Tầng nhàn toàn trạch nữ – Chương 3

Chương 3

Cô nhìn trời, sau đó nghĩ thật kỹ về việc mình nên bỏ mặc tất cả, bỏ mặc thế gian trôi nổi, bỏ mặc cả sự kỳ vọng của người khác với mình mà đi ngủ ngay lập tức. Một chiều thứ 7 đẹp đến nao lòng như vậy, sao cô lại lãng phí nó để dạy xe máy cho chị họ của mình, người mà ngay cả xe đạp còn chưa biết đi.

Miên muốn khóc. Sau đó, nước mắt nuốt ngược vào trong, nhìn chị họ mình nổ máy.

“Thả lỏng ra, không sao đâu, rồi, giờ ấn vào nút này. Thế, đúng rồi, vặn ga, từ từ thôi.” Cô kiên nhẫn giảng lại bước đầu khi nổ máy cho chị họ mình, mà chỉ muốn về ngủ.

Diệu bù lại, rất kiên nhẫn và ngoan ngoãn, tinh thần cầu thị cao đến chót vót, còn Miên đứng cạnh thật sự muốn chết quách đi cho rồi.

.

“Đang làm gì vậy?” Hạ gõ cửa nhà Nghi sau khi nghe tiếng cười như được mùa của cô bạn phòng kế bên.

Nghi để cửa mở, cũng chỉ nói vọng ra “Lại đây, lại đây… ra xem alien tập đi xe máy này!” vừa nói vừa rũ xuống cười “Trời ơi nó đáng yêu… haha hớ hớ hớ…”

Hạ trầm ngâm, không phải điệu cười đó cũng giống alien lắm sao. Nhưng cũng tò mò chạy lại. Từ tầng 17 dõi xuống, tuy hình dáng không quá to nhưng cô chắc chắn hai người bên dưới là Diệu và Miên. Dạy nhau lái xe máy sao. Nhìn một hồi cuối cùng Hạ cũng hiểu vì sao Nghi lại cười rũ như vậy rồi. Không ai nổ may rồi sau đó dùng chân để di chuyển cả.

“Nó là xe máy cơ mà, cô ấy không lên số để đi, lại dùng chân để nhích lên đấy.” sau đó là Nghi lăn ra cười tiếp.

“Tôi biết là cô không có ác ý, nhưng cười nhạo thế là không tốt đâu.”

“Tôi có cười nhạo đâu, tôi cũng không đi được xe máy mà… Nhưng mà haha, cô không thấy hai cô ấy rất buồn cười à? Miên đã bó tay mà đứng nhìn trời từ nãy rồi đấy. Ôi ôi, không được, đau bụng quá, không nhìn nữa… haha…”

Hạ nhìn Nghi khốn đốn ôm bụng rồi quay về phòng, sau đó cũng liếc xuống dưới mà phì cười. Miên vừa rú lên thảm thiết khi Diệu chèn qua chân cô ấy. Không phải là ai cũng có thể chèn người khác ở tốc độ 3km/giờ thế đâu. Và không phải ai cũng bị chèn như thế đâu. Rõ ràng cả hai người đều ngơ ngơ như nhau.

“Ăn gì chưa?” Nghi hỏi khi thấy Hạ cũng đi vào. Hạ nhún vai rồi gật đầu. “Lại tự úp mì à?”

“Không, là mì trộn mà.”

“Khác quái gì nhau???”

“Mì Táo Quân là mì xào, phải chắt nước đi rồi mới đổ sốt vào được.” Hạ bình tĩnh đáp lại. Vẻ mặt kiên định như thể mì xào và mì nước là vấn đề cực kỳ quan trọng.

Trong thoáng chốc, Nghi tin chắc mình là người bình thường cuối cùng còn sót lại của tầng 17.

“Xào hay không cũng là ăn qua loa, tôi mới cuốn một ít nem này. Ăn vã đi vậy. Mà hôm nay không phải đi làm hả?”

“Thường thì việc của tôi ít khi phải ra khỏi nhà lắm, hơi bấp bênh. Giống kiểu đi bán hàng rong ý.”

“Cô bán hàng online hả?”

“Không…” Hạ lắc đầu. “Tôi ngồi làm cho mấy bên cần quảng cáo fb. Mấy cái này chắc Miên hiểu hơn.”

“Ò…” Nghi gật gật đầu.

Người dùng mạng xã hội nhiều nhất dường như là Miên, có đến ba cái điện thoại mà suốt ngày nhoay nhoáy nhoay nhoáy. Còn ba người các cô hình như không có hứng thú gì với việc lăn mình trên mạng xã hội.

“Thế ăn nhé, mà đã hai giờ chiều rồi cơ đấy, ngày nghỉ ngắn tí, cứ thế vùn vụt trôi qua, hức.” Nghi điệu nghệ giả một tiếng hức, Hạ phì cười rồi phẩy tay.

Ăn xong cũng là lúc chuông thang máy kêu ting. Nghi và Hạ liếc nhau, chạy ra cửa cười cười.

“Đi được xe máy chưa?”

“Rồi, tôi đi được rồi.” Diệu gật đầu chắc nịch.

“Đi thì biết rồi, có điều đâm vào mấy chậu cây cảnh của chung cư, lát phải đi bồi thường kia kìa!”

Không biết do gương mặt sầm lại của Miên hay do thương tích trên người Diệu, mà cả Nghi lẫn Hạ đều lăn ra cười. “Còn cười nữa, đau chết đi được ý. Lát nữa hai cô kèm Diệu cho tôi, giờ tôi sẽ đi ngủ!”

Điệu cười câm bặt.

Trời Sài Gòn mưa nắng thất thường. Ngày nghỉ ở nhà nên các cô cũng chẳng phiền lo. Quần áo có ban công chắn mưa che nắng, gió có hất ngược vào cũng chẳng đáng ngại. Ngày nghỉ, Nghi làm mấy món mà lâu lắm các cô mới ăn. Nem đã cuốn sẵn, cất vào trong tủ đá, còn bây giờ, thì là mấy món mà cũng chỉ có dân bắc thích nhằn.

“Tóp mỡ được chưa?” Miên hỏi khi bắt đầu chưng cà chua.

Món này vốn của quê ngoại cô, Phú Thọ. Có rau sống, chấm với sốt cà chua cùng tóp mỡ. Cũng chỉ là dạng ăn vặt trong bữa ăn, nhưng lại rất đưa cơm.

“Sắp được rồi, cô xem hộ tôi còn mắm không, làm mắm tép. Hôm nay không ăn cầu kỳ, ăn để nhớ quê là chủ yếu.”

Hạ và Diệu bên ngoài, hoàn toàn là khoanh tay chờ món. Cả hai người, nếu như không có ai gợi chuyện, cũng khó mà mở lời với nhau. Bù lại, lại đọc sách rất ngoan. Không biết nghĩ gì, Hạ buông sách xuống, quay sang Diệu.

“Vì sao cô phải đến đây?”

“Chỉ là bị ép thôi.” Diệu ngẫm nghĩ “Nếu như không phải vì ba tôi gọi tôi đi, tôi đã nghĩ cả đời mình sẽ ở nhà như thế, đến đâu thì đến.”

“Khi ở nhà, cô làm những gì?”

“Sáng chín giờ dậy, trưa luộc rau, chiều ngủ đến bốn giờ, tối luộc rau, sau đó rửa bát. Chơi game, đọc sách… hình như so với bây giờ, nhàm chán hơn rất nhiều.”

Diệu mường tượng lại sự đơn điệu của cuộc sống mình ngày trước, rồi nhìn khung cảnh bên trong bếp và cô bạn mới đang ngồi kế mình, liền mỉm cười. Ngày đó khóc lóc điên loạn, giận dữ tôt cùng, cuối cùng mới thấy, việc bị đi xa vốn không tồi tệ đến thế.

“Còn cô thì sao?” quay sang hỏi cô gái bên cạnh mình, Diệu nhận lại cái lắc đầu ngao ngán. Không muốn nói, Diệu cũng thôi hỏi, vậy là lại ngoan ngoãn đợi cơm.

Nghi bưng mâm cơm ra rồi lau tay vào tạp dề. Như chợt nhớ ra điều gì, cô gái trẻ cầm chìa khóa chạy về nhà mình rồi chưa đầy một phút sau đã quay lại với hũ cà muối.

“Cà tôi muối, đảm bảo ngon hơn bất cứ cà nào các cô từng ăn luôn. Này, lấy hộ ra đi!”

“Sao cô không lấy luôn?” Miên hỏi sau khi bê mấy cái bát và thìa ra.

“Đang đến kỳ đó…” Nghi lí nhí, còn Miên thì gật gật đầu.

“Đến kỳ liên quan gì đến việc lấy cà?” Diệu và Hạ ngơ ngác hỏi.

“À, đại loại là quan niệm dân gian tin rằng con gái đến kỳ mà lấy cà thì cà sẽ bị úng nhanh, mau hỏng. Mà tôi cũng chưa thử nghiệm lần nào. Nghe đồng nghiệp cũ bảo chị ấy từng thử và đúng như vậy thật nên cứ tin thôi.” Miên nhún vai, rồi trở vào trong bếp lấy thêm một bát con đựng cà “Mà tôi cũng không có ý định thử, nhỡ nó hỏng thật thì uổng cả công muối cà.”

“Thế người muối cà đến lúc bị thì muối thế nào, họ nghỉ bán chắc?” Diệu phản bác.

Biết ngay mà, kiểu tư duy phản biện nằm trong máu kia, cho dù có là nhốt trong nhà thêm năm năm nữa cũng chẳng chịu thui chột. Miên nhún vai đáp lại.

“Cũng không biết, nhưng Diệu nghĩ xem, một ngày người ta múc cà cũng chỉ có mỗi vài quả một túi. Mấy quả đó ăn trong ngày, là sao biết được hôm sau có hỏng hay không? Mà cũng có ai biết mấy hôm người ta nghỉ bán cà có phải là do chu kỳ đến hay không.”

Nghi và Hạ không biết nên cảm thấy cuộc đối thoại của Diệu và Miên là kiểu đối thoại gì. Biện chứng rất nghiêm túc, nhưng vấn đề lại nhố nhăng chết đi được.

“Cô có thấy vấn đề họ tranh luận rất ngớ ngẩn không?”

“Tôi thấy thái độ nghiêm túc bàn bạc của họ còn ngớ ngẩn hơn!”

“Thôi được rồi, ăn đi đã, cà úng hay không hôm khác sẽ thử, giờ thì ăn nào, mời cả nhà ăn cơm.”

Bữa ăn bắt đầu được hai phút, Nghi hạ đũa xuống, hỏi một câu khiến Hạ khựng lại.

“Mai là chủ nhật, vẫn được nghỉ, làm vài chầu bia không?” kèm cái nhướn mày nhát một đầy khiêu khích.

“Được, lâu lắm không uống để vui rồi. Để tôi chạy đi mua!”

“Thôi, để mình đi mua cho.” Diệu ngăn lại rồi cầm theo ví tiền xuống siêu thị tầng 3.

Nhìn theo cô gái đó, Miên nhíu mày rồi thở dài.

“Cô có tâm trạng như mẹ nhìn con gái ý nhỉ?” Nghi gảy đũa nhìn theo cái nhìn của Miên. Miên cũng chỉ gật gật đầu.

Cũng đúng, nâng niu nhiều chút, đổi lại hy vọng cô gái ấy vẫn giữ mãi sự điềm nhiên như thế. Cô không nhớ rõ lần cuối cùng bản thân có thể điềm đạm là lúc nào. Thờ ơ là một chuyện, nhưng dính dáng đến cảm xúc… Miên trượt dài trên ghế, cười không thành tiếng.

“Phải đến ba năm nay tôi không uống bia rồi!” Hạ tự nhiên cất lời, cô gái phòng lẻ hai này giống chẳng giống cái tên đầy nhiệt huyết của mình lắm, nên cậy được miệng của cô ấy, coi như là có thành tựu vậy.

“Vẫn uống suốt, trước khi gặp các cô, hầu như tuần nào tôi cũng đi nhậu!” Nghi cười cười.

Công nhận, cô không thể chấp nhận nổi việc đơn độc giữa thành phố xa lạ này. Hai năm ở nơi đông người, thứ gì cũng khiến cô cảm thấy bất an, cuối cùng đành mở rộng mối quan hệ mà nhào vào những đám đông. Quên được bao nhiêu sầu muộn thì cứ quên, nhớ được bao nhiêu vui vầy thì cứ nhớ. Cuối cùng, thứ đọng lại trong suốt tháng ngày ăn chơi, chỉ có men rượu và cơn đau đầu.

Nghi vừa dứt lời, Hạ và Diệu dắt tay nhau bước vào. Mỗi người xách một túi.

“Mình thấy có vỏ bưởi sấy, mua thử xem có ngon như ở Big C không. Có vẻ sấy với đường, chắc hơi ngọt.” Diệu giơ lên một túi mà nhìn bên trong cơ man là đồ ăn vặt, Miên gật gật đầu.

Mớ ăn vặt này, chắc chắn cô chỉ động vài ngón tay.

“Có cả bò khô vị nai đấy!” Diệu tiếp tục giới thiệu “Với cả bò khô vị bò. Mua thêm cả kẹo chanh.”

“Thế có mua bia không?” Nghi sốt ruột hỏi.

“Có đây, mà chả biết mọi người thích bia gì nên cứ mua mỗi loại bốn lon, Ken, Hà Nội, Sài Gòn hay Tiger, mấy cái lạ lạ cũng mua…”

“Uống một loại thôi, uống nhiều say đấy.” Miên chép miệng, sau đó đi lấy cốc, mấy người còn lại bày bia ra bàn.

“May là có sẵn đồ nhậu là bò khô, ăn xong cơm, uống tiếp.”

Một buổi tối thứ bảy bình thường.

Cho đến khi có người gõ cửa phòng lẻ hai.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s