[Truyện dài] Bán duyên – Chương 34

Chương 34 – Câu chuyện 

“Cô ta không ở đấy nữa đâu!” lão rùa vàng trở về, nhìn thấy Bùn Nhơ vẫn tha thẩn độc thoại, liền đánh tiếng cảnh cáo.

Hắn quay lại nhìn lão rùa, dáng vẻ thoáng ưu thương lại quay trở về bộ dạng như muốn trêu ngươi người khác.

“Vô đi đâu rồi?”

“Đi lấy lại phách.” lão rùa đến chỗ bàn đá cẩm thạch rồi ngồi xuống, vạt áo hất ra sau, còn nguyên một vệt như máu.

“Xa Đác chết rồi à?” Bù Nhơ nhìn theo vết máu còn tươi nguyên, thong thả hỏi một câu mà đáp án chẳng có gì lạ lẫm. Hắn biết Xa Đác sẽ chết mà, có điều hắn chẳng biết Xa Đác chết để làm gì thôi.

“Ừ!” lão già nhắm mắt, sau đó thở dài “Có lẽ Hắc Bạch vô thường sắp đến đấy. Có lẽ cô ta không chịu đi theo đâu.”

“Ngài kể cho rõ đi!” Bùn Nhơ hơi nhíu mày “Tại sao Xa Đác lại phải chết? Tại sao Vô lại cần Xa Đác? Vì sao tất cả các người đều nhìn thấy Vô, trừ ta? Vì sao ở bản Nê, thôi, ngài kể cho rõ đi!”

Read More »

[Truyện dài] Bán duyên – Chương 33

Chương 33: Một nửa chặng đường

Đôi lúc Bùn Nhơ tự vấn liệu hắn có tàn nhẫn không. Hắn tự nhẩm lại vô vàn khế ước của mình, sau đó nhìn lên trời xanh vợi mà cười nhạt. Vì hắn vẫn biết đáp án mà.

Hắn không tàn nhẫn, có điều thế gian vô tình, hắn chỉ thuận thế nước đẩy thuyền trôi mà vô tình cùng thôi.

Tiếng nước róc rách sau lớp lá rừng rợp ngợp khiến Bùn Nhơ thoát khỏi suy nghĩ của mình. Lâu rồi không đến nơi này, hắn không nghĩ ngày mà hắn xuất hiện ở nơi đây lại là ngày đẹp trời như thế.

Read More »