[Bán duyên ngoại truyện] Đô thành năm ấy – II

II.

Nói rằng nàng ở nhà họ Trần mười mấy năm, nhưng lần đầu tiên Lý Oanh gặp Trần Liễu, nàng đã mười ba tuổi.

Nàng còn nhớ ráng chiều hôm ấy đỏ au, cỏ lau cao quá đầu người, gió xì xào và trong đám lau đó, có người rẽ lối bước ra, sau đó than thầm một tiếng “Ô, lạc mất rồi!”

Đoạn, cậu thiếu niên Trần Liễu đó nhìn thấy nàng liền hồ hởi cười hỏi “Bé con, bé con cho anh biết, đến phủ họ Trần đi đường nào!”

Nàng giương đôi mắt đen láy nhìn cậu thiếu niên, sau đó tò mò hỏi.

“Anh đến phủ họ Trần làm gì?”

Read More »