[Truyện dài] Bán duyên – chương 16

Chương 16: Duyên ai

Duyên ai mà bán mà trao

Duyên ai mà hỏi mà rao mấy đồng

Duyên ai tơ đỏ chỉ hồng

Duyên ai lỡ động cho nồng men say

Duyên ai mà đắng mà cay

Duyên ai mà lại chẳng thay bao giờ

Duyên mình lại ngỡ như mơ

Duyên mình lại tưởng dây tơ đứt lìa.

Nguyệt lão ngồi dệt tơ, guồng quay chậm rãi mà cài thành chỉ đỏ, quay được độ dăm vòng, lại buông chỉ xuống, lắc đầu mấy hồi.

“Cụ lại nhớ cái Mân đấy à?” giọng Nguyệt bà chầm chậm vang lên, gõ theo cây gậy chống mà lạch cạch đi ra.

“Ừ, ngày xưa có nó, việc giăng tơ nhanh hơn nhiều.”

“Cụ xem, trước khi có cái Mân, cụ giăng còn nhiều hơn đấy!”

“Thế bà không nhớ sổ nhân duyên nó viết sao?” Nguyệt lão vuốt chòm râu, cười khề khà.

“Chữ nó như gà bới ý, viết được tên của một người, lại nhầm sang tên của người khác, bao nhiêu duyên nó gánh lầm rồi.”

“Ờ, thời đấy nó cũng khốn đốn thật!”

“Mà nó viết lầm tên nó, cùng với người khác rồi đấy.” Nguyệt bà cười cười, sau đó lấy trong tay nải kề bên một cuốn sổ mỏng tang. Mỏng như thế mà nhuộm biết bao ân tình. “Chính nó cũng không ngờ, là nó lỡ gieo duyên như vậy đâu!”

“Ơ, thế duyên lỡ gieo rồi, lệnh của thiên đình thì sao?” Nguyệt lão ngơ ngác.

“Cụ lẩm cẩm rồi, chả phải Vương mẫu nương nương đã đem trả lại tim cho nó rồi sao? Nến sinh mệnh cũng thắp lại rồi còn gì!”

“Chà, nến sinh mệnh được thắp lại rồi, lần này, nó mà chết, là chết thật, chết hẳn đấy! Oan nghiệt, oan nghiệt!” Cụ lại ngồi nắm lấy chòm râu của mình mà lắc đầu, xem chừng thương cảm lắm.

Cũng đúng, trước đây, nến sinh mệnh bị đứt là do phong ấn, cái Mân nó có làm sao thì vẫn còn vớt vát lại chút hồn, chút phách mà nặn thành. Bây giờ nến đã được thắp lại, nó mà gặp nguy, thì cái kiếp bất tử còm cõi của nó cũng thế mà đứt phăng. Cụ chẳng đành lòng, nhưng biết sao được.

Ai mà ngờ rằng, trải qua trăm vạn bể dâu, con bé lại là cái người năm xưa khuynh thành đổ quách, tàn phá còn hơn cả Xương Cuồng. Xương Cuồng là hút máu con dân mà hấp thụ linh khí để tàn ác, mà cái Mân, nó lại dùng tình để quẫy đạp nhân gian.

May quá, may là mọi người còn phong ấn được một nửa ký ức của nó, không thì, bây giờ lại đại loạn, đại loạn mất thôi.

Nên mới để cho cái ngạch sinh mạng của Mân thành ngạch nửa tiên nửa nhân, cheo leo như thế, bao giờ cần, thì là cắt phựt một cái.

Có điều, cái cắt phựt một lần ấy, lại không tính đến sự tồn tại của kẻ được gọi là Bùn Nhơ.

Vô ngồi đu võng. Nàng vẫn thích nằm võng mà vò kén tơ. Giờ tuy chẳng còn khả năng kết duyên, nàng vẫn ngồi đan tơ như lệ thường. Bình yên trên võng mà ngân mấy khúc.

Nàng rời Hoa Lư vội quá! Nên mới quên mất giao lại cho Phất Ngân một quyển kinh. Con bé tuy không thích Phật pháp, nhưng biết đâu, lại cứu nó được phần nào trong những tháng ngày mưa tanh gió máu này.

Nàng ngồi lâu thật lâu, giữ nguyên một tư thế im lìm như vậy đến tận khi hoàng hôn buông, cuối cùng mới có một chú biểu hiện mà thở hắt một hơi.

Lê Long Đĩnh, Lý Công Uẩn, các người lại mượn ý trời mà rêu rao rồi.

“Con định đứng đấy đến bao giờ?” nàng lên tiếng, giọng thanh lãnh nơi hoang vu này.

“Đến khi nào thầy vào nhà! Ngoài này lạnh lắm!” Hy Liễn cười cười, đứng tựa lề cửa đáp lại.

“Con biết ta không cảm nhận được lạnh, ấm mà!” nàng quay lại, gương mặt chẳng mang theo cảm xúc nhìn về phía Hy Liễn mà đáp lời.

“Người không lạnh, nhưng con lạnh, vào nhà thôi!” đoạn, vị vương gia trẻ tuổi đến chỗ nàng, đưa tay ra chờ đợi.

Vịn vào đó, Vô cũng đứng lên.

Lúc nàng đứng lên, Hy Liễn khẽ cười.

“Con cười gì?”

“Tại ngày trước con còn bé, bây giờ, con đã cao hơn người cả một cái đầu rồi.”

“Đúng rồi, Hy Liễn lớn nhanh thật!” nàng gật gù. “Lớn nhanh thêm chút nữa, ta phải tìm cô gái nào đó gả cho con thôi.”

Nàng không biết mắt Hy Liễn tối sầm lại, nhưng nụ cười tà mị của cậu vẫn chờn vờn trên môi.

“Giờ con cũng có thể ôm trọn lấy người nữa. Người bé thật!” Hy Liễn đánh trống lảng, nhưng không nỡ vòng tay quanh người nàng.

Vô ghét sự tiếp xúc cơ thể. Miễn cưỡng lắm mới để ai đó chạm vào. À không, Vô không biết ghét, chính vì không ghét, nên đối với sự đụng chạm, tuy rất ơ hờ nhưng không dễ dãi. Huống hồ, chạm vào thần tiên, dù có là tiểu tiên đi chăng nữa, thì mang tội gì?

“Ừ, đúng thật! Tay con cũng lớn hơn tay ta nhiều rồi.” Nàng vỗ vỗ mu bàn tay của Hy Liễn, sau đó lại tiếp tục chủ đề phồn thực “Con xem, đến lúc dựng vợ gả chồng rồi, đợi cho can qua này tan đi, ta kiếm cho con một tiểu thư đất Đại La nhé! Con là vương gia, đến lúc đấy, cũng không lo sợ gì. Sau đó sinh con, đẻ cái, sống một đời bình yên.”

“Đợi cho can qua này tan đi, liệu con có còn là vương nữa không?” Hy Liễn lắc đầu.

Cậu là con nuôi của tiên đế, đối với ngai vàng chưa một lần có suy nghĩ tranh đoạt. Nhưng cũng chính vì là con nuôi, nên cuộc chiến dai dẳng này đi về đâu, cậu cũng không có lợi.

Vô im lặng không đáp trước câu hỏi của Hy Liễn. Sau đó vào phòng đã thấy Thánh Quỷ nằm dài trên chõng, trước mặt là bàn cờ vây, kẻ Bùn Nhơ bên cạnh thong thả hướng dẫn cờ.

“Tao nhã thật đấy!” Vô lên tiếng phá vỡ thế cờ mà phần thắng rõ ràng đã nghiêng về An Tiêm. Nhưng nàng không biết gì về cầm kỳ thi họa, nên đối với nàng, những nước đi trên bàn cờ hoàn toàn vô can.

“Cô không phải còn tao nhã hơn sao? Nằm võng hứng cái lạnh rồi dệt kén tình.” La Ảnh ngồi dậy, thân mình dường như chẳng bao giờ đứng thẳng được, liền mềm dẻo ngã xuống chõng. “An Tiêm, ngài hướng dẫn cờ cho tôi cơ mà, sao lại vùi dập tôi thế?”

“Tôi vùi dập nàng lúc nào cơ?” An Tiêm ngẩng lên, mỉm cười.

“Đây này, quân xa của ngài chặn đây rồi, tôi biết làm sao?”

“Nàng có thể đi quân pháo ở đây.” An Tiêm chỉ quạt đến một điểm trên bàn cờ.

“Ngài vẫn vùi dập tôi!” La Ảnh cài nhàu.

“Tôi vùi dập nàng thế nào cơ?” An Tiêm thu nét cười lại, nghiêm túc suy ngẫm.

Vô nhướn mày nhìn màn đối đáp tình nồng ý mặn đấy, sau đó suy ngẫm về quẻ bói năm xưa của mình cho Nhật Lãng. Quẻ bói nhân duyên ấy, hình như không phải cho hắn, mà là cho kẻ sở hữu thân xác thật sự của Bùn Nhơ, Mai An Tiêm này.

Nếu vậy thì duyên này bắt nguồn từ đâu?

Vô nhấc tay mình khỏi tay Hy Liễn, chậm rãi lên tiếng gọi “Ngài An Tiêm, tôi nói chuyện với ngài một lúc được không?”

An Tiêm liếc nhìn nàng, sau đó bỏ lửng ván cờ với La Ảnh.

“Nàng nghĩ xem tôi vùi dập nàng bằng cách nào và lúc nào, sau đó, nói cho tôi nghe!”

.

Theo bước chân của Vô ra ngoài, An Tiêm vung tay lập kết giới. Dẫu gì kẻ trong kia cũng là Thánh Quỷ, muốn nghe trộm chẳng phải điều gì khó khăn.

“Có lập kết giới cũng vô dụng thôi!” Vô lắc đầu, rồi mở ra một giao lộ “Tốt nhất nên đến một nơi khác!”

“Cô đánh giá cao La Ảnh thật!”

“Dẫu không phải kẻ ban khế ước nghiêng trời lệch đất như Xương Cuồng đã từng, nhưng La Ảnh là Thánh Quỷ bây giờ, có muốn hạ thấp cũng không nổi.” Nàng đáp lại khi cả hai cùng bước vào giao lộ.

Tầng mây khói mỏng lượn lờ trong không gian đen đặc. Vô hít thở bầu không khí lạnh nhạt này, rồi mới nói lên thắc mắc của mình.

“Ngài là duyên của La Ảnh?”

An Tiêm không đáp. Ngài nhắm mắt trong giây lát rồi lắc đầu.

“La Ảnh là duyên của ta.”

“Sao lại thế được, ngài đã từng có vợ, cũng đã từng cộng khổ đồng cam với cô ấy.” Vô nhắc lại. Trong trí nhớ của nàng về thần phả, câu chuyện đi tìm quả dưa của An Tiêm còn nhác thấy bóng của đôi phu thê son sắt nghĩa tình. “Mà duyên của thời hồng hoang đấy, đều chỉ kết tơ một người với một người.”

“Nhưng đã có ngoại lệ.” An Tiêm lắc đầu “Duyên của ta với vợ mình là duyên sai. Chính vì duyên sai nên mới thành nghiệt đọa ngoài đảo. Cô ấy không oán, không trách. Bởi vì không yêu nên không hận là vì thế. Chúng ta đã sống sót, và cô ấy cũng đã hoàn kiếp rồi.”

“Ngài và La Ảnh…” nàng không biết nên dùng từ gì cho phải.

Vốn muốn hỏi ngài có yêu La Ảnh không, nhưng chợt nhận ra kẻ nắm giữ khế ước trước cả Nhật Lãng, kẻ bị đày mà không qua lịch kiếp vạn năm như An Tiêm, liệu có biết đến tiếng tình?

Hiểu nàng muốn hỏi gì, An Tiêm lắc đầu cười ảo não.

“Chỉ là duyên, không phải là tình.”

Nghe vậy, tự nhiên, nàng lại thấy đau đau. Vô hơi nhếch mép, nhưng nàng im lặng, sau đó vẫn xoay mấy kén tơ trong tay, thở dài.

“Ngài cũng như tôi, không bán được khế ước cho chính mình!”

Nàng ngẫm một hồi, rõ ràng chẳng phải duyên nàng trao, tại sao nghiệt vẫn lồng nghiệt, oan vẫn đan oan? Kẻ tồn tại từ thời thượng cổ, kẻ lại là con cháu giống rồng tiên, tưởng chừng như chưa đủ muộn phiền, lại hoá ra mang nợ duyên truyền kiếp. Cứ như thế mà dây kéo dây giăng, dày vò nhau đến sứt đầu mẻ trán.

La Ảnh quyết tuyệt thế nào, sao chúng sanh không hiểu cho được. Từng đạp cả phản thệ Xương Cuồng sau đó trồi lên đứng giữa muôn ngàn yêu quỷ mà xưng Thánh, chỉ e rằng, nếu dính phải kiếp tình, còn mang theo những cơn điên đảo lộn càn khôn.

An Tiêm nhìn nàng trầm ngâm, tuy không rõ gương mặt lạnh nhạt kia ẩn chứa những suy nghĩ gì, nhưng ngài cũng đoán rằng có liên quan đến chuyện lịch kiếp của ngài.

“Nhưng ta đã nói rồi, thời gian của ta giữa sáu cõi không còn nhiều nữa. Cô cũng biết, kẻ đang bị đoạ như ta, cũng chỉ có kiếp số vắn hạn mà thôi.”

“Ngài chưa từng kể cho tôi biết vì sao ngài bị đoạ.”

An Tiêm nhíu mày chừng nửa mùa xuân, cuối cùng cũng chỉ lắc đầu.

“Lâu lắm rồi, ta không nhớ nữa. Dễ cũng phải đến cả ngàn năm.”

Vô không hỏi nữa. Có hỏi cũng bằng thừa. Kẻ mang trong mình chính tông lạc hồng lại có thể nói rằng mình quên, thì là do người không muốn nói. Bằng không, nào có ai dám đánh tráo trí nhớ của họ. Ấy vậy mà, quả thật đã từng có kẻ bị xoá đi từng tầng từng tầng ký ức, chỉ lưu giữ những mảnh nửa hư, nửa thực, mà lại sớm làm quen với chuyện đó rồi.

“La Ảnh sẽ biết ngài là duyên của cô ta sớm thôi.” nàng rũ mi.

“Không sao.” An Tiêm gật đầu.

“Nếu như lúc đó, cô ta cũng sinh tình, thì làm sao?” nàng nâng mi.

“Cũng không sao.”

“Nếu lúc đó, ngài đã tận kiếp, thì thế nào?” Vô nhướn mày.

“Kéo theo một người xuống ải trầm luân cùng ta thôi. Đâu có khó.”

“Ngài đành lòng?” Nàng hỏi lại.

“Ta cũng như cô, đã quên đi chữ tình rồi.”

Lúc họ xuyên qua giao lộ về lại phủ của Hy Liễn, mặt trời đã khuất bóng. Trăng non đậu cành tre, yếu ớt toả sáng. Nàng đẩy cửa vào, thấy Hy Liễn ngồi một góc bày lại bàn cờ. Hắn không ngẩng lên nhìn, nhưng lại dịu giọng nói điều tất nhiên.

“Vô về rồi!”

Nàng không quen ai đó gọi tên nàng trống không như thế, nhưng cũng bỏ qua. Trời đã tối. Đèn nến sáng trong thư phòng. Nàng nhìn xung quanh hiu quạnh, không có lấy một bóng người hầu.

“Bọn con sen, thằng ở đâu rồi?”

“Con cho chúng đi nghỉ rồi, thầy muốn ăn gì không?”

“Ta không hấp thụ đồ ăn.” Vô nhìn Hy Liễn với hàm ý con biết rõ điều đó sao còn hỏi.

Hy Liễn gật đầu.

“Thầy mà là người thì thật tốt. Con còn có thể phụng dưỡng. Thầy là thần tiên, nên con chẳng biết phải báo đáp ơn thầy thế nào.”

Vô không đáp.

Đúng, Hy Liễn đủ nghĩa đủ tình, đến cái Mơ chỉ có thể sống cạnh cậu vài năm ngắn ngủi, vẫn được hưởng đủ loại vinh hoa rồi được gả cho một nông phu góa vợ tốt tính. Đến bây giờ sống vẫn an yên nơi đất Tổ, an cư, lạc nghiệp.

Nhưng nàng là thần tiên. Đến cả đào tiên vào miệng còn cảm thấy vô vị, thì thứ gì có thể khiến nàng suy nghĩ muốn ăn. Vô mân mê kén tình trên tay, sau đó rời vào nhà trong.

“Thầy!”

Nàng quay lại nhìn Hy Liễn.

“Người nghỉ ngơi sớm.”

Nàng toan đáp lại mình cũng không cần nghỉ, nhưng nhìn Liễn như vậy, nàng cũng chậm rãi gật đầu.

.

“Ngài nói gì với Vô thế?” La Ảnh nằm sấp, tay chống cằm nhìn An Tiêm đẩy cửa phòng bước vào.

“Nếu nói được cho nàng nghe, thì tôi cần gì phải đến nơi khác?” An Tiêm cười hiền hòa, rồi đưa tay lên vuốt lấy lọn tóc của kẻ trước mặt mình, sau đó ngồi xuống cạnh nàng.

“Chuyện liên quan đến tôi không?” La Ảnh lúng búng trong miệng.

“Không.” An Tiêm cười.

“Thế thì tốt rồi.”

Lúc đó, An Tiêm nghĩ La Ảnh rất khờ. Nhưng mà ngài không biết, La Ảnh có khờ, cũng là kẻ gieo rắc tai ương. Ngài để ả gối trên đùi mình, đèn trong phòng tắt ngúm, chỉ còn nghe tiếng côn trùng rả rích trong đêm.

“Mai tôi đem giết hết bọn côn trùng!” La Ảnh lầm bầm, rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Chẳng hiểu vì sao, trong cơn mưa tanh gió máu của nhân gian ngày một tới gần, Bùn Nhơ An Tiêm lại có cảm giác nơi cao xanh cùng cõi quỷ cũng sẽ bắt đầu một trận giao tranh.

Ba tháng sau, cảm giác thành sự thực.

Mà người bắt đầu, lại là kẻ ngày ngày vò kén tơ!

7 thoughts on “[Truyện dài] Bán duyên – chương 16

  1. Vụ viết nhầm của Vô sao mà giống hệt c :)))
    Btw, t có cảm giác bè Hy Vô ra khơi được rồi đấy :))) thật là bất ngờ
    Chương này khá thú vị vì có rất nhiều thông tin quan trọng, ai mà ngờ Vô ngày xưa phá vãi =))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s