Họa kiếp – Episode 1. Ba mươi ba

Episode 1. Ba mươi ba

Cô tỉnh giấc. Lần tái sinh thứ ba mươi tư. Và cơ thể non nớt ọ ẹ kêu gào khi nhìn thấy ánh sáng của bệnh viện. Cô lại khóc thét lên khi chào đời, cảm nhận sự ấm áp nhỏ nhoi từ lồng ngực của người mẹ, và dụi dụi và phần yên ả đó mà lắng nghe trái tim của người mẹ kiếp này.

Chào mẹ, cô mỉm cười quơ tay và tiếng khóc nhỏ dần trong sự vỡ oà của đôi vợ chồng trẻ ấy.

Con xin lỗi vì đã tái sinh làm con mẹ. Con xin lỗi.

Cô đã cố gắng nói thế, nhưng đứa trẻ mới sinh, làm sao có thể nói được điều gì.

Nếu như cô không chết, bây giờ, chắc tuổi của cô cũng tương đương tuổi của lịch sử đất nước này. Có lẽ, nếu như cô không phải chết, cô chắc chẳng còn hơi sức mà đau lòng.

Read More »

Họa kiếp – Tiền truyện số 1

Tiền truyện số 1

Nàng là vương phi của một vương gia đã chết.

Chỉ thế thôi.

Vương gia là một người chồng rất tốt, cũng là một kẻ bầy tôi tốt. Ít nhất, là trong miệng của dân gian và triều thần đều như vậy. Nàng cũng cho là như vậy. Dù sao, ngài cũng chết rồi. Chỉ có nàng. Vậy là chỉ có nàng.

Cái chết của ngài rất oanh liệt. Chết trên sa trường. Xương tan, thịt nát, chỉ còn tấm áo bào mang về. Nàng nhìn thấy, môi liền run lên, mắt ngập nước, nhưng cuối cùng, cũng chỉ nén nỗi đau mà thốt lên một tiếng “Vương gia”.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 9

Chương 9: Phế hậu

Ngươi có biết, tại sao thi thoảng, lại có một vai hoàng hậu mờ nhạt ngồi tụng kinh trong điện của mình, quyền hành rơi vào tay quý phi và thờ ơ với những phần tranh đoạt đẫm máu không?

Rồi sẽ có một nữ chính đến, quyền khuynh thiên hạ, nhận sự sủng ái của vua rồi cướp lấy vị trí của quý phi, và một lúc nào đó, vị hoàng hậu đáng thương trong cung cấm ấy sẽ ngã bệnh, rồi nữ chính sẽ lên ngai hậu, nhận sự sủng ái vô biên.

Đó là ngôn tình.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 8

Chương 8: Nữ phụ đam mỹ

Cô biết không, “Anh yêu em” là một câu nói bịp bợm, nhưng bất cứ ai cũng sẵn lòng nghe lời dối trá ấy. Hay ít nhất, có tôi nghe thấy sự dối trá ấy.

Tôi nhớ những tháng ngày nụ hôn của anh đong trên người tôi, êm ái và dịu dàng.

Tôi nhớ những tháng ngày đôi mắt anh lấp lánh khi thấy tôi, sáng rỡ và hạnh phúc.

Tôi nhớ những đêm anh gục trên người tôi, tay tôi lồng vào những sợi như rơm ấy, cười khanh khách khi anh nói yêu tôi, thoả mãn, à, là viên mãn.

Tôi đã nghĩ, sẽ là anh, người cùng tôi nắm tay bước qua nhân tình thế thái, giấc mộng bạc đầu sớm mai rồi sẽ thành sự thực. Tôi đã nghĩ cuối cùng, tôi cũng có thể hy vọng được rồi. Những đổ vỡ quanh tôi đã nhiều đến mức tôi không dám tin vào thứ gọi là yêu, cho đến khi có anh.

Nhưng mà, cô biết không, lúc nào cũng thế, hạnh phúc chẳng tày gang bao giờ.

Read More »