Đô thành năm ấy – Chương iv

Chương iv. Chân tình

“Bẩm quan gia, hoàng hậu nương nương chưa về ạ.”

Đèn đã thắp sáng trưng khắp tam cung lục viện. Nền trời đã tối xầm xì và mưa vẫn trút xuống điên cuồng. Người ở điện Trường Xuân không ngừng đi lại. Nàng không muốn ngài xuất hiện, vậy nên, những tin tức về nàng, đều từ thái giám hoặc cung nữ báo sang.

Từ Cổ Pháp về kinh thành không quá xa. Nàng đi từ chiều, muộn lắm thì bây giờ có lẽ cũng đã về đến hoàng cung. Mưa to đến vậy, có lẽ nào lại xảy ra chuyện?

“Lệnh cho cấm quân, lấy mười người cùng ta đi đón hoàng hậu.”

.

Vó ngựa lộc cộc dời khỏi cổng thành. Mưa càng nặng hạt, trắng xóa, mịt mờ. Chừng đến khi ngài và đám lính đến rìa ngoại ô, đằng xa lững thững tiến tới xe ngựa cùng đèn lồng treo dưới mái kiệu.

“Đi lên hỏi xem ngựa của ai còn đi đêm như vậy?” Ngài ghìm cương, cẩn thận nhìn về phía đối diện.

Một lúc sau, hầu cận chạy về báo rằng trong xe là hoàng hậu, ngài mới thở một hơi nhẹ nhõm.

Rồi cứ thế, ngài đi cùng nàng, cả đoàn người trở về hoàng cung.

Nàng ngồi thu tay trong xe ngựa, rồi lắng nghe tiếng mưa đan cùng tiếng ngựa hí. Nàng biết ngài đến, nàng biết, ngài đón nàng. Nhưng, nàng lấy cái gì để mời ngài vào trong khoang xe?

Cái khoảng cách này, nàng sẽ không bao giờ vượt qua được.

Không bao giờ.

“Ta đã rất lo cho hậu.”

Ngài nói khi cả hai đã ở trong tẩm cung, quần áo đều đã được thay mới, sạch sẽ và khô ráo. Ngài nhìn đường nét trên gương mặt nàng, không mảy may có cảm xúc.

“Hậu không sao là tốt rồi, ta đi đây!”

“Quan gia!” nàng gọi với theo, rồi rụt mình khi ngài quay lại.

Thanh âm lẩy bẩy trong cuống họng. Nàng phải dứt khoát thôi.

Ngẩng lên, đôi mắt ấy lại quyết tuyệt và sáng rỡ như những gì ngài nhớ ở bầu trời Tức Mặc. Nàng hỏi ngài câu hỏi mà ngài không muốn trả lời, không thể trả lời.

“Ngài đã hứa gì với Thiên Hinh?”

Không giống như lần trước, chẳng có tấu chương khẩn nào gửi về trong đêm để khiến ngài lấy đó làm cớ mà rời đi. Lần này, chẳng có thứ gì giúp ngài tránh đi ánh mắt của nàng nữa.

“Nói thật với thiếp, ngài đã hứa gì với Thiên Hinh?”

Ngài nhìn nàng. Ánh nến lập lòe, và tiếng sấm rền như át đi ký ức cùng đau buồn.

“Hậu nghỉ đi, ta phải xử lý tấu chương. Biên cương đang nhiễu loạn.”

Năm chữ biên cương đang nhiễu loạn thành công khiến nàng cúi đầu. Ngài rời bước, thật nhanh, thật nhanh.

—o.0.o—

Tám tuổi nhường ngôi. Kẻ khờ cũng nhận ra chẳng có chữ nhường ấy tồn tại. Tám tuổi ban chiếu, kẻ đần cũng nhận ra những câu chữ “hiếu đức không đủ” kia chẳng thể nào do nàng tự viết nên. Vậy, ai dám nói rằng nàng vì Trần Cảnh mà buông bỏ ngai vị?

Là một trò lừa không hơn không kém, là một phần lọc lõi mà chẳng thể ca ngân.

Thiên Hinh đã hy vọng khi đã thoái lui và chùn chân trước ngai vàng, nàng sẽ bình an, nhưng Trần Thủ Độ, ông ta là ai mà có thể buông tha cho nàng? Và nàng là ai lại dám vọng tưởng buông tha?

Ai có thể không biết, nhưng trước những tháng năm mà nàng lui về hậu cung, không phải nàng chưa từng can dự chuyện triều chính.

Người nghĩ gì mà lại nói nàng vì một người mà nhường lại cả giang sơn? Giang sơn trong mắt thiên hạ là như thế nào, sao vào tay nàng, giống như đứa trẻ cầm đồ chơi mà không đoái hoài giá trị? Người nghĩ rằng Trần Cảnh đến trước mặt nàng nói rằng “bệ hạ, ngài nhường ngôi cho thần đi!” và nàng cam nguyện dâng cả giang sơn của phụ hoàng để lại sao?

Nàng cười.

Tội nhân triều Lý.

Vẫn biết phận mỏng, duyên nhạt, nào có ngờ đâu, đời còn bạc bẽo đến nhường này.

Thiên Hinh gõ mõ. Tiếng tụng kinh rì rì trong âm sắc của mùa đau lòng. Với nàng, mùa nào cũng là mùa đau lòng. Với chị nàng cũng thế. Mùa nào cũng là mùa nôn nao.

Thật ra, nàng nói Trần Cảnh yêu Lý Oanh cũng không hẳn. Cũng giống như nàng ngưỡng mộ cái tự tại như giả vờ của đôi phu thê Hoài vương năm ấy, Trần Cảnh cũng vậy, Từ ngưỡng mộ, trở thành hồ nghi, từ hồ nghi, thành ra ganh ghét.

Có cả giang sơn, nhưng ganh ghét điều gì?

Là ganh nụ cười cố nhân…

Nàng và ngài đã không ân ái với nhau rất lâu rồi. Nàng cũng không trao cho ngài nét cười như cũ nữa.

Nét cười như mực, in đậm trên môi, cứ như vậy phai mờ đi theo những bước quỷ kế đa đoan của đôi tay phía sau hoàng tộc. Nàng và ngài đã không thể cạnh nhau được nữa. Không phải vì tình cạn, mà vì nghĩa tàn.

“Thiếp biết quan gia sẽ không chạy trốn được móng vuốt của Thái sư.” Nàng cười, ngón tay ghì trên dây đàn bầu, gảy một nốt trầm mênh mang. “Nhưng có thể hứa với thiếp một chuyện được không?”

Nàng hỏi ngài vào một đêm sáng trăng. Điện Trường Xân treo đèn lồng và tiếng dế kêu ri ri. Ngài ngồi bên cạnh ấm trà từ vùng San Tuyết, không phải tao nhã nhấp một ngụm mà chỉ để chén trà lạnh lẽo trên bàn.

“Nàng nói đi!”

“Cho dù thế nào, cũng phải khiến chị của thiếp mỉm cười.”

Ngài im lặng.

“Đấy là điều tốt đẹp duy nhất mà ngài làm được cho họ Lý!” nàng gằn giọng, đôi mắt như màn đêm quấn lấy ngài, ghì chặt ngài, và ngài vẫn phảng phất thấy bóng hình của ngai vàng trong cung cách của nàng.

Và ngài đã không từ chối, cũng không thể từ chối.

Trần Cảnh không nói với Thiên Hinh rằng họ Lý lụi tàn vì lẽ gì.

Bởi chính ngài cũng không biết.

Dưới ngọn đèn trong điện Diên Hiển, nét bút phê tấu chương từ vùng biên giới gửi về không khiến ngài chau mày bằng một câu hỏi của người trong điện Trường Xuân kia.

Âm thanh rơi rớt của mưa trên mái hiên khiến ngài dừng lại đôi chút, sau đó lại nhấn mực hạ một chiếu chỉ.

Đêm đó, hai con người quyền lực nhất Đại Việt không ngủ.

—o.0.o—

Năm ấy mưa lớn, nước tràn vào cung điện.

Có lẽ, lần mưa ấy nàng không thể quên. Cả đời cũng không thể quên.

“Lệnh bà, lệnh bà!” Nàng nghe tiếng ai đó lay mình. Choàng tỉnh khi nghe tiếng chuông vọng từ xa.

Lý Oanh mở mắt. Nàng nhìn đèn nến vẫn còn sáng trong phòng, sau đó mới hỏi con hầu gọi nàng dậy.

“Canh mấy rồi?”

“Bẩm lệnh bà, canh ba hai khắc ạ.” hầu nữ cúi đầu thật thấp, giọng khẽ khàng “Xin lệnh bà thứ lỗi cho em, bên điện Diên Hiển vừa truyền tin, quan gia cho vời lệnh bà gấp ạ.”

“Bây giờ sao?” nàng đứng dậy, nâng tay cho hầu nữ vấn tóc và choàng áo “Được rồi, chắc việc gấp, em thay đồ nhanh cho ta.”

.

Rảo bước đến điện, nàng ít khi lui tới nơi này. Ngay từ thuở nhỏ nàng đã ở cùng với họ Trần, lưu lạc vài năm với khói lửa binh biến, đến lúc về lại hoàng cung, phụ hoàng đã chẳng còn. Nàng làm thiếp của Trần Liễu, rồi cũng chưa từng đến đây. Kể từ khi khoác địch y, đội mũ miện, nàng mới lui tới nơi này hai lần.

Lần này, không rõ là vì lẽ gì.

“Hậu đến rồi à?”

Quan gia đứng cùng các lão thần, nàng run người khi ánh nhìn liếc qua vị Thái Sư. Đợi đến khi mọi người kính cẩn hành lễ xong, Lý Oanh mới gượng gạo lấy lại được nụ cười mà kêu miễn lễ.

“Quan gia, có chuyện khẩn gì, thiếp nơi hậu cung, liệu có tiện ra mặt?” nàng hỏi khẽ.

Đợi một loạt lão triều bẩm tấu, nàng cũng hiểu. Đê sông Cái bị vỡ một mảng. Đang bắt đầu vào mùa mưa bão, chỉ e nay mai, đừng nói đến Thăng Long, e rằng ngay cả hoàng cung cũng sẽ bị ngập.

“Đê đang được gấp rút sửa chữa. Ta đã cho sửa trước vài tháng, nhưng vẫn bị vỡ ở mạn khác. Nàng thay ta truyền chỉ, lệnh cho hậu cung cũng phải tham gia ngăn lũ về.”

Nàng nhíu mày, sau đó nhún người đáp một câu.

“Dạ, thần thiếp đã hiểu.”

.

Trở về hậu cung, ngay lập tức cho cung nhân thắp đèn. Chỉ e đê vỡ, nước trên sông có thể tràn vào bất cứ lúc nào, việc làm gấp rút là tạo rào chắn quanh hoàng cung.

“Gọi các phu nhân và lệnh bà đến đây. Trong cung còn khu xây dựng, đất cá đá sỏi, hay vải thừa của những mùa trước đều phải tập hợp lại.” nàng ngồi xuống tràng kỷ, lập tức thảo một đạo phượng chỉ ban khắp hậu cung rồi đưa cho cung nữ “Việc làm gấp rút, cần lục cung hợp sức ngày đêm, tạo ra càng nhiều bao bố chắn nước càng tốt. Chúng ta cần đắp đê ngay cả trong cung này.”

Năm ấy, nước tràn vào hoàng cung. Hoàng hậu cùng các chủ cung đều dốc sức ngăn nước, xả lũ. Suốt ba ngày trời, cuối cùng nắng cũng lên, nước cũng rút.

Nàng nâng váy, chân trần ngâm trong nước lạnh, mà nắng trên đầu khiến mình chói chang. Ngẩng lên nhìn mảng trong xanh sâu thẳm ấy, Lý Oanh cười nhạt. Ông trời đâu có để ý gì đến những sầu khổ nhân gian.

“Lệnh bà! Người vào đi ạ, nước cũng rút rồi, để cho bọn nô tài làm nốt là được rồi.”

“Quan gia còn thân chinh đi tu chỉnh đê điều, chút việc con con này, ta sao lại không làm được?” nàng vừa dứt lời, liền ho khẽ một tiếng.

“Cảm đến nơi rồi còn nói không sao?” tiếng người đột ngột vang lên khiến nàng giật nảy mình.

Phản xạ lùi lại một bước, cuối cùng lại bị người vừa mới đến bế thốc lên.

“Ta đưa hậu vào trong.”

Nàng rụt mình, chơi vơi đến mênh mang.

Người đang ôm nàng trong tay từng là em rể của nàng.

Người đang ôm nàng trong tay từng gọi nàng hai tiếng “hoàng tẩu” trong những bữa tiệc đoàn viên suốt năm năm qua.

Người đang ôm nàng trong tay là hoàng đế của Đại Việt.

Nàng là hoàng hậu của Đại Việt.

Nàng rũ mi.

“Lý Oanh!” giọng ngài rất thấp “Nàng còn định để mọi người oán trách nàng đến bao giờ?”

Nàng rất muốn tin rằng mình không hiểu những điều ngài nói.

Nhưng nàng lại hiểu. Nàng rất ích kỷ, ích kỷ đến mức khiến kẻ ngoài cũng lâm vào bất hạnh. Thân là hoàng hậu, nửa năm nay lại chưa từng để ngài bước vào. Chuyện trong hậu cung tuy được giữ kín, nhưng nhìn những cái bụng phẳng phiu của hậu phi, người khác đều hiểu rằng nếu nàng chưa mang long chủng, kẻ khác tuyệt đối không thể có.

Vậy nên, dẫu ân trạch của ngài ban khắp hậu cung, nữ nhân trong cung cấm nọ chẳng thể có đứa con của riêng mình.

“Ta xin lỗi.” nàng lí nhí.

Nhưng, nàng làm sao để gạt đi những dằng xé trong lòng? Cuối cùng, lại cười đến chua chát…

Con nên nhớ, nếu con không thể sinh được trưởng tử cho quan gia, kẻ đầu tiên chịu tội, sẽ là những kẻ ở trấn Yên Sinh.

Không gạt được, vậy thì đè xuống thôi.

Đêm hôm ấy, đèn trong điện Trường Xuân được thắp.

Nàng thoát khỏi vòng tay của ngài khi nghĩ rằng ngài đã ngủ. Lại lờ mờ nghe thấy tiếng nói khàn khàn bên tai.

“Oanh, ta mệt!”

Nàng nghĩ ngài ngủ mơ. Đợi đến khi nghe tiếng thở bên cạnh đều đặn trở lại, và cả tiếng ngáy khe khẽ vang lên, nàng mới lách người một chút. CUối cùng còn bị siết mạnh hơn.

“Lý Oanh, nằm im!”

Nàng thót mình, cuối cùng cũng chỉ nằm một bên, để yên cho người bên cạnh ghì siết. Mắt mở thao lấo nhìn hoa vặn chạm trổ trên trần, chợt nhớ đến những lần cùng Trần Liễu, mà nở một nụ cười đượm cả vùng ký ức vừa hạnh phúc vừa bi ai.

Nàng nằm ngây như thế đến sáng. Mà không biết người nằm bên cạnh nhìn nàng ngây ngẩn như vậy cả đêm.

Đến sáng, khi ngài rời đi, liền bỏ lại cho nàng một câu.

“Đêm nay ta không đến!” để cho nàng và ngài ngủ ngon giấc “Nếu hậu muốn, có thể gửi quà về Yên Sinh.”

Nàng ngơ ngác nhổm dậy, mừng rỡ hỏi hai tiếng “thật sao?”

“Nhưng không được viết thư cho Yên Sinh vương!” nói đoạn, liền phất áo bào rời đi.

Nàng ở phía sau, nước mắt chậm rãi lăn xuống.

“Vậy cũng được tính là chân tình rồi, Thiên Hinh nhỉ.” lời thì thầm chẳng ai hay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s