Chén canh Mạnh Bà – Chương 1

Chương 1. Nhảy xuống Vong xuyên

Nàng làm Mạnh Bà lâu như vậy rồi mà bây giờ nàng mới biết trên trần thế rỉ tai nhau rằng vong xuyên chứa cô hồn vì những kẻ muốn tìm người thương, muốn lưu trí nhớ mà tự lao mình xuống đó, sau ngàn năm ái tình không thuyên giảm sẽ chạy lên trần thế tìm người thương.

Lúc nghe được, nàng suýt nữa làm đổ cả nồi canh mình mới nấu.

Họ còn truyền tai nhau rằng canh nàng nấu là lấy từ nước xông Vong mà ra.

Trần thế điên rồi. Nơi thác linh hồn nàng lại còn múc lấy làm canh, bên trên quên cái gì gọi là vệ sinh an toàn thực phẩm à? Trên đó ăn bẩn xong đổ cho dưới âm phủ cũng có thể ăn mấy thứ tanh tưởi như vậy sao?

Phải đến hôm nay, khi có kẻ thần kinh tự xưng là điên tình đã chết, quyết định gieo mình xuống sông Vong để nguyện chẳng uống canh, nàng mới ngỡ ngàng nhận ra trên trần họ đần độn cỡ nào. Cái linh hồn anh hùng hảo hán vừa lao mình xuống sông, nàng còn chưa kịp định thần, nước sông đã bắn tung tóe lên mặt.

Mắt đăm đăm nhìn sông cuộn chảy, lấy tay ra đếm đến ba, y như rằng vừa giơ đủ ba ngón tay, Vong xuyên đã ném trả lại linh hồn.

🙂

Ngu đần!

A Diện chứng kiến cảnh người nhảy xuống sông Vong cũng chẳng phải lần đầu, nên đối với hành xử của nhân loại, A Diện đã quen. Có điều, vị Mạnh Bà mới ngồi ngôi được mười bảy năm chắc còn thấy lạ lẫm mới đâm ra ngơ ngác như vậy.

Lúc này, A Diện mới đem truyền lại lý thuyết truyền miệng của trần thế cho Mạnh Bà nghe, nào là người ta tin không chịu uống canh thì phải nhảy sông, nhảy sông phải giữ được mình thì sẽ đầu thai tiếp.

Nghe xong, Mạnh Bà hết nhìn A Diện, lại nhìn linh hồn, rồi lại nhìn A Diện, mắt mở to biểu hiện cho bộ dạng không thể tin nổi. Đến khi A Diện gật gật đầu tỏ ý những gì mình nói là thiên chân vạn thật, nàng mới hỏi cái linh hồn ướt sũng kia mấy câu khiến hắn câm lặng.

“Ta hỏi ngươi này, người ngươi yêu cũng là người đúng không?”

“Vâng.”

“Thế giờ ngươi chết, độ bốn, năm mươi năm nữa người yêu ngươi chết đúng không?”

“Vâng.”

“Thế người ta chết xong đi đầu thai trước, ngươi ở dưới Vong xuyên những một ngàn năm, người ta chết đi, đầu thai lại tính sơ sơ cũng được bảy lần lận, thế ngươi định làm người thương của người ta ở lần nào?”

“Ơ…”

“Mà giả như ngươi lên lại trần thế sau một ngàn năm, thì lúc đó là kiếp thứ tám của người ngươi thương, cứ cho là như thế đi, nhưng nhỡ kiếp thứ bảy, kẻ đó lại thương người khác, cũng nhảy xuống Vong xuyên thì sao?”

“Ơ…”

“Mà giả như người ngươi thương sau khi chết không được đầu thai hoặc đầu thai bị làm lợn chó mèo gà thì ngươi tính làm gì?”

“Ơ…”

“Ở trên trần thế, các ngươi không được học về xác xuất à? Xác xuất để một người tiếp tục đầu thai làm người bé cỡ nào hả?”

“Ơ…” hắn ngây người “Vậy không phải như truyền thuyết nói sao?”

“A Diện, ngươi thấy chưa, đấy là kết quả của loại người không học hành tử tế, không biết dùng đầu mà nghĩ đấy. Sau này đừng thế nhé!” Nàng quay sang nhìn A Diện một cái, A Diện điềm nhiên trìu mến cười với nàng một cái. Nàng lại quay xuống nhìn kẻ đang ướt như chuột lột kia mà mắng tiếp “Cứ tin tưởng dăm ba thứ văn thư tình ái nhăng cuội rồi lao đầu xuống Vong xuyên. Chưa chết bao giờ có khác, tin người thế cơ đấy. Ngươi nghĩ Vong xuyên là nơi ngươi muốn thì nhảy, ngươi không muốn thì thôi à?”

“Ơ, không phải là thế sao?”

Kẻ mới chết kia thì đúng là lần đầu hắn chết mà. Nàng trách hắn có cần oan uổng vậy không. Biết mình cũng hơi nặng lời, nàng thong thả rũ váy đứng lên.

“Nhìn thấy nước sông trong không?”

“Dạ, có ạ.”

“Thấy nhiều oan hồn không?”

“Dạ có ạ.”

“Ừ, bọn nó đang tắm đấy!”

._. Ơ, sao lại cứ thấy sai sai thế nào ý?

“Quỷ sai của địa ngục rất nhiều, nhưng địa ngục không phải chỉ có phạm nhân mà còn có cư dân nữa.” Nàng chăó tay ra phía sau, bộ dạng trịch thượng mà dạy bảo “Bát đại địa ngục tra tấn phạm nhân bằng cả ngàn cách, máu tươi xác thối vô cùng nhiều. Hôi thối và ô uế như thế, cư dân địa ngục không chịu được, vì thế, mỗi ngày sẽ có những phạm nhân từ mười sáu nhà ngục theo lịch mà đến tắm. Không có lai lịch sống chết và tội nghiệt, không đến đúng giờ tắm, có nhảy xuống cũng bị nước sông từ chối mà đá bay lên thôi.”

Kẻ kia im lặng. Tại sao dòng sông vốn trong miệng nhân gian là nơi lưu bi thương, ghim ái tình, ôm nỗi đau, trong một chốc lại hóa thành nước tắm công cộng vậy? Hắn phải tiếp nhận thế nào đây?

“Thật ra cũng không trách các ngươi được. Nào có ai chết rồi mà chạy lên xác thực tin đồn này cho lũ mọi rợ trên trần thế nghe đâu. Tại sao chúng sinh cứ ngây thơ nghĩ rằng mọi thứ đều xoay quanh ái tình vậy? Địa ngục rõ ràng là nơi thưởng phạt phân minh, xuống để chịu cực hình hẳn hoi, vậy mà các người nghĩ nơi này chỉ là nơi để nhung nhớ yêu đương à?” Mạnh Bà thở hắt ra “Rảnh rỗi quá hay sao?”

“Vậy… nếu như không uống canh Mạnh Bà thì sao?” linh hồn kia ủ dột hỏi “Tôi không muốn quên người tôi thương.”

Mạnh Bà cười cười yểu điệu.

“Không uống cũng chẳng sao đâu.”

Khi phạm nhân bước vào Nghiệt Kính Đài, Mạnh Bà chỉ bâng quơ nói một câu.

“Bởi tra tấn địa ngục cũng sẽ khiến ngươi quên đi tất cả, chỉ còn nhớ đến mỗi đớn đau thể xác hàng đêm thôi.”

.

A Diện bưng ra một đĩa bánh ngọt. Nàng nhấc chiếc bánh lên, thản nhiên bóp một cái, chiếc bánh nát bét. Ánh mắt bình tĩnh cùng lạnh lùng nhìn vụn bánh rơi.

“A Diện, ngươi nói xem tại sao loài người lại cứ tin rằng họ sẽ vượt qua đau khổ một cách dễ dàng vậy? Ai nặng tình xuống đây cũng đều ôm theo loại mộng tưởng sẽ chịu được đủ loại đớn đau. Ai xuống đây cũng mãnh liệt tin rằng chúng sẽ được đầu thai. Ai xuống đây cũng tin rằng người chúng thương sẽ đầu thai cùng lúc với chúng. Ở đâu ra sự may mắn hoàn hảo đến thế?”

“Chỉ cần lí trí một chút thôi, chúng sẽ biết một ngàn năm trôi qua, kẻ cần đầu thai sẽ đầu thai xong, kẻ cần dừng luân hồi cũng dừng được, nhưng vì sao chỉ có loài người lại ngu đần tin vào những chuyện hoang đường kia?”

A Diện nhìn nàng thắc mắc, cũng nhìn nàng ngẩn người nhìn chúng sinh khăng khăng lạc lối. Cuối cùng khi đĩa bánh bị nàng ăn hết sạch, A Diện mới nói.

“Vì trong tình yêu, thứ duy nhất chúng sinh có chỉ là hy vọng thôi.”

“Vì hy vọng nên lừa mình dối người rằng có thể trầm luân hết lần này đến lần khác.”

“Vì hy vọng nên chẳng cần lý trí hay suy nghĩ để nhận ra một ngàn năm ngày dài tháng rộng cỡ nào.”

“Vì hy vọng nên họ mới nguyện mình ngu xuẩn. Mạnh Bà, Mạnh Bà trách họ sao?”

Mạnh Bà không đáp. Thật ra nàng không trách họ. Lạc quan vốn là một trong những thứ chỉ có loài người có mà. Nàng chỉ thấy thật tiếc khi họ cứ tin vào những điều không tưởng như vậy. Cũng thật tiếc khi họ tin họ đủ đặc biệt để thiên luật tạo điều kiện để họ lách ra.

“A Diện!”

“Vâng?”

“Đóng một cái cọc trước sông Vong. Đặt tấm bảng đề “Nước tắm của tù nhân, không nhảy!” cho ta!” Mạnh Bà phủi tay đứng dậy. “Tránh bọn phàm nhân nhảy xuống, bắn hết nước bẩn lên mặt.”

“Vâng.” A Diện cười nhẹ, sau đó thanh tao chắp tay đi thực hiện.

Vong xuyên vạn năm

Quỷ sai dùng tắm

Chẳng phải chỗ nằm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s