[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 7

Chương 7: Thanh mai trúc mã

Nàng ngậm cỏ vành, lăn trên đống cỏ khô và cười khanh khách dưới màu xanh ngút ngàn của vùng đất nàng đang sống. Nàng yêu nơi này, yêu vùng đất này, yêu màu trời này, yêu những dòng sông biến mất sau những rặng rừng già. Nàng yêu cả những cơn giông cuồn cuộn, kể cả khi những cơn giông và lốc ấy cứa vào thịt da nàng những phần mất mát không cách nào bù đắp. Nhưng nàng yêu nơi này. Chỉ thế thôi.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 6

Chương 6: Nữ phụ là mỹ nhân võ lâm

Nàng là nữ phụ.

Trong chốn giang hồ mưa tanh gió máu này, nàng đóng vai một trong tứ mỹ võ lâm, để đeo đuổi đệ nhất sát thủ. Võ lâm danh môn, từ thuở còn chưa bó chân, nàng đã học võ, luyện kiếm, dẫu biết rằng, giá trị của một tiểu thư danh môn võ lâm, cũng chỉ như nước chảy bèo trôi.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 5

Chương 5: Nữ phụ là trưởng nữ

Edited: 01/04/2018

Tôi không biết từ bao giờ, vai trò của thứ nữ cứ như thế mà lấn lướt để trở thành nữ chính trong câu chuyện diễm tình. Tôi càng không hiểu tại sao chị cả trong diễm tình cổ đại, nếu nhập cung thì không được sủng, nếu là gia đấu thì chết ngắc còn nếu là trong trận chiến quyền lực thì phải ở bên phe thua cuộc. Là phận chị cả, tuy rất buồn, nhưng tôi không thể làm gì được hết.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 4

Chương 4: Nữ phụ vô sỉ

Edited: 01/04/2018

Có rất nhiều cô gái đóng vai vô sỉ mà tìm được nam chính. Thời đại này, nữ phụ phản diện lại được nâng niu hơn cả.

Nhưng cô biết không, một khi đã là phản diện, trừ phi người ta bị điên, còn không, sẽ không bao giờ có được tình yêu. Cái được gọi là nữ phụ phản diện chỉ đơn giản là cô ta hách dịch một chút, cô ta kiêu căng một chút, nhưng như mấy cô gái tsundere ý, cô ta thật sự rất thiện lương.

Read More »

[Series] Chúng tôi là nữ phụ – Chương 3

Chương 3: Nữ phụ cam chịu

Edited: 31/03/2018

Tôi từng nghe người ta nói rằng trong tình yêu, mọi cớ chia ly đều quy tụ về một từ hai chữ không yêu.

Không có cái được gọi là yêu không đủ, không có cái nói rằng vì ai mà ai khổ. Nó giống như kiểu bạn đánh ai đó, sau đó lại xoa vết thương đó và nói rằng làm thế vì tốt cho cậu. Tốt hay không chưa biết vội, chỉ biết là nó đau.

Tôi là loại nữ phụ nào à? Là loại nữ phụ được thừa hưởng trọn vẹn của mấy chữ xàm xí sau đây “yêu không đủ”.

Read More »

[Tryện dài] Bán duyên – Chương 28

Chương 28: Cố nhân u uẩn

Đêm mịt mùng. Hắn nhìn Xa Đác và Miễu Phiên, cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi hắn cần phải biết.

“Vì sao ngươi băng qua xa lộ và thoát hồn ra được?”

Miễu Phiên chớp mắt nhìn hắn, rồi cười đầy vô tư.

“Có một vị thần đem tặng tôi báu vật.”

“Thần?” Bùn Nhơ hỏi lại, mặt mày đều không biến sắc “Loại thần nào đi chơi với ngươi?”

“Loại thần thông minh!” Miễu Phiên quả quyết, Bùn Nhơ hơi nhíu mày một chút.

Read More »

[Truyện dài] Bán duyên – Chương 27

Chương 27: Cần

“Vậy ngươi là ai?”

Nàng hối hả nâng váy chạy theo sau gã đàn ông này. Nhật Lãng quay lại nhìn nàng, không biết nên dùng từ nào để miêu tả cô ta. Ngây thơ hay ngu ngốc, khi đã đi theo một gã quỷ ma như hắn? Hừm, chi bằng gọi là mê cái đẹp đi. Lúc bày ra bộ dạng một đống bùn, cô ta sợ đến vía hồn suýt thì bay đi. May có hắn giăng kết giới sẵn nên mới nhốt lại linh hồn hộ. Mới khoe ra hình ảnh của Nhật Lãng, cô ta đã vội vã bám theo.

Read More »