Chén canh Mạnh Bà – chương 3

Chương 3. Văn thư gây họa

Mạnh Bà tên là gì không ai rõ. Ai lại thèm quan tâm đến tên của Mạnh Bà cơ chứ, chỉ là người giao canh thôi mà. Nhưng sự đời, có những chuyện tưởng chừng như không đáng quan tâm lắm ấy, lúc nhìn ra thì thứ không đáng lại hóa thành một vấn đề vô cùng to lớn.

Mạnh Bà chỉ là chức vụ. Phán Quan cũng chỉ là chức vụ, Diêm La đại vương cũng chỉ là chức vụ. Người đời gọi chức vụ quen rồi nên họ lại ngỡ đó là tên riêng. Sự tình này vốn chẳng có gì rầu rĩ nếu như dạo gần đây địa ngục không truyền tay nhau một văn thư.

Văn thư điểm năm chữ rõ ràng mạch lạc “Tình duyên của Mạnh Bà.”

Cũng chỉ có lũ khùng điên đang quấy nhiễu trần thế là loài người mới bịa đặt được những thứ không tưởng như vậy. Dẫu cho kể ra thì cũng đúng, vì vị Mạnh Bà đầu tiên hiện đang là vợ Nguyệt lão. Nhưng không có nghĩa Mạnh Bà nào cũng mang trên mình nợ tình của ai đó.

Đặc biệt là nàng. Vị Mạnh Bà đời thứ tám mươi.

Nàng mới là Mạnh Bà được mười bảy năm thôi, kinh nghiệm vô cùng non nớt và mềm yếu. Dù cũng đã trải qua một kiếp người như ai, nhưng để thấu hiểu mà đối phó với những oái oăm trong nhân tình thế thái thì còn ngây thơ lắm! Vậy nên lúc văn thư truyền đến tay nàng cùng thẻ tre đỏ chót và mùi mực nồng, nàng trợn mắt nhìn hai chữ “Tình duyên” đặt cạnh cái tên “Mạnh Bà”.

“A Diện, nhân gian rảnh quá hay sao?” nàng run run mở hai trang đầu của tập giấy, đọc được đôi ba dòng liền lẩy bẩy hỏi kẻ hầu trước mặt.

A Diện lúc nào cũng có thể nở một nụ cười hiền lành vô hại, thấy sự bất lực của người nấu canh cho cả địa ngục cũng cầm lên xem. Giở ra một lượt, nụ cười vẫn vẹn nguyên trên môi hồng. Da trắng tinh xảo, môi hồng nhưa hoa đào, giọng nói hiền hậu bình yên như A Diện cũng phải thốt ra một câu với bộ truyện này.

“Không chỉ rảnh, mà sức tưởng tượng còn thật sự kinh hồn.”

Mạnh Bà ngao ngán gật đầu hưởng ứng.

Nếu câu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì không sao. Mạnh Bà vẫn mang tên Mạnh Bà, địa ngục vẫn là nơi giày vò tù nhân một cách thống khoái và man rợ. Nhưng, nếu ảnh hưởng đến chén canh Mạnh Bà lại là một câu chuyện khác.

Canh vốn là một loại thuốc cho tù nhân được hưởng vài khắc an bình, nên trong vài khắc an bình rảnh rang ấy, tù nhân chọn cách đọc thứ văn thư này. Đọc rồi rỉ tai, một đồn mười, mười đồn trăm, tự nhiên lại có một lời đồn phá nát thanh danh của nàng.

“Mạnh Bà hiện tại đã từng ăn nằm cùng Phán quan địa ngục tầng thứ bảy.”

Một thiếu nữ chẳng có quyền hành gì, trước miệng lưỡi dối gian cùng những lời đâm chọc của kẻ ác chỉ có thể chọn lựa hai thứ: để lời ác khiến bản thân chết chìm, hoặc cố gắng mà bước qua.

Nàng là một thiếu nữ, nhưng cũng là Mạnh Bà, lựa chọn im lặng hay phớt lờ vốn chẳng phải tác phong của kẻ đang đắm mình nơi địa ngục này. Im lặng mà tủi nhục có thể là điều mà cái thứ dính với cây tình trên cung trăng sẽ làm. Phớt lờ ngoảnh mặt có lẽ là cách làm của Vô, kẻ khiến ba ngàn thế giới phát điên chỉ vì người thương Vô còn điên hơn ba ngàn thế giới. Nhưng nàng là Mạnh Bà. Mà Mạnh Bà thì có vay sẽ có trả.

“A Diện!” lúc nàng nghe được tin thanh danh của mình bị bút lực trần thế bôi bẩn, liền mỉm cười mà đại khai sát giới “Lập tức cắt canh phạm nhân bát đại địa ngục, truy tìm tung tích kẻ viết văn thư xem xem kẻ đó còn sống hay đã chết. Hạn thọ là bao nhiêu? Ta cho ngươi nửa ngày.”

A Diện vẫn điềm nhiên mỉm cười, tay chắp vào nhau mà lui đi.

.

Cái quyết định ngừng đem canh an thần khiến cho mười tám tầng địa ngục lao đao một phen. Mười vị Diêm vương nghe thấy cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ. Ở địa ngục này đã là phạm nhân thì đừng có động đến ai. Dù là con ngựa bên giống mặt ngựa hay thân trâu của làng đầu trâu cũng đừng mạo phạm. Huống hồ kẻ chúng muốn trêu ngươi lại là Mạnh Bà. Tám mươi đời Mạnh Bà, mỗi người có kẻ làm mười ngàn năm, có kẻ làm hai trăm năm, nhưng đã khoác lên chiếc áo, đội lên mũ mạo của cái quyền hành luân hồi này đều không phải những người dễ chọc giận.

Huống chi vị Mạnh Bà này còn là…

Oan hồn yêu nghiệt ngày hôm đó bám vào cảnh bỉ ngạn khóc rống. Rồi tiếng hét lấp tiếng khóc, tra tấn lấp cơn ngây. Không một ai dám hé lời về câu chuyện bịa đặt Mạnh Bà động tơ lòng nữa.

.

Nửa ngày sau, A Diện chắp tay tìm nàng.

“Về rồi à?” Mạnh Bà mơ màng chống tay ngủ, nghe động một cái liền ngơ ngác giật mình.

“A Diện tưởng Mạnh Bà đang ngủ nên khoác cho Mạnh Bà cái chăn.” A Diện cười cười.

“Không cần đâu.” nàng hé miệng cười tươi “Sao rồi, thế tìm được kẻ khốn đó chưa?”

“A Diện tìm được rồi.” A Diện gật đầu “Nhưng phán quan bên chỗ Diêm La đại vương có nhắn là không có canh, phạm nhân đều đang thống khổ khắp tám địa ngục lớn, nên đến xin quyết định của Mạnh Bà.”

“À!” nàng ngả người ra ghế, hơi bĩu môi nhưng rồi khoát tay “Thế lấy cho một bát canh. Một bát thôi, rồi thông báo kẻ nào chịu khổ nhất hôm nay sẽ được uống bát canh này. Những kẻ khác tiếp tục chịu đau đớn trong mười ngày không có lối thoát.”

“Vâng, A Diện đi ngay!”

A Diện vừa dợm bước, nàng lại gọi lại.

“À, khoan đã!”

A Diện nhìn nàng.

“Không cần đựng trong gụ giữ ấm canh.” nàng cười, vô cùng trong sáng, A Diện cũng cười, vô cùng trong sáng.

Chỉ có lúc phán quan điện Diêm La nhận được bát canh đó mới tái mặt lắc đầu. Lúc nghe được điều kiện của Mạnh Bà cũng chỉ thở hắt ra một cái rồi tiếp nhận.

.

“Lấy được canh của Mạnh Bà chưa?” Diêm La hỏi thuộc hạ của mình.

“Bẩm đại vương, thần lấy được rồi.” phán quan dâng canh lên “Có điều, Mạnh Bà không để canh trong gụ giữ ấm.”

“Cái… cái… cái gì?” Diêm Vương trừng mắt “Cô ta có biết nếu không đặt canh trong gụ giữ ấm, canh sẽ biến thành dị mộng thủy không?”

“Cô ấy là Mạnh Bà, nên thần nghĩ chắc cô ấy hiểu.” Phán quan thở dài.

“Vậy cô ta có biết dị mộng thủy là thuốc độc cho giấc ngủ của linh hồn không?” Diêm vương gằn giọng, sau đó lại thở phì phò trong cơn tức trên ngai “Thôi, bỏ đi, canh này cứ đem cho phạm nhân bị đọa khổ sở nhất đi.”

“Nhưng Mạnh Bà còn có điều kiện nữa ạ.”

Diêm La vương hôm đó muốn tung một đạo chỉ phế luôn chức của Mạnh Bà.

Ngồi trên đò qua Vong Xuyên, nàng nhìn những oan hồn trôi nổi trên sông, không ngần ngại mà cười nhạo.

“A Diện, oan hồn kia hình quả khế kìa.” nàng hớn hở chỉ sang oan hờn chia thành năm múi khế, ngoi ngóp trên Vong Xuyên.

“Vâng.” A Diện híp mắt cười.

“A Diện, ma chành kìa.” nàng trỏ tay tiếp sang linh hồn đeo trên vai con hổ đã chẳng còn nhìn ra hình thù nữa.

“Vâng.” A Diện cười híp mắt.

Thế là trên con đò của lão đưa đò có một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, tay chỉ loạn lên các loại hồn trên sông, thiếu nữ còn lại chỉ chắp tay lại, híp mắt cười tươi đáp vâng với thiếu nữ kia.

.

Nơi nàng và A Diện đến không phải nhân gian.

Nàng ban đầu còn nghi ngờ, nhưng sau đó lại lặng lẽ chấp nhận sự thật kẻ rảnh rỗi không phải chỉ có mình loài người. Nhưng cũng chẳng phải là thần. Khi nàng đặt chân xuống cánh cổng giao lộ, thẩn thơ nhìn cánh cổng trước mặt, nàng cười nhạt.

“Kể từ khi họ về ở ẩn, thiên địa dẫu có truân chuyên, nhưng nào có ai lại không cảm tạ cánh cổng này.” nàng xoắn lọn tóc, nhấc váy bước chân vào giao lộ, vừa đi vừa kể chuyện “A Diện, ngươi có biết ai tạo ra cánh cổng này không?”

“Bùn Nhơ Nhật Lãng và Vô.” A Diện đáp lại.

“Ừ…” nàng như nhớ lại thứ gì đó “Là họ đấy.”

Chỉ chớp mắt, cả hai đã đến được nơi họ cần đến.

“Ở đây?” nàng nhìn rêu phong phủ đầy, hoang liêu vô tận.

Lại nhìn gió lay cành khô trơ trọi xung quanh. Bất giác rụt cổ. A Diện thấy vậy liền hóa ra áo báo thêu hình rễ cây cho nàng mặc.

“Vào thôi vậy.”

Cửa sắt kẽo kẹt. Sự hoang lạnh của nơi đây so với âm hưởng của địa ngục hoàn toàn khác biệt. Nơi địa ngục lúc nào cũng là oán khí, là binh đao, là máu lửa. Sự vô tình nhiều lắm cũng chỉ nằm trong công cụ tra tấn, chứ cư dân địa ngục nào phải lạnh lùng.

Nơi đây thì khác. Âm u như vậy khiến nàng không quen.

“A Diện, nơi đây lạnh hơn đại điện của Tần Quảng Vương.”

A Diện híp mắt cười cười.

“Nên A Diện đã mang theo áo cho Mạnh Bà rồi đấy thôi.”

Nàng gật đầu, sau đó tò mò nhìn xung quanh.

“Kẻ viết truyện ở một mình hay nhiều hơn?”

“Một mình thôi.” A Diện đáp “Vì quá cô đơn nên mới viết truyện cho vui.”

“Lại thành loại truyện ngu xuẩn chọc giận ta.”

.

Tác giả của bộ truyện bị điên. Đó là cảm nhận đầu tiên của Mạnh Bà.

Buồn vui thất thường. Hờn giận hòa nhã đan xen lại càng không phải nói.

Ban đầu nhìn thấy nàng còn đon đả đón tiếp vì lâu lắm hắn mới có khách. Nàng mới nâng chén trà lên đã cướp lấy chén trà đập xuống vỡ choang rồi chỉ mặt nàng mắng.

“Tiện nhân lăng loàn.”

Mạnh Bà vừa đập bàn đứng lên quát lại hai tiếng “Hỗn xược!”, hắn đã ôm ghì lấy nàng, khóc như mưa.

“Sa Kiến, ta sai rồi, nàng đừng đi, đừng giận ta.”

Nàng chớp mắt, bối rối chẳng biết làm gì. Chỉ có A Diện vẫn điềm nhiên đến, cẩn thận gỡ tay của kẻ điên kia ra, quay sang nhìn nàng, rồi lấy đâu cái chổi lông gà phủi phủi.

“Ơ, làm gì đấy?” Mạnh Bà hỏi A Diện.

“Phủi cho đỡ bẩn.” A Diện cười cười. Chẳng hiểu sao, nụ cười này lại khiến Mạnh Bà rùng mình.

Sạch sẽ, thẳm thớm, nhưng chẳng làm A Diện vừa ý.

“Thôi, Mạnh Bà bỏ áo bào này đi, A Diện lấy cái khác cho Mạnh Bà.”

“Ừ.” nàng lật đật làm theo, còn kẻ điên kia đã ngồi dưới sàn mà khóc toáng lên.

“Sa Kiến, sao nàng lại bỏ ta?”

Sa Kiến. Mạnh Bà nhíu mày. Cái tên này có chút quen quen… Lục lọi một hồi trong trí nhớ, nàng chợt nhớ ra. Sa Kiến là vị Mạnh Bà đời thứ bảy mươi hai.

“Ta là chồng của Sa Kiến.” hắn cười. Tâm thần đã ổn định, ngồi như một pho tượng xinh đẹp giữa cảnh quan u ám này. “Cũng vì quá nhung nhớ nàng ấy mà viết ra câu chuyện của giữa chúng ta. Ta không biết lại ảnh hưởng đến cô như vậy.”

“Ngươi là chồng của Sa Kiến?” nàng mở to đôi mắt xinh đẹp “Không phải chồng của Sa Kiến là phán quan của Thái Sơn vương… à, ta nhớ ra rồi.”

Năm đó, bỉ ngạn thành hoa, hoa lại ra lá. Đỏ xanh rợp trời. Cơ duyên năm ngàn năm lá và hoa bỉ ngạn mới một lần gặp gỡ đó là món quà se duyên của đôi vợ chồng nguyệt lão tác thành mà mừng cho một hôn lễ mới dưới địa ngục.

Sa Kiến nương tử và Thương Yên lang quân.

Chỉ hồng thành đôi, bện chặt không rời. Một trong số ít những kẻ may mắn khi chọn lựa “không uống vong tình thủy” của Mạnh Bà lại có cái kết có hậu.

Thương Yên lựa chọn không uống canh khi bước khỏi cầu Nại Hà không phải vì muốn nhung nhớ người có tình. Hắn chọn vì đợi người có ơn với hắn xuống địa ngục, gặp lại nhau rồi hắn sẽ trả ơn. Nếu người có ơn ấy đi qua Nghiệt Kính đài mà mang tội, hắn sẽ thay người đó gánh tội. Nếu người có ơn ấy đi qua Nghiệt Kính đài mà vô tội, rồ điđầu thai, hắn sẽ xin đầu thai làm trâu làm ngựa cho nàng, nếu người đó ở lại địa ngục làm quỷ sai, hắn cũng sẽ làm quỷ sai, đồng cam cộng khổ.

“Vậy, người có ơn với ngươi tên gì?” Mạnh Bà đời bảy mươi mốt hỏi khi biết được căn nguyên.

“Nàng tên Sa Kiến.”

Sa Kiến chết. Nàng công quả đều có, vừa hay Mạnh Bà đời bảy mươi mốt chọn lựa tiêu tán, nàng trở thành kẻ kế nhiệm. Ôm lấy áo mũ Mạnh Bà mà trở thành kẻ ban canh cho những sinh linh bước xuống địa ngục

Thương Yên thấy vậy liền đầu quân làm quan, nguyện cùng nàng dưới địa ngục này mãi mãi. Mãi mãi nên năm trăm năm sau, hai người họ nắm tay nhau vào lễ đường. Trên lạy trời đất, dưới lạy chúng diêm vương, cuối cùng đem trầu cau về phủ Mạnh Bà mà bắt đầu một đoạn duyên vợ chồng ngàn năm.

Sa Kiến làm Mạnh Bà một ngàn năm. Thương Yên làm phán quan một ngàn năm.

Duyên phận như thế lại đứt lìa vào lúc nhận ra “Hóa ra tơ tình cũng biết rối.”

Nơi chỉ đỏ của Sa Kiến và Thương Yên trong sổ của phu thê Nguyệt Lão đã hóa ra tro trong cơn binh biến mà thiên địa đều im lặng làm ngơ. Giây phút tơ hồng hóa tro ấy, kẻ nào còn tình kẻ ấy thiệt quả thật hiện hữu. Sa Kiến đã tắt tình, nhưng Thương Yên thì không. Hắn vì nàng mà chẳng quản ngại gì cả. Nhưng tâm lạnh, lòng chết, hắn có cố bao nhiêu, ân tình cũng đành bỏ ngỏ. Đỉnh điểm là khi Mạnh Bà Sa Kiến tuyệt tình tới độ đem theo đứa con của cả hai người đi đầu thai.

Lúc nhìn vào cảnh nàng rơi vào trâm luân lục cõi, hắn đã cảm thấy cuộc đời như vậy là hết rồi.

Thương Yên hóa điên.

Tuyệt vọng đến mức biệt tích khỏi địa ngục bảy ngàn năm. Thấm thoát đã giáp mặt Mạnh Bà thứ tám mươi rồi.

“Sao ngươi không tìm Sa Kiến?” nàng hỏi hắn.

“Mạnh Bà các ngươi ngoài vong tình thủy còn có bao nhiêu thứ vong tình nữa?” hắn cười “Ta đã quên nàng ấy là ai. Chỉ còn cái tên và nỗi nhớ dai dẳng này khiến ta nhớ đến nàng ấy thôi. Vậy nên ta mới viết. Bằng không, ba ngàn thế giới ta chẳng nhớ gì về Sa Kiến, ta biết đi đâu mà tìm nàng ấy nữa?”

“Vậy, ta mang cho ngươi một chén vong tình, ngươi uống không?” nàng hỏi.

“Không.” Hắn cười, đưa sáo ngọc trong tay lên “Quên nàng ấy một lần là đủ rồi.”

Lúc trở về, trước khi bước qua giao lộ, nàng nhìn lại tòa nhà cổng sắt này một hồi lâu. Binh biến mà tơ duyên cháy kiệt ấy nàng có chứng kiến. Nàng cũng đã tận mắt nhìn những vụn vỡ của chỉ đỏ khiến nhân gian điên loạn. Năm ấy, canh Mạnh Bà đưa lên nhân gian, tất thảy quên hết kể cả yêu hận tình thù, nhân gian mới an bình trở lại.

Nào ngờ, lại sót một kẻ cố tình quên.

“A Diện, sau này ta mong những kẻ làm Mạnh Bà như ta không động lòng.”

“A Diện biết rồi.”

“A Diện, ta có nên ngưng hình phạt mười ngày không ban canh không?”

“Không.”

“Vì sao?” nàng ngơ ngác hỏi.

A Diện không đáp. Mạnh Bà cũng không truy cứu nữa. Nàng ngồi trên đò qua vong xuyên, mỗi lần nhìn oan hồn trôi nổi giữa sông, nàng không kéo tay áo A Diện nữa. Nàng chỉ thở dài. Loài có tình thật ngu dốt, quên hết có phải tốt không.

“Này, sau này thay vì gọi ta là Mạnh Bà, có lẽ ta phải dùng tên thật thôi.” nàng vuốt tóc “Để tránh sự tình như những ngày qua lặp lại. À, A Diện, đốt hết văn thư đó cho ta.”

“Vâng.”

.

Cát đỏ cuồn cuộn dưới chân, văn thư tả tơi tro tàn. Chỉ có các nét chữ nhập nhằng.

Sa Kiến, ta đợi nàng.

Tơ buông động một chữ tình

Giọt sầu rấm rứt bung mình ngân nga

Tiếng người trong đục cầm ca

Ai đi ai nhớ rừng hoa năm nào

Bỉ ngạn hoa lá thét gào

Tình duyên lỡ dở ai nào nhớ ai.

A/N: Mỗi chương là một truyện ngắn về những kẻ từ chối uống canh Mạnh Bà, cũng là câu chuyện thường ngày của Mạnh Bà. Có dài có ngắn, có vui có buồn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s