Chén canh Mạnh Bà – chương 2

Chương 2. Rặng đá tam sinh

“Đá Tam Sinh đâu, tôi muốn biết kiếp sau tôi sẽ làm gì.”

Mở mắt đầu ngày, vừa mới đẩy cánh cửa ra đón chờ những vong hồn rơi xuống, oan hồn đầu tiên đã khiến nàng muốn phá luôn phủ, bỏ luôn việc mà về nhà ngủ rồi.

“Cái gì cơ?” nàng chớp mắt.

“Đá tam sinh. Chúng sinh bảo đá tam sinh đặt dưới chân cầu Nại Hà, bên trang viên Mạnh Bà, ai đến, nhìn lên đá Tam Sinh sẽ biết được chuyện kiếp trước kiếp sau của mình mà.” linh hồn mới xuống âm phủ hồn nhiên đáp lại “mà cô là ai, Mạnh Bà đâu, gọi ra đây cho tôi.”

:D???

Nàng trợn mắt nhìn linh hồn trước mặt. Quần áo rõ ràng đĩnh đạc, râu tóc như vậy hẳn cũng đã ngoại tứ tuần, cớ sao lại có chuyện vẫn tin vào những lời đồn đại về địa ngục trên dương thế nhỉ?

Sau chuyện nhảy xuống Vong Xuyên lần trước của một oan hồn, nàng đã phải mò đi sưu tầm các tích về địa ngục ở nhân gian. Chúng sinh không những tin về các thuyết sông Vong, còn tin về hòn đá nhiệm màu giữa bờ sông đột nhiên biết nói, hiện lên dòng chữ nói về sinh mệnh ba kiếp cơ à.

Sự tin tưởng vô lý này nàng không biết nên dùng từ nào để miêu tả nữa. Là ngây thơ hay ngu đần nhỉ?

Nghiến răng mà giữ lấy dáng vẻ điềm đạm, nàng nhu thuận đáp lại.

“Ta chính là Mạnh Bà.”

“Không thể nào!” linh hồn râu tóc ra vẻ thảng thốt “Mạnh Bà nào có xấu như cô.”
.
.
.

Gió vi vút thổi, Vong xuyên ồn ào, vong hồn rú rít. Gương mặt nàng trở nên trắng bệch.

“Đá tam sinh nói gì ngươi thì ta không biết.” Mạnh Bà cười nhạt “Nhưng mạng của ngươi kiếp sau chính là làm trâu làm ngựa cho A Diện của ta.”

Vừa lúc A Diện bưng đồ ăn sáng ra, nhìn thấy một hồi gió lốc sương sa, lại thấy Mạnh Bà cầm theo cái muôi khuấy canh hùng hổ gầm thét. A Diện thở dài, không biết hôm nay kẻ nào lại đến trêu ngươi Mạnh Bà nhà mình.

Thiên đạo vô tình, A Diện làm kẻ hầu cho Mạnh Bà đến nay đã năm đời rồi, nhưng tuyệt nhiên chưa thấy Mạnh Bà đời nào số khổ như nàng, dăm bữa nửa tháng lại thấy có kẻ thần kinh xuống chọc nàng giận đến điên người.

Kẻ chê canh có hành không thèm uống. Kẻ thì đòi lao xuống Vong xuyên. Kẻ thì đòi uống vong tình thủy để kiếp sau vô tình. Người thì đòi làm chức Mạnh Bà thay cho nàng.

Hôm nay là gì đây?

“Mạnh Bà, có chuyện gì thế?” A Diện cười híp mắt, dịu dàng hỏi nàng một câu.

“Hắn dám chê ta xấu!”

À.

Ồ.

A Diện nhìn linh hồn đó, cười cười bình yên.

Thế thì linh hồn kia bị xé nát cũng chẳng oan.

“Ừm, ăn miếng chè lam đã rồi đánh người cũng chưa muộn. Cẩn thận cáu quá lại tẩu hỏa nhập ma.” A Diện đặt đĩa chè lam xuống rồi gọi Mạnh Bà lại.

“Nhìn cô có dáng Mạnh Bà tôi còn tin này!” linh hồn kia vừa thấy A Diện liền thành thật bày tỏ như vậy.

Xong rồi. Những ai vô tình đi ngang qua nghe được câu nói này của linh hồn kia đều sẽ thấy như vậy thôi. Bởi Mạnh Bà xưa nay ghét nhất ai chê nàng xấu. Còn A Diện xưa nay ghét nhất ai nói mình giống Mạnh Bà.

Như chớp giật đêm đông, nụ cười trên gương mặt A Diện cơ hồ đông cứng, sa sầm. Đoạn quay sang Mạnh Bà, giọng nói hơi cao hơn bình thường nhưng âm lượng chưa đến mức chói tai hay gay gắt.

“Mạnh Bà, A Diện đem hắn đến thẳng Đại khiếu địa ngục nhé! Để cái mồm của hắn thôi không nói lung tung.”

Mạnh Bà nhìn A Diện, sau đó bĩu môi với linh hồn ngoại tứ tuần kia mà gật đầu.

.

Chúng sinh bình đẳng? Vốn dĩ làm gì có bình đẳng? Lão Khổng năm xưa ôm cái mộng thuyết giảng hão huyền rồi lại phân định rạch ròi ngũ thường luân lý. Sống trên dương thế luồn cúi thì được, thác xuống nơi đây tưởng chết rồi mà có cái quyền huênh hoang đi lại sao, nghĩ rằng chết là hết hay sao?

Nghe linh hồn la oai oái được A Diện lôi đi, tiễn thẳng đến nơi chúng sinh chỉ có thể la hét thảm thiết, Mạnh Bà chỉ cười tươi và vô cùng hứng khởi.

Đá Tam Sinh ngoài trang viên Mạnh Bà à?

Nàng còn nhớ từ thuở xa xưa, cái cụm “tam sinh” này bắt đầu từ lần trả nợ ba kiếp của Phật và Thần tiên. Kẻ thân phàm xác thịt nếu không tu hành thì lấy đâu ra ba kiếp mà bước đi?

Tam sinh không dành cho loài người ngu độn.

Văn thư diễm tình mông muội viết vội rằng chàng và nàng yêu nhau say đắm qua ba kiếp nghiệt duyên đến khi thành chính quả. Mạnh Bà đọc được liền lặng lẽ đi tra thần tích.

Thần tích trừ Vô và Nhơ ra, gần như không có dấu vết nào của câu chuyện đồng sinh cộng tử như vậy.

“Loài người tự cho mình là thần, đấy là phạm thượng rồi.” nàng lắc đầu than khổ. “Chúng sinh ngu dại. Thật sự ngu dại.”

.

A Diện trở về báo cáo với nàng. Nghiệt Kính đài soi thấy tội của kẻ kia, kể ra hắn chỉ là một gã lang thang tin những câu chuyện truyền miệng. Chưa từng làm việc ác, nhiều lắm hắn cũng mới chỉ đắc tội với nàng và A Diện mà thôi. Các vị vương đều thống nhất cho hắn đi chăn ngựa của làng mặt ngựa rồi.

“Ừ, thế cũng tốt.” nàng thong thả cắn một miếng chè lam rồi hỏi tiếp “Mà này, kiến trúc trên dương thế như thế nào? Sao họ lại nghĩ có một viên đá dựng ở ngoài trang viên được vậy? Mà dựng đá ngoài trang viên thì lẽ thường là đại diện cho âm dương thì cũng chỉ cục trên cục dưới, tự nhiên đặt tơ hơ một tảng đá tự hiện chữ à?”

“A Diện cũng không hiểu.” A Diện lắc đầu.

Đúng là kiến trúc trang viên sẽ có nơi đặt hòn đá ngoài trang, nhưng là để ghi tên như là “Thủy Liêm sơn trang” “Hoa Lưu sơn trang” nào có sơn trang nào để đá tơ hơ một bên, côngả vào một bên?

Miêu tả của trần thế về địa ngục ngày càng sai trái.

“Mà này, giả như đá tam sinh có thật, người đến đọc được kiếp sau hắn sẽ đầu thai thành gì, thì nếu mười người đến cùng một lúc đá tam sinh nào chứa cho vừa?” Mạnh Bà tiếp tục thắc mắc “Khi đó đá tam sinh phân thân à?”

“Đến chốn ba mươi hai tầng trời, A Diện chưa từng nghe thấy vật nào đoán sinh mệnh được lại còn biết phân thân. Không rõ giữa ba ngàn thế giới này có nơi nào có vật như vậy chăng?”

“Mà nếu như đá tam sinh viết kiếp sau linh hồn đó làm con lợn thì hắn không chịu đi à? Thế thì dân số địa ngục tăng lên cỡ nào? Bát đại địa ngục của chúng ta còn cần gì phán xử nữa?” Mạnh Bà nhíu mày.

Càng suy nghĩ càng thấy tư duy chúng sinh có vấn đề. Cùng ăn cùng ngủ, cớ sao có kẻ khôn có kẻ khờ vậy. Mà đã khờ còn khờ triệt để, khờ tận gốc. Khờ đến mức hoang mang.

“Này, A Diện, có phải số ta chỉ có thể tiếp cận với kẻ khờ không?”

“Nói vậy khác nào chửi xéo A Diện và các vị diêm vương là kẻ khờ?” A Diện híp mắt nhìn nàng mà cười cười.

Mạnh Bà thấy vậy cũng chỉ rụt cổ rồi bĩu môi mà quay đi.

Cũng đúng nhỉ!

“A Diện, sau này ta không muốn gặp kẻ khờ nữa, ngươi tìm người thay ta ban canh đi!”

“Vâng.”

Tam Sinh nào vẫn còn lo

Kiếp này kiếp nọ so đo có đành

Ngờ đâu vận số chòng chành

Ai nào biết được rèm mành tương lai

Đời người tình nhạt nghĩa phai

Tam sinh tam kiếp nào ai đoái hoài

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s