[Bán duyên ngoại truyện] Đô thành năm ấy – II

II.

Nói rằng nàng ở nhà họ Trần mười mấy năm, nhưng lần đầu tiên Lý Oanh gặp Trần Liễu, nàng đã mười ba tuổi.

Nàng còn nhớ ráng chiều hôm ấy đỏ au, cỏ lau cao quá đầu người, gió xì xào và trong đám lau đó, có người rẽ lối bước ra, sau đó than thầm một tiếng “Ô, lạc mất rồi!”

Đoạn, cậu thiếu niên Trần Liễu đó nhìn thấy nàng liền hồ hởi cười hỏi “Bé con, bé con cho anh biết, đến phủ họ Trần đi đường nào!”

Nàng giương đôi mắt đen láy nhìn cậu thiếu niên, sau đó tò mò hỏi.

“Anh đến phủ họ Trần làm gì?”

Trần Liễu cúi xuống nhìn cô bé cao đến ức anh, toan vươn tay ra xoa dầu đứa trẻ thì nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.

“Cậu Liễu, cậu Liễu về đấy à?”

Chiều hôm đấy, trong trí nhớ của nàng còn có một màu xanh dương rực rỡ.

Rồi tháng năm như vó ngựa, dậm nát cả hư hao, cứ như thế mà nàng đã làm dâu của người đàn ông đó. Ngày trầu cau về nhà, trong tộc họ Trần đã có một phu nhân tên Nguyệt. Nguyệt như tên, đẹp tựa trăng rằm, lại lạnh lùng y như thế. Nàng mỉm cười buông ánh nhìn xuống, cảm thấy người phụ nữ này nửa thân thiết, nửa đáng sợ. Xa xăm đến muôn trùng, cuối cùng lại cùng mâm suốt mấy năm trời mà thành tình chị, tình em.

Nàng đã từng hạnh phúc.

Lý Oanh đã từng hạnh phúc.

Cuộc đời của nàng so với đứa em gái từng có tất cả, rồi một nửa cái chớp mắt sau chẳng còn gì, so ra hạnh phúc hơn rất nhiều. Những bi ai dông dài chồng chất trong tộc đế vương, chỉ có thể dùng thời gian mà gột rửa, chứ chẳng thể cất thành tiếng oán than.

Thuận Thiên không oán nữa, cũng chẳng buồn oán.

Thiên Hinh cũng như nàng, không muốn oán nữa.

Đô thành năm ấy, phế đế thành hậu, ngai hậu ngồi chưa bao lâu đã mang trong mình long thai.

Ngày nàng biết tin mình mang theo huyết nhục họ Trần, nàng không rõ tâm tình mình ra sao. Bởi vì quá nhiều tơ vò, nên lặng đi một chút. Tĩnh lặng đến mức, ngày nàng mất đứa con, cũng chỉ có tiếng cười yếu ớt, níu lấy ống tay áo của đức ông chồng mà vấn.

“Đáng không? Với ngài, chắc là đáng, phải không?”

Trần Cảnh không đáp, chỉ ngồi bên mép giường rồi kéo nàng vào lòng. Ngài tự hỏi, thứ gì đã khiến cả hai đến bước đường này. Thứ gì khiến cả hai buộc bên nắm bên buông? Rồi khóe môi giật giật, hốc mắt khô khốc nhớ đến bóng dáng phủ lấy cả họ Trần. Ngài nhắm mắt, tay siết chặt hoàng hậu của mình, mơ hồ rằng bi kịch chưa từng dừng lại. Bởi trong cuộc chiến quyền lực này, cả ngài, cả nàng, đều bị kéo xuống khổ đau.

“Tôi đã từng tin ngài, bây giờ, tôi còn tin ngài được không?”

Vẫn không có tiếng đáp. Nước mắt nàng nuốt ngược vào trong. Từ khoảnh khắc mất đi đứa con, Lý Thiên Hinh đã từ bỏ quyền được hy vọng rồi.

Nàng phải biết sớm hơn, phải biết chừng nào nàng còn ở ngai vị này, nàng sẽ không thể có được hạnh phúc mà nàng từng một lần mơ về. Nàng biết, vậy nên…

Vậy nên, ngày mà Trần Thủ Độ muốn nhấc chị của nàng lên ngai hậu, Lý Thiên Hinh chỉ bật cười rệu rã. Tiếng cười nơi lãnh cung thăm thẳm như âm thanh tắc sát của chim én. Nàng gục xuống, chờ đợi, chờ đợi cái chết đến với mình.

Thiên Hinh buông tóc.

Làm con vua, làm vua, làm vợ vua.

Ngón tay lồng vào mái tóc, đan những sợi như tơ rơi, nhìn lại chặng đời vỏn vẹn hai mươi năm. Nàng biết, nàng không thể tồn tại trong hoàng tộc được nữa.

Đứa con của nàng, người ta sẽ coi đó là con của Chiêu Hoàng hoàng đế, hay của Văn Hoàng hoàng đế. Là của Văn Hoàng, thì tốt rồi, e rằng người ta sẽ nghĩ đó là con của Chiêu Hoàng. Tôn thất nhà Lý sẽ ra sao, sẽ nổi dậy mà lấy lại kim ấn.

Nàng vò lấy bụng mình, cứ mỗi một khắc nàng nghĩ ra, nàng càng bấu lấy phần da thịt đó mà cào mà cấu, nước mắt tuônnhư mưa.

“Là tại mẹ, tại mẹ mà con không được sống, là tại mẹ, tại mẹ mà con chết non. Trịnh à, là tại mẹ, tất cả là tại mẹ!” Tiếng khóc xé lòng ấy, hòa vào tiếng bão giông, tan vào tiếng mưa đập dồn lên song cửa.

Oan nghiệt như phủ lấy đất trời. Nàng đã dùng mười chín năm suy nghĩ, để rồi lúc vỡ ra, chỉ thấy màu đen phủ tầm mắt.

Oán ai, hận ai, trả thù ai?

.

Nàng rất muốn oán lấy mẹ mình.

Bà đã nghĩ gì khi thả nàng làm mồi câu cho tham vọng? Bà đã nghĩ gì khi quyết tuyệt với phụ hoàng? Bà đã nghĩ gì, để rồi hai đứa con gái của bà là quân cờ trên bàn cờ, nơi mà kẻ đi quân lại là gã đàn ông ngoại tộc.

Nàng rất muốn hận Trần Thủ Độ.

Bởi ông ta đã dùng cả cuộc đời để lật đổ giang sơn, chuyển thành cái giao thời đầy bi ai thống khổ. Người như thế. thiên hạ được mấy kẻ? Kẻ đủ tàn nhẫn, đủ bất nhân, đủ trí lược? Nàng hận.

Nàng rất muốn trả thù cả họ Trần.

Nhưng rồi, nhìn xuống đôi tay xương gầy mềm yếu, nàng lấy thứ gì để trả thù? Nàng lấy thứ gì để cứu vãn?

“Trần Cảnh, ngài giết tôi có được không?”

Tiếng vó ngựa đạp thẳng cổng vào lãnh cung, kẻ mở cửa hò reo kêu giết. Thiên hinh xoay người, trong ánh chớp lập lòe, thấy những kẻ từng rạp mình trước họ Lý kéo đến một hai đòi ban nàng cái chết. nàng nhoẻn miệng cười trong nước mắt. Ước nguyện được chết này, xem chừng, là ước nguyện duy nhất của nàng thành hiện thực.

“KHÔNG ĐƯỢC XUỐNG TAY!”

Nàng nghe tiếng quát lên thân thuộc, người chị xà vào như cánh chim non yếu, dang tay đứng che ngang trước nàng và quan quân. Nàng không nhìn thấy mặt chị, nhưng nghe được tiếng quát quyền uy, mà như tiếng trăng trong nước, xao động theo dòng.

“Các ngươi xuống tay, ta sẽ chết cùng Thiên Hinh!”

Chị nàng là hoàng hậu tiếp theo, là hình nhân mới của người họ Trần, quan quân nào dám phạm thượng. Cuối cùng, chỉ có thể rút lui, kéo lê theo binh khí trên nền sân ướt nước.

Cửa phòng đóng lại, nàng nhìn chị mình chạy đến, ngồi xuống, mắt đối mắt. Không nói gì, rồi cả hai cùng lau nước mắt cho nhau.

Đêm ấy bão lớn.

Trong lãnh cung, có hai người đàn bà đức cao vọng trọng nhất ngồi sưởi ấm bàn tay. Tiếng thoát khỏi bờ môi run rẩy, chấp chới, thê lương.

“Hay, chị chết?” Lý Oanh cất lời khi ngồi dùng tay mình chà sát bàn tay của hoàng muội.

“Để làm gì hả chị? Chúng ta nói gì với tổ tông?” Thiên Hinh đưa mắt ra sau vai chị mình, nhìn ngọn nến bập bùng yếu ớt. “Chết rồi thì thế nào? Mà sống, thì ra sao?”

“Chết rồi, cậu sẽ không thể truất ngôi em được nữa. Thái tử, buộc phải là cháu ngoại phụ hoàng, bằng không, làm sao mà vuốt xuôi tôn thất họ Lý?”

“Không vuốt xuôi được thì sao, cũng chỉ là máu chảy đầu rơi, họ Lý có thể tồn tại được, đã không để ngai vàng rơi vào tay họ Trần.”

Lý Oanh bặm môi im lặng, sau đó tiếp tục chà sát tay cho em gái mình đến khi mu bàn tay của Thiên Hinh đỏ ửng. Cứ như thế, đêm dài trôi qua, lòng người ngổn ngang trăm mối. Lý Oanh không giải thích, nàng có gì để giải thích đâu, cũng là phận quân cờ, nào có quyền cất nên tiếng nói.

“Thật ra…” Thiên Hinh đột ngột lên tiếng khi tiếng gà báo hiệu canh năm gáy lên “Hoàng thượng chưa từng yêu em.”

Lý Oanh ngẩng đầu. Nàng chờ đợi câu sau, nhưng chỉ có tiếng binh lính rầm rập kéo đến.

“Thuận Thiên, con mà không ra đây, ta sẽ đốt cả phủ của Hoài Vương!”

Lý Oanh chớp mắt, nụ cười đượm buồn mà rũ váy đứng lên.

“Thiên Hinh, ta không biết ta có được gặp lại em nữa không. Nhưng ta hứa, sẽ dùng hơi tàn này để tìm cho em một bến đỗ hạnh phúc.”

Lời hứa ấy, phải hai mươi năm sau, khi thương hải tang điền hóa thành tro bụi, Lý Oanh mới có thể thực hiện được.

Mà trước đó, vì nguyên do này, nàng và em gái dẫu cách nhau một cánh cửa, nhưng chẳng thể giáp mặt nhau nói một lời. Khoảnh khắc nàng đẩy cửa bước ra ngoài ánh sáng, và cánh cửa khép lại, dã đem nàng về một thế giơi khác và giam Thiên Hinh tại nơi mà ánh sáng không thể len đến. Đâu đó, trong không gian văng vẳng tiếng đàn tích tịch tình tang.

Tích tịch tình tang

Nghe hoa một nỗi tiêu đàn

Nghe ca lại nhớ một màn hóa sương

Trước ngày thành thân, Trần Liễu đem quân ra sông Cái nổi loạn, Trần Cảnh đem thân mình lên Yên Tử, từ chối ngồi trên cửu đỉnh, vứt bỏ cả giang sơn.

Bầu trời hôm ấy chẳng có màu gì ngoài màu xanh. Mây không gợn, nắng không tan, đẹp đến thanh tịnh. Thái sư họ Trần đứng chắp tay, tóc hoa râm vẫn nheo mắt nhìn thiên tượng, cười hào sảng mà rằng trời đẹp như vậy, há nào lại lỡ bước đi.

Tiếng hài vải đạp lên nền lá úa, ngài không quay đầu lại vẫn biết người mới đến là ai. Nghiêng tai lắng nghe xem bà định nói gì, nhưng cuối cùng, người mới đến chẳng cất lời, chỉ đem theo áo bào rủ lên vai ngài rồi vuốt cầu vai phẳng phiu.

“Tôi không trách nàng đâu!” ngài lên tiếng.

“Họ Trần biết ơn tôi còn không hết, sao lại trách tôi?” Bà ngẩng lên nhìn ngài, tuổi gần chạm tứ tuần mà nhan sắc vẫn khuynh thành đến thế.

“Thế còn họ Lý?” ngài nhíu mày hỏi lại.

Bà định lên tiếng, nhưng lại thôi, gò má hơi giật giật, biểu hiện một cái nhếch môi chưa kịp thành hình.

“Cậu đi đón nhà vua đi, Trần Liễu thì… ừ, cậu cũng cần phải quản cậu ta nữa.”

“Vậy nàng có định quản hai đứa con gái của nàng không?” Ngài nghiêng người, cài lại trâm tóc trên mái đầu người đẹp.

“Nếu tôi không lo cho chúng, tôi còn đứng cạnh cậu sao?” bà đáp lại, chớp mắt, rồi ngã vào cái ôm chầm chậm của chồng mình. Sau đó nhắm mắt khẽ cười “Độ này, chúng ta đều đã già rồi.”

Quan gia thực chất là người tốt.

Trần Liễu luôn nói vậy.

Hai chúng ta đều là nạn nhân vương quyền.

Vậy nên, ngày đấy, khi cánh quân của ngài bị đánh cho tan tác, ngay cả mảnh giáp cũng bị xay đến nát vụn, ngài vẫn có thể tìm đến em trai mình rồi quỳ xuống mà khóc than. Lý Oanh thì khác, nàng không biết phải ôm ai để khóc. Thiên Hinh càng không biết làm thế nào để rơi nước mắt nữa.

Cánh cửa đã khép lại, lời than loang trong dân chúng. Còn trong cung điện vàng son kia, lại có một câu chuyện bi ai khác tan tác như mây.

Nàng ngồi trên phượng ỷ, tay nâng bút mà nguệch mấy nét chữ. Họ Trần dùng dũng, dùng võ mà đi lên, thi ca gần như bị dẹp bỏ, từng thứ từng thứ của trang sách hơn hai trăm năm qua đều bị đốt đến ngay cả tàn tro cũng chẳng còn. Nàng không đành, vậy nên ngày ngày tỉ mỉ ghi lại những câu chuyện oanh liệt một thời.

“Lệnh bà…” tiếng gọi của hầu nữ khiến nàng rời ánh nhìn khỏi trang giấy.

Lúc ngẩng lên, bắt gặp gương mặt cứng ngắc của mẹ mình.

Khóe môi nàng khẽ nhếch, nàng chớp mắt thật lâu, cuối cùng mới dịu giọng ra lệnh.

“Mang ghế cho phu nhân Thái sư, sau đó các ngươi lui đi!”

Đến khi mẫu hậu an tọa, nàng mới cúi xuống, tiếp tục miệt mài viết, vừa đưa nét bút vừa ôn tồn hỏi han.

“Hôm nay phu nhân đến thăm bổn cung có việc gì không?”

“Nghe nói, con muốn tự tử?”

Hỏi thẳng vậy sao? Lý Oanh cười khẽ.

“Phu nhân nghe tin đồn thất thiệt này từ đâu vậy, bổn cung vẫn khỏe mạnh, nào đâu có manh nha muốn… ừm, làm liều.”

“Ta không cần biết con có muốn tự vẫn hay không, nhưng trước khi sinh được thái tử, con không được phép chết.”

Lý Oanh ngẩng đầu, ánh nhìn thách thức xẹt qua. Cái ý muốn phản kháng đấy lại bị dập tắt khi nụ cười lạnh bạc kia xuất hiện. Y như cái cách mà mẹ nàng đã rũ bỏ họ Lý, rũ bỏ nàng, rũ bỏ Thiên Hinh. Nàng nuốt xuống, cứng nhắc đặt câu hỏi.

“Nếu con cố gắng thì sao?”

“Hoài Vương Trần Liễu, Thiên Hinh công chúa sẽ chết!”

Là lời ban tử cho hai kẻ thân thuộc nhất, mà nói ra chẳng khác gì câu thửa gửi thường ngày. Là lời rũ bỏ đánh cược cả triều đại, cuối cùng thốt nên chẳng khác gì so với gió thoảng mây bay.

Lý Oanh không hiểu, nàng đánh giá thấp sự tuyệt tình của bà, hay đã đánh giá cao sự thông minh của mình so với mẫu hậu.

“Con cũng hiểu Hoài Vương vẫn có thể bị ban tử bất cứ lúc nào, tội dấy quân làm loạn, chẳng phải chuyện có thể tha.”

Lý Oanh im lặng.

“Còn ngụy tạo cái chết của Thiên Hinh đâu có khó, phải không?”

Nàng nhìn người đã ban cho nàng và em gái sự sống vẫn điềm đạm nói về cái chết của con gái ruột minh và con rể mình, tự hỏi quyền lực là thứ gì để biến đổi một con người như thế? Hay là, chẳng có gì biến đổi, vốn dĩ mọi chuyện đã là như vậy rồi.

Nàng cúi đầu, rồi giật mình trước giọt nước mắt rơi xuống trang giấy, hoen mực nơi chữ “Lý” nàng vừa viết xong.

“Mẹ… tất cả những chuyện này, bắt nguồn từ lẽ gì?”

Không có lời đáp, cũng chẳng còn thấy bóng người. Mẹ đã rời đi, thứ duy nhất vọng lại, chỉ còn lời tàn nhẫn buông lơi kia. Lý Oanh lại cúi đầu. Ngai hậu này, nàng ngồi có ý nghĩa gì?

Ngày nàng lâm bồn, nàng đã ước rằng mình có thể vì khó sinh mà chết.

Nhưng trời xanh chẳng thấu, để cho nàng mẹ tròn con vuông, tiếng khóc của đứa trẻ lan khắp hoàng cung. Tiếng vang tới nỗi, người dàn bà đang may áo trong lãnh cung kia vì nghe thấy mà lỡ đâm kim vào tay mình. Giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống, như hoa thấm trên nền áo sờn. Thiên Hinh lẩm bẩm sinh rồi.

Nàng bất giác đưa tay sờ lên bụng mình. Nàng không rõ sau cái chết của đứa con đầu lòng, vì sao nàng chẳng thể hoài thai. Vì xạ hương, vì đầu độc, hay là vì chẳng đứa trẻ nào muốn vào cửa đế vương? Nụ cười của nàng mờ nhạt trong bụi sáng, cuối cùng, lại tiếp tục cắm cúi khâu áo. Sắp sang đông rồi… À không, nơi lạnh lẽo này, quanh năm là mùa đông.

Cho đến khi mùa xuân sang, nàng không muốn rời khỏi nơi này.

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s