, sẽ tìm được Bùn Nhơ của riêng nàng.

Nào có hay, lúc nàng tìm thấy, câu chuyện đã lại lật sang một khúc u sầu khác.

Kẻ nắm, người buông, duyên đứt

Kẻ hờ, người hững, dứt hồng nhan.

— Hết chương 14 —

5 thoughts on “[Truyện dài] Bán duyên – Chương 14

  1. Vậy Nhật Lãng như kiểu… một nửa của Mai An Tiêm…?

    Btw, việc anh trồng dưa xuất hiện làm tôi bất ngờ quá nàng ạ, đã thế còn trong bộ dạng soái ca đẹp trai, trong khi từ trước đến giờ hình ảnh MAT trong đầu tôi vẫn là một anh nông dân làm giàu từ dưa =)))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s