[Truyện dài] Bán duyên – Chương 35

Chương 35: Chuyển kiếp

Thủy phủ đánh động. Người ngồi trong phủ vốn đang lười biếng nhìn cương thi chơi đùa với mấy con cá nóc liền bật dậy.

Ngay cả đứa bé cương thi kia cũng dừng việc chơi đùa, ngẩng lên theo dõi chấn động lạ lùng này.

Một trăm năm rồi.

Kể từ ngày thầy dắt cương thi đến thủy phủ này, gửi gắm nàng cho vị thủy thánh lạ lùng trên kia, từ bấy đến giờ đã một trăm năm rồi. Lúc nàng đến, Thái Tổ họ Lý còn mới lên ngôi, vậy mà bây giờ đã đến đời vua thứ tư của họ Lý. Một trăm năm…

“Thầy tìm được dì rồi chăng?” Bé con buông mấy con cá nóc đang chết nghẹt dưới bàn tay bé nhỏ của mình ra, vội vã quay lại nhìn Nguyễn Tú “Ngươi nói đúng không?”

Nguyễn Tú thản nhiên nhìn cương thi, những chuyện trên nhân giới dạo này, và cả chuyện về Vô, nàng Mị Nương của Trương Chi, hắn vẫn chưa kể cho bé con biết. Vậy nên hắn nhìn bé con, trong lòng cực kỳ mãn nguyện nếu thấy nàng thất vọng não nề. Hắn chẳng đáp lời, còn nàng thì đến gần rồi bấu vào vạt áo của hắn.

“Đúng không?”

Vừa lúc cửa động ầm ầm, Nguyễn Tú ngẩng đầu lại thấy một màn xuất hiện chói mắt đầy nhức nhối.

Áo bào trắng phau, chỉ đỏ dệt hình hài thiên địa, kẻ bước vào lẫm liệt cười nói.

“Huyết Hoàn, ta đến tìm con đây!”

Rõ ràng cửa phủ chẳng mở. Rõ ràng thủy thánh chẳng mời. Ấy vậy mà kẻ kia vẫn điềm nhiên bước vào như thể chốn này không người. Thậm chí còn lờ đi chủ nhân đích thực của nơi đây. Nguyễn Tú nhướn mày, tuy chẳng buồn so đo với Bùn Nhơ nhưng hắn cũng không muốn oai nghiêm của mình bị tước đoạt.

“Nhật Lãng, ngươi đến đây cũng nên báo với ta một tiếng. Chẳng có lí gì ngươi đến gặp Triệu Đà thì xưng ngài – tôi, còn đến gặp ta lại giương oai như vậy.” lười biếng cất lời, vị thủy thánh nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên tay phải.

Nhật Lãng nghĩ một lúc cũng cười cười hai tiếng.

“Phải, thủy thánh, ngài khỏe không?”

Chẳng chờ Nguyễn Tú đáp lời, Bùn Nhơ đã quay sang nhìn Huyết Hoàn vẫy tay gọi. Cũng chẳng thèm để ý đến biểu cảm của Nguyễn Tú, cương thi buông đôi cá nóc ra, chạy gần đến Nhật Lãng và lập tức ập vào lòng. Lớp bùn nhớp nháp vây lấy đứa trẻ, khiến nó khúc khích trong đống bùn mà lăn lóc.

“Mát thật!” Cương thi cười sung sướng “Thầy, thầy róc lại một ít bùn trên người để lại chỗ này cho con đi!”

“Huyết Hoàn, bùn trên người ta chính là một phần thân thể ta!” Nhật Lãng điềm đạm đáp.

“Thế thầy cứ cắt phăng một cánh tay là được!” con bé ngẩng đầu lên, vô cùng tha thiết van xin.

Bùn Nhơ cười cười, rồi dúi đầu Huyết Hoàn xuống. Một tay giữ đầu bé con, tay còn lại vung ra từ trong không chung lôi ra một tấm da dê.

“Lần này ta đến đây, không biết khi nào gặp lại. Giao nó cho ngài, ta an tâm, nhưng cũng không hẳn. Ngài ký khế ước với ta!”

Một kiểu cười xưa nay vẫn xòe ra cho thiên hạ thấy, dụ dỗ nhưng tuyệt tình, chẳng để ai từ chối.

“Ta không cầu khế ước!” Nguyễn Tú nhúi mày.

“Ta cũng không cầu ý kiến của ngài!” Bùn Nhơ buông Huyết Hoàn, thả khế ước.

Khế ước lơ lửng trong không chung, trong nửa lần chớp mắt, chính Nguyễn Tú cũng không biết vì cớ gì máu trên tay mình đột ngột nhỏ giọt.

Phép thuật là thứ gì nhỉ? À, là thứ khiến máu vốn có thể tan ra nước hóa thành loại chẳng thể tan chảy. Giọt máu cô lại, rồi nhanh chóng bay thẳng đến khế ước, cứ như vậy mà tan vào tấm da dê.

“Đây là cưỡng cầu!” Nguyễn Tú cười nhạt, sóng nước xung quanh dao động, cũng nâng tay gọi vũ khí.

Bùn Nhơ cũng không ngại, hắn chỉ bắt quyết đẩy Huyết Hoàn ra khỏi không gian, kéo theo Nguyễn Tú và mình vào không gian khác.

.

Thời gian nhợt nhạt cỡ nào, kẻ mang thân phận bất tử đều tự nhiên thấu hiểu. Lúc Nhật Lãng và Nguyễn Tú trở về từ không gian khác, Nguyễn Tú có hỏi Nhật Lãng một câu.

“Làm như thế sẽ không sao chứ?”

“Không sao điểm gì?” Nhật Lãng khoát tay áo, cười lạnh.

“Ngươi và Vô sẽ không sao chứ?”

Không có tiếng trả lời. Nhật Lãng cũng không lưu lại lâu hơn, chỉ quay người dặn dò Huyết Hoàn đừng giết người, có muốn ăn thịt cũng nên gặm tôm gặm cá thôi. Nguyễn Tú trợn mắt tôm cá cũng là con dân của ta nhưng cả Nhật Lãng và Huyết Hoàn đều không thèm để tâm đến hắn.

Sau đó, thủy phủ lại đánh động. Sóng dội ào ạt, người hoàn toàn biến mất.

Địa ngục lâu lắm rồi mới phiền nhiễu đến thế.

Tần Quảng Vương lạnh lùng nhìn Bùn Nhơ đứng rũ hết bùn tràn trên sàn điện bóng loáng. Mỗi lần hắn đến đây, lần nào cũng khiến nơi này mệt mỏi. Vốn dĩ địa vị của Tần Quảng Vương đối với các bậc bề trên không kém hơn là bao, nhưng Bùn Nhơ đã tự lách mình khỏi thiên địa và lục cõi, sự tồn tại của hắn là ảnh hưởng một chiều. Hắn có thể phá hủy, nhưng người khác không có khả năng phá hủy hắn. Cho nên, đối đầu với Bùn Nhơ, ngoài phiền phức ra cũng chỉ có phiền phức.

“Bùn Nhơ Nhật Lãng, ngươi muốn gì?”

“À, Vô hẳn đã được chuyển kiếp?” hắn cười cười.

“Phải!” Tần Quảng Vương cũng cười cười đáp lại.

“Thế thì ta cũng muốn chuyển kiếp. Tốt nhất là vừa uống canh Mạnh Bà nhưng vẫn mang máng nhớ được ký ức ấy!” Bùn Nhơ ra vẻ đăm chiêu cân nhắc.

“Hửm?” Tần Quảng Vương vẫn cười cười. Dù nụ cười đã có phần nhuốm theo tử khí.

“Ta muốn định mệnh của kiếp phàm nhân này là tìm được Vô. Ta cũng muốn ta phải hiểu mình cần tìm Vô ngay từ khi được sinh ra. Nhưng ta muốn phế đi tàn tích của thân xác không ra người, ra quỷ này.” Bùn Nhơ thong thả diễn giải “Không khó lắm, đúng không!”

“Bùn Nhơ, ngươi đã vốn ở ngoài thiên địa.” Vị diêm vương kia nhíu mày, hết sức ngao ngán nói. “Nếu bây giờ bắt đầu bước chân trở lại, ngươi sẽ không thoát khỏi bàn tay thiên địa nữa.”

“Ừ!” Nhật Lãng chớp mắt.

“Nghĩa là rất có thể, sau nhân kiếp này ngươi không thể trở về làm Bùn Nhơ được nữa. Không còn quyền năng vô hạn nữa.”

“Ừ?” Hắn vẫn điềm nhiên chấp nhận.

“Cũng có thể, sau kiếp này, ngươi thật sự bước vào luân hồi, và sẽ chết hẳn.”

“Tần Quảng Vương, tôi biết giao tình giữa chúng ta không tệ.” Bùn Nhơ xua tay mà ngắt lời “Tôi cũng hiểu ngài có ý tốt cảnh báo tôi. Nhưng tôi đã an bài rồi, nên ngài đừng lo!”

Tần Quảng Vương lắc đầu.

“Không phải! Biết ngươi sớm chừa sẵn cách lách luật thiên địa, nên ta đang cố từ chối cho ngươi chuyển kiếp. Ngươi chuyển kiếp ở đây mà vận mệnh lại đảo diên, thì nơi đầu tiên ảnh hưởng sẽ là địa phủ. Phiền chết!”

Bùn Nhơ lần này mới có chút thức tỉnh.

“Ừ nhỉ!”

Tần Quảng Vương không muốn nhắc lại chỉ vì lần rồi Vô xuống, bị đem chuyển kiếp đã náo loạn cỡ nào, nay lại thêm một Bùn Nhơ, ngài rất lười, không muốn giải quyết chuyện phiền phức.

“Mà thôi, giao tình giữa chúng ta cũng không tệ, ngài giúp ta đi!” Bùn Nhơ trơ mặt nói “Đằng nào chả thế chứ!”

Thế mà dùng ba tấc lưỡi, uốn éo lên xuống một canh giờ, cuối cùng Thập điện diệm vương họp hành bàn bạc chán, mới thống nhất cho hắn đầu thai.

Đến khi bước chân đến cầu Nại Hà uống canh, Bùn Nhơ nhìn bát canh sóng sánh, lại nhìn Mạnh Bà đời thứ bảy mươi lăm nâng chén mời hắn, hắn mới nghiêng đầu.

“Nếu người không ăn hành thì ăn làm sao canh này? Các vị phải có một nồi canh không hành đấy!”

Sau đó phóng tầm mắt ra phía sau, đụng mặt một người.

“Vị này là…”

“Là người của phủ Mạnh Bà, tên A Diện!” Mạnh Bà đời thứ bảy mươi lăm nói.

Bùn Nhơ chỉ nhếch mép, sau đó đón lấy bát canh, cẩn thận lắng nghe lời dạy của Mạnh Bà.

“Canh đã giảm một nửa công hiệu cùng thành phần. Nhưng thói đời vô thường, ta không thể kiểm soát được thứ ngươi nhớ, thứ ngươi quên. Rất có thể trong trí nhớ, ngươi sẽ bị dẫ dụ bản thân căm hận Vô hoặc yêu thương Vô, nhưng dù thế nào, ngươi cũng sẽ nhớ mình phải đi tìm Vô.”

“Không thể kiểm soát được hử?” Hắn nhìn chén canh.

“Đúng vậy!” Mạnh Bà gật đầu. “Cho nên, ngươi có chắc chắn muốn phế bỏ tất cả năng lực của bản thân hay không? Chúng ta cũng không thể chắc chắn sẽ đưa ngươi đến nhân thế vào phủ nhà giàu hay con vua cháu chúa gì hết, bản thân ngươi đã nằm ngoài thiên địa, nên việc nhập phàm lần này không có gì chắc chắn…”

“Không sao.” Bùn Nhơ lắc đầu “Nhiều lắm thì ta là thú, Vô là người thôi.”

Mạnh Bà ngẩn người.

“Thôi, uống đi, rồi đi đi!”

—o.0.o—

Bùn Nhơ đúng là không được nhét vào làm con vua cháu chúa thật, nhưng cũng không đến mức rơi vào cửa súc sinh mà đầu thai. Nhưng quả thật, có rất nhiều thứ hắn chẳng còn nhớ được nữa. Cho nên ngày bước vào cung, khom lưng quỳ trước ấu đế, hắn nghĩ thôi thì một đời này, danh vọng ra sao cũng được.

Có rất nhiều thứ đoán định ban đầu đều không đúng.

Giả như hắn đoán định rằng kiếp này sẽ như Thanh Giang sứ giả và Triệu Vũ đế nói sẽ chẳng còn ai cản trở nàng và hắn nữa đâu. Nhưng người cản trở nàng và hắn có rất nhiều.

Hay giả như hắn đoán rằng mình có thể đường đường chính chính đứng cạnh nàng, đem nàng dắt vào ban thờ tiên tổ nói một câu nàng là vợ mình. Nhưng cái lẽ đoán ấy cứ như vậy mà lệch đường, cuối cùng cũng không biết là ai dắt ai, ai níu ai.

Hay hắn đã nghĩ năm trăm năm vừa rồi, oan nghiệt mình giăng khắp chốn, có lẽ nên thử dùng kiếp này tích một chút ân đức xem sao. Nhưng mà ân với oán đời người cứ như thế mà giằng xé hắn.

Bảo sao Vô lại thích việc mình không có tim đến thế. Như vậy nàng sẽ chẳng cần sầu lòng, hắn cũng không vì nàng sầu lòng mà ảo não.

Nhưng đó là chuyện của năm hắn mười sáu tuổi đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Còn bây giờ, hắn chỉ đơn giản là được ra đời trong một gia đình có chút ân ân oán oán từ trước mà thôi.

.

Lê Bá Ngọc nhấp ngụm trà, nhìn đứa trẻ tám tuổi khoanh tay đứng trước mặt mình, ra điều suy nghĩ lung lắm.

Ông nhìn sang người đàn ông ngồi song song mình rồi vuốt râu hỏi lại.

“Ngài chắc chắn muốn đưa công tử vào cung?”

“Nội thường thị đại nhân, ngài cũng biết cậu của ta không thể có con được.” người đàn ông cười “Có đứa cháu này tư chất tương đương ngài ấy nhất, không thể không suy tính cho nó. Huống hồ, thánh thượng cũng có nỗi lo của riêng mình.”

“Vậy được!” Lê Bá Ngọc gật đầu.

Người mở miệng cậy ngài lại không phải người để ngài có thể dễ dàng từ chối. Sớm đã quen nhau từ ngày Lý Thái Úy còn trên cõi phàm, ngài cũng đã tận mắt chứng kiến hậu duệ cua dòng họ ngài Thường Kiệt chắc chỉ có đứa trẻ này là dùng được.

“Cháu tên gì?”

Đứa trẻ chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt đoan chính nhìn thẳng.

“Bẩm Lê đại nhân, con tên là Đỗ Anh Vũ ạ.”

.

“Này, ta thật sự rất hận Công Uẩn.”

Bùn Nhơ ngẩng đầu, Phất Ngân nằm trên chõng cứ như thế thong thả nói.

“Nhưng ta cũng rất yêu hắn!”

“Vậy, bà có muốn một cái kết thật nhọc nhằn hay không?”

Phất Ngân ngước nhìn hắn. Môi mấp máy đôi lời mà hắn nghe không ra. Nhưng sau đó vẫn vỗ về bà mà an ủi.

Hai mươi năm đầu tiên, hắn không đi tìm Vô mà quanh quẩn chơi cùng Phất Ngân, người từng gọi Vô là dì, gọi hắn là anh. Cũng nhìn Phất Ngân ngày một già đi, cho đến khi người qua đời.

Hắn nghĩ mình có thể niệm tình nghĩa thuở còn làm người mà giúp nàng ký một khế ước.

Chuyện xưa, chuyện nay, tất thảy đều có thể đoán định được. Tất thảy…

Và cứ như vậy, ván cờ loạn thế bắt đầu. Nào trắng nào đen, nào mờ nào tỏ, cứ như thế rơi rớt trên một con đường.

Hắn đã nghĩ kiếp này sẽ đi tìm nhân duyên.

Nhưng nhân duyên chết lặng trong vòng xoay thời thế. Thôi thì…

Trăng tròn trăng tỏ lòng ai

Trăm năm thương nhớ kề vai sánhcùng

Ngàn năm hỗn độn trùng trùng

Ta đi trăng ở đặng đừng quên ta

Trăng ơi trăng cũng đừng già

Đợi ngày giáp mặt cùng ta chén này

Nào rầu nào đắng nào cay

Rượu này cạn sạch còn hay biết gì

Thôi thì kiếp phận phân li

Ta đi, trăng ở, luyến gì tình duyên…

“Nhât Lãng, ta không phải trăng.”

“Ta biết.”

“Vậy trăng mà ngươi nhắc đến là ai?”

“Là ngươi. Trong lòng ta, ánh trăng kia đều là ngươi, tất thảy đều là ngươi.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s