[Truyện dài] Bán duyên – Chương 37

Chương 37: Trăng lạ

Khế ước da dê nhuốm rất nhiều máu tươi. Tất cả đều bởi những ước vọng vô cùng bình thường mà xoay quanh tình, tiền, quyền. Mỗi lần khế ước được ký kết, Nhật Lãng luôn cảm thấy dưới chân mình lại mọc thêm một chồng xác chết.

Kỳ thực, những ngày đầu hắn có chút run rẩy cùng buồn nôn. Càng về sau càng quen tay, nhìn kẻ khác dùng tất cả để đánh đổi nguyện ước của bản thân, hắn lại cảm thấy có chút vui vẻ đầy mai mỉa.

Có điều lại không ngờ chính mình cũng có lúc bắt đầu nhúng tay vào một tấm da dê của kẻ khác. Lúc ấy, Nhật Lãng rất bất ngờ.

Lê Thị Phất Ngân nhìn hắn, vô cùng bình tĩnh yêu cầu một chuyện. (1)

Hắn cũng bình tĩnh để người con gái nối hai triều đại ấy kí vào một bản khế ước, không mảy may hối hận.

Rất rất nhiều năm sau, hắn nhớ lại giây phút ấy, Nhật Lãng đều cười đến mờ mịt. Còn bây giờ, hắn không nhớ rõ lắm, chỉ biết hình như hắn chẳng phải người bình thường. Hắn còn giữ được đôi phần ký ức của lần ngao du hoàng tuyền, uống chén canh quên của Mạnh Bà, còn có ước vọng cho đời sau.

Nhật Lãng, và bây giờ là Đỗ Anh Vũ.

“Trăng hôm nay nhìn lạ quá!” Đàm Cát nhón ít mứt, nàng thong thả ngẩng lên trời, chân thõng xuống đất đu đưa.

Nữ nô đứng cạnh không dám hé miệng. Phu nhân thi thoảng lại nói những câu khiến người khác không biết trả lời ra sao. Trăng thì có cái gì mà lạ nhỉ?

“Bệ hạ hôm nay ở đâu?” nàng không nhìn vào người hầu, mà vẫn ngồi ngắm màu trăng nhàn nhạt.

“Bẩm lệnh bà, theo như thông tin từ phủ Nội Vụ, hôm nay hoàng thượng không nghỉ lại cung nào. Hoàng thương cho vời Đỗ tướng quân vào hầu rồi ạ.”

Nàng nghe đến tên này, liền hơi nghiêng người mà vịn dậy. Sau đó lại lắc đầu. Thôi, bỏ đi, nàng cứ nằm thoải mái ở đây còn hơn. Cung quy nghiêm ngặt, kể từ khi Thái Tông hoàng đế bắt đầu đặt tục quan viên đến nay, trải qua ba đời, mỗi ngày lại thêm phức tạp. Nàng cũng không muốn mình vọng động mà khiến cho hậu cung một phen đàm tiếu, cuối cùng chỉ thở dài.

“Loạn Chân Lạp mới dẹp, đang chuẩn bị tiến cống, mà vẫn cần phải điều động binh tướng đêm hôm vậy sao?”

Lời của nàng, nữ nô làm như không nghe thấy.

Tiền triều đã có tấm gương của Thượng Dương Thái Hậu và Ỷ Lan Nguyên Phi, việc nữ nhân nhúng tay vào triều chính đều mang theo những sự nhiễu nhương. Kỳ thật, Đàm Cát cũng không muốn để tâm, và rồi nàng lại thong thả ngắm trăng.

Nàng nhớ, mùa trăng ban đầu của mình khi lần đầu tiên gặp thánh thượng. Khi đó, nàng nghe gia phụ nói rằng “Ngai vua này ngồi lên cũng thật khó khăn cho ấu đế rồi.”

Mười ba tuổi hoàng đế lên ngôi. Khi ấy, nàng đã chạm tuổi hai mươi.

Đàm Cát nghe gia phụ nói, chỉ hờ hững gọt vỏ trái đào rồi kính lên gia phụ.

“Đàm Cát, lần này giang sơn đổi chủ, ta e chuyện hôn sự của con chưa thể thành được rồi.”

Nàng gật đầu mỉm cười. Thật ra, nàng không vội. Nàng chờ đợi một người được từ lâu, đối với sự chờ đợi đã sớm không còn lo lắng. Những lời đưa chuyện trong kinh về trưởng nữ của Phụ Thiên đại vương và Phụng Thánh công chúa đã quá lứa lỡ thì nhưng vẫn chưa có mối gả vô cùng nhiều. Lời ra tiếng vào, đàm tiếu muôn nơi. Ngay cả phụ mẫu của nàng cũng có phần sốt ruột.

“Hôn sự nào cơ ạ?” nàng cười, cắn một miếng đào, thuôn thả lau tay vào chiếc khăn thêu hình chữ “Nhã”.

Phụ Thiên đại nhân không nói gì. Biết đứa con gái từ khi sinh ra đã mang những chấp niệm điên cuồng, ngài cũng không thừa hơi nhắc nhở. Cứ mỗi lần nhắc đến hôn sự, đứa con này đều như vậy.

“Giờ không giống ngày xưa, nhân tài hiếm quá, lọt vào mắt con chắc chẳng có ai!” phụ thân nói vậy, nàng cũng chỉ cười trừ.

Đàm Cát nàng tự nhận mình là một kẻ kiêu kỳ và ngạo mạn. Sự ngạo mạn từ chân tâm, so với em gái ruột của mình, nàng càng là người vừa lạnh lùng vừa cổ quái. Không thích học văn thơ, càng không đi theo nếp cầm kỳ thi họa.

Tuổi thơ là những lần gia phụ trói chân nàng giam ở trong phòng ngủ, bằng không lại vùng ra lao mình đi về phương bắc. Bất kể lúc nào, chỉ cần có thể nàng đều tìm cách đi về phương bắc. Lần đầu tiên nàng bỏ đi là năm nàng năm tuổi.

Đàm Cát không thèm nói chuyện với ai trong suốt sáu năm đầu đời. Mãi đến khi có người đến và dạy nàng học con chữ, nàng mới bắt đầu mở miệng.

Câu đầu tiên lại là “Con muốn nghe chuyện về tổ phụ con!”

Đàm Cát vuốt ve tấm áo chán chê, nhìn trăng mây cũng chán chê mới uể oải đưa tay cho người đưa nàng vào phòng.

Kể cũng lạ, từ bé đã lạnh lùng cùng xa cách, lớn lên rồi, không biết vì sao mà vẫn có thể cùng đong đưa đôi lời với bậc đế vương? Hẳn là nàng muốn ăn gan hùm tìm cọp mới như vậy.

“Nếu bệ hạ đến…” nàng lưng chừng câu nói “Thôi, không cần đâu, thay đồ rồi đi nghỉ vậy. Muộn rồi.”

—o.0.o—

Đàm Cát ít khi nằm mơ. Nàng ngủ rất sâu, giấc ngủ bao giờ cũng trọn vẹn. Nhưng dạo gần đây nàng hay nhớ về ngày đầu tiên nàng gặp Anh Vũ.

Năm nàng mười một tuổi, nội thị đại nhân Lê Bá Ngọc dắt theo đứa trẻ tám tuổi đến nhà nàng.

Một đứa nhóc con. Rõ ràng nàng đã nghĩ như thế đấy! Tóc dẫu dài nhưng vẫn còn thấy vết tích của phần chỏm tóc của những đứa trẻ vùng nông thôn xa xôi. Nàng nhìn Anh Vũ, Anh Vũ nhìn nàng, liền cúi đầu khoanh tay gọi một tiếng chị.

Nàng gật đầu. Chỉ có em gái nàng hào hứng ra mặt vì đột nhiên có người tầm tuổi mình xuất hiện. Ngày hôm ấy, trong sân vườn của nhà nàng có hình ảnh vô cùng nực cười. Em gái đuổi theo Anh Vũ, Anh Vũ theo đuôi Đàm Cát, Đàm Cát lại tìm người cho mình rời khỏi phủ để đi chơi.

Sau này, thân thiết với nhau hơn, nàng có hỏi đứa trẻ họ Đỗ vì sao lại cứ nhằng nhẵng theo ta đến thế, hắn liền bưng ra nụ cười cực kỳ ngây thơ mà đáp rằng “Khi đó thấy chị xinh nên tôi đi theo thôi. Trẻ con có ai không thích người đẹp.”

Nàng dẫu có không ưa người ta đến mấy, nhưng cũng vì một lời khen đó mà gật đầu đồng tình.

“Cậu nói đúng, ta xinh thật!”

.

Nàng và Anh Vũ ít khi gặp nhau. Ở tuổi mười hai nàng đã là khuê nữ, cần nhốt trong lồng son. Anh Vũ chín tuổi, lặng lẽ nhập cung bầu bạn cùng thái tử. Những lần gặp nhau thưa thớt chỉ khi nàng đi học văn còn Anh Vũ đi học võ.

Quốc Tử Giám là nơi cho vương tôn quý tộc, nữ nhân một ben, nam nhân một bên. Cách vách như vậy vẫn còn một khoảng sân dưới chuông đồng mà gặp nhau.

Cứ như thế, lặng lẽ vô cùng. Nàng không còn tìm đường lên phương bắc, Anh Vũ cũng không còn là kẻ lẽo đẽo theo sau nàng.

“Sau này muốn cưới chị, ta phải làm gì?”

Đó là một chiều giông bão đột ngột.

Lá khô cuộn tròn trong cơn gió, mùi hanh hao chạy dọc trong không gian và phảng phất vị ẩm ướt của hơi nước ùn ùn đổ tới. Tiếng của Đỗ Anh Vũ, năm mười ba tuổi hỏi nàng như vậy, nàng ngẩn người, sau đó cười mà lắc đầu.

“Cậu kém ta những ba tuổi đấy!”

“Trừ tuổi tác ra, muốn lấy chị về còn cần gì?”

“Danh tiếng tứ phương, bạc vàng tám hướng. Cậu làm được không?”

“Danh tiếng cỡ nào?”

Hóa ra, ánh mắt của một đứa trẻ cũng có thể vừa thản nhiên vừa cương quyết đến vậy. Cũng không ngờ nàng lại đủ can đảm để nói thêm một câu.

“Quyền khuynh thiên hạ!”

Chuyện quá khứ vẫn luôn là quá khứ. Nàng mộng mị trên giường, đến lúc tỉnh lại, lệ đã vương đầy mặt.

“Sao lại khóc?”

Tiếng trầm khàn thản nhiên không khiến Đàm Cát giật mình. Mùi hương nhàn nhạt tràn vào mũi, nàng khịt nhẹ một tiếng thút thít, sau đó liền vòng tay sang ôm lấy vòng bụng của người nằm bên.

“Thiếp nhớ ngày xưa thôi!”

“Lúc nào?” đế vương giang tay ôm nàng, vùi nụ hôn lên tóc mây.

“Khi gặp bệ hạ.”

“Vậy vì sao mà khóc?”

“Thiếp tiếc tuổi trẻ của mình. Đợi người lâu quá!” nàng trơn tru nói ra. Đúng là đợi lâu thật. Nhưng nàng không đợi ngài. Cũng không muốn lừa mình dối người là mình đợi ngài.

Yếm lụa buông xuống, người đã nằm lên. Một màu hoan ái giống như màu đỏ vậy. Trong đêm đó, thứ nàng nghe nhiều nhất là “Đàm Cát, nàng là củ sắn của riêng ta.”

Sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, Dương Hoán vẫn còn nằm trên giường. Cánh tay luôn ghì lên bụng nàng, như thể lỡ chạy đi thì biết làm sao. Trong cung này không chỉ có riêng nàng, nhưng tuần này người sủng hạnh mình hơi nhiều.

“Bệ hạ, người muốn có hài nhi chưa?”

Biết rằng người sẽ nghe thấy, nên dẫu cho sự tĩnh lặng kéo dài nàng cũng không hỏi lại. Mãi đến khi nàng muốn ngủ lại, người liền đáp.

“Củ sắn muốn rồi à?”

Nàng im lặng.

“Đợi thêm một thời gian nữa, khi ta thật sự vững chắc, đủ để bảo vệ nàng và con, chúng ta sẽ sinh liền mấy đứa.”

Nàng nhắm mắt lại, cười cười.

“Vâng!”

Đời sống vợ chồng hoàng cung không giống nhân gian. Nàng dẫu sinh ra và lớn lên trong phù vương quyền, nhưng trở thành thiếp thất của hoàng đế chẳng đơn giản như vậy.

Hoàng hậu bệnh triền miên mấy năm, số lần cho các nàng gặp mặt đếm trên đầu ngón tay. Thái hậu lờ đi không nói, thái thượng hoàng vốn chưa từng lên ngôi nên chỉ ngồi ở Tây điện ngày ngày tìm những thú vui bình dị.

Nhưng hôm đó, lần đầu tiên Đàm Cát cùng các phi tử khác đến vấn an hoàng hậu.

Hoàng hậu trẻ hơn nàng nhiều. Sắc mặt nhợt nhạt của người bệnh lâu năm. Nàng nhìn những ngón tay thon mảnh đan vào nhau, ánh mắt nhu mì bình yên nhìn xuống chúng phi từ, bất chợt có chút rùng mình.

Sự rợn lạnh tuy chẳng biết từ đâu, nhưng lại dễ dàng khiến nàng cảnh giác.

Lời giáo huấn cũng như những câu chuyện phiếm đưa qua đẩy lại. Đến khi ngừng cũng là lúc nàng nghe một tiếng sét bên tai.

“Cảm Thánh phu nhân, ta gọi em là Lê phu nhân thôi nhé!”

Nàng mỉm cười đáp vâng.

“Ừm, Lê phu nhân, Đỗ tướng quân dạo này sao rồi?”

Quá khứ đưa đẩy, nàng còn nhớ một sáng mùa hè, ái nữ của Điện tiền chỉ huy sứ Lý Sơn đuổi theo cánh chuồn, va vào Anh Vũ.

Nàng còn nhớ cánh chuồn rụng tơi tả, tiếng rạn nứt khi vỗ cánh của con chuồn chuồn khi ấy giống như tiếng rạn nứt của chính nàng.

“Anh Vũ, phụ thân có gửi lời đến Lê đại nhân, không biết huynh đã nghe tin gì chưa?”

Nhưng cái nghe tin của thiếu nữ ấy chẳng thể nên lời. Vì vào một ngày hạ rất đẹp, Lý Thường Chiếu, trưởng nữ của Điện tiền chỉ huy sứ Lý Sơn nhập cung, trở thành chính cung hoàng hậu.

Ngày hôm nay, Đàm Cát trước câu hỏi nửa như ngô nghê, nửa như châm chích của hoàng hậu, chỉ có thể gượng gạo đáp rằng.

“Tần thiếp đã vào cung, không còn nghe ngóng thông tin bên ngoài nữa.”

“Vậy sao! Ừ, ta lại nghĩ phu nhân vẫn giống như tỉ muội họ hàng xa, thi thoảng vẫn vào cung, kể cho ta nghe câu chuyện bên ngoài ấy.”

Nàng im lặng.

“Nhưng bây giờ, đã cùng hầu thánh thượng, có lẽ cũng không nên để ý nhiều.”

“Thiếp xin lắng nghe kim ngôn của nương nương.”

Khoảnh khắc nụ cười nhợt nhạt sượt qua trên khóe môi hoàng hậu họ Lý ấy, sự rùng rợn tròng lòng nàng càng rõ rệt.

Lúc ra khỏi cung, có người thong thả đi lên sóng hàng cùng nàng.

“Cảm Thánh phu nhân, thiếp là thứ phi Lý Anh.”

Trên đuôi mắt có một nốt ruồi son, gọi là nốt lệ. Nàng ngẩn người. Sau đó chỉ biết, gật đầu chào.

Trong nửa sát na liền lặng lẽ suy tính “Nhập cung, xem chừng chỉ có họ Lê hoặc Lý, cái này, chắc không phải là tình cờ đâu nhỉ!”

Cánh cò bay lả bay la

Bay từ ruộng phủ bay ra cánh đồng

Đồng xanh đất rộng mênh mông

Cò bay cò mệt chờ trông những gì

Nghe người ca thán biệt li

Cò buông cánh mỏi lụy bi những tình

(1): Câu chuyện nằm trong ngoại truyện “Những năm tháng cuối cùng của Cảnh Thụy”

 

 

2 thoughts on “[Truyện dài] Bán duyên – Chương 37

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s