[Truyện dài] Bán duyên – Chương 15

Chương 15: Đất Thường Châu

“Con không thích ngài ấy!”

Lần thứ hai mươi bảy trong tháng, Phất Ngân đến tìm nàng để than thở.

“Vậy con thích Liễn hơn không?” nàng nhấp ngụm trà nở nụ cười như có như không nhìn cô gái mười bốn tuổi trước mặt mình.

Mười bảy năm trôi qua kể từ ngày nàng được mang danh tiểu thần trông miếu cửa chùa. Có danh phận đi lại, bước chân vào cõi thần, tức là không có ai có quyền tước đi mạng của nàng dễ dàng nữa. Tuy nhiên, bởi vì chức quá thấp, có muốn liệng mình xuống dạo một vòng quanh quỷ môn quan cũng bị cấm cản.

Cho nên, nàng chẳng biết phải tìm nàng Thương thế nào.

“Anh Liễn không thích con đâu ạ.” Phất Ngân lắc đầu, đuôi tóc đu đưa theo nhịp nguầy nguậy.

Câu nói kéo Vô trở về thực tại, nàng điềm đạm gật đầu, nửa hờ hững, nửa chú tâm.

“Vậy à?”

Rồi ngồi yên ngoài sân nghe tiếng gió xào xạc thổi.

Phất Ngân vốn muốn bắt đầu líu lo về người đàn ông mà nàng va phải suốt nửa năm qua cùng đôi co bất tận, nhưng thấy sự trầm lặng của người tóc xanh, nàng chẳng dám mở lời. Ở người này, có thứ gì đó khiến nàng cảm thấy còn uy nghi hơn cả mẫu hậu của mình.

“Đôi lúc, con còn thấy dì uy quyền hơn mẫu hậu.” Con bé đột nhiên thỏ thẻ khiến Vô tuy lơ đãng, nhưng cũng phải đưa cho nó một ánh nhìn thắc mắc. “Người hay im lìm, và đôi khi, con thấy phụ vương cũng phải đến hỏi dì mấy chuyện. Hay dì là thần tiên? Người ta cũng đồn dì là thần tiên. Tóc dì xanh, dì lại xinh đẹp như thế này…”

Vô nhướn mày, sau đó gật đầu.

“Ừ, dì có một nửa là thần tiên.”

“Con biết ngay mà!”bé con reo lên khe khẽ, vỗ vỗ tay rồi vân vê tay áo của Vô “Dì chính là thần tiên. Vậy sau này, anh con lên ngôi, dì sẽ giúp đỡ anh con đúng không?”

Vô liếc đứa trẻ một cái, rồi khẽ cười.

“Xem nào, lại bắt đầu rồi đấy!” giọng nói từ cửa phía sau lưng Phất Ngân và Vô khiến con bé ngoái đầu lại.

Nụ cười vừa chực trên môi đã vội vàng tắt ngúm khi thấy người bên cạnh nghĩa huynh của mình. Phất Ngân hạ mi quay đầu, còn Hy Liễn liếc nhìn vị tướng cấm quân của cung đình bằng ánh nhìn châm chọc đầy thích thú.

“Kìa, tướng quân, ngài chưa chào hoàng nữ và dì của ta.”

“À vâng, Công Uẩn bái kiến Phu nhân và Hoàng nữ.”

“Ngài đừng đa lễ.” nàng dịu dàng đáp lại, rồi sau đó đặt tay lên đầu gối, lấy đà đứng dậy “Ngân, con cũng nên về cung, đi cùng ngài Uẩn đi!”

“Dì…” cô bé mười bốn tuổi bặm môi, lấm lét nhìn người đàn ông hơn nàng đến một con giáp. Nhưng tiếng nói lại như bị đứt bặt khi Vô quay lại liếc nàng một cái.

Vô thong thả rời đi, kế đó là Hy Liễn cũng bám theo nàng. Để lại phía sau loáng thoáng câu nói hờn dỗi của Phất Ngân tan trong gió.

“Ngài không cần hộ tống, tôi tự về được!”

“Liễn, con cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi.” nàng ngồi xuống, nhận lấy cuốn sách từ tay Hy Liễn mà bắt đầu câu chuyện.

“Chưa đâu ạ.” trang nam tử ngồi bên ghế cạnh nàng, sau đó chậm rãi lật mở sách “Thầy cũng biết con không có ý định thành hôn mà.”

Từ năm mười tuổi, Hy Liễn ngưng gọi nàng là dì. Cậu coi nàng như sư phụ, một tiếng thầy, hai tiếng cũng thầy, chẳng mấy chốc đã quên luôn danh xưng máu mủ gắn bó.

Dẫu gì, chuyện một đứa bé chẳng thuộc bên hoàng hậu hay bên hoàng thượng đột ngột trở thành nghĩa tử hoàng tộc là một điều vô cùng bất thường, huống chi bên cạnh đứa trẻ còn xuất hiện một kẻ diện mạo nửa chính nửa tà, nhìn cỡ nào cũng là điều không nên đàm tiếu. Nên Hy Liễn lớn lên mà không có ai dám đề cập chuyện hôn phối với cậu.

Hy Liễn chẳng phiền lòng, Vô lại càng không lưu tâm. Nhưng nhập gia tùy tục, nàng đang ở nhân thế, chuyện khai chi tán diệp âu cũng là điều đáng làm. Có điều, một đứa trẻ từ miền không gian khác, lại được một người đàn bà hai lần dùng chú thuật mà trẻ lại, liệu có thể được chấp nhận ở không gian này hay không?

Mười bảy năm lẳng lặng trôi qua, đối với nhân loại là một nửa đời người, đối với nàng, lại chỉ là chớp mắt thoáng qua. Mười bảy năm, cũng đến hạn trả nợ của kẻ từng mượn chỉ đỏ của nàng rồi.

“Con biết ta vốn chẳng phải người, chẳng phải ma, càng không phải thần tiên đúng không?”

Câu nói không đầu không đuôi của nàng không đánh động Hy Liễn. Cậu chậm rãi lật thêm trang sách nữa rồi bình thản đáp lại như tất lẽ dĩ ngẫu.

“Con biết.”

“Con cũng biết ta không thể cả đời ở cạnh con phải không?”

“Con biết người cần đi tìm kẻ tên là Bùn Nhơ ấy.” cậu hạ sách xuống, mày chau lại vẻ không hài lòng “Quyết định đi theo người là quyết định của con, người đừng tìm cách cản con nữa.”

“Ta đang tìm cách rũ bỏ con.” nàng đằm giọng, Vô đặt tay lên đầu gối, cuốn sách hờ hững bên tay phải của nàng vẫn cứ nằm nơi lưng chừng đấy “Con chỉ có một đời người rất ngắn, ta không thể mãi mãi bên con, và con cũng không thể đi theo ta khi đã đến tuổi tứ tuần.”

Hy Liễn im lặng, đôi mắt phẳng phiu cẩn thận nhìn người cậu gọi là thầy, rồi cuối cùng mới lười biếng kéo nụ cười lên, nửa nham nhở, nửa bi ai. Kể từ khi nhận thức người bên cạnh mình chẳng phải là kẻ tầm thường, cậu đã lặng lẽ tu tiên. Dẫu cho bên cạnh là người đam mê phật học như ngài Vạn Hạnh và ngài Công Uẩn, cậu lặng lẽ lựa chọn theo Đạo Lão.

Nàng thấy cậu không nói, liền im lặng rồi tựa lưng vào ghế.

Cứ như thế, lại hết một ngày.

Nàng là tiểu thần nên chỉ có thể quanh quẩn đất Hoa Lư. Muốn đi đâu cũng phải để ý trước sau, tấu sớ dâng lên cho các bậc thần cao hơn rồi mới có thể rời khỏi, vậy nên, mười bảy năm nay, nàng không thể đến vùng trũng của La Ảnh.

Thời gian rảnh rỗi, nàng thường tung kén chỉ. Những viên kén chẳng còn linh, ngay cả tơ hồng cũng dã chết rũ trong phần kén sắc xám âu sầu. Tung chán chê, sẽ lại cố gắng nhớ về năm trăm năm. Năm trăm năm thật ra có rất nhiều chuyện để nhớ, nhưng Vô lại lựa chọn những lần gã Bùn Nhơ ngồi gác chân trên chõng tre của nàng, cười cợt đầy mai mỉa.

Vì chẳng có tim, nên không biết nụ cười đó thực chất chẳng phải là mai mỉa.

“May quá!”

Liễn đột ngột cất lời.

Nàng quay sang nhìn đứa trẻ mà giờ cao hơn nàng cả một cái đầu.

“Trước đây người cũng từng có tim.”

“Chuyện đó thì may ở chỗ nào?” nàng hỏi lại, chẳng nhanh chẳng chậm, thậm chí cũng không tò mò.

“Tạo vật xuất hiện mà chưa từng được cảm thấy thứ gì trong cuộc sống, không phải rất đáng thương à?” Liễn cười cười, giơ lên trang sách mà cạu vừa đọc được. Nàng nheo mắt nhìn, sau đó gật đầu.

“Có lẽ…”

Nhưng bởi vì đã mất trái tim rất rất lâu rồi, và vì nàng luôn mang máng về một thời trái tim vẫn còn điên cuồng trong lồng ngực, Vô khước từ việc có tim là đặc ân. Nàng chối bỏ cảm xúc, chối bỏ trái tim, nếu như không muốn nói là ruồng rẫy nó.

“Tim của người hiện đang ở đâu?” Liễn hỏi.

Giờ nàng mới nhận ra, câu trả lời “tim quả ta nằm trong một con quỷ” nghe thật sự nực cười. Rất nực cười. Nàng là tiên tử, đem vứt bỏ trái tim đã đành, còn trao cho kẻ bị lục cõi tận diệt nhất. Nhưng mà kỳ thực, từ miệng kẻ khác nghe còn hài hước, từ miệng nàng nói ra, giống như lẽ dĩ nhiên.

“Ta đem cho rồi.”

“Người cho ai?”

“Thánh Quỷ.”

À. Hy Liễn gật gù…

“Thầy này, phụ vương ban cho con đất Phù Đái rồi, có lẽ, trong năm nay con sẽ rời đi.”(*)

Vô tự nhiên nghe tiếng thịch đâu đây, nhưng cuối cùng, nàng cũng mỉm cười.

“Vậy là đất này, chỉ còn có ta và đôi đế hậu kia.”

Tưởng rằng thương tiếc, nhưng thanh âm trong veo bình thản kia lại khiến cho Hy Liễn cúi đầu cời nhạt nhẽo thất vọng. Thầy của cậu nếu có thể để tâm, hẳn tâm ý đấy đã chẳng giành cho cậu rồi. Mà là đem đặt hết lên kẻ mà có khi đã tan vào tro bụi mà biến mất không còn dấu vết. Nhưng cuối cùng, trong cái đêm khô lạnh của mùa đông nước Việt, Hy Liễn vẫn thắp nến ngồi cùng với Vô cho đến hết đêm.

Lại thêm hai năm nữa trôi qua. Thời gian là gió thoảng mây bay, trong hai năm đó, từng người nàng biết lần lượt ra đi.

Đứa trẻ nàng đem về nuôi, đứa con của Triền Thủy và Thiên Thành lại thành vương một nước. Chẳng hiểu sao nàng lại nhớ đến câu chuyện của phụ mẫu cậu. Một kẻ cả đời dai dẳng trả thù, một kẻ cả đời yêu lấy một người chỉ có trả thù. Ấy thế mà cái họa máu tanh năm đó lại bôi lên đứa trẻ này một vết nhơ, khiến cho Hy Liễn lâm vào cảnh đọa tình. Không ai dám viết tình duyên cho nó, bởi vật thể như thế không thuộc quyền cai quản của nơi này. Tình duyên đã lìa, liệu, mạng nó sẽ ra sao? Đặc biệt khi cái mùi chiến tranh quanh quẩn…

Dương hậu qua đời, hậu cung lặng lẽ, nhưng sóng ngầm phía sau sự hưng thịnh nửa vời khiến nàng chẳng thể nhắm mắt làm ngơ. Dẫu cho nàng đã gắng gạt đi, nhưng cái đêm mà Lê Hoàn đến cùng nàng uống một tách trà, đã khiến cho chân mày của Vô nhíu lại nghiền ngẫm.

“Tôi nghĩ rằng mình là vị vua tốt.” ngài mở đầu khi Vô châm một tách trà san tuyết. Nến hắt lên ánh sáng, rọi được nửa phần gương mặt của người đàn ông đứng đầu thiên hạ này “Còn Vô nghĩ thế nào?”

Nàng ngồi xuống, nhịp tay lên trên bàn gỗ mà nhớ lại những tháng ngày ở nơi này. Nàng được cho một căn nhà phía ngoài cung cấm, cung nhân không biết nàng, nếu biết, hẳn đã đàm tiếu rằng suốt hai mươi năm qua, có yêu ma quanh quẩn bên Lê đế. Rồi ngài sẽ lại bị vu cho tội bị tà ma quấy nhiễu tâm can mà lên ngôi rồi cướp hậu. Vô kéo môi mình thành một đường nét mà nàng biết được gọi là nụ cười, sau đó thong thả đáp lời.

“Ngài là một vị vua tốt. Tôi trung hay không, lại là một câu chuyện khác.”

“Tiên đế có tha cho tôi không nhỉ?”

Nàng nhìn nghiêng, mắt híp lại tựa như buồn chán.

“Đã được phong thần, sẽ không có trái tim để nói tha thứ hay không. Sẽ luận theo công, theo tội của ngài mà thôi. Nói như vậy, phải chăng, Dương hậu cũng mang tội sao?”

“Vân Nga không có tội gì hết.” ngài vội vã gạt đi câu hỏi vu vơ đấy, ánh mắt vẫn quyết liệt như thuở nào. “Tội của nàng ấy, là chấp nhận đi theo tôi.”

Vô hướng ánh nhìn xuống ngón út của người đàn ông kia. Tuy chẳng nhìn thấy chỉ đỏ, nhưng nàng biết, sợi dây đó đã nối liền với người nằm trong linh cữu, chẳng đứt lìa.

“Sau này ngài tính thế nào? Chuyện nối ngôi không phải ngày một ngày hai. Dương hậu đã qua đời già nửa năm, thái tử cũng mất sau đó, ngai vị để trống này, có lẽ không phải điều tốt.”

“Tôi vốn muốn nhường ngôi cho Long Đĩnh, nhưng, các đại thần trong triều đều cản lại. Vô cũng biết, chúng ta nửa đời người đều ngồi lên lưng ngựa để chinh chiến, muốn giữ vững giang san này, chẳng phải cần có người đủ mạnh để chiến đấu hay sao? Nhưng đáng tiếc, đám người kia lại nhất nhất phải trưởng thứ phân định.”

“Trong số họ, có ngài Công Uẩn không?”

Ánh mắt Đại Hành thay đổi khi nghe đến đây, cuối cùng lại cúi đầu cười khẽ.

“Vô giúp tôi bảo vệ hậu duệ  của mình được không?”

Nàng im lặng. Lê Hoàn cũng hiểu, cái im lặng đấy nghĩa là gì. Vô không thể bảo hộ ai, ít nhất là lúc này, đến chính bản thân, nàng còn không thể đứng vững, huống hồ…

“Ngài còn nhớ Bùn Nhơ Nhật Lãng không?” nàng hỏi lại, đem theo nụ cười giống với hy vọng mà gieo vào lòng nhà vua. “Chắc là sẽ có một khế ước được ký thôi.”

Đêm ấy rất dài. Đêm đông thường dài, Vô hầu chuyện Lê Hoàn đến tận khi canh năm gà gáy. Những câu chuyện về biến động thế thời, những câu chuyện mà ùn ùn kéo đến một thế cục tan tác rã rời. Nhưng dẫu thế, đối với nhà vua, lại là một đêm thật sự bình yên.

Sau khi trở về, thánh chỉ giáng xuống đưa Lê Long Việt lên làm thái tử. Đại cục hôm ấy chuyển biến thành một câu chuyện dài, mà kéo theo cả những kẻ vốn dĩ chẳng liên can.

Chiều ngày thánh chỉ được ban ra, Phất Ngân đến tìm nàng.

Cũng là thiếu nữ của tuổi mười sáu, ánh mắt kia đã vội nhuốm đa đoan. Vô thư thái đợi Phất Ngân ngoài vườn, tay vẫn vần vò kén tơ, đến khi nghe tiếng hài vải đạp trên nền lá úa, nàng quay lại đón chờ.

Đến khi ngồi đối diện trước Vô, Phất Ngân mới từ tốn lên tiếng.

“Dì, con lo lắm!”

Vô đưa tay vén mai tóc của đứa cháu gái mình, ánh mắt dịu lại. Có lẽ, chính nàng cũng không biết mình có thể mang theo ánh mắt tình đến vậy dù chẳng có tim.

“Con mới sinh đứa nhỏ, sao lại đến đây, còn chưa hết kỳ ở cữ nữa.”

Hai năm qua, đứa trẻ này đã nắm tay ngài Công Uẩn mà về cùng một nhà. Tưởng chừng sẽ xảy ra trời long đất lở, mà ngày thành hôn của họ, nàng còn nhìn rõ cái siết tay rất chặt của Công Uẩn cho Ngân mà rằng “Tôi sẽ cho hoàng nữ tất cả những gì nàng muốn, vì thế, đừng buông tay tôi. Dẫu có chuyện gì, cũng đừng buông tay tôi.”

Phất Ngân khi đó đã yên lặng mà nắm lấy tay người đàn ông mà mình sẽ kề cận đến cuối đời. Giọng chẳng trẻ con mà còn phảng phất sự kiên định bất ngờ “Tôi tin ngài.” Rồi có đứa trẻ đầu lòng, rồi có thêm hai đám tang hoàng tộc.

Thế mà tháng năm đưa đẩy, đã lại ngồi đây lo âu.

“Dì à, con không biết là do mình đa nghi, hay là do…” Phất Ngân ngập ngừng “Hay là do những gì con nghĩ là sự thật nữa.”

“Phất Ngân, con phải biết, giang sơn và triều đình, tưởng một, mà là hai.” Vô vỗ về tay thiếu nữ, giờ đã là phu nhân “Cũng như năm xưa, mẫu hậu con đã nhận ra điều đó.”

Gió xào xạc thổi, rồi cứ thế quấn lấy tim người mà than thở… Để cho nước mắt của thế gian hoen rỉ bờ mi. Vô để mặc Phất Ngân nắm lấy tay mình, để mặc những giọt nước mắt rơi tí tách trên tay nàng.

Rồi cũng như nhưng gì nàng mường tượng, loạn lạc ập đến nhanh như nó đã từng…

Ngày nàng gặp lại La Ảnh, là một ngày giông gió cuộn trên đầu.

Trùng hợp thay, ngày La Ảnh đến, Hoa Lư nhuốm máu.

Nên nói rằng, ngày La Ảnh đến, vùng trời Trường Châu nhuốm màu tang.

Điện Trường Xuân hôm ấy, nến tắt, người nhắm mắt, tiếng khóc than vang một cõi trời. Linh cữu đưa vào hoàng lăng, cờ sau đó lại phất lên ròng rã tám tháng trời.

Loạn lạc?

Còn hơn cả loạn lạc, là bước sa cơ trôi tuột xuống đáy, mà sau đó, Vô chỉ có thể nhìn giang san bị lật lên rồi đạp xuống. Nàng chống cằm trông đợi.

Trông đợi năm Giáp Thìn 1005, một tháng hai vua, nàng nhìn từng người từng người ngã xuống, lại nghe tiếng khóc trong câm lặng của Phất Ngân mà chỉ có thể nhìn cao xanh cười lạnh.

La Ảnh lại bình tĩnh rẽ sương khói đi ra, bình tĩnh gọi nàng một tiếng.

“Vô!”

Nàng cũng muốn ngạc nhiên, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể biểu hiện ra loại cảm xúc hết sức nửa vời: ngẩn ngơ.

“Ngươi có liên quan không?” Vô nhấc tay chỉ về điện Trường Xuân, nơi mà nến sinh mạng của Lê đế vừa tắt.

“Không.” La Ảnh thản nhiên lắc đầu. Nhìn sự kiên quyết đó, Vô cùng chỉ đảo mắt nhìn lại một lần nữa sau đó gật đầu.

Chẳng có lý do để La Ảnh can thiệp vào truyện này. Đứng trên mỏm đá cheo leo, để gió thổi y phục tung bay, nàng nhìn Trường Châu non xanh trong mùa xuân ấy. Cuối cùng cũng cúi xuống, xá một xá thật dài.

Coi như tạ ân.

Đoạn, phất tay áo rời đi.

“Cô đã dùng thân phận Thánh Quỷ để đến đây, chẳng mấy mà Cao Sơn sơn thánh sẽ đến, giờ chúng ta đi!”

La Ảnh gật đầu, nhấc vạt váy đi theo Vô.

“Mà tôi tưởng cô không được rời khỏi Trường Châu và Đại La?”

“Nếu như đi với việc bị bắt cóc thì khác rồi.”

Vô vén tóc, bắt quyết rồi xoay ngọc mà mở ra không gian khác.

Nhìn lại Hoa Lư, nàng cười nhạt. Hy vọng, lần tới quay lại, nơi này sẽ không còn tang thương nữa…

Nào biết, nàng quay lại, là hai trăm năm sau.

(*) Dương Hy Liễn là nghĩa tử của vua Lê Đại Hành, được phong Phù Đái Vương năm 995, nhưng hiện tại trong truyện là năm 999, có chút thay đổi về các mốc thời gian để phù hợp với truyện. Tư liệu không có ghi chép gì thêm về vị vương này, chỉ biết ông được phong ở Hải Phòng, và nếu không nhầm thì không liên quan đến cuộc tranh giành đất nước sau cái chết của vua Đại Hành.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s