[Truyện dài] Bán duyên – Chương 24

Chương 24: Tìm nàng giữa muôn vàn trần ai

Năm trăm năm tìm người, đổi lại, vẫn là một mảnh vô tâm.

“Ngươi có dám chắc sẽ yêu một người cả đời không? Ngươi có hiểu thế nào là cả đời không? Không phải mấy chục hay mấy trăm năm, mà là cả đời.”

Lúc hỏi câu này, gương mặt An Tiêm vô cùng lạnh nhạt. Sự ấm áp, trầm ổn vốn luôn quẩn quanh trên gương mặt tao nhã cứ vậy mà biến mất sau hai tiếng cả đời kia. Không thấy Hy Liễn đáp lời, ngài lại bình tĩnh mở ra giao lộ.

Chầm chậm dẫn Hy Liễn băng qua giao lộ, mỗi lần bước qua các thế giới, Hy Liễn đều rùng mình trước những cảnh sắc đổi thay. Nhưng câu hỏi đó lởn vởn, cuối cùng, trong một khắc bất đắc dĩ mà dừng lại, Liễn trả lời.

“Tôi làm sao dám chắc sẽ yêu cả đời, tôi không có cả đời để biết.”

Huống hồ, cả đời của người mà cậu muốn, vốn đã bị đứt lìa. Thông tin An Tiêm đem lại từ nửa canh giờ trước vẫn chôn chặt trong họng, mãi mới có thể thoát ra.

“Ngài nói thầy của tôi đã chết?” Liễn cất lời, phong thái vẫn thư thả như vậy. “Nếu như thế, dẫu có cả đời, tôi làm sao có thể yêu nữa?”

An Tiêm nhìn Liễn, không nói không rằng, chỉ mở ra cánh cổng thứ tám mươi mốt.

“Đến rồi!”

Read More »

[Truyện dài] Bán duyên – Chương 23

Chương 23: Hồi hương

“Xem ra, ta đến vô cùng đúng lúc!”

Giữa khoảng lặng binh đao nguội dần bởi thân xác của kẻ cầm đầu đã vỡ nát, không gian lại mở ra cánh cửa kèm theo tiếng cười khàn đục của kẻ một thời nhũng nhiễu thiên địa.

Dáng vẻ ịn hình của An Tiêm, chỉ có phong thái cuồng điên cùng bước đi ngông nghênh đó thuộc về duy nhất một người.

“Nhật Lãng?” cái tên được bật ra, giáo gươm đã quay mũi hướng về kẻ mới bước ra từ vùng không gian ảo não mang theo mùi của ai oán hận thù chồng chất của ngàn năm.

Nhật Lãng cười cười, sau đó ánh mắt lia xuống hai mảnh thân xác của Vô, nụ cười vẫn chờn vờn như thế. Đoạn, vung gót giày dẫm lên thân thể đã bung ra tung toét. Cười.

Read More »

[Truyện dài] Bán duyên – Chương 22

Chương 22: Vong tình

“Ngươi sẽ yêu người khác à?” Bùn Nhơ nằm trên chõng. Hắn lại bắt đầu những câu hỏi bất tận.

Nàng uể oải lắc đầu.

“Ta đã từng yêu ai à?”

Những tháng ngày ở gần, nàng phát hiện, hắn rất mát. Giữa những trưa hè đem duyên qua các giao lộ mà buôn, nàng luôn kéo theo hắn. Hôm nay nghỉ ngơi, liền kẻ trên giường, người dưới đất, dính lấy nhau, nàng hưởng hơi lạnh phả ra từ đất ấy, rất mãn nguyện.

Có điều, nàng lại là người ngồi dưới đất.

“Ta không biết!” Hắn híp mắt nhìn nàng.

Vô tựa lưng vào mép chõng, không hay biết cái nhìn ngờ vực ấy.

“Vô!” Nhật Lãng gọi.

“Ừ.”

“Quay lại, nhìn ta!”

Read More »