Đô thành năm ấy – chương 3: bạc tình

III. Bạc tình

Trong một đoạn đời ngắn ngủi, hai mươi năm đầu tiên của Lý Thiên Hinh là giăng đầy bóng hình Trần Cảnh. Nhưng bóng hình là bóng hình, nàng chưa từng yêu nổi cậu thiếu niên ấy. Cho đến sau này khi đế hậu sánh vai, nàng cũng chưa từng yêu thương.

Nhưng không phải là chưa hề xao động.

Dẫu cho, xao động ấy đứt lìa vào năm nàng mười hai tuổi, nhận ra rằng mình là kẻ tội đồ nhà Lý, nàng chẳng còn cách nào dưỡng nổi yêu thương. Vậy nên, tháng năm mong manh của thuở thiếu thời, vị hoàng hậu họ Lý nọ cứ như cái bóng trong tranh, ngồi chờ đợi cái kết cục cuối cùng dành cho chính mình.

Read More »

Đô thành năm ấy – Chương 2: Lãnh cung

II.

Nói rằng nàng ở nhà họ Trần mười mấy năm, nhưng lần đầu tiên Lý Oanh gặp Trần Liễu, nàng đã mười ba tuổi.

Nàng còn nhớ ráng chiều hôm ấy đỏ au, cỏ lau cao quá đầu người, gió xì xào và trong đám lau đó, có người rẽ lối bước ra, sau đó than thầm một tiếng “Ô, lạc mất rồi!”

Đoạn, cậu thiếu niên Trần Liễu đó nhìn thấy nàng liền hồ hởi cười hỏi “Bé con, bé con cho anh biết, đến phủ họ Trần đi đường nào!”

Read More »

[Dã sử thời Trần] Đô thành năm ấy – Chương 1

I. Ép hôn

Giao thời.

Thiếu phụ đỡ lấy lưng mình, nhìn bầu trời quang đãng, ngắm cái màu xanh ngút ngàn trải dài, trải rộng vô tận ấy, nàng chưa bao giờ biết chán. Nhưng ngắm trời cùng với một người đàn ông như vậy, lại khiến sắc xanh kia dần dần hóa sang màu máu.

Nàng tồn tại qua thời ly loạn.

Read More »