[Bán duyên ngoại truyện] Đô thành năm ấy [I]

I.

Giao thời.

Thiếu phụ đỡ lấy lưng mình, nhìn bầu trời quang đãng, ngắm cái màu xanh ngút ngàn trải dài, trải rộng vô tận ấy, nàng chưa bao giờ biết chán. Nhưng ngắm trời cùng với một người đàn ông như vậy, lại khiến sắc xanh kia dần dần hóa sang màu máu.

Nàng tồn tại qua thời ly loạn.

Trước khi nhận thức nhiễu nhương, đã lại bước vào một tuổi cũng chẳng phải trưởng thành. Lưng chừng như thế, ấy vậy, mà lại tỏ tưởng đôi sự thế gian, trong đó, còn có cả chuyện này.

Read More »